1.979 chữ · ~14 phút đọc
Sau cơn mưa, trời vừa hửng sáng. Khương Dung Âm ngồi trước cửa Quang Hoa điện, lặng lẽ nhìn những giọt mưa tí tách rơi xuống từ mái hiên.
"Công chúa."
Cung nữ Bảo Ngân bước tới, vừa chạm phải ánh mắt nàng, trong mắt đã lộ vẻ đau lòng.
"Điện hạ từ Giang Nam trở về rồi, lúc này đang ở Khôn Ninh cung. Vừa rồi nô tỳ gặp Chung cô cô, cô cô nói Hoàng hậu nương nương mời người qua đó."
Câu nói ấy khiến Khương Dung Âm lập tức đứng bật dậy, trái tim cũng trầm xuống một đoạn.
Sao Khương Quân lại về nhanh như vậy?
Vậy kế hoạch của nàng...
Bàn tay buông bên người của Khương Dung Âm khẽ siết chặt hơn.
Nàng không muốn gặp Khương Quân.
Càng không muốn nhìn thấy hắn, rồi lại nhớ đến những đêm dài khổ sở khó chịu kia.
Là cổ tay bị mài đến đỏ ửng, là khóe mắt đỏ hồng vương đầy hơi thở của Khương Quân, còn có những lời hắn ép nàng phải nói.
Đối với Khương Dung Âm mà nói, bất cứ điều nào trong số ấy cũng đều là ký ức nàng không muốn nhớ lại.
Một năm trước, Khương Quân theo đại quân nhà họ Ngụy trở về kinh thành. Chỉ trong một sớm, Khương Dung Âm từ đích công chúa lại biến thành công chúa giả.
Còn Khương Quân, người bị Khương Dung Âm chiếm mất thân phận suốt mười sáu năm, thì được lập làm Thái tử, phong quang vô hạn.
Đến lúc này, mọi người mới biết Khương Dung Âm chẳng qua chỉ là món hàng giả mà năm xưa Hoàng đế tìm về để an ủi Ngụy hoàng hậu.
Khương Dung Âm cũng hiểu ra vì sao suốt mười sáu năm qua, Ngụy hoàng hậu chưa từng yêu thích nàng. Thậm chí sau khi thân phận bị vạch trần, bà còn muốn đưa nàng đi hòa thân với Đại Nguyệt.
Chỉ là chẳng ai ngờ được, người mở miệng giữ Khương Dung Âm lại, lại là Khương Quân.
Hắn lương thiện, là chính nhân quân tử. Hắn không so đo những khổ sở lưu lạc suốt mười sáu năm qua, còn cho Khương Dung Âm một chốn dung thân.
Vậy nên bọn họ đều nói, Khương Dung Âm phải biết cảm kích Thái tử điện hạ.
Nhưng nếu biết cái giá của việc được giữ lại là cả đời này nàng phải trở thành món đồ cấm của Khương Quân, Khương Dung Âm thà rằng đi hòa thân với Đại Nguyệt.
Dù có chết trên đường, hay chết ở Đại Nguyệt, nàng cũng cam lòng nhận mệnh.
Mang theo những suy nghĩ ấy, Khương Dung Âm đi đến trước cửa Khôn Ninh cung. Bên trong truyền ra tiếng cười của Ngụy hoàng hậu, bước chân nàng khựng lại.
"Lần này con từ Giang Nam trở về, vụ án thuế riêng ấy, phụ hoàng con khen con không dứt lời. Lại thêm một tháng nữa chính là Yến Xạ yến, vừa hay cũng có thể nhân đó chọn Thái tử phi cho con."
"Đợi sau khi con thành hôn, bổn cung sẽ tìm một cái cớ gả Khương Dung Âm ra ngoài. Nghe nói tiểu công tử nhà họ Tần qua lại khá gần với nàng ta, phụ hoàng con cũng có ý này. Như vậy lại xem như hời cho nàng ta rồi."
Giọng Ngụy hoàng hậu dịu dàng, tràn đầy yêu thương từ ái. Những lời như vậy, bà chưa từng nói với Khương Dung Âm.
Dù nàng đã làm con gái bà suốt mười sáu năm, bà cũng chưa từng có nổi một ngày hòa nhã với nàng.
Chỉ là những lời phía sau của Ngụy hoàng hậu lại khiến sắc mặt Khương Dung Âm hơi tái nhợt.
Bà nhắc đến Tần Thời Ngôn trước mặt Khương Quân.
"Cửu công chúa? Sao người lại đứng ngoài cửa không vào?"
Chung nữ quan đi ra, nhìn thấy Khương Dung Âm thì hơi sững lại, sau đó mỉm cười nói một câu.
Khương Dung Âm giải thích rằng mình cũng vừa mới đến.
"Nô tỳ đưa người vào nhé."
"Lần này điện hạ từ Giang Nam trở về có mang theo không ít đồ đấy."
Chung nữ quan nói xong, nhìn Khương Dung Âm đang cúi đầu im lặng, trong lòng khẽ thở dài.
"Nương nương, Cửu công chúa đến rồi."
Nghe Chung nữ quan nói vậy, ý cười trên mặt Ngụy hoàng hậu liền nhạt đi. Bà thản nhiên liếc nhìn Khương Dung Âm đang bước vào.
"Ngồi đi. Thái tử có mang đồ về cho con, xem thử thích thứ gì."
Ngụy hoàng hậu xưa nay vốn không thích Khương Dung Âm. Dù những năm qua, Khương Dung Âm luôn dè dặt lấy lòng bà đủ điều, bà vẫn cảm thấy chính vì Khương Dung Âm mà con trai bà mới không thể trở về.
Năm đó, đứa bị mang ra khỏi cung rốt cuộc là con trai hay con gái, sao Ngụy hoàng hậu lại không phân biệt được?
Sau khi Hoàng đế đưa Khương Dung Âm vào cung, ông cũng không còn phái người đi tìm tung tích Khương Quân nữa.
Ngụy hoàng hậu sao có thể hòa nhã với Khương Dung Âm cho được?
Nhưng người là do Hoàng đế đưa về, Ngụy hoàng hậu cũng không thể quá hà khắc với nàng. Những năm qua, hai người cứ lạnh nhạt với nhau như vậy.
"Đa tạ điện hạ."
Khương Dung Âm ngồi xuống, ngước mắt nhìn về phía Khương Quân. Chỉ một cái liếc mắt, nàng lại lập tức cúi đầu.
Khương Quân chưa bao giờ cho phép Khương Dung Âm gọi hắn là hoàng huynh.
"Tiểu Cửu, nàng xứng sao?"
Nghĩ đến câu nói ấy, Khương Dung Âm rũ mắt.
Nàng không xứng.
Một kẻ giả mạo, sao xứng gọi hắn là hoàng huynh?
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Khương Quân theo cữu cữu nhà họ Ngụy tòng quân. Một thân sát khí của hắn là do chém giết trên sa trường mà thành. Nay cởi giáp trụ, thay bằng gấm vóc, tự nhiên lại có vẻ tôn quý hiếm ai sánh được.
Ngón tay đặt trên tay vịn ghế khẽ gõ một cái. Khương Quân bỗng bật cười thành tiếng.
"Cô quên mất, lễ vật dành cho Tiểu Cửu vẫn còn ở Đông cung."
Nghe câu này, sắc mặt Khương Dung Âm lập tức thay đổi.
"Không sao đâu, điện hạ còn nhớ đến Dung Âm là được rồi, ta..."
"Tiểu Cửu đi cùng cô một chuyến đến Đông cung đi."
Không đợi Khương Dung Âm nói hết câu, lời Khương Quân đã tiếp ngay sau đó.
Giọng điệu không cho phép nghi ngờ, cứng rắn đến cực điểm.
Ngụy hoàng hậu liếc nhìn dáng vẻ Khương Dung Âm gần như co rúm lại như chim cút.
"Đi đi. Thái tử còn nhớ đến con, con phải biết tri ân báo đáp."
Có lời này của Ngụy hoàng hậu, Khương Dung Âm không còn cách nào từ chối.
Dù nàng có không muốn đến Đông cung thế nào, nàng cũng buộc phải đi.
Khương Quân đứng dậy, hành lễ với Ngụy hoàng hậu rồi xoay người bước ra ngoài. Khương Dung Âm đi theo bước chân hắn.
Đến lúc này, nàng xem như đã hiểu. Hắn bảo nàng đến Khôn Ninh cung, vốn chẳng phải vì muốn nàng nhận lễ vật gì cả.
Mà là để nàng nghe thấy những lời của Ngụy hoàng hậu.
Trên con đường cung vắng vẻ, Khương Quân đi phía trước, Khương Dung Âm theo sau hắn, từ đầu đến cuối vẫn giữ khoảng cách năm bước.
"Nghe nói phụ hoàng có ý ban hôn cho nàng và Tần Thời Ngôn?"
Bất chợt, hắn lên tiếng nói một câu. Tim Khương Dung Âm lập tức thắt lại.
"Chỉ từng nhắc qua thôi."
"Muốn gả?"
Hai chữ ấy vừa rơi xuống, bước chân Khương Quân cũng dừng lại. Khương Dung Âm đang cúi đầu đi đường, suýt nữa thì đụng phải hắn.
"Ta nghe theo điện hạ."
Nàng vội vàng dừng lại. Khương Quân xoay người, đôi mắt đen kia tựa như vực sâu tối tăm không thấy đáy.
"Nghe theo cô?"
Hơi thở của Khương Quân gần ngay gang tấc. Hắn giơ tay bóp lấy cằm nàng, ép Khương Dung Âm phải ngẩng đầu lên.
"Trên đường cô trở về, đã gặp Tần Thời Ngôn."
Đồng tử Khương Dung Âm hơi mở lớn. Khương Quân lạnh lùng cười khẽ, gọi nàng:
"Tiểu Cửu."
"Điện hạ..."
Khương Quân trước mắt tựa như hóa thành một con quỷ quái đang há cái miệng đầy máu, chỉ chờ khoảnh khắc tiếp theo sẽ xé nàng ra rồi nuốt trọn vào bụng.
Khương Dung Âm rất sợ.
Nàng sợ Tần Thời Ngôn đã nói gì đó với hắn, càng sợ Tần Thời Ngôn sẽ không giữ được mạng.
Thế nhân đều ca tụng Thái tử điện hạ thanh cao sáng trong như gió mát sau mưa, là bậc quân tử ôn nhuận như ngọc, là người tốt hiếm có trên đời.
Nhưng chỉ có Khương Dung Âm biết, ẩn sâu trong cốt tủy hắn là sự cố chấp đến b*nh h**n, là tuyệt tình và máu lạnh.
Nàng biết, Khương Quân có cách khiến Tần Thời Ngôn biến mất không một tiếng động.
Nhưng nàng càng sợ Khương Quân biết được, trong quãng thời gian hắn không ở đây, nàng đã lén sau lưng hắn làm những gì.
"Tần Thời Ngôn sắp cưới vợ rồi. Đến lúc đó, cô sẽ đưa Tiểu Cửu đi dự hôn yến."
"Sau khi thành hôn, hắn sẽ đến Lĩnh Nam. Đời này, hắn sẽ không bao giờ trở lại kinh thành nữa."
Mỗi một chữ Khương Quân nói ra, sắc mặt Khương Dung Âm lại trắng bệch thêm một phần.
Hắn biết hết rồi.
Hắn biết chuyện nàng vì muốn thoát khỏi hắn, đã xin phụ hoàng ban hôn cho nàng và Tần Thời Ngôn.
"Điện hạ, có thể hay không..."
"Nếu nàng cầu tình cho hắn, cô sẽ khiến hắn chết trên đường đến Lĩnh Nam. Nghĩ cho kỹ rồi hãy nói."
Bàn tay đang bóp cằm Khương Dung Âm càng thêm dùng sức. Trên gương mặt trắng nõn của cô nương hằn lên vệt đỏ. Chỉ một câu ấy đã khiến Khương Dung Âm không còn dám lên tiếng.
Khương Quân nhìn vào đôi mắt hoảng sợ bất an của Khương Dung Âm, trong lòng lại dâng lên vài phần vui sướng kỳ dị.
Nàng nên vĩnh viễn ở bên cạnh hắn.
Cả đời này cũng đừng mong giãy thoát.
Những gì nàng nợ hắn, hãy ngoan ngoãn trả lại cho hắn từng chút một.
"Không cần về Quang Hoa điện nữa, đến Đông cung."
Tay Khương Quân buông xuống. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt Khương Dung Âm, khóe môi cong lên một nụ cười, hỏi ngược lại:
"Làm sai chuyện, chẳng lẽ không nên nhận lỗi với cô sao?"
Dứt lời, Khương Quân xoay người rời khỏi nơi này.
Khương Dung Âm thất thần, ngã ngồi xuống đất. Bảo Ngân vội bước lên đỡ lấy nàng, trong mắt đầy đau xót.
"Công chúa."
"Ta biết ngay mà... hắn sẽ không vô duyên vô cớ trở về."
Đi Giang Nam điều tra vụ thuế riêng, là chính miệng Khương Quân nói.
Là nàng ngu xuẩn, lầm bước rơi vào cái bẫy của hắn, còn tưởng có thể nhân cơ hội này cắt đứt hoàn toàn quan hệ giữa hai người.
Không ngờ đến cuối cùng, lại hại người hại cả mình.
Khương Quân chính là muốn nàng làm con chim trong lồng của hắn cả đời, vĩnh viễn không thể thoát khỏi chiếc lồng giam mang tên hoàng cung này!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Gió Mưa Chẳng Tới
4 ch
Tuế Tuế Thừa Niên
8 ch
Giang Lệnh Nghi
10 ch
Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.