1.695 chữ · ~12 phút đọc
Ngụy hoàng hậu không đợi được câu trả lời của Khương Quân, trong mắt nhiễm vài phần thất vọng.
Bà đứng dậy, đi đến trước mặt Khương Quân.
"Con là con trai của bổn cung, là trữ quân, là thiên tử tương lai. Sao con có thể có ý nghĩ không an phận với nàng!"
"Chẳng lẽ con muốn người đời chỉ vào sống lưng con mắng con ly kinh phản đạo, bất chấp nhân luân* sao?"
*ly kinh phản đạo: đi ngược lại với kinh thư, phản lại đạo lý thánh hiền; bất chấp nhân luân: chà đạp lên luân thường đạo lý giữa con người với con người (nhân luân bao gồm quan hệ vua tôi, cha con, anh em, chồng vợ...)
Tay Ngụy hoàng hậu kéo lấy y phục Khương Quân, hỏi từng câu từng câu. Bà rất muốn lúc này Khương Quân nói với bà rằng tất cả chẳng qua đều là suy đoán.
Nhưng hắn không nói. Hắn mím môi không nói, như thể ngầm thừa nhận.
Ngụy hoàng hậu nhớ đến mấy ngày trước khi đi thăm Thịnh Vân Vãn, lời nàng ta nói trong lúc sốt cao không lui, hôn mê bất tỉnh. Nàng ta nói, điện hạ sao có thể yêu Khương Dung Âm.
Trong khoảnh khắc ấy, Ngụy hoàng hậu chỉ cảm thấy đầu óc mình như nổ tung. Bà tưởng rằng bí mật này không ai biết.
Thịnh Vân Vãn lại biết được bằng cách nào?
"Mẫu hậu, là ai nói bừa trước mặt người? Cô nhất định sẽ xử phạt thật tốt."
Khương Quân lên tiếng hỏi một câu. Ngụy hoàng hậu nhìn hắn, đầy lòng thất vọng.
"Con nói cho bổn cung biết...con nói cho bổn cung biết, chuyện này rốt cuộc có thật hay không?"
Lời của Vạn Chiêu nghi, Thịnh Vân Vãn không ngừng giằng xé trong đầu Ngụy hoàng hậu, như muốn ép bà thừa nhận.
Thừa nhận chuyện này là thật, ép bà đừng tiếp tục tự lừa mình dối người.
"Nàng ấy là muội muội của con, là người cùng con ghi trên một ngọc điệp hoàng gia! Con điên rồi sao?"
Tay Ngụy hoàng hậu siết chặt y phục Khương Quân. Sau đó chỉ thấy hắn giơ tay, nắm lấy cổ tay Ngụy hoàng hậu.
"Mẫu hậu sao lại nghĩ như vậy? Huống hồ nàng ấy cũng không phải muội muội của cô, người quên rồi sao?"
"Người không thích nàng ấy, đợi tương lai, cô tự sẽ an bài ổn thỏa cho nàng ấy, tuyệt đối sẽ không để nàng ấy đến trước mặt người chướng mắt."
Khương Quân đỡ Ngụy hoàng hậu ngồi xuống, lại trực tiếp điểm rõ chuyện này.
"Con! Con và nàng ta thật sự là..."
"A Âm hầu hạ rất thoải mái, cô không muốn nghe những lời này từ miệng mẫu hậu nữa."
Lời Ngụy hoàng hậu còn chưa nói xong đã nghe thấy lời Khương Quân, tức đến mức bà suýt nữa phun ra một ngụm máu.
"Bổn cung thật sự chưa từng biết con có tâm tư như vậy."
Nếu bị người khác biết, thể diện hoàng gia đặt ở đâu?
Ngôi vị Thái tử này của Khương Quân có thể ngồi vững hay không cũng khó nói.
"Mẫu hậu yên tâm, những chuyện này cô đều sẽ xử lý ổn thỏa."
Ý ngoài lời của câu này chính là hắn sẽ không buông tay.
Ngụy hoàng hậu tức đến mức giơ tay lên, nhưng nhìn gương mặt Khương Quân, bàn tay bà giơ lên rồi lại hạ xuống.
"Cả đời bổn cung chỉ có một đứa con là con, Thái tử, con hiểu không?"
Bà cúi đầu, rốt cuộc vẫn không nỡ ra tay với Khương Quân.
"Cô biết."
"Lui xuống đi, bổn cung mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."
Nói xong, Ngụy hoàng hậu xoay người không nhìn hắn nữa. Khương Quân nhận lời, cất bước rời khỏi Khôn Ninh cung.
Khi Chung cô cô ra tiễn hắn, liền nghe Khương Quân nói:
"Sau này nếu còn có kẻ nhiều chuyện nói mấy lời lung tung trước mặt mẫu hậu, cô tuyệt đối không tha nhẹ."
Khoảng thời gian này, Khương Quân vốn đã bận đến phiền lòng. Nay Ngụy hoàng hậu biết chuyện của hắn và Khương Dung Âm, phiền phức sau này chỉ nhiều không ít.
"Nô tỳ hiểu, lập tức đi tra xét."
"Còn nữa, thân thể mẫu hậu không tốt, Thịnh Vân Vãn thì đừng để nàng ta gặp nữa."
Trong mắt Khương Quân lướt qua lạnh ý. Chung cô cô nghe lời hắn liền biết hắn đã nổi giận.
"Nô tỳ biết."
Dặn dò xong những chuyện này, Khương Quân liền rời khỏi Khôn Ninh cung.
Chung cô cô xoay người trở lại chính điện. Ngụy hoàng hậu nhìn bà hỏi:
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
"Đứa con trai này của bổn cung có phải đang nói sau này không cho bổn cung gặp Vân Vãn nữa không?"
"Nương nương, điện hạ cũng là vì suy nghĩ cho thân thể của người. Huống hồ Thịnh tiểu thư chỉ vì một chuyện nhỏ đã bệnh ngã xuống, nô tỳ cảm thấy thật sự khó đảm đương chức trách Thái tử phi."
Thái tử phi là quốc mẫu tương lai, là Hoàng hậu một nước, sao có thể vì một chuyện nhỏ đã đổ bệnh.
Nếu sau này cứ bệnh tật yếu ớt như vậy, chẳng lẽ phải giao chức trách quản lý lục cung cho người khác sao?
"Ngươi nói cũng không phải không có lý. Thôi vậy, chủ ý của nó lớn, nào cần bổn cung bận tâm những chuyện này."
"Chỉ là bổn cung thật không biết nó từ khi nào đã sinh ra ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy."
Chung cô cô đi qua đỡ Ngụy hoàng hậu, an ủi một câu:
"Nương nương không cần nghĩ nhiều, điện hạ không phải người không có chừng mực."
Nói trắng ra, Khương Quân đã dám làm như vậy thì sẽ có năng lực giấu kín, không bị người khác phát hiện.
"Có lẽ nương nương có thể nghĩ cách để Cửu công chúa không còn là người hoàng gia nữa. Như vậy đợi đến khi sự việc bại lộ, cũng sẽ không có người nói gì."
Đề nghị của Chung cô cô cũng là một cách tốt. Ngụy hoàng hậu gật đầu.
"Bổn cung nghĩ thử."
Mà lúc này, Khương Dung Âm ở Yết Châu lại trải qua vài ngày nhàn nhã tự tại.
Yết Châu là một nơi tốt. Nàng ở đây thuê một đầu bếp nữ, còn có hai bà tử làm việc quét dọn, chỉ để bọn họ hầu hạ ở ngoại viện.
Hộ vệ thỉnh thoảng cũng sẽ ra ngoài nghe ngóng tin tức.
Tuy Khương Dung Âm cảm thấy chỉ có triệt để rời khỏi Đại Ung mới tính là an toàn.
Nhưng hiển nhiên, Khương Quân cũng hiểu đạo lý này.
Nếu Yết Châu còn có thể ở, Khương Dung Âm cũng không định rời đi ngay bây giờ.
"Phu nhân, quả vừa hái, người nếm thử đi."
Hồng Đậu xách một chiếc giỏ đi tới. Bên trong là trái cây mọng nước, nhìn rất vui mắt.
Khương Dung Âm đưa tay nhận lấy, nghe hộ vệ nói.
"Hoàng đế Đại Ung sắp mừng thọ, kiểm soát biên cảnh chỉ càng lúc càng nghiêm. Hiện giờ chúng ta đến biên cảnh chỉ khiến người ta bắt rùa trong hũ."
"Phu nhân là muốn đợi thọ yến kết thúc rồi cùng vương gia trở về sao?"
Hồng Đậu chia hoa quả trong giỏ cho hai hộ vệ, nghi hoặc hỏi một câu.
Khương Dung Âm lắc đầu. Khương Quân đã biết nàng và Úy Trì Thụy có quan hệ, vậy hắn sẽ không dễ dàng để Úy Trì Thụy rời đi.
Đi theo Úy Trì Thụy ngược lại sẽ liên lụy hắn.
Cho nên Khương Dung Âm nghĩ, trước khi thọ yến kết thúc mới là thời cơ tốt nhất để rời đi.
Đến lúc đó, Khương Quân bắt không được nàng, nhất định sẽ cho rằng nàng đã rời đi, hoặc là ẩn náu trong Đại Ung.
Đại Ung lãnh thổ rộng lớn, muốn tìm một người chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Đợi hắn rút người khỏi biên cảnh, nàng mới có thể rời khỏi nơi đó.
"Hồng Đậu, ta cảm thấy mắt mình hình như có thể nhìn thấy một chút rồi."
Khương Dung Âm giơ tay sờ lên mắt mình. Hồng Đậu nghe vậy rất vui, vội đỡ lấy tay nàng.
"Phu nhân có thể nhìn thấy rồi sao?"
"Chỉ một chút thôi, vẫn còn hơi mơ hồ."
Trước mắt chỉ có một mảng ánh sáng trắng, còn có bóng người mờ mờ.
Có điều đây cũng xem như một dấu hiệu tốt. Ngày ngày nàng đều đắp thuốc mang theo, cũng không dám tìm đại phu chữa mắt trong thành Yết Châu, sợ bị Khương Quân để mắt.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Hồng Đậu liên tục nói mấy câu tốt. Có thể nhìn ra so với Khương Dung Âm, nàng ấy còn vui hơn.
Đêm xuống, trong giấc ngủ, Khương Dung Âm nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng mưa, âm thanh ào ào gõ lên cửa sổ.
Nàng mở mắt, trước mắt lóe qua một vệt sáng trắng. Sau đó lại trở về bóng tối.
"Khương Huy, nhận tín vật của ta rồi, tương lai phải nhớ đến cưới ta đó."
"Khương Huy... tín vật là gì?"
Khương Dung Âm đột ngột thở gấp mấy hơi. Ngày nhà họ Dung bị kết tội, lửa lớn thiêu rụi cả tòa trạch viện. Vào ngày ấy, nàng không chỉ mất cha mẹ, còn mất rất nhiều ký ức.
Đại phu nói thứ nàng lựa chọn quên đi chính là điều nàng khó cắt bỏ nhất ở sâu trong ký ức.
Chính vì những ký ức ấy quá sâu sắc, cho nên nàng mới không dám nhớ lại.
Có vài ký ức chỉ cần chạm vào là đau, là thứ hung hăng đâm vào tim nàng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Gió Mưa Chẳng Tới
4 ch
Tuế Tuế Thừa Niên
8 ch
Giang Lệnh Nghi
10 ch
Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.