4.024 chữ · ~27 phút đọc
Dưới màn đêm trăng thanh gió mát, một chuyến bay quốc tế đêm muộn gầm vang lướt qua cây cầu dẫn bên ngoài Nhà ga số 2, hạ cánh vững vàng xuống đường băng, đón lấy những làn gió đêm se lạnh và mang theo nỗi niềm đau đáu hướng về quê hương của những người con xa xứ.
Đã qua nửa đêm, sảnh đón máy bay thưa thớt người qua lại. Ở bảng điện tử thông báo chuyến bay ngay phía trên cửa ra, một trong hai chuyến bay duy nhất chưa hạ cánh theo kế hoạch cuối cùng cũng hiện thông báo đã đến nơi. Nhìn thấy chuyến bay bị hoãn gần ba tiếng đồng hồ kia rớt xuống, Triệu Bình Sinh cuối cùng cũng có cảm giác như trút được gánh nặng.
Hắn xoay người vỗ nhẹ lên vai Trần Phi đang ngủ gật vẹo cả cổ trên ghế kim loại, động tác vô cùng nhẹ nhàng đánh thức đối phương dậy.
Trần Phi lơ mơ tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn về phía cửa ra của các chuyến bay quốc tế: “Hửm? Kỳ Minh ra rồi à?”
Triệu Bình Sinh khẽ xoay bờ vai bị cậu gối đến tê rần, bất giác mỉm cười: “Mới hạ cánh thôi, cậu đi rửa mặt trước đi. Cứ ngủ nghê mơ mơ màng màng thế kia thì thất lễ lắm.”
Ngáp một cái rõ dài đầy mệt mỏi, Trần Phi đứng dậy vươn vai một phát, rồi lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh. Triệu Bình Sinh nhìn thấy chỏm tóc sau gáy cậu dựng ngược lên do nằm ngủ, định nhắc cậu lấy chút nước vuốt lại cho phẳng, nhưng khoảng cách giữa hai người hơi xa, xung quanh lại toàn là những người đón máy bay đang gà gật vì buồn ngủ. Nghĩ bụng giờ đã là đêm hôm khuya khoắt, không tiện lớn tiếng gọi làm ảnh hưởng đến người khác, hắn bèn đứng dậy rảo bước đi theo sau.
Trong nhà vệ sinh không có bóng người nào, Trần Phi giải quyết nỗi buồn xong thì qua bồn rửa tay rửa mặt. Vừa vặn vòi nước, cậu đã nhìn thấy Triệu Bình Sinh bước vào qua gương, nhưng đối phương lại không đi về phía bồn tiểu mà bước tới về phía mình.
Cậu hơi ngạc nhiên hỏi: “Cậu không đi vệ sinh à?”
“Không, tôi vào giúp cậu chỉnh lại tóc tí.” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa giơ tay giữ nhẹ cằm cậu, hơi xoay đầu cậu sang bên trái để cậu nhìn rõ chỏm tóc đang dựng ngược lên của mình.
Trần Phi nhíu mày cười, liền vỗ vỗ chút nước lên tay rồi vuốt đại vài cái. Ngờ đâu chỏm tóc ấy dù đã thấm ướt nhẹp nhưng vẫn kiên cường dựng đứng, quật cường y hệt tính khí của chủ nhân nó vậy.
Triệu Bình Sinh thấy thế bèn làm ướt lòng bàn tay mình, áp thẳng lên sợi tóc đang vểnh lên kia, ý đồ dùng nhiệt độ từ lòng bàn tay để thuần hóa sự bướng bỉnh ấy. Hành động của hắn làm cho Trần Phi có chút ngượng ngùng, ánh mắt cứ liếc dọc liếc ngang vì sợ có người bất ngờ đi vào nhìn thấy.
Ở nhà muốn quấn quýt thế nào cũng được, chứ ra ngoài đường ngoài sá vẫn phải chú ý giữ kẽ một chút.
“Lát nữa Kỳ Minh ra thì về khách sạn ở hay sao?” Vừa nói, Triệu Bình Sinh vừa nhẹ nhàng nhấc tay ra, thấy chỏm tóc rốt cuộc cũng chịu ngoan ngoãn nằm rạp xuống thì hài lòng rút một tờ khăn giấy lau tay.
“Cậu ấy bảo sẽ đến thẳng chùa để tĩnh tu luôn, nhưng đêm hôm khuya khoắt thế này, tôi đang tính lát nữa đón cậu ấy về nhà mình trước đã, để cậu ấy nghỉ ngơi một đêm rồi sáng mai chở qua đó.”
Trần Phi nhận lấy tờ giấy Triệu Bình Sinh đưa cho để lau mặt lau tay, tiện thể vuốt ngược phần tóc mái vừa dính nước ra sau. Dù đã chợp mắt được một lúc nhưng trong mắt cậu vẫn hằn lên những tia máu, sắc mặt hơi xám xịt, có điều cậu chẳng mấy bận tâm, có phải đi xem mắt đâu mà lo.
Tuy nói là người cũ, nhưng năm đó lúc chia ly đối phương vẫn còn là một đứa trẻ, cậu tốt xấu gì cũng là bậc chú bác, nghĩ bụng người ta chắc không đến mức bắt bẻ vẻ bề ngoài của mình đâu.
“Tùy theo ý của cậu ấy vậy.”
Trong lúc trò chuyện, hai người trước sau bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi bộ đến trước cửa ra của ga quốc tế, đứng sát vào hàng rào chắn rồi ngẩng cổ ngó nghiêng nhìn vào trong.
Người họ cần đón hôm nay là nhân chứng mục kích của một vụ đại án mạng xảy ra nhiều năm trước, đến nay vẫn chưa thể phá được. Cậu ta cũng chính là con trai của cặp vợ chồng nạn nhân Kỳ Đông Tường và Bàng Tĩnh, Kỳ Minh.
Khi đó Kỳ Minh mới chỉ tám tuổi, lúc vụ án xảy ra, cậu từng có một khoảng thời gian ngắn đối mặt trực diện với hung thủ. Đáng tiếc là do mắc chứng dị dạng mạch máu não bẩm sinh nên từ khi sinh ra, Kỳ Minh đã có tật thỉnh thoảng bị mù đột ngột. Thảm trạng cha mẹ phơi thây ngay trước mắt ngày hôm đó khiến tinh thần của cậu bé non nớt bị chấn động dữ dội, dẫn đến phát bệnh mù đột ngột, hoàn toàn không nhìn thấy được diện mạo thật sự của kẻ thủ ác.
Vì cha mẹ đều đã qua đời, cậu bé Kỳ Minh tám tuổi và cô em gái Kỳ Trân mới lên bốn bị đưa vào viện mồ côi. Sau đó, Kỳ Minh nhanh chóng được một người mang quốc tịch nước ngoài nhận nuôi rồi đưa sang Mỹ. Chuyến đi ấy kéo dài đằng đẵng suốt hai mươi năm trời.
Trong khoảng thời gian đó, Trần Phi từng nhận được thư của người cha nuôi hỏi thăm về tiến độ điều tra vụ án, thế nhưng đó đã là một vụ án treo bị xếp xó dưới đáy hòm của phòng lưu trữ hồ sơ, năm đó điều tra không ra manh mối nên nhiều năm qua chẳng còn ai nhắc tới nữa.
Lần này về nước, Kỳ Minh đã chủ động liên hệ trước với Trần Phi để báo cho cậu biết về lịch trình của mình, hy vọng có thể gặp mặt cậu một bữa. Cậu ta bảo lần này về sẽ không đi nữa, bao giờ vụ án của cha mẹ được phá xong thì mới suy tính đến chuyện phát triển sự nghiệp tương lai.
Cậu ta còn chủ động đề xuất làm cố vấn pháp y cho Cục Công an thành phố để hợp tác phá các vụ án. Cậu có học vị Tiến sĩ Y khoa, khi còn ở Mỹ từng hỗ trợ cảnh sát điều tra không ít vụ án, tố chất tâm lý lẫn kinh nghiệm đều có thừa, giờ chỉ xem bên này có cần sự giúp đỡ của cậu ấy hay không thôi.
Về những vấn đề học thuật chuyên ngành của bên pháp y, Trần Phi không am hiểu cho lắm. Vì thế, cậu đã cầm đống luận văn và báo cáo khám nghiệm do Kỳ Minh gửi tới để đi tìm Hàn Định Giang, nhờ một người có chuyên môn thẩm định xem đối phương liệu có đủ tư cách đảm nhiệm vị trí cố vấn hay không.
Chẳng ngờ Hàn Định Giang vừa nghe thấy cái tên này liền gật đầu cái rụp. Ông bảo Kỳ Minh tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đã từng công bố vài bài luận văn có sức ảnh hưởng lớn trong ngành, mấy vụ án hóc búa từng qua tay cậu ấy cũng được lưu truyền rộng rãi trong giới pháp y, tu dưỡng chuyên môn lẫn năng lực nghiệp vụ tuyệt đối. Có điều trước đó cậu ấy bỗng nhiên mai danh ẩn tích một khoảng thời gian, nếu không phải đối phương chủ động liên hệ với Trần Phi thì ông còn ngỡ thằng bé đã đổi nghề rồi.
Việc thuê cố vấn có quốc tịch nước ngoài đòi hỏi rất nhiều thủ tục và quy trình rườm rà. Thế nhưng đã có sự khẳng định chắc nịch từ đồng chí lão Hàn, Trần Phi cảm thấy vấn đề này không lớn, quay về sẽ trực tiếp làm báo cáo trình lên cục trưởng. Trong thời gian chờ phê duyệt, Kỳ Minh tỏ ý bản thân có kế hoạch sau khi về nước sẽ đến chùa chiền tĩnh tu một thời gian, bao giờ có quyết định phê duyệt chính thức thì cậu mới đến cục trình diện.
Một mặt ngó nghiêng vào phía trong lối ra, Triệu Bình Sinh mặt khác bùi ngùi cảm khái: “Bố mẹ đều là bác sĩ, thằng bé quả nhiên vẫn lựa chọn theo nghiệp y.”
“Cậu ta thông minh lắm, có tận ba bằng tiến sĩ cơ.” Trần Phi không tỏ ý kiến gì, chỉ nhún vai một cái, “Tôi nghe giọng của lão Hàn thì có vẻ nếu ở trong nước, học được đến cái tầm của Kỳ Minh thì cũng phải sấp sỉ bốn mươi, thế mà người ta mới có hai mươi chín tuổi. Ôi dào, đúng là cái đầu thông minh thiên phú có khác. Cậu nhìn tôi mà xem, hồi trước kiếm bằng cao đẳng tự học thôi mà trầy da tróc vẩy, tốn bao nhiêu là công sức.”
Nghe cậu nhắc lại chuyện thi lấy bằng năm xưa, Triệu Bình Sinh không kìm được phì cười một tiếng, chiếc kính cận suýt nữa trượt khỏi sống mũi, hắn phải vội vàng giơ tay đẩy nó lên.
Có lẽ do hồi trẻ dùng mắt quá độ, cộng thêm dạo này ngày càng phải nhìn màn hình máy tính nhiều nên hai năm trở lại đây, thị lực của hắn giảm đi trông thấy, giờ đã chẳng thể rời xa chiếc kính được nữa rồi.
“Cậu cười cái choá gì đấy hả?” Trần Phi bất mãn nhíu mày: “Cuối cùng tôi cũng đâu có bắt cậu đi thi hộ đâu!”
“Không có, không có, tôi đâu có nói chuyện thi cử, tôi chỉ nhớ lại lúc nghe cậu học thuộc lòng sách…” Triệu Bình Sinh cố nén nụ cười, nghiêng đầu nhìn gương mặt đang đen thui vì bị tự ái của Trần Phi: “Tôi nói thật, tôi chưa từng thấy ai học thuộc lòng một câu hai mươi chữ mà có thể ngắt ra tám nhịp như cậu cả.”
Trần Phi siết chặt ngón tay vào thanh rào chắn bằng inox, đầy vẻ không vui đáp: “Đừng có nói nhảm nhá, bao nhiêu năm rồi tôi có động vào sách vở đâu. Nếu tôi mà có bản lĩnh nhớ dai như đỉa, nhìn một lần là không quên của cậu, tôi đã sớm thi đỗ chức danh cao cấp để lên làm cục trưởng rồi!”
“Làm cục trưởng thì uất ức cho cậu quá, thế nào cũng phải kiếm cái ghế giám đốc sở mà ngồi chứ.”
“Xì, cái đó thì chắc chắn là không có cửa rồi, tôi-”
Đột nhiên nhận ra Triệu Bình Sinh đang kháy mình, Trần Phi xoay tay lại đấm nhẹ vào người hắn một cú, chẳng nỡ dùng lực quá mạnh.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Kể từ sau khi bị trúng đạn, đồng chí Lão Triệu nhìn bề ngoài có vẻ còn cứng cáp, chứ thực chất sức khỏe đã sụt giảm đi không ít so với trước kia. Cũng may mấy năm nay được chăm bẵm, tẩm bổ kỹ càng nên vết thương cũ không tái phát, duy chỉ có một lần lúc hai người đang mặn nồng thì hắn bỗng lên cơn khó thở, giữa đêm hôm khuya khoắt phải gọi xe cấp cứu đưa vào bệnh viện để thở oxy.
Lúc đó bác sĩ gặng hỏi xem Triệu Bình Sinh đã làm gì trước khi phát bệnh, mặt cậu suýt tức đến mức nổ đốm máu luôn rồi.
Mẹ kiếp, cứ mỗi lần nhớ lại chuyện đó là cậu lại thấy nhục nhã!
“Ơ kìa! Lão Trần, cậu xem người kia có phải là Kỳ Minh không?”
Triệu Bình Sinh giơ tay chỉ về phía cuối lối đi. Chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi diện bộ comple ôm dáng, làn da trắng trẻo, diện mạo tuấn tú, trên mắt đeo cặp kính cận, vừa đẩy xe hành lý hướng về phía hai người vừa ngó nghiêng xung quanh.
“Đúng đúng đúng, chính là cậu ấy, là cậu ấy rồi.” Trần Phi từng xem qua ảnh chụp nên lập tức giơ tay vẫy chào: “Kỳ Minh! Bên này!”
Chẳng mấy chốc, Kỳ Minh đã đẩy xe đến trước mặt hai người, lễ phép gật đầu chào: “Đội trưởng Trần, cháu chào chú ạ, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp nhé, cháu thật sự càng lớn càng giống mẹ đấy.”
Trần Phi thoáng đánh giá cậu một lượt, có chút ngạc nhiên khi thấy đối phương buộc tóc đuôi ngựa dài. Trong quan niệm của cậu, đàn ông con trai phải để tóc ngắn, chủ yếu vì gội đầu cho nó tiện, những lúc vội vàng cứ chúi đầu xuống dưới vòi nước, nửa phút là xong xuôi sạch sẽ. Thế nhưng Kỳ Minh vốn có nét thư sinh văn nhã, ngũ quan như được đúc từ một khuôn với người mẹ quá cố Bàng Tĩnh, thành ra mái tóc dài này trông không những không rườm rà, mà còn tôn lên khí chất tri thức của cậu.
Tầm mắt khẽ dịch chuyển, Kỳ Minh nhìn sang Triệu Bình Sinh: “Vị này là…cảnh sát Tào ạ?”
Năm đó các cảnh sát phụ trách chính vụ án mạng của bố mẹ cậu là Trần Phi và Tào Hàn Quần, trong ký ức của Kỳ Minh chỉ có hai người họ mà thôi. Hơn nữa cậu còn có một tật xấu là không nhớ được mặt người, nếu không phải trước đó đã xem qua ảnh Trần Phi gửi, thì đến cả Trần Phi cậu cũng chẳng nhận ra nổi, thành ra lúc này mới nhận nhầm Triệu Bình Sinh thành Tào Hàn Quần.
“Không phải, đây là đội phó Triệu của chú, Triệu Bình Sinh, hồi trước cháu từng gặp chú ấy rồi đấy.” Trần Phi vừa chào đón cậu vừa rảo bước đi ra ngoài, “Có điều hồi đó cháu còn nhỏ quá, không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường.”
“Dạ, cháu xin lỗi, cháu chào chú ạ.”
Kỳ Minh lại gật đầu chào Triệu Bình Sinh một lần nữa, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, cậu đã quên khuấy mất tiêu tên của người ta rồi. Ngoài việc không nhớ được mặt người, cậu còn chẳng thể nhớ nổi tên họ của ai, trừ khi giữa hai bên xảy ra chuyện gì đó hoặc đối phương nói câu gì để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho cậu.
Cậu vẫn thường bao biện một cách mỹ miều cho tật xấu này là bản thân không thích để những thứ vô dụng chiếm dụng tế bào não, thế nhưng mấy từ ngữ chuyên ngành dài quá hai mươi chữ cái thì cậu lại có thể nhìn một lần là nhớ mãi không quên.
Cậu lại hỏi tiếp: “Thế còn cảnh sát Tào đâu ạ? Cháu cứ ngỡ hai chú sẽ đi cùng nhau cơ.”
“…”
Sắc mặt của Trần Phi bỗng sượng lại, cậu chần chừ một lát rồi mới nói: “Cậu ấy…cậu ấy không còn nữa rồi.”
“Là không còn làm việc ở cục nữa hay là…” Nhìn thấy vành mắt và chóp mũi của Trần Phi thoáng ửng hồng, Kỳ Minh chợt hiểu ra hai chữ “không còn” ấy ẩn chứa biết bao nhiêu sự đau thương. “Cháu xin lỗi, cháu rất lấy làm tiếc ạ.”
“Đúng rồi Kỳ Minh, hôm nay muộn quá rồi, cháu đừng đến ngôi chùa kia nữa, cứ về nhà chú ở tạm một đêm đã.”
Triệu Bình Sinh vội vàng lảng sang chuyện khác, thuận thế nắm lấy tay Trần Phi ở một góc độ mà người ngoài không nhìn thấy được.
Sau khi sư phụ qua đời không lâu, Tào Hàn Quần cũng hy sinh vì nhiệm vụ, rồi chẳng lâu sau Phó Lập Tân lại gặp chuyện chẳng lành. Cái năm đó đối với tổ trọng án mà nói, quả thực là hạn năm xui xẻo liên tiếp. Đến nỗi một người xưa nay chưa từng tin vào thần phật như Trần Phi cũng phải kéo hắn chạy lên chùa thắp một nén hương. Cho đến tận bây giờ, dù chuyện đã qua đi rất nhiều năm nhưng vẫn là điều cấm kỵ không thể nhắc tới, cứ hễ chạm vào là Trần Phi lại ủ rũ mất ba ngày.
Kỳ Minh khéo léo từ chối: “Dạ không dám phiền chú đâu ạ, cháu ra khách sạn ở tạm một đêm trước đã, cháu có nhờ bạn đặt phòng giúp rồi.”
Ngữ điệu nói chuyện của cậu rất lạnh lùng, bất kể là lúc bày tỏ sự tiếc nuối trước sự ra đi của Tào Hàn Quần hay khi gửi lời cảm ơn tới lời mời của Triệu Bình Sinh, người ta đều không nghe ra được chút cảm xúc nào cả. Điều này dưới góc nhìn của Triệu Bình Sinh mang lại cảm giác cậu là một người không dễ gần cho lắm.
Quệt mũi một cái, Trần Phi sốc lại tinh thần rồi hỏi: “Vật lộn trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ rồi, cháu có đói bụng không?”
Kỳ Minh vẫn giữ vẻ mặt không chút cảm xúc: “Cháu không đói ạ, lát nữa cháu còn một cuộc họp trực tuyến phải tham gia, vẫn phải phiền hai chú đưa cháu về khách sạn trước.”
“Thế thì thế này nhé Lão Triệu, cậu đánh xe ra đi, tôi với Kỳ Minh đứng ở ven đường chờ cậu, hành lý của cậu ấy nhiều quá.”
“Ừ, hai người ra cửa số 8 chờ tôi nhé.”
Triệu Bình Sinh đồng ý với đề xuất của Trần Phi, bước nhanh về phía thang máy.
Đẩy xe hành lý ra khỏi cửa số 8 rồi đứng đợi bên lề đường, Kỳ Minh nhắm nghiền hai mắt, hít sâu một hơi để cảm nhận bầu không khí của quê hương, sau đó mở mắt nhìn lên bầu trời đêm đen đặc như mực, bùi ngùi cảm thán:
“Hồi cháu còn nhỏ, trời đêm có nhiều sao lắm, giờ chẳng nhìn thấy được mấy nữa. Có điều cảnh sắc thành phố về đêm lại lộng lẫy hơn xưa rất nhiều.”
“Hiện tại thành phố của mình đã có hơn bảy triệu dân cư trú rồi, so với hồi cháu còn nhỏ thì đã phình to ra thêm hai quận đấy.” Trần Phi rút một điếu thuốc ra ngậm vào miệng, rồi búng nhẹ bao thuốc, chìa một điếu khác về phía cậu: “Hút không?”
“Dạ thôi, cháu đang cai thuốc.” Kỳ Minh khựng lại một chút, “Chú cứ hút đi ạ, cháu không ngại đâu.”
Làn khói thuốc theo gió lướt thướt tản ra, Trần Phi quay đầu nhìn nghiêng gương mặt có chút đơn độc của người thanh niên, đầy vẻ áy náy nói: “Xin lỗi cháu nhé, ngần ấy năm trời trôi qua mà các chú vẫn chưa thể phá được vụ án mạng của bố mẹ cháu.”
“Chú không cần phải cảm thấy có lỗi đâu ạ, chuyện này rất bình thường mà. Thời gian cháu ở Mỹ còn từng tiếp nhận những vụ án từ những năm sáu mươi của thế kỷ trước, treo giò suốt hơn nửa thế kỷ, hung thủ có thể đều đã xuống mồ cả rồi.”
Quay đầu lại, Kỳ Minh với thần sắc vô cùng nghiêm nghị nhìn thẳng vào cậu, “Có điều Đội trưởng Trần này, trước khi cha nuôi cháu qua đời, ông ấy có nói với cháu rằng bố mẹ cháu không phải là những kẻ buôn bán nội tạng. Trên thực tế, bố cháu là một nội gián được Tổ điều tra giao dịch nội tạng bất hợp pháp của FBI cài c*m v** tổ chức đó. Cha nuôi của cháu chính là người phụ trách bộ phận ấy, ông ấy có để lại băng ghi âm làm chứng, đó là lời ghi âm có đầy đủ hiệu lực pháp lý…Thêm nữa, năm đó đám phóng viên toàn viết bài quy kết cái chết của bố mẹ cháu là do phân chia ăn chia không đều nên mới bị sát hại, cho nên cháu hy vọng nếu một ngày nào đó vụ án này lần tìm ra được manh mối, chú có thể giúp cháu lấy lại thanh danh trong sạch cho bố mẹ.”
Lời nói này khiến Trần Phi không khỏi bàng hoàng kinh ngạc, điếu thuốc ngậm trên miệng cũng quên lấy xuống.
Cậu không ngờ Kỳ Đông Tường còn có thân phận đặc biệt này, nếu như lúc bấy giờ có thể lần theo manh mối đó để điều tra xuống tiếp, có lẽ vụ án đã sớm được phá xong rồi. Chẳng rõ vì nguyên cớ gì mà cha nuôi của Kỳ Minh lại không chia sẻ manh mối này cho phía cảnh sát Trung Quốc, có lẽ là bởi vì khi đó vẫn còn những nội gián khác cần được bảo vệ, hoặc giả là có những kế hoạch khác không thể để bị can thiệp vào.
“Ông ấy làm vậy là để bảo vệ cháu và em gái nên mới giữ im lặng.” Như thể nhìn thấu được sự nghi hoặc của cậu, Kỳ Minh tiếp tục giải thích: “Lúc đó thân phận của bố cháu vẫn chưa bị bại lộ, hoặc nói đúng hơn là chưa hoàn toàn bại lộ, thế nhưng mệnh lệnh mà tổ chức đưa xuống là thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, hơn nữa còn phải nhổ cỏ tận gốc. Nói cách khác, ngay cả cháu và em gái cũng phải bị giết sạch…Cháu không rõ là gã sát thủ kia đã động lòng trắc ẩn hay còn có mối cố kỵ nào khác, tóm lại là cháu đã sống sót. Vì vậy, lần này trở về cháu bắt buộc phải làm điều gì đó cho vụ án của bố mẹ, họ không thể chết một cách đầy oan ức như thế được.”
“Đúng vậy, tuyệt đối không thể để họ phải chịu oan khuất mà chết.” Trần Phi dí tàn thuốc tắt hẳn vào thùng rác bên cạnh, cơ má bên sườn siết chặt lại, “Chú đã an bài xong xuôi cả rồi, chờ cấp trên chạy xong quy trình, cháu sẽ chính thức nhậm chức cố vấn pháp y của Cục Công an thành phố. À đúng rồi, đợi cháu vào làm, chú sẽ điều thêm cho cháu một người nữa, cháu muốn đi đâu hay cần dùng xe cộ gì cứ việc sai bảo cậu ta.”
“Tài xế riêng ạ?” Kỳ Minh có chút do dự: “Ặc…Cháu không quen chung đụng với người lạ cho lắm.”
Không quen chung đụng với người lạ? Ừm, nhìn mặt là biết rồi.
Trần Phi nhíu mày cười lớn: “Ôi dào, cháu không cần phải coi thằng nhóc đó là người đâu. Cái thằng đấy á, nó chỉ là một tên thổ phỉ sống thôi, tên là La Gia Nam, cháu nhớ kỹ cái tên này nhé. Kìa, xe tới rồi, dọn hành lý lên xe thôi.”
Chẳng qua chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi dọn đống hành lý lên xe, Kỳ Minh đã quên sạch cái tên của người tài xế riêng kia rồi…
La…gì ấy nhỉ? La Bí Đỏ à?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.