2.853 chữ · ~20 phút đọc
Lại là một đêm giao thừa nữa.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc pháo, từng chùm pháo hoa rực rỡ nở bung giữa trời đêm, hòa cùng muôn vàn tinh tú.
Tòa nhà cục cảnh sát vẫn còn ánh đèn ấm áp hắt ra ngoài. Vào thời khắc sum họp gia đình thế này, vẫn luôn có người lặng lẽ trực đêm nơi cương vị của mình.
Cửa phòng nghỉ trực ban bị khóa trái từ bên trong. Căn phòng tối om thỉnh thoảng lại bị ánh pháo hoa ngoài cửa sổ soi sáng.
Chiếc giường tầng sát cửa sổ lay động nhè nhẹ. Dưới lớp chăn phồng lên, hiển nhiên chẳng phải người đang ngủ yên ổn gì.
“Hộc…”
Trần Phi kéo chăn trùm đầu xuống, xoay người nằm ngửa lên gối, giơ tay che trán đầy mồ hôi, há miệng hít lấy không khí mát lạnh lùa qua khe cửa sổ.
Một tiếng trước, Triệu Bình Sinh còn mang sủi cảo đến cho cậu ăn đêm. Kết quả, cậu mới gắp được hai miếng đã bị người ta kéo thẳng vào phòng nghỉ.
Nhà hắn có quy tắc, đêm giao thừa nhất định phải “đốt pháo”.
Cảm nhận được bàn tay trong chăn lại bắt đầu không an phận, mặt Trần Phi vốn đã nóng lại càng nóng hơn:
“Đệt! Cậu còn nữa hả?”
“Vợ ơi, hôm nay ăn Tết mà, để anh thoải mái chút đi.”
Triệu Bình Sinh vừa dịu dàng hôn khóe mắt đuôi mày cậu, vừa kéo tấm chăn đã trượt xuống eo lên lại, che kín bờ vai đẫm mồ hôi của đối phương.
Trước đó hắn bị điều đi tỉnh khác điều tra vụ án, biền biệt suốt hai tháng, hôm qua mới về. Sáu mươi ngày tích cóp lại, một lần sao mà đủ.
Trần Phi nghiêng đầu cười:
“Thế thì quỳ xuống dập đầu đi, ông đây lì xì cho.”
Vốn tưởng xong việc còn có thể ôm nhau nói vài câu ngọt ngào, nhưng với cái kiểu không hiểu phong tình của Trần Phi, Triệu Bình Sinh cảm thấy chắc kiếp sau mình cũng chưa chắc được nghe nổi một lời dịu dàng.
Bất đắc dĩ, hắn kéo người vào lòng, cúi xuống thổi nhẹ bên tai Trần Phi.
Người kia run bắn lên một cái, theo phản xạ co cổ lại, kéo theo cả chiếc giường rung lắc.
Đống đồ linh tinh chất trên tầng trên nghiêng ngả lắc lư, mắt thấy sắp rơi.
Nhưng hai người dưới giường hoàn toàn không nhận ra, vẫn tiếp tục quấn quýt. Chiếc giường lại bắt đầu rung lên ken két, đống đồ trên tầng trên cũng lắc lư theo.
Rốt cuộc, giữa một tiếng th* d*c trầm thấp, đồ đạc trên tầng trên ào rơi đầy đất.
Nhưng lúc ấy, chẳng ai còn sức mà đi dọn nữa.
–
Mùng một đầu năm.
Với tinh thần làm gương cho cấp dưới, sáng sớm Giả Nghênh Xuân đã chạy tới cục trực ban.
Trước tiên, ông đi lòng vòng từ trên xuống dưới tòa nhà, chúc Tết các bộ phận đang trực. Đến văn phòng tổ trọng án, thấy chỉ có Trần Phi và Triệu Bình Sinh ở đó, ông nhướng mày:
“Ôi chà, hai cậu hôm qua không về ăn giao thừa à?”
Nghe ra ý tứ sâu xa trong lời lão, Trần Phi lắc tờ báo trong tay, mí mắt chẳng buồn nhấc.
Triệu Bình Sinh không ghét Giả Nghênh Xuân đến mức ấy. Lại thêm đầu năm đầu tháng, chẳng ai muốn sáng mùng một đã kiếm chuyện mất vui, nên hắn cười đáp:
“Haiz, người ta ai cũng có gia đình cả rồi, chỉ còn hai thằng độc thân già bọn tôi ghép cặp trực ban thôi.”
Hai cậu ghép thành đôi thì đúng hơn.
Giả Nghênh Xuân âm thầm chửi trong bụng, ngoài mặt vẫn nở nụ cười xã giao:
“Vất vả rồi. À đúng, năm mới vui vẻ nhé.”
“Không vất vả, không vất vả, vì nhân dân phục vụ mà.” Triệu Bình Sinh đáp lại chẳng chân thành hơn ông ta là bao, “Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ.”
“Được rồi, hai cậu làm việc tiếp đi, tôi qua các phòng khác chúc Tết.”
Liếc Trần Phi một cái đầy ẩn ý, lão Giả chắp tay sau lưng, vừa lắc lư bước ra ngoài vừa nghêu ngao điệu “Hôm nay là ngày lành”.
Chờ tiếng hát lệch tông lệch nhịp kia đi xa, Trần Phi mới hất tờ báo xuống bàn, cầm bình giữ nhiệt thổi lớp trà nổi phía trên rồi nhấp một ngụm:
“Lão già đó vui cái gì thế? Mới sáng sớm nhặt được tiền à?”
Triệu Bình Sinh cười nhạt: “Đầu năm nhận được tin con gái ông ấy được tuyển vào đội tuyển tỉnh, còn là đội dự bị bồi dưỡng vận động viên Olympic.”
Trần Phi lập tức ngạc nhiên: “Ghê vậy? Học môn gì?”
“Đấu vật nữ.”
“Với vóc dáng đó của lão Giả mà con gái lại đi đấu vật?”
Triệu Bình Sinh đứng dậy, giơ tay áng chừng tới đuôi mày mình: “Con bé giờ chắc cao cỡ này,” rồi dang tay ra thêm một đoạn, “Người cũng ngang ngần này.”
“…”
Trần Phi nhìn động tác khoa tay của hắn, vừa cảm thấy con bé chắc chắn có triển vọng làm rạng danh đất nước, vừa thấy buồn cười không chịu nổi:
“Không phải chứ? Với chiều cao chưa tới mét bảy kể cả mang giày của lão Giả mà sinh được đứa con cao vậy?”
“Tính mẹ nó. Vợ lão Giả là vận động viên ném đĩa, còn cao hơn cậu một chút.”
“…”
Trần Phi đờ người vài giây, rồi đột nhiên cười đến suýt phun cả nước mũi, ngả tới ngả lui trên ghế.
“Ha ha ha ha ha.”
Triệu Bình Sinh không hiểu có gì đáng cười: “Cười gì thế?”
“Phụt ha ha ha ha.” Trần Phi cười không dừng nổi, bị chính hình ảnh mình tưởng tượng làm sặc đến ho liên tục, “Khụ khụ, ha ha ha, khụ, không phải…cậu thử nghĩ xem…với vóc dáng của lão Giả mà đi với vợ lão…ha ha ha ha ha, chẳng phải lúc làm chuyện đó lão phải trèo lên trèo xuống à!”
“Trèo lên trèo xuống?”
Triệu Bình Sinh ngẫm một chút mới hiểu cậu đang nói chuyện giường chiếu nhà người ta, không nhịn được bật cười, tiện tay vỗ lưng cậu:
“Cái miệng cậu đúng là thiếu đòn. Để lão Giả nghe thấy chắc liều mạng với cậu mất.”
“Ngay trước mặt lão, ông đây còn dám nói!” Trần Phi vừa cười vừa lau nước mắt, cố nuốt ngụm nước bọt ghìm tiếng cười xuống, “Ôi trời ơi, cười chết mất. Này, cậu nghĩ xem, con gái người ta phải mù cỡ nào mới lấy lão Giả? Với thân hình đó, vợ lão xách lão chắc nhẹ như xách gà con.”
Triệu Bình Sinh rút tờ khăn giấy đưa cậu lau nước mũi, khách quan nhận xét:
“Thật ra Giả Nghênh Xuân là người rất có gan có mưu. Vụ án m* t** đặc biệt nghiêm trọng ở cảng Cao Đảo năm 93, ông ấy một mình cầm chân bốn tên buôn m* t** có súng suốt hơn hai tiếng rưỡi trong lúc chưa có chi viện áp sát, cuối cùng bắt gọn được hết. Vụ sập mỏ Bình Tân năm 97, ông ấy cùng cảnh sát vũ trang xuống cứu người hai ngày hai đêm, suýt chết ngạt trong hầm. Vụ băng nhóm xã hội đen Hứa Hà Hân năm 2001, chính ông ấy chỉ huy thu lưới, không để lọt một tên nào. Năm 2004…”
Nói đến đây, Triệu Bình Sinh khẽ thở dài:
“Haizz…cuối cùng ông ấy lại ngã xuống ở vụ nổ bom năm 2004.”
Thật ra những chuyện này Trần Phi đều biết.
Cùng hệ thống với nhau, người lập công lớn trong các vụ trọng án đều sẽ được thông báo khen thưởng, phạm sai lầm cũng bị thông báo phê bình công khai.
Trước khi Giả Nghênh Xuân được điều tới cục, Trần Phi chỉ nhìn thấy ông ta qua ảnh. Nói khoa trương chút, cậu có bao nhiêu quyết định xử phạt thì Giả Nghênh Xuân có bấy nhiêu giấy khen. Chỉ nhìn tấm ảnh người đàn ông trước ngực đầy huân chương kia thôi cũng đủ thấy hình tượng anh hùng cao lớn nghiêm nghị.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cho đến khi gặp người thật, cậu từng nghi ngờ không hiểu lão này ngày xưa làm sao thi đỗ vào ngành công an được. Người thấp bé, gầy tong teo, nói nhiều như bà tám, cặp mắt tam giác lúc nào cũng đảo lia lịa đầy vẻ gian xảo, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống người tốt.
Đương nhiên, bản thân cậu trông cũng chẳng giống người tốt lắm.
“Haiz, sư phụ nói sao nhỉ? Leo càng cao thì ngã càng đau.” Trần Phi bất lực thở dài, cười khổ lắc đầu, “Có những người ấy mà, vốn không có số làm quan. Nhiều lúc tôi nghĩ, tranh giành làm cái mẹ gì, sống yên ổn tới ngày nghỉ hưu chẳng phải tốt hơn sao? Cậu nhìn bức tường liệt sĩ ở sảnh đi, gần kín rồi. Không chết vì lao lực thì cũng hy sinh khi làm nhiệm vụ. À đúng, cậu cũng suýt được treo lên đó rồi đấy.”
Triệu Bình Sinh cúi đầu cười: “Nếu tôi thật sự lên đó, cậu định canh mộ cho tôi cả đời thật à?”
Trần Phi lập tức lườm hắn sắc lẹm:
“Câm miệng! Đầu năm đầu tháng nói gì xui xẻo thế? Mau phỉ nhổ đi!”
“Được được được, nhổ nhổ nhổ.” Triệu Bình Sinh giả bộ nhổ mấy tiếng, khóe mắt chợt thấy có người đứng ngoài cửa. Hắn quay đầu nhìn, hóa ra là Giả Nghênh Xuân.
Thấy đối phương chau mày, mặt mũi khó coi, hắn vội giải thích:
“Lão Giả, tôi không khạc nhổ bừa bãi đâu.”
Giả Nghênh Xuân xua tay, hỏi:
“Tối qua hai cậu đều ngủ trong phòng nghỉ?”
Theo phản xạ, Triệu Bình Sinh liếc sang Trần Phi sắc mặt hơi khác thường rồi dè dặt gật đầu.
Không để lại dấu vết gì chứ?
Hắn âm thầm tính toán. Đồ đạc rơi đều đã nhặt gọn, ga giường trải phẳng, chăn cũng gấp ngay ngắn. Cái giường đó nhìn kiểu gì cũng không giống vừa có người nằm qua mà.
“Tôi đâu có hút thuốc trong phòng nghỉ!” Trần Phi cố gắng phát ra chút động tĩnh cho đỡ chột dạ, “Đừng hòng đem vỏ gối bị tàn thuốc đốt thủng vu lên đầu tôi.”
Giả Nghênh Xuân không đáp, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ vài lượt. Nhìn thêm một lúc, ông ta xoay người bỏ đi.
Về tới văn phòng, ông lục lọi lấy ra một cây đèn pin tia cực tím, xách theo đi thẳng tới phòng nghỉ.
Đóng cửa, kéo rèm lại, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối âm u. Ban nãy lúc bước vào ông đã cảm thấy mùi trong phòng không đúng, không phải mùi thuốc lá mà là một thứ tanh nồng rất khó tả. Càng đến gần giường, mùi ấy càng rõ.
Đứng trước chiếc giường được dọn dẹp phẳng phiu như chưa từng có ai nằm qua, ông bật đèn pin lên quét một lượt, chân mày lập tức nhíu chặt.
“Mẹ kiếp! Hai cái thứ không biết xấu hổ này!”
Nghiến răng chửi thầm một câu, ông giật phắt tấm ga giường bị tia cực tím soi ra đầy những vệt lốm đốm, vo tròn nhét dưới nách rồi chạy một mạch xuống phòng pháp y.
Năm ngoái cục vừa nhập một bộ thiết bị mới, có thể tự kiểm tra ADN mà không cần gửi lên trung tâm giám định tư pháp của tỉnh nữa.
Bao năm làm hình cảnh khiến ông hình thành thói quen kín kẽ tuyệt đối không đánh trận khi chưa có chuẩn bị. Dù sự thật có rõ ràng đến đâu cũng phải có chứng cứ xác thực.
Phòng pháp y trực ban hôm nay chỉ có hai thực tập sinh. Thấy trưởng phòng hậu cần tới, cả hai lập tức đứng bật dậy.
Giả Nghênh Xuân chẳng thèm khách sáo, ném tấm ga giường qua, yêu cầu bọn họ kiểm tra ADN còn sót lại trên đó, tiện thể lấy luôn hai bộ dụng cụ thu thập chứng cứ.
Sau đó ông lại lặng lẽ đi bộ trở lên lầu.
Đợi Trần Phi với Triệu Bình Sinh rời đi, ông len lén vào văn phòng tổ trọng án, dùng tăm bông lấy mẫu ở miệng bình giữ nhiệt của từng người, cẩn thận cất kỹ rồi giao cho pháp y đối chiếu với ADN trên ga giường.
Hai thực tập sinh làm việc rất chăm chỉ, tới chiều đã có kết quả.
Cầm bản báo cáo đối chiếu trong tay, lão Giả tức đến nghiến răng ken két, quay đầu gọi điện cho Triệu Bình Sinh, bảo hắn một mình quay lại cục gặp mình.
Triệu Bình Sinh vừa bước vào văn phòng hậu cần đã bị lão Giả quăng thẳng tấm ga giường cùng bản kết quả giám định ADN vào mặt, sau đó chỉ thẳng mũi mắng xối xả:
“Hai cậu định làm gì hả!? Phòng nghỉ là nơi để các cậu làm chuyện đó à? Một chiếc giường biết bao nhiêu người từng ngủ qua, các cậu làm thế người khác biết được có thấy ghê tởm không!? Già đầu rồi còn không đứng đắn! Cán bộ mà tác phong như vậy à? Với hành vi suy đồi đạo đức của hai cậu, để cục trưởng biết được thì không lột luôn bộ cảnh phục này mới lạ!”
Đối mặt với bộ dạng hùng hổ ấy, trên mặt Triệu Bình Sinh không hề có chút xấu hổ nào.
Hắn cúi đầu nhìn tấm ga bị cắt thủng lỗ chỗ, bình tĩnh đáp:
“Giả cục, trên chiếc ga này có bao nhiêu ADN, ngài rảnh thì tự đếm thử đi. Làm nhiệm vụ mười ngày nửa tháng không về nhà được là chuyện thường. Dù không tự giải quyết thì cái cụm từ “tràn đầy tự chảy” chắc ngài cũng từng nghe rồi chứ? Làm cảnh sát phá án không chỉ phải chú trọng chứng cứ mà còn phải hình thành chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh nữa mà? Đúng, trên đó có ADN của tôi với lão Trần, nhưng nó chứng minh được gì? Chứng minh hai bọn tôi thật sự lăn giường? Hay chỉ là nghẹn quá nên vô tình dính lên?”
“Cậu-”
Giả Nghênh Xuân tức đến suýt tắt thở, ngón tay chỉ vào mặt hắn run bần bật:
“Triệu Bình Sinh! Tôi thật không ngờ cậu có thể vô liêm sỉ đến mức này! Cậu còn cần mặt mũi không hả?”
Cần mặt mũi có bằng được ôm vợ ngủ không?
Triệu Bình Sinh thản nhiên cười:
“Tôi suýt mất cả mạng rồi, mặt mũi đáng giá bao nhiêu đâu? Lão Giả, nếu ngài thật sự thấy chuyện này nghiêm trọng như vậy thì gọi cho cục trưởng Tề đi, bảo ông ấy tới đây xử phạt tôi tại chỗ.”
“Rầm!”
Giả Nghênh Xuân đập mạnh bàn:
“Triệu Bình Sinh!”
“Tôi chưa điếc đâu, ngài nhỏ tiếng chút tôi vẫn nghe được.”
Nói rồi, Triệu Bình Sinh khoanh tay, tiện thể gấp lại tấm ga giường đã hỏng thành một cục, nhún vai đầy thản nhiên:
“Nếu ngài vẫn chưa hả giận thì thế này đi, cái ga tôi đền. Trừ thẳng vào lương tháng sau của tôi là được…À đúng rồi, đừng để Trần Phi biết chuyện này. Da mặt cậu ấy mỏng lắm, lỡ não ngắn mạch rồi chạy tới đập ngài thì phiền.”
“…”
Đối diện với gương mặt lúc nào cũng tỏ ra khiêm tốn nhã nhặn trước mặt người khác, nhưng thực chất phía sau lại trơ tráo vô sỉ của Triệu Bình Sinh, Giả Nghênh Xuân run run giơ tay chỉ ra cửa, nghiến răng ken két:
“Cậu! Cút!”
Triệu Bình Sinh nghe vậy lập tức chuồn thẳng.
Hắn quay về văn phòng chào hỏi qua loa một vòng rồi xuống bãi đỗ xe. Vừa ngồi vào trong xe, hắn đã thấy qua kính chiếu hậu bóng dáng thấp bé lanh lẹ của “mẹ Giả”, bèn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giả Nghênh Xuân đang cuộn ga giường kia dưới nách, tìm một góc khuất rồi đặt xuống cạnh chiếc thùng rác mang theo bên người.
Sau đó, ông nhét tấm ga vào trong thùng, đổ lên một chai chất lỏng chẳng biết là gì, cuối cùng “xoẹt” một tiếng quẹt diêm ném vào.
“Bùng!”
Ngọn lửa lập tức theo gió bốc cao, lưỡi lửa đỏ rực cuộn lên dữ dội, soi sáng gương mặt đằng đằng sát khí như muốn giết người của Giả Nghênh Xuân.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.