2.341 chữ · ~16 phút đọc
Bệnh viện huyện cách thị trấn không xa, Trần Phi tính toán đi về mất khoảng hai tiếng, vẫn kịp quay lại để canh đêm, không làm lỡ việc.
Vì thế cậu hẹn Phó Lập Tân đúng 7 giờ gặp nhau ở đồn công an xã, nơi tiếp nhận tin báo mất tích để hỏi han mấy anh em bên đó về trường hợp của nạn nhân.
Trước đó, cậu phải lo xong bữa tối cho Triệu Bình Sinh đã.
Lúc đầu lão Triệu bảo cứ đặt cơm dinh dưỡng của bệnh viện là được, đến giờ có người đưa tận nơi. Nhưng Trần Phi đi dạo một vòng qua các phòng khác, thấy mấy suất cơm dinh dưỡng nhạt nhẽo toàn canh loãng với rau luộc, nhìn thôi mà thấy nuốt không trôi nên quyết định ra ngoài mua.
Đối diện bệnh viện có hai quán ăn, thân nhân người bệnh đều tập trung ở đây mua cơm rất đông.
Gần 5 giờ chiều, đúng giờ cao điểm, Trần Phi phải xếp hàng mất mười phút mới mua được phần cháo vịt cho Triệu Bình Sinh và một suất cơm hộp cho mình.
Phải nói là quán ăn gần bệnh viện giá cả không rẻ chút nào. Ngay cả ở cái huyện lỵ này, một bát cháo với một suất cơm một mặn hai chay cũng ngốn mất hai mươi đồng.
Lúc mua cơm thấy người ta gọi món cá rô phi chiên giá năm đồng một con, nghe bảo ngon lắm. Cậu chợt nhớ tới hiện trường lúc sáng mà rợn cả người, thôi thì chẳng dại gì dây vào.
Vừa vào phòng bệnh thì gặp y tá, cô bảo vừa đo nhiệt độ xong, Triệu Bình Sinh lại hơi sốt, khoảng 37 độ 8, dặn người nhà buổi tối chú ý theo dõi.
Cảm ơn y tá xong, Trần Phi kéo cái bàn nhỏ lại, bày bữa tối ra rồi quay ra điều chỉnh đầu giường cao lên, lót thêm gối để lão Triệu dựa vào cho thoải mái mà ăn cơm.
Thấy cậu chăm sóc mình tỉ mỉ từng li từng tí thế này, Triệu Bình Sinh nhất thời thấy không quen, cứ liên mồm: “Cậu cứ mặc kệ tôi, tôi tự làm được.”
“Đừng có lèo nhèo, hầu hạ thì cứ hưởng đi, bố tôi nằm viện tôi còn chưa hiếu thảo được thế này đâu.”
Trần Phi cười hì hì cái kiểu vô tư, tháo nắp bát cháo đưa tận tay rồi hỏi: “Tự ăn được không? Hay để tôi đút cho?”
“Để tôi tự ăn, tự ăn được.” Triệu Bình Sinh vội vàng đón lấy, thầm nghĩ cái kiểu cục súc như cậu, đút cho tôi có khi tôi bỏng lột da mồm mất.
Trần Phi đúng là kiểu người “trong cái thô ló cái khéo”, không biết là sạch thật hay sạch giả mà lấy cái thìa nhựa quẹt quẹt vào tay áo hai cái rồi mới đưa cho Triệu Bình Sinh.
Khó khăn lắm mới được Trần Phi phục vụ một lần, lão Triệu chỉ đành ngậm ngùi nhận quả đắng…
Chẳng lẽ lại rút giấy ra lau trước mặt cậu, thôi thì vẫn đang ở bệnh viện, có đau bụng đi ngoài cũng chẳng sợ thiếu bác sĩ.
Cậu kéo ghế ngồi cạnh giường, vừa mở hộp cơm vừa lẩm bẩm: “Tôi hẹn với Lập Tân 7 giờ gặp ở đồn công an thị trấn, chắc trước 10 giờ sẽ về.”
“Đừng có chạy đi chạy lại cho mệt, nếu muộn quá thì cứ ở lại nhà khách mà ngủ.”
Triệu Bình Sinh nhìn hộp cơm của Trần Phi, ngoài khoai tây bào sợi với bắp cải xào thì chỉ có cái đùi gà bé tẹo bằng nắm tay, hắn bèn múc mấy miếng thịt vịt từ bát cháo bỏ sang.
Đừng nhìn Trần Phi gầy mà lầm, cậu là chúa ăn thịt, cậu có thể đánh chén sạch bách ba cân sườn kho tộ trong một bữa.
Thấy hộp cơm thêm hai miếng thịt, Trần Phi khựng lại, quan tâm hỏi: “Không ăn được à?”
“Ừ, húp tí cháo cho ấm bụng thôi.”
Nói thật thì Triệu Bình Sinh đúng là chẳng muốn ăn gì, mồm miệng nhạt nhẽo, “Tôi nói thật đấy, cậu đừng quay lại đây nữa. Đêm qua đã thức trắng rồi, hôm nay về nhà khách ngủ một giấc cho nên hồn.”
“Không đi đâu hết, về đấy lại phải báo cáo công việc cho gã họ Vu, nhìn gã thà tôi nhìn xác chết còn hơn.” Trần Phi nhíu mày, cắn cái đùi gà như để xả giận.
“Vậy…để tôi bảo y tá lấy cho cậu cái giường xếp?”
“Có thì tốt, không có thì ghép hai cái ghế lại nằm tạm là xong.”
Một luồng ấm áp dâng lên trong lòng, Triệu Bình Sinh mãn nguyện húp một ngụm cháo nóng.
Bao nhiêu năm qua, tuy số lần hắn ốm đau cần Trần Phi chăm sóc chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng mỗi lần như thế đều khiến đốm lửa nhỏ trong lòng hắn bùng cháy rực rỡ.
Đôi khi hắn thấy ông trời thật khéo trêu ngươi, mười lăm năm lặng lẽ chờ đợi, nếu không có những giây phút săn sóc chân tình bộc phát như thế này, chắc cũng chẳng ai có thể kiên trì nổi.
“Lão Trần, dính hạt cơm trên cổ áo kìa.”
Trong không gian yên tĩnh chỉ có hai người, chỉ cần nhìn đối phương thôi cũng thấy hạnh phúc trào dâng.
Trần Phi cúi xuống nhìn, nhặt hạt cơm quẹt vào tờ giấy rồi cười ngượng nghịu.
Tổ tiên của Triệu Bình Sinh vốn là quan lại trong triều nên gia phong rất nghiêm, phép tắc nhiều vô kể, từ dáng đi đứng đến cách ăn ở nghỉ ngơi đều có quy củ rõ ràng.
Hồi trẻ Trần Phi ăn cơm hay chóp chép miệng, có lần đi ăn ngoài, chắc lão Triệu chịu không nổi nữa nên thò tay bóp miệng cậu lại luôn.
Từ đó về sau cậu ăn uống ý tứ hẳn, không bao giờ dám chóp chép nữa.
Cắm cúi ăn thêm một lúc, Triệu Bình Sinh lại hỏi: “Vụ gạch dìm xác, tra đến đâu rồi?”
“Lão Lục đang tra, nhưng khó lắm, dân quanh đây xây nhà toàn dùng loại gạch đó, không có đặc điểm gì riêng biệt cả.” Trần Phi nhổ cái xương gà vào túi rác, làu bàu: “Cậu lo mà dưỡng bệnh đi, đừng có nghĩ đến án từ nữa được không?”
Nói thì dễ, làm mới khó. Đừng nói là Triệu Bình Sinh, dù là bất kỳ ai trong đội nằm ở đây, chỉ cần còn thoi thóp hơi thở thì còn nghĩ tới vụ án.
À, trừ cái gã họ Vu ngốc nghếch kia ra, chắc gã chẳng nghĩ gì đâu.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Vừa nhớ tới Vu Thụy Phúc là Trần Phi mất cả hứng ăn uống. Đúng lúc này, chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường của Triệu Bình Sinh rung lên, cậu buông hộp cơm với lấy đưa cho hắn, vừa nhìn thấy người gửi tin nhắn là Lục Địch, đôi mày cậu bỗng cau lại.
Ném điện thoại cho Triệu Bình Sinh, Trần Phi khó chịu ra mặt: “Cậu vẫn còn liên lạc với nó à?”
“Hả? À…cậu ấy…cậu ấy không làm ở Kim Đức nữa…”
Triệu Bình Sinh vội vàng giải thích.
Sau khi bàn giao xong vụ án Khấu Kim Kỳ, Lục Địch có tìm hắn hai lần để rủ đi họp mặt bạn cũ nhưng hắn đều từ chối.
Lục Địch không ngốc, bị từ chối liên tiếp liền hỏi thẳng có phải hắn ngại công việc của mình không.
Triệu Bình Sinh cũng uyển chuyển nói rằng vì tính chất công việc nên hai người nên giữ khoảng cách. Kết quả chưa đầy một tuần sau, Lục Địch gọi điện bảo mình đã từ chức ở Kim Đức, hiện đang làm cho một công ty của Đức.
Với năng lực của Lục Địch, tìm việc mới chẳng khó khăn gì, ít nhất là dễ hơn anh em cảnh sát nhiều.
Nhưng nghĩ đến việc đối phương vì mình mà đổi việc, Triệu Bình Sinh không khỏi thấy áy náy và có chút cảm động.
Lục Địch bảo mình không muốn mất đi người bạn này, tuyệt đối không để công việc cản trở tình bạn giữa hai người.
“Không làm cho gã Ưng nữa à? Vì cậu?” Trần Phi nghe xong cũng chấn động.
Khá khen cho cái tên này, nhìn thì có vẻ hơi yểu điệu nhưng làm việc lại rất đàn ông.
Triệu Bình Sinh ngập ngừng: “Cũng không hẳn… thì…cậu ấy cũng muốn đổi môi trường thôi.”
“Thế thì tốt, theo gã Ưng không có tương lai gì, khéo có ngày bị tóm cả lũ.” Nói đoạn, Trần Phi đậy hộp cơm lại ném vào thùng rác dù vẫn còn nửa hộp chưa ăn hết.
Cậu không phải người lãng phí, chỉ là đang ăn ngon tự nhiên thấy nghẹn ngang cổ, không tài nào nuốt nổi một hạt cơm nào nữa.
Chả hiểu sao trong lòng thấy khó chịu kinh khủng.
Dọn dẹp xong rác rưởi, Trần Phi thấy gần 6 giờ nên chuẩn bị xuất phát về thị trấn.
Báo cáo DNA chưa có, nhưng dựa trên đặc điểm nhận dạng bên ngoài, Hàn Định Giang tin rằng nạn nhân chính là Đổng Hâm Hâm, con trai mất tích của vợ chồng tiệm bánh bao.
Trên lưng thi thể có một vết bớt, chủ tiệm bảo con mình cũng có một cái y hệt, hình dáng như một đám mây.
Tuổi tác có hơi lệch so với dự đoán của Hàn Định Giang, Đổng Hâm Hâm 26 tuổi, nhưng lão Hàn giải thích người bệnh Down do vấn đề gen nên cơ thể thấp bé, xương và răng bị mòn sớm hơn người cùng lứa là chuyện bình thường.
Vừa ra khỏi phòng bệnh, Trần Phi chạm mặt bác sĩ điều trị của Triệu Bình Sinh.
Định chào một câu rồi đi nhưng lại bị bác sĩ kéo vào văn phòng. Trong lúc cậu còn đang ngơ ngác, bác sĩ rút một tờ xét nghiệm từ bệnh án ra cho cậu xem, chỉ vào mấy cái mũi tên đi xuống rồi nói:
“Kết quả xét nghiệm máu ở thị trấn hôm qua, bạch cầu một ngàn bảy, chưa đầy một ngày đã tụt xuống còn một ngàn hai. Tiểu cầu cũng thấp, lại sốt cao đột ngột, phải cân nhắc những khả năng khác ngoài nhiễm virus đơn thuần.”
“Hả? Chẳng phải bảo là cúm virus thôi sao?” Trần Phi có thể nhìn vết thương trên xác chết để đoán nguyên nhân tử vong, chứ bệnh của người sống thì cậu chịu chết.
Bản thân cậu từ nhỏ đã ít ốm đau, trong nhà cũng chỉ có mỗi ông cụ bị ung thư dạ dày phải mổ xẻ, chưa ai mắc bệnh gì quá nặng.
“Tất nhiên tôi cũng hy vọng chỉ là cúm, nhưng mà…” Bác sĩ ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tình trạng này cũng phải xét đến khả năng bị suy tủy.”
Suy tủy? Trần Phi thấy từ này quen quen nhưng không nhớ rõ là bệnh gì.
“Suy tủy là…”
“Là hội chứng thiếu máu do tủy xương không sản sinh đủ tế bào máu.”
Chân Trần Phi bỗng nhũn ra: “Ung thư máu à?”
“Không không, không phải ung thư máu.”
“Thế…điều trị thế nào?”
“Ghép tủy.”
“..”
Thế khác quái gì ung thư máu đâu!
Đầu óc Trần Phi đùng một cái như nổ tung.
Đến khi định thần lại, cậu đã ngồi trong xe, điện thoại vang lên tiếng hét của Hàn Định Giang: “Alo! Trần Phi, cậu nói gì đi chứ!”
Cậu lắp bắp thuật lại nỗi lo của bác sĩ. Hàn Định Giang im lặng vài giây rồi nói: “Bác sĩ nói đúng là có khả năng đó, nhưng đừng lo quá, đã có chẩn đoán chính xác đâu? Hơn nữa với trình độ y học bây giờ, tỉ lệ sống sót của bệnh suy tủy vẫn rất lạc quan.”
“Nếu đúng là bệnh đó…thì lão ấy sống…sống được bao lâu?” Trần Phi không biết phải hỏi gì, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Lão Triệu không được chết!
“Chữa khỏi, không tái phát thì sống như người bình thường.” Hàn Định Giang chỉ chọn những điều tích cực mà nói, “Bác sĩ khi khám bệnh phải lường trước mọi khả năng để không bị sót bệnh, cậu đừng cuống lên. Đừng nói gì với Bình Sinh cả, cứ theo dõi thêm hai ngày, bạch cầu tăng lên là không sao hết.”
Trần Phi đáp một tiếng “Ừ” khô khốc.
“Cậu đang lái xe à?” Hàn Định Giang nghe tiếng động cơ qua điện thoại nên hỏi.
“Chưa, đang ngồi trong xe chuẩn bị về đồn công an thị trấn, Lập Tân đang chờ ở đó.”
Đầu dây bên kia thở dài: “Thôi đừng lái, bắt taxi mà đi, không lại gây tai nạn đấy.”
“Tôi không sao thật mà.” Trần Phi khựng lại một chút, thở hắt ra, “Nếu bị bệnh thật…tôi có hiến tủy cho lão ấy được không?”
“Không được, hai cậu nhóm máu khác nhau hoàn toàn.”
Trần Phi im bặt.
Một lúc sau cậu cúp máy, ném điện thoại lên ghế phụ rồi đưa tay vò mặt thật mạnh.
Nghe ý Hàn Định Giang thì bác sĩ chỉ đang dự phòng các khả năng thôi, nhưng phúc họa khôn lường, bệnh tật chẳng ai nói trước được.
Như bố cậu đấy thôi, hơn 60 tuổi đang khỏe như vâm đùng cái phát hiện ung thư dạ dày, mổ xẻ hóa trị xong giờ chỉ còn da bọc xương.
Cậu hạ kính xe, nhìn lên ô cửa sổ phòng bệnh của Triệu Bình Sinh trên tòa nhà cao tầng, hốc mắt cay xè.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.