898 chữ · ~6 phút đọc
人生易尽朝露曦,世事无常坏陂复。
Nhân sinh dị tận triều lộ hi. Thế sự vô thường hoại bi phúc.
(Đời người chóng tàn như ánh sương mai, thế sự vô thường, hưng suy đổi dời)
Đời người như sương sớm, Thế sự tựa mây bay*.
*câu này editor tự dịch cho có vần, có thể không bao hàm hết ý nghĩa câu gốc
— Lời đề
Khương Huy là con trai duy nhất của Ninh Vương. Từ khi sinh ra, hắn đã là hoàng thân quốc thích. Ninh Vương xin phong hắn làm Ninh Bình thế tử, là người kế thừa Ninh Vương phủ.
Từ nhỏ hắn đã biết trách nhiệm mình gánh trên vai, cho nên trước nay luôn chăm chỉ hiếu học.
Các đại nho ở Phong Châu đều rất thích hắn, khen ngợi hắn không dứt.
Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm cô nương nhà bên cạnh luôn thích trèo tường vào, rụng mất một chiếc răng rồi vẫn còn muốn tìm hắn ăn kẹo thanh chi.
Khương Huy nói nàng tham ăn, nàng nói người ta không tham ăn thì tham cái gì, chẳng lẽ lại tham sắc của hắn sao.
Lời này khiến Khương Huy đỏ mặt tim đập loạn, không biết là cha mẹ thế nào mới có thể dạy ra một cô nương như vậy.
Có điều, hắn cũng không ghét nàng đến thế.
Thậm chí còn thường sai hạ nhân đi mua kẹo thanh chi, đợi đến khi nàng tới thì giả vờ như vô tình đặt lên bàn.
Trong miệng nàng, hắn là tiểu cổ hủ, là tiểu phu tử, nhưng cũng là tiểu ca ca của nàng.
Bởi vì hắn sẽ cho nàng kẹo ăn.
"Không cho kẹo thì không phải tiểu ca ca sao?"
"Không cho kẹo là ca ca xấu."
Được thôi, để không làm ca ca xấu, hắn chỉ có thể mua kẹo cho nàng ăn. Chỉ là nhìn chiếc răng của nàng, hắn lại lặng lẽ rút tay về, trên bàn chỉ còn lại một viên kẹo.
Xấu thì xấu vậy, dù sao cũng tốt hơn để răng nàng rụng sạch.
—
Phụ thân của Khương Huy là Ninh Vương, tính tình phóng khoáng lương thiện, mỗi lần bắt gặp tiểu cô nương kia đến, đều vui vẻ cười ha hả.
Cho đến một ngày, ông hỏi Khương Huy rằng, nếu xin nàng về làm vợ cho hắn, hắn có bằng lòng không.
Mặt Khương Huy đỏ đến như sắp nhỏ máu, nhưng hắn không ghét nàng.
Nàng rất đáng yêu, cũng rất thông minh, quan trọng hơn là hắn thích sự hoạt bát của nàng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Trong mắt Khương Huy, mọi thứ trên đời này đều vô vị đến thế.
Nhưng sự ồn ào của nàng, còn ríu rít hơn chim sẻ bên cửa sổ, lại vừa vặn thích hợp.
Nàng líu ríu không ngừng, nhưng vẫn luôn thích dừng lại hỏi hắn, rốt cuộc huynh có nghe ta nói không đấy.
Trưởng bối hai nhà cười nói bàn bạc chuyện này, muốn định hôn ước từ nhỏ cho bọn họ. Khương Huy chỉ nghĩ đến chuyện ấy thôi, trong lòng đã vui vẻ.
Nhưng thứ đi cùng hôn thư đến lại là tàn sát.
Bóng tối vô biên, máu tươi vô tận, còn có đạo thánh chỉ sáng loáng kia.
Chỉ trong một đêm, Ninh Vương phủ trở thành một mảnh phế tích. Phong Châu bùng lên một trận đại hỏa.
Còn hắn, từ thế tử cao cao tại thượng, trở thành kẻ bị truy nã.
Để sống sót, hắn học cách ăn xin, vứt bỏ tôn nghiêm và tất cả những gì thuộc về quý tộc, trở thành kẻ phải tranh ăn với chó hoang.
Hắn không muốn để người khác gọi mình là Khương Huy nữa, cái tên chứa đầy tình yêu thương của cha mẹ ấy.
Vậy thì làm một kẻ vô danh đi. Bất kể là tên hay tên tự, hắn đều không cần nữa.
Nhưng điều duy nhất hắn không buông xuống được, là người trong biển lửa từng nói rằng hãy đợi nàng trở về.
Nàng đã đi đâu?
Ngay cả nàng cũng muốn bỏ rơi ta sao?
Hắn rất khó chịu, cũng rất đau lòng.
—
Gặp được Khương Quân là chuyện ngoài ý muốn. Hắn bị người ta truy sát, trốn đến nơi này, Thích Như Phong cứu hắn, cho hắn mạng sống thứ hai.
Nhưng cũng vì Khương Quân, những ngày tháng vốn đã yên ổn lại một lần nữa gặp biến cố.
Ám sát, lửa lớn, miếng ngọc bội hắn để lại, còn có từng thi thể cháy đen.
"Ta muốn báo thù."
Thê nữ của Thích Như Phong chết trong biển lửa. Khương Huy không nói gì, chỉ nhìn miếng ngọc bội được nắm chặt trong tay thi thể cháy đen kia.
"Trùng hợp thật, ta cũng muốn."
"Ngươi có biết đứa con của Hoàng hậu đã mất tích không? Hắn tên là Khương Quân, tuổi tác xấp xỉ ta."
Hắn giật lấy miếng ngọc bội trong tay thi thể, để lộ hoàn toàn gương mặt mình.
"Vậy nên, từ bây giờ, ta chính là Khương Quân."
Làm một thanh đao sắc bén, chém giết từng kẻ đã từng đem đau khổ đến cho hắn.
Nhưng hắn cũng không ngờ, cuối cùng thanh đao ấy lại chém về phía chính mình.
Hoàn thành — Chương 191
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Gió Mưa Chẳng Tới
4 ch
Tuế Tuế Thừa Niên
8 ch
Giang Lệnh Nghi
10 ch
Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.