1.144 chữ · ~8 phút đọc
Thế mà chớp mắt một cái, thời gian đã trôi qua nhiều năm, căn phòng từng ồn ào náo nhiệt năm xưa giờ đây chỉ còn lại một mình tôi.
Mấy năm nay người thuê nhà ở đây liên tục thay phiên nhau đến ở, vì vậy những bức thư gửi tới vào mấy năm trước đã chẳng biết thất lạc đi nơi đâu, phong thư cuối cùng là được gửi đến vào tháng trước.
Tôi lục lọi ngăn kéo một hồi, và tìm thấy một chiếc phong bì duy nhất chưa được bóc mở, thông tin liên lạc người nhận trên đó vẫn ghi số điện thoại tôi dùng hồi cấp ba.
Hiếu kì xé ra xem, tôi bỗng chốc sững sờ ngây ngốc.
Bên trong phong bì chỉ có một mảnh giấy mỏng manh, không lớn không nhỏ, nhưng lại mang đến cho tôi cảm giác vô cùng quen thuộc —— đó chính là tấm vé của buổi fan meeting tháng trước của Bùi Tự.
Trong khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ táo bạo bỗng lóe lên trong tâm trí tôi, đến mức tôi thậm chí còn cảm thấy trước mắt có chút choáng váng.
Hít vào một hơi thật sâu, tôi run rẩy cầm tấm vé kia lên, kế tiếp liền lật ra mặt sau nhìn thử.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ở mục chỗ ngồi rành rành ghi dòng chữ: hàng ghế số 1, vị trí 23.
Kết hợp với việc mấy năm trước cũng liên tục có những bức thư được gửi đến đây, tôi bỗng chốc vỡ òa.
Thảo nào... thảo nào trong lần đầu gặp lại, anh đích thân dẫn đường cho tôi, còn nói với tôi rằng ghế số 23 hàng số 1 vẫn chưa có ai ngồi...
Thảo nào sau đó, anh không tiếc công đi băng qua hơn nửa thành phố chỉ để tận tay trao vé concert cho tôi, đồng thời còn không ngừng dặn đi dặn lại rằng tôi nhất định phải tới...
Bởi vì, chiếc ghế trống ấy, vốn dĩ từ đầu đã được giữ lại cho riêng tôi.
12
Bảy rưỡi tối, concert sắp sửa bắt đầu.
Vừa thay quần áo xong và bước ra từ phòng trang điểm, việc đầu tiên Bùi Tự làm chính là tới phòng camera giám sát.
Bên ngoài hội trường, người hâm mộ đã lần lượt tiến vào trong. Bùi Tự cứ đứng trước màn hình camera, lướt mắt tìm kiếm từng người một như vậy, cho tới khi trợ lý Viên Viên tìm thấy anh để nhắc nhở anh phải đi vào phòng chờ.
"Đợi thêm chút nữa đi." Ánh mắt Bùi Tự vẫn dán c.h.ặ.t vào màn hình giám sát. Chỉ thấy ở vị trí ghế ngồi chính giữa của hàng đầu tiên kia, hiện giờ vẫn chưa có ai ngồi xuống.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cuối cùng quản lý Châu đành phải chạy tới tìm anh: "Bùi Tự, cậu lại lên cơn thần kinh gì thế hả? Fan hâm mộ đang đợi nóng ruột hết cả rồi kìa, sao cậu vẫn còn chưa chịu ra phòng chờ!"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Bùi Tự không lên tiếng, anh vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào màn hình camera. Mãi cho tới khi ánh đèn trong hội trường dần mờ đi, màn hình giám sát cho thấy ngoài cổng đã ngừng soát vé từ lâu, vậy mà người đó vẫn chưa hề đến.
Bùi Tự c.ắ.n c.h.ặ.t răng. Anh không can tâm mở khóa màn hình điện thoại một lần nữa, nhưng ô chat vẫn chỉ hiện lên một màu xanh im lìm.
Tại sao lại không trả lời tin nhắn? Tại sao rõ ràng đã hứa rồi mà lại không đến? Có phải là cô ấy... lại không tới nữa rồi phải không?
Cụp mắt xuống, Bùi Tự thất thần lạc phách mặc kệ anh Châu và Viên Viên kéo mình đi về phía phòng chờ.
13
Lần nữa tỉnh lại, tôi thấy mình đã ở trong bệnh viện.
Tôi nằm trên giường, toàn thân không chút sức lực, tôi mơ màng nghe thấy tiếng mẹ đang cảm ơn ai đó bên giường:
"Cảm ơn mọi người đã đưa con bé đến bệnh viện, thực sự vô cùng cảm ơn."
"Không có gì đâu cô ạ, chúng cháu cũng tình cờ quay lại lấy đồ nên mới phát hiện có người ngất trên sàn thôi."
Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra, hóa ra tôi đã đột ngột ngất xỉu trong căn nhà cũ.
May mắn thay, đúng lúc những người thuê nhà vừa chuyển đi quay lại lấy đồ để quên, nhờ vậy mới phát hiện ra tôi và đưa tôi đến bệnh viện kịp thời.
Khi ý thức dần hồi phục, tôi mới chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng... Đúng rồi, concert!
Tôi vùng vẫy muốn bò dậy khỏi giường khiến mẹ giật mình: "Sao thế con? Thấy trong người khó chịu ở đâu à?"
Tôi lắc đầu, giọng nói tôi lúc này vẫn còn hơi khàn: "Concert... bắt đầu chưa mẹ?"
"Concert gì cơ?" Mẹ tôi vẫn chưa kịp phản ứng, ngược lại y tá Tiểu Hứa vừa lúc đến rút kim truyền đã đoán ra ngay: "Có phải là concert của Bùi Tự không? Tôi nhớ là tối nay, vé lần này thực sự rất khó săn, tầm giờ này chắc cũng sắp kết thúc rồi..."
Nghe vậy, tôi lập tức giãy giụa muốn xuống giường. Cuối cùng mẹ không cản nổi tôi, đành đích thân lái xe đưa tôi đi.
Trên đường đi, tôi tranh thủ liếc nhìn điện thoại, lúc này mới thấy trước khi concert bắt đầu Bùi Tự đã gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn, cuộc gọi nhỡ cũng có đến mấy chục cuộc.
Tôi lập tức trả lời tin nhắn của anh, nhưng đối phương không hồi âm, tôi gọi lại thì đầu dây bên kia cũng không ai nghe máy.
Mãi đến khi xe tới trước cửa hội trường, khi xe còn chưa kịp dừng hẳn tôi đã mở cửa lao xuống. Trớ trêu thay, thời điểm đó lại vừa vặn lúc concert kết thúc.
Tôi bị dòng fan đi ra chặn lại ngay cửa hội trường, chật vật lắm mới lách được vào trong thì bị nhân viên cản lại: "Concert đã kết thúc rồi, những người không liên quan xin vui lòng rời đi."
Tôi sốt ruột muốn c.h.ế.t, may sao đột nhiên nhớ ra trước đây đã lưu số liên lạc của trợ lý Bùi Tự, thế là tôi lập tức gọi cho Viên Viên.
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.