2.818 chữ · ~19 phút đọc
Tào Hàn Quần bị cái hôn thử nghiệm hôm qua làm cho ám ảnh tâm lý nặng nề. Thế nên bây giờ có được Miêu Hồng khoác tay thân mật vào vai cô vợ nhỏ để diễn kịch với gã, bản mặt gã vẫn cứ xầm xì, buồn bực.
Nghẹn họng suốt một đêm qua, gã vẫn không dám mở mồm hỏi Trần Phi xem rốt cuộc là muốn kiểm tra cái gì.
Gã tự nhủ tốt nhất là nên ngậm miệng, kẻo lỡ đâu chọc cho cái gã Diêm Vương sống này nổi hứng đòi giẫm nát hoa cỏ thêm trận nữa. Đúng là khí tiết tuổi già khó giữ.
Tuy nhiên, chuyện cá nhân dù có lớn đến mấy thì khi làm nhiệm vụ cũng không được phép để nó ảnh hưởng đến.
Vừa bước vào phòng riêng của nhà hàng, nhìn thấy gã thầu công trình cùng gã cung cấp vật liệu, cái bộ dạng nửa sống nửa chết của Tào Hàn Quần lập tức biến mất, thay vào đó là khí chất hợm hĩnh của một tên nhà giàu mới nổi “ông đây không có gì ngoài tiền”.
Gã bệ vệ ngồi xuống cạnh bàn, cố tình hạ thấp giọng xuống nửa tông cho thêm phần thô lỗ:
“Tiền bạc không thành vấn đề, tiến độ công trình của tôi đang rất gấp, dự án cần hàng ngay. Đừng có như cái thằng ngu tuần trước, mở mồm ra là bảo ba tháng sau mới giao đủ hàng, ông đây không rảnh hơi đâu mà ngồi đợi.”
Gã cung cấp vật liệu đang cúi đầu lật xem bản vẽ thi công do Trần Phi mang tới, nghe thấy lời này liền nhướng mắt lên nhìn Tào Hàn Quần.
Người này tự xưng là “Thẩm Thất”, ngoài bốn mươi tuổi, sinh ra đã sở hữu một tướng mạo giống như tượng Phật: đầu to mắt lớn, vành tai dày, vóc dáng tròn trịa bệ vệ y như tượng Phật Di Lặc, trông vô cùng đậm người và chắc nịch.
Thế nhưng Trần Phi vừa mới bước vào phòng, nhìn kỹ một cái liền biết ngay người này thuộc loại khẩu phật tâm xà, hổ mặt cười.
Dáng vẻ và gương mặt hiền lành như Phật của hắn ta cũng không che nổi sự hung dữ, từng trải của một người từng lăn lộn giang hồ nhiều năm, tất cả đều hiện rõ trong ánh mắt.
Theo lời gã thầu công trình kể lại, toàn bộ mối làm ăn, buôn bán cát đá và vật liệu xây dựng ở cái huyện này đều nằm dưới sự thao túng của Thẩm Thất, đúng nghĩa một gã vua cát khét tiếng ở địa phương.
“Ông chủ Tào, tôi xem trên bản vẽ này thì tường vách lò nung vốn phải dùng gạch chịu nhiệt cao nhôm cơ mà, sao ông lại đổi hết sang gạch đỏ thế…” Gã dừng lại một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý xấu xa, “Không sợ bên giám sát công trình đến hạch sách, gây phiền phức cho ông à?
Tào Hàn Quần đã có sự chuẩn bị từ trước, ngày hôm qua gã đã cùng Triệu Bình Sinh diễn tập lại toàn bộ những điểm có khả năng bị nghi vấn trên bản vẽ.
Lúc này gã thản nhiên vò vò bàn tay của cô vợ nhỏ, mân mê chiếc nhẫn đính viên đá đỏ hồng trên tay cô, khinh bỉ ra mặt:
“Ông chủ Thẩm nói thế là thừa rồi. Lúc làm hồ sơ trình lên trên, nếu dùng gạch đỏ, liệu các sếp có phê duyệt cho không? Công trường của tôi do tôi quyết định, sau này xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng tra khảo đến đầu ông được. Ông cứ nói thẳng xem bao giờ gom đủ hàng cho tôi.”
“Hàng thì tôi có sẵn, trong vòng ba ngày là có thể đủ giao cho ông, có điều…”
Thẩm Thất chậm rãi buông bản vẽ xuống, trong ánh mắt thoáng qua một tia ái ngại đầy giả tạo:
“Cái công trường này của ông chủ Tào lại nằm đúng trên địa bàn làm ăn của một đứa em kết nghĩa với tôi. Giờ tôi đi giao hàng xuyên vùng sang bên đó, chao ôi, sau này hai anh em gặp mặt nhau lại khó ăn khó nói lắm.”
Lời này vừa thốt ra, tim của ba người Tào Hàn Quần, Trần Phi và Miêu Hồng đồng thời nảy lên một nhịp.
Mẹ kiếp! Cái đám vua cát này thì ra còn quen biết nhau nữa cơ à?
Công trường của công ty Lục Địch cách nơi này gần ba trăm cây số, thậm chí còn suýt soát giáp ranh tỉnh khác. Tình huống này gã Thẩm Thất chỉ cần nhấc máy gọi một cuộc điện thoại để kiểm tra thực hư, màn kịch của cả đội coi như đổ sông đổ bể!
Nhưng dù trong lòng có đang căng thẳng đến mấy thì ngoài mặt ba người họ vẫn tỏ ra bình chân như vại, bất động thanh sắc.
Sau khi nhanh chóng trao đổi với nhau một ánh mắt trong tích tắc, Trần Phi liền cầm lấy ấm trà, thong thả rót thêm nước vào chén, dáng vẻ vô cùng ung dung:
“Tục ngữ có câu “thấy tiền không kiếm là thằng dại”. Hay là ngài Thẩm chịu thiệt một chút, nhường phần ăn này cho người anh em kia đi. Bảo cậu ta đứng tên ký hợp đồng giao hàng cho chúng tôi, như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường, không mang tiếng ông giành mối của anh em nữa sao?”
“Ôi, thế sao được, qua tay một bên như thế thì mình bị hụt mất một khoản.”
Gã thầu công trình nói được nửa chừng thì bờ vai bỗng chốc giật mạnh một cái, rõ ràng là vừa bị Thẩm Thất đá một cú cảnh cáo ở dưới gầm bàn, gã lập tức biết điều ngậm chặt miệng lại.
Miêu Hồng khẽ quan sát nét mặt của Thẩm Thất, một vẻ mặt đầy âm trầm, khó đoán. Cô lập tức nở một nụ cười quyến rũ, cất giọng nũng nịu điệu đà.
Đây chính là giọng điệu mà cô đã học lỏm từ chỗ Mai Tú Chi để chuyên trị những gã đàn ông lăn lộn trong giới giang hồ chợ búa như Thẩm Thất:
“Úi dào, ông chủ Thẩm, không phải là ngài đang sợ cái người đó đấy chứ? Cách nhau tận mấy trăm dặm đường, chẳng lẽ gã ta còn có thể xách đao chạy đến đây chém ngài chắc?”
“Tôi mà phải sợ nó á?” Thẩm Thất khinh bỉ cười nhạo một tiếng, gã tùy tiện vén ống tay áo lên, lộ ra hình xăm một con rồng xanh dũng mãnh quấn quanh cánh tay rắn chắc:
“Cái thời ông đây vác đao rượt đuổi người ta chạy mấy trăm dặm để chém, thì cái thằng ranh con kia còn đang mặc quần thủng đáy bú sữa mẹ kia kìa!”
Miêu Hồng làm ra vẻ vô cùng kinh ngạc, khẽ “Ồ” lên một tiếng đầy ngưỡng mộ.
Mai Tú Chi từng rỉ tai bảo cô rằng, loại đàn ông như thế này là chúa thích thể hiện, khoe mẽ trước mặt phụ nữ, một khi đã bốc phét thì nổ tung trời đất chẳng cần nộp thuế.
Gặp trường hợp như thế không cần phải tranh cãi hay bóc mẽ làm gì, cứ tặng cho gã một biểu cảm kiểu “Woa! Anh giỏi quá đi mất” để gã tiếp tục màn độc thoại tấu hài của mình là xong.
Nhìn ba vị khách trước mặt này xem ra cũng không phải hạng vừa, người nào người nấy mở mồm ra cũng nói những câu đâm chọc sắc lẹm.
Gã thầu công trình vội vàng đứng ra dàn xếp, giảng hòa:
“Tôi bảo các vị này, mọi người chắc cũng đói bụng rồi, hay chúng ta cứ gọi món trước đã. Cái đó…Phu nhân Tào, cô thích ăn món gì thì cứ thoải mái gọi ạ.”
“Nói rồi, gã ân cần chuyển cuốn thực đơn sang phía Miêu Hồng.”
Trần Phi liền cúi xuống xách hai chai rượu mang theo đặt thật mạnh lên bàn, rồi nhướng cằm về phía Thẩm Thất:
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
“Chuyện làm ăn có thành hay không, đó là việc của các ông chủ lớn. Nào, người anh em, hôm nay hai đứa mình cứ việc uống với nhau một trận cho ra ngô ra khoai cái đã.”
Nhìn thấy cậu móc từ trong túi ra hai chai Ngũ Lương Dịch, sống lưng Tào Hàn Quần bỗng căng cứng lại.
Tranh thủ lúc Thẩm Thất ra ngoài cửa gọi nhân viên phục vụ vào ghi món, gã liền ghé sát tai Trần Phi, hạ giọng hỏi nhỏ:
“Thằng ranh này, cậu điên rồi à? Mua loại rượu đắt tiền như thế làm gì? Lúc về đội ai duyệt cái khoản này cho cậu?”
“Này là tôi tiện tay nhảy được trong cốp xe của Vu Thụy Phúc đấy chứ, cần gì phải duyệt, cứ coi như gã đóng góp chút công sức cho công tác phá án của anh em đi.”
Trần Phi chẳng mảy may bận tâm, khẽ bĩu môi một cái: “Với lại, sếp đang sắm vai một tay buôn lậu lớn, một ông chủ tầm cỡ như thế, không lẽ lại vác hai chai rượu giá hai mươi tệ ra đường không biết ngượng à? Đã diễn là phải diễn cho tới bến, cho nó thật vào.”
…
Tào Hàn Quần thực sự cạn lời, không biết nên mắng hay nên khen cậu nữa. Giá trị của hai chai rượu bị trộm cắp này…tính ra đủ tiêu chuẩn để cấu thành tội danh lập án hình sự rồi đấy.
Bữa tiệc diễn ra vô cùng suôn sẻ, rượu say cơm no, mối làm ăn đã bàn bạc thành công, hai bên chốt lịch tối mai sẽ đi xem kho hàng.
Đương nhiên, trong lòng nhóm Trần Phi thì muốn đi xem càng sớm càng tốt, nhưng ý của Thẩm Thất là phải để gã có thời gian liên hệ với ông chủ lò gạch.
Dẫu sao đây cũng là lô hàng trị giá lên tới cả triệu tệ, người ta cũng cần phải chuẩn bị bến bãi đàng hoàng.
Thêm một lý do nữa là dạo gần đây tình hình kiểm tra gắt gao, bên quản lý môi trường làm việc rất nghiêm ngặt, lò gạch ban ngày không dám ngang nhiên đỏ lửa hoạt động mà toàn bộ đều phải nung trộm vào ban đêm. Thế nên ban ngày có đến công xưởng cũng chả có ai tiếp đón.
Quả thật, càng vào những thời điểm mấu chốt thì càng không thể nóng vội, đốt cháy giai đoạn được.
Cơ mà dù sao cũng không cần phải lo lắng chuyện Thẩm Thất sẽ đi đánh tiếng, thông đồng với tên vua cát ở vùng dự án kia.
Cái kiểu làm ăn ăn mảnh, luồn lách này chỉ có trời biết, đất biết, gã biết và ta biết mà thôi. Đôi bên đều tự ngầm hiểu ý mà giữ kín như bưng cái gọi là “bí mật thương mại” này.
Suốt bữa tiệc trên bàn ăn, Trần Phi không dám uống quá nhiều. Phần lớn lượng rượu cậu uống đều được lén lút phun ngược trở lại vào chiếc khăn ướt lau tay.
Nghĩ lại chuyện này cậu không khỏi cảm thấy có chút xót xa, dù gì thì đó cũng là rượu Ngũ Lương Dịch thượng hạng, mấy trăm tệ một chai chứ đùa.
Thế nhưng lúc quay trở về đơn vị báo cáo công tác, được tận mắt chứng kiến bộ mặt biến hóa đủ loại màu sắc sặc sỡ của Vu Thụy Phúc khi phát hiện ra hai chai rượu ngon quý giá của mình đã bị nhảy mất, cậu lại cảm thấy lồng ngực vô cùng sảng khoái, hả dạ.
Pha một ly trà xanh đậm đặc để giải rượu, Triệu Bình Sinh bước vào phòng họp rồi tiến lại ngồi xuống bên cạnh Trần Phi, khẽ mỉm cười trách móc với giọng điệu nuông chiều:
“Cậu đấy, cứ thích bày trò để cái gã họ Vu kia kiếm cớ gây khó dễ cho mình mới chịu được à.”
“Dù gì thì tiền mua mấy chai rượu đó cũng không phải trích từ tiền lương của gã, gã giỏi thì cứ lên đồn công an mà báo án bị mất trộm đi! Hừ!”
Trần Phi nhận lấy chiếc ly từ tay hắn rồi cúi đầu hớp một ngụm thật lớn.
Ai dè nước trà vừa mới chạm vào lưỡi, suýt nữa làm bỏng rát cả vòm họng, cậu giật mình rít lên một tiếng đau đớn.
“Ôi, uống từ từ thôi chứ! Nước sôi sùng sục đấy!” Triệu Bình Sinh cuống quýt vớ lấy tập khăn giấy ấn vào tay cậu: “Có bị bỏng nặng không?”
Trần Phi vừa ra sức hít hà không khí vừa ứa cả nước mắt ra vì nóng, bàn tay cậu run lên làm chiếc ly chao đảo, một lượng nước trà nóng bỏng dội thẳng xuống đùi, khiến cậu đau điếng người nhảy dựng lên.
Triệu Bình Sinh lập tức giật lấy chiếc ly đặt vội xuống bàn, rồi nhanh như cắt cúi xuống dùng tay giũ giũ ống quần cho cậu để giảm nhiệt, vừa làm vừa cằn nhằn xót xa:
“Cậu uống bao nhiêu rượu thế hả? Đến cái ly nước còn cầm không vững nữa.”
“Không, tôi thật sự không-”
Đang nói dở chừng, giọng nói của Trần Phi bỗng nhiên im bặt, nghẹn lại nơi cổ họng.
Một bàn tay đặt sát bên hông cậu, hơi ấm từ lòng bàn tay của Triệu Bình Sinh xuyên qua lớp sơ mi mỏng, từng chút một thấm vào da thịt.
Lúc này, nơi bị bàn tay ấy chạm vào dường như còn nóng hơn cả chỗ vừa bị nước trà hắt lên.
Mà cảm giác ấy lại trùng khớp đến lạ với dư vị còn sót lại từ giấc mơ kỳ quái kia trong đầu cậu.
Sau đó, theo phản xạ bản năng tự nhiên, cậu dùng lực đẩy mạnh bàn tay của Triệu Bình Sinh ra.
Sự kháng cự đột ngột và tuyệt tình ấy khiến cho sắc mặt của Triệu Bình Sinh bỗng chốc sững lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Phi.
Chỉ một lúc sau, thấy vẻ mặt gượng gạo khó xử của đối phương, hắn gần như hiểu ra ngay…
Quả nhiên, cậu ấy vẫn có cảm giác bài xích, thậm chí thấy khó chịu với mình.
Giống lần ở bệnh viện trước đó, hắn chỉ xoa đầu cậu vài cái thôi mà cậu đã lập tức gạt tay hắn ra, không cho chạm vào nữa.
Nghĩ đến đây, Triệu Bình Sinh chậm rãi buông thõng hai tay xuống, các khớp ngón tay khẽ cuộn tròn lại thành nắm đấm để kìm ném sự chua xót đang dâng trào trong lòng.
Hắn cố làm ra vẻ nhẹ nhàng, bình thản nói:
“Cái đó…Để tôi xuống phòng y tế kiếm thuốc trị bỏng cho cậu nhé…”
“Không cần, không cần đâu, tôi vào nhà vệ sinh xả nước lạnh chút là đỡ ngay ấy mà.”
Lúc này Trần Phi làm gì còn tâm trí đâu mà bận tâm đến tâm trạng của lão Triệu nữa.
Cậu vội vàng lách người né tránh đối phương rồi tông cửa xông thẳng ra ngoài, chạy một mạch vào nhà vệ sinh công cộng ở cuối dãy hành lang, sau đó chốt chặt cửa một buồng vệ sinh lại.
Cậu lật nắp bồn cầu xuống rồi ngồi sụp lên đó, gập người vùi đầu vào giữa hai đầu gối, mười đầu ngón tay luồn sâu, cào mạnh vào mớ tóc ngắn cứng đờ của mình, cả cơ thể cậu cuộn tròn lại, run lên bần bật trong sự hoang mang tột độ.
Sao mà không hoảng hốt được chứ!
Mẹ kiếp, cậu thế mà lại nảy sinh phản ứng sinh lý khi được Triệu Bình Sinh chạm vào!
Sau khi thử hôn Tào Hàn Quần vào hôm qua, cảm giác ghê sợ và bài xích dâng lên từ tận đáy lòng khi bị lớp râu quai nón cọ vào môi miệng khiến cậu thấy nhẹ nhõm, thậm chí vui vẻ suốt cả đêm.
Rõ ràng bản thân cậu hoàn toàn bình thường, định hướng giới tính không có vấn đề gì.
Thế nhưng tại sao…mỗi lần đối phương là lão Triệu thì cậu lại..lại….ôi trời đất ơi!
Đừng nói đến việc đối mặt với Triệu Bình Sinh, đến cả chính bản thân mình lúc này, cậu còn chẳng có mặt mũi nào để đối diện nữa rồi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.