3.753 chữ · ~26 phút đọc
Hôm nay Trần Phi cuối cùng cũng có một chiếc giường xếp để nằm, nhưng cậu trằn trọc suốt nửa tiếng đồng hồ, Triệu Bình Sinh còn nghe thấy tiếng xoay người lục cục.
Trần Phi khi ngủ sẽ nằm im phăng phắc, cứ liên tục lật qua lật lại thế này chứng tỏ cậu không tài nào chợp mắt được.
Phòng bệnh không gian nhỏ hẹp, hai chiếc giường kê gần như sát sạt vào nhau, giường xếp lại thấp hơn giường bệnh một khoảng, đầu giường chạm khít vào cái tủ nhỏ.
Thành ra tay của Triệu Bình Sinh lúc này vừa vặn ở ngay tầm vai của Trần Phi, hắn chỉ cần khẽ thả lỏng tay sang bên cạnh một chút là chạm ngay vào cánh tay cậu.
Trần Phi nằm ngửa mặt, nương theo chút ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe rèm cửa chớp, lặng lặng nhìn hắn.
“Không mệt à ông tướng?” Triệu Bình Sinh nghiêng người sang, cũng nhìn cậu.
Không mệt sao được? Trần Phi cười khổ.
Sáng sớm chưa đầy 7 giờ đã ra khỏi cửa, bươn chải lăn lộn cả một ngày trời, giờ nhìn lại đã gần 12 giờ đêm rồi.
Tính đi tính lại, cậu đã làm việc liên tù tì mười tám tiếng đồng hồ, lúc cởi giày ra, cái chân sưng múp đến mức cởi mãi không ra tất.
Nhưng cứ hễ nằm xuống, chuyện vụ án rồi cả mấy lời thằng chạ Lục Địch nói cứ thay nhau chiếm đóng hai nửa đại não khiến cậu trơ mắt chịu chết, không ngủ nghê gì được.
Không đợi được cau trả lời, Triệu Bình Sinh lại hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”
“Nghĩ về sư phụ.”
Điều này thì Trần Phi không nói dối, vừa rồi cậu quả thật đang nhớ đến La Đội.
Chính La Đội đã dạy cậu rằng, làm người thì phải biết “giả ngu”.
Đó là chuyện của một thời xa lắc xa lơ trước đây, cái hồi Triệu Bình Sinh chưa vào đội, còn cậu thì vẫn là một tên ngựa non háu đá, cái nét ngang tàng bướng bỉnh của cậu đủ để khiến La Đội Trưởng phải xắn tay áo lên rượt đuổi đánh cho chạy vòng quanh sân Cục Công an thành phố.
Bướng đến mức ai nhắc tới tên cậu cũng phải lắc đầu, bảo đúng là cái đồ đầu bò hung hăng.
Hồi đó cậu cậy mình trẻ tuổi tràn đầy khí thế, mới vào nghề chưa đầy hai năm đã đại diện cho Cục giật luôn chức quán quân giải quyền anh nội bộ toàn ngành.
Chiếc huy chương vàng rực đeo trên ngực, được đích thân Giám đốc Sở trao tặng trước mặt mấy ngàn đồng nghiệp, cái đó gọi là vinh quang tột đỉnh, nở mày nở mặt.
Theo cách nói của Tào Hàn Quần thì lúc ấy cái mũi cậu phải vểnh tận lên trời, đi đứng cứ như bay từ trên đài vinh quang xuống vậy.
Sau đó thì khỏi phải bàn, cái thói ngạo mạn càng ngày càng lớn, lúc nào cũng dùng cằm để nhìn người khác.
Cậu khi đó đúng là bị ảo tưởng sức mạnh, ngày ngày một lòng một dạ chỉ muốn phá đại án. Gặp phải mấy vụ án bình thường cứ phải làm theo đúng quy trình bước một bước hai là cậu chướng mắt, khinh bỉ mấy cái trò đi rà soát bám đuôi hay cắm chốt ngồi canh tẻ nhạt.
Có một hôm cậu vừa đi thăm hỏi địa bàn về, làm báo cáo xong xuôi thì bị sư phụ cầm tập sổ ghi chép, lôi tuột ra cạnh cái lán để xe đạp trong sân.
Ông chỉ tay vào từng hàng xe đạp đủ mọi nhãn hiệu, kích cỡ khác nhau, bắt cậu chọn ra năm chiếc rồi đọc vanh vách chủ xe là ai.
Ngoại trừ chiếc xe của mình và của Tào Hàn Quần, Trần Phi chịu, không nhận ra thêm một chiếc nào nữa.
Ngài La liền mắng cậu vuốt mặt không kịp: “Ngày nào cậu cũng đi làm, tan sở đi ngang qua đồng nghiệp, thế mà chưa bao giờ chú ý xem ai đi xe gì. Cái loại như cậu cũng xứng làm cảnh sát hình sự à? Cảnh sát hình sự không phải cứ đợi đến lúc tới hiện trường vụ án mới bắt đầu nháo nhào đi tìm manh mối, mà là phải biến việc quan sát con người, sự việc, vạn vật xung quanh mọi lúc mọi nơi thành cái bản năng tự nhiên của mình. Cậu tự hỏi lại bản thân xem, lúc người ta khen cậu đấm bốc giỏi, cậu có thực sự thấy vinh quang không? Sao đéo có ai khen cậu phá án giỏi thế? Cậu là một cảnh sát hình sự, cậu không phá được án thì cái tài đấm bốc của cậu mài ra mà ăn à, có tích sự cái đéo gì!”
Mắng xong, ông thẳng tay quăng tập sổ ghi chép bộp một cái vào mặt cậu.
Ông bảo cậu tự banh mắt ra mà nhìn xem cái đống chữ nghĩa mình ghi là thứ rác rưởi lộn xộn gì, chẳng được một thông tin nào ra hồn.
Hồi đó cậu quả là nghé con không sợ cọp, nghĩ bụng mình phơi lưng dưới cái nắng chang chang, mồ hôi ướt đẫm chạy ngoài đường cả ngày trời, dù cho thông tin mang về không dùng được, nhưng ít nhất, không có công lao thì có khổ lao chứ.
Đằng này lại bị sư phụ đổ ập xối xả vào mặt như chửi chó, thậm chí đến cả cái vinh dự duy nhất cũng bị ông phủ nhận sạch trơn.
Cậu tức nổ đom đóm mắt, liền nổi khùng ném lại một câu: “Thầy cảm thấy con không phải cái loại làm cảnh sát chứ gì! Thế thầy đuổi việc con luôn đi!”.
Ai dè La Đội chẳng nói chẳng rằng, tung một cước đá cậu quỳ sụp xuống đất, mà ông lại dùng chính cái chân từng bị trúng đạn để đá mới tài.
Trần Phi ăn trọn cú đá liền đờ người ra, quỳ dưới đất nửa ngày trời vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Tốc độ phản xạ vốn là niềm tự hào của cậu trên sàn đấu lúc này biến thành trò hề. Cậu không thể tin nổi người sư phụ ngày thường nói năng đi đứng chậm rãi, đến khi ra tay lại có thân thủ kinh hồn bạt vía đến thế.
Thế nào là thâm tàng bất lộ? Mẹ kiếp, chính là cái tầm này chứ đâu!
“Mấy lời sư phụ mắng ngày hôm đó, tôi có thể khắc cốt ghi tâm cả đời.” Nhắc đến La Đội Trưởng, đôi mắt đang nương chút ánh sáng mờ của Trần Phi đong đầy vẻ sùng kính.
“Trần Phi, cậu nghĩ cậu giỏi, cậu nghĩ cậu ngon lắm rồi chắc? Nhưng ngoài kia đầy đứa giỏi hơn cậu, mà người ta còn biết diễn, biết giấu mình hơn cậu nhiều. Cậu nhớ cho kỹ câu này cho tôi: “Đứng như chim ưng ngủ, đi như hổ mang bệnh.”, đó mới chính là cái thủ đoạn nhiếp người, vồ mồi của chúng nó. Người quân tử là phải biết giấu cái thông minh đi, tài hoa không lộ ra ngoài thì mới có sức bền để gánh vác việc lớn! Sống trên đời, giả ngu là một loại bản lĩnh, khi chưa luyện được cái bản lĩnh đó thì cậu cụp cái pha xuống cho tôi.”
Lần đầu tiên nghe Trần Phi kể lại chuyện này, trong đầu Triệu Bình Sinh bỗng hiện lên cái bộ dạng ngông nghênh bất cần đời hồi trẻ của người bạn thân, nay lại phải mang cái bản mặt ngơ ngác ăn quả đắng, hắn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Cậu nói xem, cái tên Vu Thụy Phúc kia có phải cũng đang giả ngu không?”
“Không, cái thằng cha ấy là ngu thật.”
Triệu Bình Sinh lại bị chọc trúng máu buồn, cười đến mức ho khục khặc vài tiếng.
Trần Phi nghe thấy thế vội vàng nhỏm dậy, với lấy cái bình giữ nhiệt trên tủ đầu giường đưa sát tận miệng cho hắn.
Nhưng vừa sực nhớ tới những lời bác sĩ dặn, nụ cười trên mặt cậu bỗng chốc tan biến sạch trơn.
Sự sa sút tinh thần chỉ diễn ra trong cái chớp mắt ấy của cậu, thế mà vẫn bị Triệu Bình Sinh bắt bài được.
Hắn nhận lấy cốc, nhìn vào đôi mắt đang tối dần đi của cậu, khẽ hỏi:
“Sao thế? Sao tự dưng xụ mặt rồi?”
“Đâu có, mệt quá thôi mà.”
Trần Phi trở người nằm xuống, quay lưng về phía hắn để che giấu sự lo âu, “Cậu cũng ngủ sớm đi, bác sĩ bảo cái bệnh này của cậu là do lao lực mà ra, phải nghỉ ngơi thật-”
Điện thoại đổ chuông.
“Ngủ chưa cục cưng?” Giọng Phó Lập Tân ở đầu dây bên kia lảnh lót như vừa được tiêm máu gà.
Trần Phi tính chửi: “Mẹ cậu, tôi ngủ rồi thì ma nó nghe máy à?”, nhưng lời đến cửa miệng lại lộn ngược vào trong ba vòng, cậu quyết định không tự trù ẻo mình:
“Có việc gì, nói nhanh.”
“Đổng Hà Thành khai rồi, đúng là nó đã lừa đem Đổng Hâm Hâm đi.”
Cái bật dậy dứt khoát của Trần Phi khiến Triệu Bình Sinh cũng phải nhổm người theo, nín thở tập trung nghe cậu buôn điện thoại.
Hắn không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng qua những lời đáp lại của Trần Phi, hắn đoán được nguyên nhân khiến nạn nhân mất tích là do bị đem đi bỏ rơi.
Nghe xong điện thoại của Phó Lập Tân, Trần Phi quyết định chạy ngay vào thị trấn trong đêm để cùng tham gia hỏi cung Đổng Hà Thành.
Thực ra cứ để một mình Phó Lập Tân thẩm vấn là được, cậu ta làm việc có nguyên tắc và chín chắn không kém gì Triệu Bình Sinh.
Nhưng ngặt nỗi nghe bảo Vu Thụy Phúc cũng đòi chen chân vào ngồi cùng, cậu thấy mình bắt buộc phải có mặt ở đó, kẻo cái gã ngốc kia vì vội vàng muốn lập công kết án lại ép cung làm ra một vụ án oan sai thì khổ.
Trước khi ra cửa, cậu tạt qua nhà vệ sinh một lát.
Lúc trở ra thấy Triệu Bình Sinh đã ăn mặc chỉnh tề, đứng lù lù giữa phòng, Trần Phi liền nhíu chặt đôi lông mày:
“Cậu làm cái trò gì đấy hả?”
Triệu Bình Sinh nhìn cậu bằng ánh mắt van nài:
“Tôi đi cùng cậu.”
“Ở nhà giùm đi ông nội, không sợ ngất xỉu ngay trong phòng thẩm vấn à?”
“Tôi không sao thật mà, cậu xem cả ngày hôm nay tôi có bị sốt tí nào đâu.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Nhìn cái bộ dạng như sắp phát điên vì bị giam lỏng trong bệnh viện của hắn, Trần Phi thầm chửi một câu “Cái đồ cứng đầu”, rồi hậm hực gắt:
“Xuống tầng đi, đứng đợi ở sảnh ấy. Tôi ra bãi đánh xe vào lối hành lang có mái che, ngoài trời đang lộng gió, kẻo tí nữa gió nó thổi bay mất cái gáo dừa của cậu.”
–
Điều kiện của đồn công an thị trấn khá thiếu thốn, không có phòng lấy lời khai độc lập.
Đổng Hà Thành sau khi bị áp giải về đây thì luôn bị giữ ở phòng tiếp khách để lấy lời khai sơ bộ.
Phó Lập Tân là người làm việc kín kẽ, trước khi hỏi được manh mối gì ra hồn thì cậu ta không dễ dàng báo cáo lên cấp trên.
Không biết cách mấy bức tường Vu Thụy Phúc kiểu gì mà lại đánh hơi được chuyện Đổng Hà Thành đã thừa nhận chính mình đem anh trai đi.
Gã liền khệ nệ bê một bình giữ nhiệt đầy trà, giắt thêm hai bao thuốc lá sang gõ cửa, ngang nhiên vào chiếm một ghế để chỉ đạo thẩm vấn.
Kết quả, từ giây phút gã bước chân vào phòng, mồm Đổng Hà Thành cứ như bị dán băng keo, cạy mãi nửa lời cũng không hé.
Chủ yếu là do kiểu thẩm vấn của Vu Thụy Phúc quá làm màu, vừa lên giọng đã ép người ta phải khai ngay thời gian, địa điểm, nguyên nhân, diễn biến, chẳng có chút nghệ thuật dẫn dắt tâm lý tuần tự nào cả. Phó Lập Tân ngồi bên cạnh nghe mà chỉ biết trợn ngược mắt lên trời.
Trong bụng thầm nghĩ: Thôi xong phim, đáng lẽ vụ này tầm hai tiếng là chốt hạ, giờ có ngài ngự tọa ở đây, xác định thức trắng đêm rồi.
Cậu ta đang rầu rĩ thì Trần Phi gõ cửa bước vào.
Vừa thấy Triệu Bình Sinh lẽo đẽo theo sau, cái bản mặt nghiêm khắc công bằng của Vu Thụy Phúc lập tức nặn ra một nụ cười quan tâm đầy giả tạo:
“Sao cậu lại đến đây? Bệnh tình đã khỏi hẳn đâu? Muộn thế này rồi đáng lẽ phải nghỉ ngơi chứ.”
“Ôi, ngài cũng đã nghỉ đâu ạ.”
Nếu bàn về khoản thảo mai giả tạo thì Triệu Bình Sinh chắc chắn phải trên cơ gã một bậc.
Nguyên tắc của hắn rất đơn giản: chỉ cần cái gã ngốc này đừng gây khó dễ cho Trần Phi thì hai bên cùng dĩ hòa vi quý.
Trần Phi vào phòng chẳng thèm đoái hoài gì đến Vu Thụy Phúc, cậu chỉ liếc mắt trao đổi với Phó Lập Tân một cái, đọc được ngay thông điệp “Cái thằng cha này chỉ đến để kéo lùi tiến độ” từ biểu cảm của cậu bạn, cậu dứt khoát đặt mông ngồi xuống ngay cạnh Đổng Hà Thành.
Trong phòng kê hai chiếc giường, hai cái ghế. Vu Thụy Phúc và Phó Lập Tân mỗi người yên vị một ghế, Đổng Hà Thành thì ngồi trên chiếc giường kê sát tường, tay vẫn đang tra còng.
Trần Phi chẳng nói chẳng rằng, vươn tay tháo còng cho gã, dưới ánh mắt trợn trừng của Vu Thụy Phúc, cậu rút bao thuốc, gõ một điếu chìa ra trước mặt nghi phạm.
Đổng Hà Thành hơi do dự một chút, rồi cũng nhận lấy điếu thuốc, ghé đầu vào ngọn lửa từ chiếc bật lửa Trần Phi vừa bật sẵn.
Nương theo cái cúi đầu của đối phương, Trần Phi tranh thủ quan sát nhanh: Diện mạo của Đổng Hà Thành quá già dặn so với tuổi, hoàn toàn không giống một thanh niên mười chín tuổi chút nào. Bảo hai mươi bảy, hai mươi tám chắc chắn ai cũng tin. Xương bàn tay thô to, các khớp ngón tay chằng chịt những vết sẹo đã lên da non, chứng tỏ ngày thường phải ôm đồm không ít việc nặng nhọc. Dáng người cậu rất đậm và chắc chắn, nước da ngăm đen, nhìn một cái biết ngay dân lao động chân tay lâu năm.
“Không dễ dàng gì, tuổi còn nhỏ mà đã phải gánh vác việc gia đình.” Cậu chặn đứng cơ hội định há mồm của Vu Thụy Phúc, dùng giọng điệu của một người bề trên đầy thấu hiểu để hỏi han Đổng Hà Thành, “Có một người anh trai như thế, chắc áp lực và mệt mỏi lắm đúng không?”
Bàn tay đang kẹp điếu thuốc của cậu ta khựng lại, hốc mắt Đổng Hà Thành hoá một cái đỏ hoe.
Cậu ta cúi gằm mặt xuống, nước mắt lã chã rơi bộp bộp xuống lớp vải quần jean nơi đùi.
Đến khi bàn tay của Trần Phi vỗ vỗ lên lưng cậu như một sự thấu cảm và điểm tựa, tiếng sụt sùi ấy lập tức vỡ òa thành những tiếng khóc nghẹn ngào.
Ngay từ khi còn là một đứa trẻ, cậu đã lờ mờ nhận ra tương lai của mình sẽ gian nan và đau khổ đến nhường nào.
Cùng với sự trưởng thành của tuổi tác, cậu cảm thấy cái gánh nặng trên vai mình càng lúc càng đè nặng, nỗi uất ức trong lòng cũng theo đó mà tích tụ ngày một nhiều.
Để rồi, vào một buổi chiều vốn dĩ bình thường không thể bình thường hơn, hình ảnh người anh trai đứng bên lề đường mồm ngậm kẹo m*t, gương mặt cười ngây dại vạch quần đi bậy vào những chiếc ô tô chạy ngang qua đã đập tan chút ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong cậu.
Bao nhiêu tình yêu thương của bố mẹ, bao nhiêu tiền bạc trong nhà đều dồn hết cho cái thằng ngốc đó, thậm chí ngay cả sự tồn tại trên đời này của cậu cũng chỉ để phục vụ cho thằng ngốc đó mà thôi.
Cậu vì anh ta mà đi đánh nhau đến mức bị tống vào đồn công an, vì anh ta mà phải cắn răng chịu đựng những lời nhục mạ của người đời, vì anh ta mà chịu những trận đòn roi trách mắng của bố mẹ, và cũng vì anh ta mà cậu phải bỏ học giữa chừng để đi làm thuê làm mướn.
Cậu không biết sự hy sinh của mình bao giờ mới đến hồi kết, cậu chỉ biết chừng nào cái thằng ngốc này còn sống trên đời thì cậu mãi mãi không bao giờ có được một cuộc sống bình thường như bao người khác.
Chỉ cần cái thằng ngốc này biến mất…biến mất…
Nhưng dẫu sao đó cũng là anh trai ruột của cậu, cậu không thể nhẫn tâm đến mức xuống tay sát hại anh mình.
Cậu lừa dẫn anh đi vào con đường mòn trên núi, đi đến một nơi mà cậu thừa biết, với trí tuệ của một thằng ngốc thì anh ta sẽ không bao giờ tự tìm được đường về nhà.
Sau đó cậu bảo anh đứng đấy đợi, để cậu đi mua bánh ngọt cho ăn. Trí lực của Đổng Hâm Hâm chỉ tương đương với một đứa trẻ lên ba, anh ta cuồng đồ ngọt, chỉ cần có đồ ăn ngon là sẽ ngoan ngoãn đứng im một chỗ vâng lời.
Cứ như thế, Đổng Hà Thành nhẫn tâm bỏ rơi anh trai ruột của mình giữa nơi rừng thiêng nước độc.
Cho đến khi nhận được điện thoại réo về nhà, cậu chứng kiến tiếng khóc than xé lòng của mẹ, nhìn thấy cái lưng vốn thẳng của bố bị áp lực cuộc sống đè cho còng rạp xuống, cậu mới hoàn toàn tỉnh ngộ và nhận ra mình vừa làm một việc ngỗ nghịch tày trời
Cậu như ngồi trên đống lửa, điên cuồng chạy ngược trở lại nơi đã bỏ rơi Đổng Hâm Hâm, nhưng nơi đó đã chẳng còn bóng dáng anh trai đâu nữa.
Kể từ ngày hôm đó, cậu hoàn toàn bị chuyện này đè cho suy sụp tinh thần, đến người yêu cũng không dám gặp, càng không dám mở miệng thừa nhận với bất kỳ ai rằng chính mình đã đem Đổng Hâm Hâm đi vứt bỏ.
Khai báo xong xuôi, Đổng Hà Thành mệt mỏi đổ gục người xuống giường bệnh.
Bí mật động trời có thể đè chết người bấy lâu nay cuối cùng cũng được trút bỏ, cậu đã có thể kê cao gối mà đánh một giấc ngon lành.
Vu Thụy Phúc thấy thế định xông lên túm cổ cậu dựng dậy, kết quả bị Trần Phi giơ tay gạt phắt đi, rồi cậu vừa kéo vừa lôi gã sếp ra ngoài hành lang.
Trần Phi chân trước vừa khép cánh cửa phòng lại, chân sau đã nghe thấy tiếng Vu Thụy Phúc oang oang lên án:
“Nó nói cái gì cậu cũng tin sái cổ à! Đổng Hâm Hâm trước khi chết có bị nó bắt giữ giam cầm ở đâu đó không, cậu có biết chắc được không?”
“Cậu nói đúng, nhưng nếu thế thì cậu ta phải có một địa điểm nào đó để giấu anh trai mình chứ?” Trần Phi lạnh lùng liếc xéo gã, “Chuyện ăn, uống, ỉa, đái, ngủ nghỉ đều phải có người hầu hạ, cậu ta có nhất thiết phải rước cái nợ đời ấy vào thân không? Mục đích của cậu ta là muốn Đổng Hâm Hâm biến mất, làm thế khác gì tự mua dây buộc mình?”
Vu Thụy Phúc cứng họng, đôi mắt cá vàng trợn ngược lên vì tức.
“Với lại bên Lư Niệm Cửu không phải đã xác nhận rồi sao, kẻ vứt xác gồm hai người, Đổng Hà Thành chỉ có một mình, đào đâu ra đồng phạm?”
Trần Phi giơ tay vỗ vỗ lên vai gã sếp, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai, “Nếu cậu không sợ mệt thì sáng sớm ngày mai chịu khó đi cùng nhóm thằng Lập Tân ra hiện trường đi, xem Hà Thành chỉ chỗ vứt bỏ Đổng Hâm Hâm xem như nào, khám nghiệm hiện trường cho thật kỹ vào. Chờ cậu về rồi tôi lại xin cung kính lắng nghe ý kiến của cậu sau. Còn bây giờ, tôi phải đưa lão Triệu về bệnh viện nghỉ ngơi đã, kẻo tí nữa nửa đêm cô y tá trực ban phát hiện ra lão trốn viện, có khi bị đè ra tét mông đấy.”
Không đợi cho Vu Thụy Phúc kịp mở mồm, cánh cửa phòng lại mở ra một lần nữa, Triệu Bình Sinh bước ra đứng sóng vai cạnh Trần Phi, cười nói với Vu Thụy Phúc:
“Đúng đấy ngài Vu ạ, chúng tôi phải tranh thủ về sớm thôi. Mấy ngày nay vất vả cho ngài quá, lão Trần nhà tôi cứ phải chạy ra chạy vào bệnh viện suốt, mọi việc lớn nhỏ ở đội đều phải nhờ ngài đứng ra chủ trì quyết định.”
Đối diện với gương mặt cười mà như giấu dao găm bên trong của Triệu Bình Sinh, Vu Thụy Phúc tức đến mức méo cả mồm.
Mẹ kiếp, tao chủ trì quyết định? Cái lũ tụi bây có bao giờ cho tao cái cơ hội để quyết định cái đéo gì đâu!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.