1.330 chữ · ~9 phút đọc
So với vị trí của tấm vé chợ đen mà tôi đã bỏ ra một số tiền lớn để mua, chỗ ngồi này còn tiến lên phía trước một khoảng cách rất gần.
Chẳng thế mà người ta cứ đồn anh cưng chiều fan vô điều kiện.
Tôi vô cùng bối rối, vội vàng cúi đầu cảm ơn: "Ngại quá, cảm ơn anh đã đưa tôi vào trong..."
Thế nhưng, người đối diện mãi không lên tiếng đáp lại.
Tôi rón rén ngẩng đầu lên nhìn, thì vừa vặn chạm phải một đôi mắt đang tràn ngập ý cười quyến rũ.
"Đâu phải thế đâu, bạn học Lê Sơ."
Dáng vẻ của anh lúc này trông như thể vừa buồn cười, lại vừa có chút hờn giận. Trên khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng trước ống kính ấy, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm bất lực đến cực điểm:
"Cậu thật sự không nhớ tôi sao?"
2
Tôi thẫn thờ đứng nhìn bóng lưng Bùi Tự được đoàn nhân viên vây quanh rời đi. Giây tiếp theo, nhân viên công tác đã giúp tôi đẩy cửa bước vào khán đài.
Ngay lập tức, tiếng reo hò, tiếng la hét... đủ loại âm thanh huyên náo bủa vây lấy tôi, ồn ào đến mức làm hai tai tôi không khỏi tê rần.
Đưa mắt nhìn quanh, hàng vạn khán giả có mặt trong hội trường rộng lớn này, tất cả họ đều vì một mình anh mà đến.
Cho đến tận khi ngồi xuống ghế, đầu óc tôi vẫn cứ lâng lâng choáng váng vì một sự thật: Bùi Tự vẫn còn nhớ tôi. Không chỉ nhớ tên, mà anh còn biết rõ tôi và anh là bạn học thời cấp ba.
Vị trí hàng ghế đầu rất gần với sân khấu.
Do đó, khi ánh đèn sáng lên, khoảng cách giữa tôi và người đứng trên lễ đài chỉ cách nhau chưa đầy hai mét. Khoảnh khắc này giống hệt như hồi năm lớp mười, khi tôi ngồi ở góc chéo phía sau Bùi Tự, khoảng cách giữa chúng tôi khi ấy cũng chỉ cách nhau duy nhất một lối đi nhỏ.
Năm đó, mỗi lần tôi ngước mắt nhìn lên bảng đen, khóe mắt đều bị lấp đầy hình bóng của cậu ấy.
Nhưng ai mà ngờ được nhiều năm sau, hiện tại tôi vẫn đang ngồi ở dưới khán đài, còn thiếu niên năm nào tôi chỉ dám nhìn trộm qua khóe mắt, nay đã trở thành một đại minh tinh vạn người chú ý.
Khoảnh cách giữa tôi và anh, từ một lối đi ngắn ngủi thời học sinh, giờ đây đã biến thành sự khác biệt một trời một vực.
Thực ra, tôi cũng từng có lúc mạnh mẽ và can đảm như thế.
Vào ngày tốt nghiệp cấp ba, tôi đã lấy hết can đảm đi tìm Bùi Tự để xin chụp chung một tấm hình kỷ niệm.
Cậu bạn bấm máy giúp chúng tôi cười bảo hai đứa xích lại gần nhau chút, thế là tôi ngại ngùng nhích từng bước nhỏ về phía Bùi Tự. Ngược lại, Bùi Tự rất dứt khoát bước hẳn một bước dài sát lại gần, đứng kề vai sát cánh bên tôi.
Cơn gió tháng Sáu mang theo một tia nóng bức của mùa hè thổi tung những lọn tóc lơ thơ trước trán tôi.
Sau khi chụp ảnh xong, tim tôi đập thình thịch liên hồi, ngay lúc tôi đang định mở miệng bày tỏ thì chợt thấy Bùi Tự quay đầu lại nhìn mình.
"Lê Sơ." Cậu ấy cười rất dịu dàng: "Tóc cậu rối rồi kìa."
Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi đã đủ khiến tôi sợ hãi đến mức bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Nhiều năm sau, trong một buổi tâm sự đêm muộn ở ký túc xá đại học, lúc tôi nhắc lại chuyện xấu hổ thuở yêu thầm này, cô bạn ở giường tầng trên đột nhiên ló đầu ra hỏi:
"Lê Sơ, cậu có chắc chắn là cậu ấy không phải đang tỏ tình với cậu không?"
"Cái gì cơ?" Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Tiếp đó, tôi nghe được đoạn phân tích này từ miệng của cô bạn:
"Nếu anh yêu em, mà em cũng vừa vặn yêu anh, khi tóc em bị rối, anh sẽ mỉm cười vuốt tóc giúp em, và bàn tay cũng sẽ vương vấn nán lại trên đầu em thêm vài giây. Nhưng, nếu anh yêu em, mà em lại vô tình không yêu anh, khi tóc em rối, anh sẽ chỉ nhẹ nhàng nhắc em: 'Tóc em rối rồi kìa'."
Cô bạn giường trên tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối cho cái sự ngốc nghếch của tôi: "Đây là câu nói nổi tiếng của nhà văn Haruki Murakami đấy! Người cậu thích chắc chắn là dân ban Xã hội đúng không?"
Đêm hôm đó, tôi nằm trên giường trằn trọc mãi không tài nào chợp mắt nổi.
Vốn dĩ tôi là dân ban Tự nhiên, còn Bùi Tự lại là học sinh ban Xã hội. Thế nên, tôi hoàn toàn không biết đến Haruki Murakami, và cũng không rõ liệu câu nói năm xưa của cậu ấy có thực sự là một lời tỏ tình kín đáo hay không.
Nhưng mà... điều đó đến bây giờ còn quan trọng nữa sao?
Khi trời vừa tờ mờ sáng, tôi thức dậy thay quần áo để ra ngoài.
Cô bạn giường trên ngái ngủ thò đầu ra khỏi rèm giường: "Đi chạy bộ sớm thế à?"
"Ừ, cậu ngủ tiếp đi." Tôi nhỏ giọng đáp.
Trong khuôn viên trường học lúc sáng sớm chẳng có mấy ai. Theo thói quen, tôi chạy hai vòng trên sân tập trước, sau cùng mới giả vờ vô tình đi ngang qua cửa siêu thị của trường.
Trước cửa siêu thị có đặt một tấm biển quảng cáo đồ uống khổng lồ vừa mới được thay hồi tuần trước. Tôi ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn ngắm bóng dáng quen thuộc của người đại diện thương hiệu trên tấm biển ấy.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trái tim vừa vận động xong vẫn đang đập liên hồi.
Tôi tự hỏi lòng mình: Có quan trọng không?
Quả thật, đã không còn quan trọng nữa rồi.
3
Buổi fan meeting diễn ra vô cùng suôn sẻ theo đúng quy trình, và phần cuối cùng của chương trình chính là trả lời thư của người hâm mộ ngay tại sân khấu.
Người dẫn chương trình bốc ngẫu nhiên một chiếc phong bì từ trong xấp thư ra, sau đó mở ra rồi đọc to câu hỏi được viết trên đó:
"Muốn hỏi anh Bùi Tự một chút, mối tình đầu của anh là vào khi nào? Và bài hát 'Đếm ngược đến ngày tỏ tình' có phải là viết cho cô ấy không ạ?"
Câu hỏi này ngay lập tức khơi gợi sự tò mò tột độ của tất cả người hâm mộ bên dưới khán đài, và dĩ nhiên là bao gồm cả tôi.
"Đếm ngược đến ngày tỏ tình" là bài hát chủ đề nằm trong album đầu tay của Bùi Tự, và cũng chính là ca khúc giúp anh một bước thành sao.
Trước đây, từng có fan suy đoán rằng bài hát này được Bùi Tự viết dành tặng cho mối tình đầu thời đi học, bởi vì đoạn điệp khúc cao trào có ca từ như thế này:
"Mỗi lần vô tình chạm mặt ở hành lang dãy phòng học, ở nơi góc khuất chẳng ai chú ý đến, trái tim anh lại đập thình thịch liên hồi.
Muốn hóa thành chiếc áo khoác che trên đỉnh đầu em, cùng em chạy dưới cơn mưa rào.
Lần gặp mặt tiếp theo, sẽ là vào giờ ra chơi nào đây?
Đếm ngược đến ngày tỏ tình, chỉ còn lại ba mươi ngày."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.