504 chữ · ~4 phút đọc
Cho dù nằm trên giường hàn băng, nhưng trên mặt Ôn Thiếu Nghi vẫn có mồ hôi chảy xuống.
“Nằm ở Giang Nam? Ở chỗ nào Giang Nam?” Cố Thanh Hy hỏi.
“Không biết, trong lúc vô tình ta có nghe thấy tộc trưởng và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ nói chuyện, trước mắt thì Thiên Phần tộc bọn ta cũng không biết viên Long châu thứ bảy ở chỗ nào của Giang Nam, chỉ biết là Thiên Phần tộc đã phái rất nhiều người đến Giang Nam”.
“Vậy các ngươi dựa vào cái gì mà biết viên Long châu thứ bảy ở Giang Nam?”
Cố Thanh Hy nói rồi đưa tay về phía Ôn Thiếu Nghi, dứt khoát lục soát người hắn ta.
“Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi mau dừng tay”.
Động tác của nàng không nặng, trái lại còn hơi nhẹ nhàng, nhưng mỗi nơi bị nàng sờ vào đều khiến hắn ta ngứa ngáy không chịu được, đặc biệt là bây giờ hắn ta chỉ mặc một chiếc sa mỏng trong suốt, chỗ cần che hoàn toàn không che được.
Ôn Thiếu Nghi xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.
Nhất là khi mùi thơm thoang thoảng trên người nàng cứ lượn lờ quanh chóp mũi hắn ta.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Lục soát hồi lâu, Cố Thanh Hy không tìm được cái gì, chỉ thấy trên cổ Ôn Thiếu Nghi đeo một hạt châu, hạt châu kia trắng như tuyết, nhìn không ra chất liệu gì, nhưng khi sờ có cảm giác giống như chiếc la bàn.
Nàng hỏi: “Đây là cái gì?”
“Tộc trưởng đưa cho ta, là một hạt châu bình thường thôi”.
“Thật sao? Nếu là hạt châu bình thường, vậy cho ta đi”, Cố Thanh Hy không khách khí thu vào nhẫn không gian.
Ôn Thiếu Nghi vốn đã bị thương suýt thì tức chết.
Hạt châu này chính là vật then chốt để tìm kiếm Long châu, tộc trưởng đã dặn đi dặn lại rằng không thể làm mất.
Nhưng nàng cứ vậy mà cướp đi hạt châu của hắn ta.
“Ngươi còn biết chuyện gì liên quan đến Long châu không, nói nghe một chút?”
“Không biết”.
“Thật sự không biết?”
“Cho dù ngươi thiến ta, đáp án vẫn là như vậy”.
“Nhìn dáng vẻ này của ngươi, một vết sẹo lồi cũng không có, sờ lên vừa thoải mái vừa dễ chịu, sao ta nỡ thiến chứ, nếu trói ngươi về làm tiểu tình nhân của ta, ngươi nói xem kích thích hay không?”
“Cố Thanh Hy, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”
“Hử, mới vậy mà đã tức giận rồi? Để ta đoán thử bây giờ ngươi đang nghĩ cái gì? Ngươi muốn giết ta, phải không?”
Ôn Thiếu Nghi quay đầu sang chỗ khác, không để ý đến nàng nữa.
Không phải nàng đã sớm nhìn ra rồi sao?
Nếu hắn ta có thể cử động, còn có thể cho nàng làm loạn như vậy?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát Đâu - Tống Hân Nghiên
593 ch
Người Vợ Mất Trí Nhớ - Chung Lê
385 ch
Mỹ Nữ Băng Giá Phải Lòng Tôi - Lý Phù Sinh (FULL)
83 ch
Cố Chấp Giam Cầm
15 ch
Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa
61 ch
Định Mệnh Trái Ngang: Anh yêu Em!
180 ch
Úc Nương - Thập Sáo Tiên Bính Bất Yếu Đản
8 ch
Bắc Nam - Phong Nguyệt Sát Ngã
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.