2.666 chữ · ~18 phút đọc
May mắn thì cứ để gạt một bên, việc cần làm thì vẫn phải tiến hành theo đúng quy trình. Triệu Bình Sinh không muốn đứng nhìn Trần Phi và La Vệ Đông cười nói với nhau nữa nên hắn lấy cớ đi sang bên pháp y để theo dõi tiến độ rồi rời khỏi văn phòng.
Bộ hài cốt đã được lắp ghép xong hơn một nửa. Đúng như phán đoán ban đầu của Trâu Tiêu Tiêu, phía xương đỉnh đầu bên phải của nạn nhân có vết nứt vỡ rõ rệt, nghi là do v*t c*ng tác động. Tất nhiên, việc va chạm cũng có thể gây ra thương tổn như vậy nhưng với điều kiện là khi nạn nhân rơi từ mạn tàu xuống phải chúi đầu trực diện vào thùng container. Tuy nhiên, một cú va chạm mạnh đến mức đó chắc chắn sẽ để lại dấu vết biến dạng rõ ràng trên bề mặt kim loại của container, mà kết quả khám nghiệm từ bên kỹ thuật hình sự lại cho thấy không có vết móp méo nào. Mặt khác, cả Trâu Tiêu Tiêu và Hàn Định Giang đều cho rằng nếu va chạm mạnh dẫn đến tử vong thì xương cổ phải bị gãy do áp lực ép xuống, nhưng họ không tìm thấy dấu vết này trên xương gáy của nạn nhân.
Kết hợp với những manh mối trinh sát trước đó, Triệu Bình Sinh tham khảo ý kiến kết luận của họ: “Có thể khẳng định đây là án mạng không?”
Trâu Tiêu Tiêu gật đầu xác nhận: “Khả năng cao là bị tấn công bằng hung khí cùn dẫn đến chấn thương sọ não tử vong. Báo cáo khám nghiệm tử thi đầy đủ sẽ được Định Giang gửi sang sau.”
Lúc này, Triệu Bình Sinh chợt nhớ tới mảnh kim loại nhỏ mà Trần Phi đã tìm thấy khi khám nghiệm hiện trường, hắn vội vàng quay người chạy sang phòng phân tích vật chứng. Trên tàu hàng vốn có đủ loại công cụ đa dạng, nếu có thể xác định được mảnh kim loại này rơi ra từ vật dụng nào, có lẽ họ sẽ tìm ra được hung khí gây án.
“Cái này à…chắc là mảnh rời từ một thiết bị máy móc nào đó thôi, dưới kính hiển vi thấy rõ vết trầy xước.” Lão đại bên kỹ thuật hình sự – Lư Niệm Cửu vốn có tính cách chậm rãi, thong thả, hoàn toàn trái ngược với đôi lông mày rậm trông dữ dằn của mình.
“Vết nứt này là do bị cắt ra. Theo kinh nghiệm của tôi, nó giống như phần kim loại thừa bị cắt bỏ trong quá trình gia công chế tạo hơn.”
Điều này hoàn toàn khớp với nghề nghiệp của nạn nhân. Trương Đấu Kim vốn là kỹ sư trưởng, phòng động cơ thường xuyên có đồ đạc cần tu sửa, thay mới. Trong ví của ông ta còn có hóa đơn mua linh kiện, chắc hẳn là đã mua sẵn dự phòng trên tàu để tránh việc hỏng hóc giữa biển mà không có đồ thay thế. Mà linh kiện mua sẵn không phải lúc nào cũng vừa khít, nên việc tự tay cắt xẻ là điều chắc chắn xảy ra.
“Cho nên… có thể là khi nạn nhân ngã xuống, mảnh kim loại này đã dính vào người.” Hắn tự lẩm bẩm, “Nói cách khác, hiện trường ban đầu có khả năng là phòng động cơ.”
Lư Niệm Cửu nghe xong liền “bốp” một tiếng vỗ tay vào nhau, gọi cấp dưới: “Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên tàu xuống phòng động cơ lấy mẫu.”
Mấy cậu lính kỹ thuật vừa mới bị sóng đánh cho nôn mật xanh mật vàng trên tàu, lập tức mặt mày xám xịt như tàu lá chuối.
Dạo quanh một vòng từ lầu trên xuống lầu dưới, Triệu Bình Sinh vừa về văn phòng đã bắt gặp ngay cảnh La Vệ Đông vỗ bạt mạng vào đùi Trần Phi một cái. Đồng tử hắn khẽ run lên, phải nhẫn nhịn lắm mới không để lộ vẻ khinh miệt ra mặt. Hắn thông báo tình hình vừa nắm được cho Trần Phi và các đội viên khác. Vừa dứt lời, hắn đã thấy khóe miệng Trần Phi nhếch lên, cười nói với La Vệ Đông: “Đấy, đã bảo Triệu Viên Ngoại nhà em thông minh mà. Sư huynh xem, chỉ cần đưa cho cậu ấy một mẩu kim loại thừa, cậu ấy sẽ tìm ra được hiện trường vụ án cho anh xem.”
Dù được khen nhưng trong lòng Triệu Bình Sinh vẫn thấy khó chịu, Khen tôi thì sao cậu không nhìn tôi mà cười? Cứ hướng về phía La Vệ Đông cười là ý gì?
Nghiên cứu tâm lý học chỉ ra rằng, khi một người muốn sẻ chia niềm vui, họ sẽ theo bản năng hướng ánh mắt về phía người mà mình coi trọng nhất, người đó có thể là cấp trên, bạn bè, trưởng bối, người yêu hoặc con cái. Không biết từ bao giờ, lý luận này đã được các “chuyên gia” tình cảm diễn giải rộng ra thành: “Khi một người chia sẻ hạnh phúc, họ sẽ nhìn về phía người mình thích đầu tiên”. Triệu Bình Sinh vốn là dân học tâm lý, trước đây hắn từng hoài nghi lý luận này nhưng nhìn tình cảnh trước mắt, hắn không tài nào ngừng suy nghĩ theo hướng đó.
Không còn nghi ngờ gì nữa, La Vệ Đông có vị trí cực kỳ quan trọng trong lòng Trần Phi.
Từ năm mười tám tuổi khi Trần Phi mới vào ngành và bái La Minh Triết làm sư phụ, hai người họ đã như anh em ruột thịt dù không cùng huyết thống. Tuy bạn bè của Trần Phi rất nhiều nhưng kể cả anh em chí cốt như Tào Hàn Quần – thân đến mức ngủ chung một giường cũng không thể khiến Triệu Bình Sinh cảm thấy nguy hiểm như La Vệ Đông. Điểm mấu chốt chính là thái độ của Trần Phi: chỉ cần vừa nhìn thấy La Vệ Đông, khóe mắt cậu ta có thể cười đến mức hằn cả nếp nhăn ra được.
– Thật đau lòng.
“Đúng vậy Trần Phi, cậu phải khiêm tốn mà học tập người ta cho giỏi vào, đừng có lúc nào cũng bày cái thói ma cũ bắt nạt ma mới.“
La Vệ Đông thuận miệng nói theo một câu. Anh ta tất nhiên không biết hũ giấm của họ Triệu kia đã đổ nát bét và chua loét đến mức nào, chỉ thấy người anh em này mỗi lần gặp mình đều lộ vẻ không tự nhiên, cảm giác như không có mấy thiện cảm.
Trước đây anh ta từng rủ Triệu Bình Sinh đi uống rượu vài lần nhưng thấy trong bữa tiệc đối phương nói năng có chút gai góc nên cũng tinh ý không rủ nữa, giữa hai người chỉ còn giữ mối quan hệ đồng nghiệp xã giao. Anh ta cũng không bao giờ nhắc chuyện này với Trần Phi, dù sao người ta mới là chiến hữu cùng hội cùng thuyền, nói ra lại chẳng khác nào cố ý chia rẽ tình anh em của họ.
Ai dám bảo Trần Phi không khiêm tốn, cậu chắc chắn sẽ không nể mặt nhưng lời này thốt ra từ miệng La Vệ Đông thì cậu lại chỉ cười hì hì: “Xời, cái đầu óc của em sao so được với cậu ấy. Người ta là bác sĩ cơ mà, anh xem mấy bà chị trong cục mình kìa, ai mà chẳng một câu “Bác sĩ Triệu”, hai câu “Bác sĩ Triệu”, quý nó như vàng ấy chứ.“
Tào Hàn Quần ngồi cạnh cười bồi: “Cậu chỉ ghen tỵ vì Bình Sinh có duyên với phụ nữ hơn cậu thôi.“
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Trần Phi lập tức giơ chân đạp một phát vào cái ghế xoay của Tào Hàn Quần khiến anh ta văng sang một bên. Triệu Bình Sinh đứng nhìn, chỉ biết im lặng thở dài trong lòng. Đấy, thấy sự khác biệt chưa, La Vệ Đông nói gì cũng được còn Tào Hàn Quần thì chỉ có nước ăn đạp.
Đang lúc chuyện trò thì xe của La Minh Triết đỗ ở bãi xe ngoài cửa sổ. Một lát sau, ông cụ vào phòng, chỉ gật đầu chào con trai một cái rồi gọi ngay Trần Phi và Triệu Bình Sinh vào phòng làm việc riêng. Trong mắt La Minh Triết, công việc luôn là số một, chuyện cha con hiếu thảo gì đó cứ để nghe báo cáo xong rồi tính sau.
Trần Phi báo cáo rành rọt từ những manh mối điều tra được cho đến phát hiện mới của Triệu Bình Sinh, rồi kết luận: “Đội trưởng Lư đã dẫn người lên tàu rồi, lát nữa em và lão Triệu cũng qua đó luôn.“
La Minh Triết xua tay: “Cậu đi với cậu Tào đi, tôi để Bình Sinh ở lại có chút việc.“
“Vâng, vậy em đi trước.“
Trước khi ra khỏi phòng, Trần Phi liếc nhìn Triệu Bình Sinh – người vừa bị điểm danh ở lại với ánh mắt có chút né tránh. Chờ tiếng cửa đóng lại và tiếng bước chân đi xa dần, ánh mắt La Minh Triết mới hiện lên chút ý cười ôn hòa:
“Bình Sinh này, nếu cậu đã không muốn lên Tỉnh, vậy bên Ủy ban Pháp luật cậu thấy thế nào? Tôi vừa sang Viện kiểm sát có gặp Bí thư Phùng, trò chuyện vài câu thì nhắc đến cậu. Ông ấy bảo bên đó có vị trí Chủ nhiệm cuối năm sẽ trống chỗ, với thâm niên và năng lực của cậu thì ứng tuyển chẳng có áp lực gì đâu.“
“…“
Nếu là người khác nghe thấy những lời này, không mừng phát điên thì cũng thấy ấm áp như gió xuân, nhưng trên mặt Triệu Bình Sinh lại chẳng mảy may lộ ra chút niềm vui nào. La Minh Triết không lấy làm lạ, bất kể chức vị đó có khiến người ta thèm khát đến đâu, chỉ cần là rời khỏi Cục thành phố, Triệu Bình Sinh nhất định sẽ không có hứng thú. Nếu để người ngoài nói, thì đúng là loại không biết sướng.
Một lát sau, Triệu Bình Sinh mới nở nụ cười, một nụ cười khách sáo đúng mực: “Thôi ạ, làm cảnh sát bao nhiêu năm rồi, việc khác em không biết làm đâu sư phụ. Thầy thay em cảm ơn Bí thư Phùng nhé, còn chuyện ứng tuyển… chắc thôi ạ, ngày nào em cũng bù đầu với án từ, lấy đâu ra thời gian mà viết đơn tự ứng cử cơ chứ.”
“Không có thời gian viết đơn ứng cử nhưng lại có thời gian giúp Trần Phi viết bản kiểm điểm cơ đấy?” La Minh Triết rút từ trong cặp hồ sơ ra năm tờ giấy A4 được ghim ngay ngắn, nhẹ nhàng ném lên bàn. Giọng ông sắc sảo như lúc thẩm vấn nghi phạm: “Font chữ Tống (1) cỡ 4, hơn hai nghìn chữ, cậu nghĩ tôi tin là nó tự viết chắc?”
Gương mặt Triệu Bình Sinh lập tức cứng đờ, im lặng vài giây rồi mới dời tầm mắt đi chỗ khác. Chẳng có gì qua nổi đôi mắt chim ưng của sư phụ, không chỉ là chuyện viết hộ bản kiểm điểm, mà còn là…
“Tôi biết, cậu có cái lý của mình. Thật lòng mà nói, tôi cũng chẳng nỡ để cậu đi.” La Minh Triết khẽ thở dài, “Nhưng Bình Sinh à, năm nay cậu đã bốn mươi rồi. Người ta bảo tứ tuần là lúc không được lầm lẫn, ở cái tuổi này rồi, có những chuyện nên nhìn thấu và buông bỏ đi. Dùng tương lai tiền đồ của mình để đánh cược vào một cái kết không có kết quả, ngay cả mấy cậu choai choai đôi mươi cũng chẳng ai dại mà làm thế.”
Triệu Bình Sinh không biết nói gì hơn. Sư phụ vì tốt cho hắn, hắn hiểu rõ chứ. Thế nhưng thói quen là một thứ cực kỳ đáng sợ. Hắn đã quen với việc mỗi ngày đều được nhìn thấy Trần Phi, quen với việc chăm sóc đối phương, quen với việc viết hộ bản kiểm điểm hay gánh thay oan ức. Chỉ cần những hành động đó đổi lấy được một chút nụ cười của đối phương, thì đó đã là phần thưởng lớn nhất đối với hắn rồi.
Lụy tình ư? Đúng là lụy thật. Hắn đã tự mắng bản thân không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng, giày có vừa chân hay không chỉ có chân mới biết. Ở bên cạnh Trần Phi, hắn mới cảm thấy thực sự vui vẻ và chẳng có điều gì khác trên đời này có thể thay thế được niềm vui đó.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng hắn khẽ cười tự giễu một tiếng: “Thầy biết tính em mà, em chẳng có chí hướng gì lớn lao, cũng không biết làm quan cai quản người khác. Thật lòng em làm việc ở Cục thấy rất thoải mái. Hơn nữa, đội Trọng án là do một tay thầy gây dựng, đợi sau này thầy nghỉ hưu, em sẽ thay thầy trông coi nơi này, thầy đừng đuổi em đi mà.”
La Minh Triết đưa tay day day sống mũi, trong lòng cảm động nhưng ngoài miệng vẫn mắng kiểu “tiếc sắt không thành thép”: “Cậu đấy, thật chẳng biết phải nói sao cho vừa… Nhìn khắp cái đội này, một là thằng Trần Phi, hai là cậu, là hai đứa khiến tôi đau đầu nhất. Nó thì gây họa không ngừng còn cậu thì rõ ràng có đại lộ không đi, cứ nhất quyết đâm đầu vào cầu độc mộc.”
“Thì tính em vốn bướng bỉnh mà, chẳng phải thầy vẫn hay nói thế sao?”
“Cố chấp, quá sức cố chấp!” La Minh Triết mắng xong lại thấy mình hơi nặng lời, bèn dịu giọng xuống một chút: “Thôi cậu đừng vội từ chối ngay. Cứ về nhà suy nghĩ cho kỹ, dù sao thời gian vẫn còn sớm.”
Triệu Bình Sinh vốn không phải hạng người khó chiều, hắn hiểu sư phụ đang cho mình một lối thoát để giữ thể diện, lập tức đáp lời: “Vâng, để em về suy nghĩ thêm ạ.”
“Đi làm việc đi. À đúng rồi, gọi thằng Vệ Đông vào đây cho tôi.”
Triệu Bình Sinh đứng dậy ra khỏi phòng. Hắn đi tới cạnh La Vệ Đông, gõ gõ lên bàn làm việc của Trần Phi, chẳng thèm nói nửa lời mà chỉ hất hàm về phía phòng đội trưởng, ý bảo: “Bố anh gọi anh kìa”.
Thực ra La Vệ Đông cũng chẳng ưa gì cái kiểu cư xử gượng ép, thấy bộ dạng lạnh nhạt này của Triệu Bình Sinh, anh ta hoàn toàn không hiểu nổi mình đã đắc tội đối phương ở điểm nào, trong lòng ngầm dâng lên một cục tức.
Vào phòng trò chuyện với ông cụ chưa đầy ba phút, La Vệ Đông đã đi ra. Anh ta tiến thẳng tới bàn làm việc của Triệu Bình Sinh, chống tay lên mặt bàn. Triệu Bình Sinh dời mắt từ màn hình máy tính lên mặt anh ta, khẽ nhíu mày, ý muốn hỏi: “Tìm tôi có việc gì?”
“Đi, ra ngoài làm điếu thuốc đi.” La Vệ Đông mở lời.
Dù trong lòng chẳng muốn dây dưa chút nào nhưng Triệu Bình Sinh không có lý do gì để từ chối. Hắn đành tiện tay vớ lấy bao thuốc và cái bật lửa trên bàn rồi cùng anh ta bước ra khỏi văn phòng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.