1.668 chữ · ~12 phút đọc
Đến cuối cùng, Khương Dung Âm cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi như thế nào.
Trong cơn mơ màng buồn ngủ, nàng chỉ có thể cảm giác được cánh tay đang siết lấy mình không ngừng thu chặt.
Tựa như muốn hoàn toàn hòa nàng vào xương máu.
Hôm sau, khi Khương Dung Âm tỉnh lại thì đã là giờ Ngọ.
Bảo Ngân đang gục trên chiếc bàn cách đó không xa chợp mắt.
Khương Dung Âm chống người ngồi dậy, nàng giơ tay sờ cổ mình.
Nơi đó có dấu vết Khương Quân để lại. Hắn cắn rất mạnh, giống như muốn xuyên thủng da thịt nàng, đau đến mức khi ấy nàng cứ rơi nước mắt.
Nghĩ đến chuyện hôm qua, Khương Dung Âm nhắm mắt, trên mặt lộ vài phần khó chịu.
Bảo Ngân đang gục bên kia nghe thấy tiếng Khương Dung Âm ngồi dậy cũng mở mắt.
"Công chúa, người tỉnh rồi sao?"
Bảo Ngân dụi mắt đi tới, nhìn Khương Dung Âm nói một câu.
Khương Dung Âm gật đầu. Vừa lên tiếng, cổ họng khàn đến mức gần như không nói thành lời.
Bảo Ngân vội rót cho nàng một chén nước.
"Công chúa uống chút nước đi."
Khương Dung Âm nhận chén nước từ tay Bảo Ngân, uống một ngụm.
"Nô tỳ đã đến Học Tri quán xin nghỉ cho công chúa rồi."
Bảo Ngân đỡ Khương Dung Âm đứng dậy rồi nói một câu.
Nàng ấy nhìn Khương Dung Âm rũ mắt, vết máu trên chăn hiện ra rõ ràng.
Vết thương của Khương Quân còn chưa lành, máu này là của hắn.
Rõ ràng vết thương đã nứt ra, thấm qua lớp băng nhuộm lên chăn, hắn cũng không chịu buông Khương Dung Âm ra.
"Ta biết rồi."
Khương Dung Âm lắc lắc đầu, để mình tỉnh táo hơn một chút rồi mới đứng dậy xuống giường.
"Giúp ta trang điểm đi."
Nghe Khương Dung Âm nói vậy, Bảo Ngân lo lắng hỏi:
"Công chúa không nghỉ thêm một lát sao?"
Khương Dung Âm ngồi trước bàn trang điểm, nhìn dấu vết nơi khóe môi mình. Vết sưng đỏ đã tiêu xuống, không còn đáng sợ như hôm qua.
Khương Quân chính là thích để lại đủ loại dấu vết trên người nàng.
Dùng điều ấy để nói với Khương Dung Âm rằng nàng là người của Khương Quân.
Nàng hít sâu một hơi.
"Không nghỉ nữa, hôm nay còn có việc phải làm."
Chuyện Yến Xạ yến, nàng còn phải nghĩ cách để Hoàng đế nhả lời đồng ý cho nàng.
Nhưng nếu nàng cầu đến trước mặt Hoàng đế, chắc chắn sẽ bị Khương Quân biết.
Hôm qua trái ý hắn, Khương Dung Âm đã chịu phạt rồi.
Trong gương đồng phản chiếu bóng dáng nàng cùng dáng vẻ khó khăn của nàng.
Hắn luôn như vậy, giẫm thể diện và tôn nghiêm của nàng xuống dưới chân.
Khương Dung Âm hít sâu một hơi.
Nhưng nàng nhất định phải đến Yến Xạ yến.
Đó là cơ hội duy nhất để nàng rời đi.
Bảo Ngân gật đầu, bước lên trang điểm cho Khương Dung Âm.
Không bao lâu sau, hai người chuẩn bị đến Tử Thần điện tìm Hoàng đế.
Đến Tử Thần điện, đại tổng quản Quách Quảng Nghĩa bên cạnh Hoàng đế nhìn thấy Khương Dung Âm liền cười bước lên.
"Cửu công chúa đến rồi."
"Quách tổng quản, ta muốn gặp bệ hạ."
Nghe Khương Dung Âm nói, trên mặt Quách Quảng Nghĩa lộ ra vài phần khó xử.
"Cửu công chúa, thật không khéo, bệ hạ triệu kiến chư vị đại nhân, đang bàn bạc việc quan trọng."
"Thái tử điện hạ cũng ở bên trong."
Quách Quảng Nghĩa cười nói một câu. Khương Dung Âm nhíu mày, không ngờ Khương Quân cũng sẽ ở đây.
"Được, làm phiền Quách tổng quản rồi."
Khương Dung Âm ngẩng mắt nhìn cánh cửa Tử Thần điện đóng chặt, sau đó xoay người rời đi.
Lúc này trong Tử Thần điện, triều thần đang nói về chuyện thuế riêng Giang Nam lần này.
Chuyện tra đến hiện tại, Hoàng đế đã hạ lệnh không tiếp tục tra nữa.
Dù sao trong chuyện này liên lụy đến quá nhiều người, quá nhiều việc.
Khương Quân vì chuyện này còn bị luận tội.
Có người cho rằng nếu đã đến mức này, chi bằng nhân cơ hội nhổ tận gốc tất cả sâu mọt của Đại Ung, vĩnh viễn trừ hậu hoạn.
Có người lại cho rằng quét sạch quy mô lớn như vậy e rằng sau này triều chính Đại Ung bất ổn, ảnh hưởng căn cơ.
Hai bên tranh chấp không ngừng, cãi nhau từ Thái Hòa điện đến tận Tử Thần điện.
Là chủ thẩm quan lần này, Khương Quân lại không nói một lời.
Hắn ngồi bên cửa sổ. Khung cửa sổ hé mở vừa vặn để hắn có thể nhìn thấy Khương Dung Âm bên ngoài.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Không biết Quách Quảng Nghĩa nói gì với nàng, trong mắt nàng lộ vài phần cô đơn rồi xoay người rời đi.
Khương Quân khẽ cười một tiếng, tay đặt trên tay vịn ghế, tư thái thong thả.
"Điện hạ có cách nhìn khác sao?"
Đại thần ngồi gần nghe thấy tiếng cười này của Khương Quân, lên tiếng hỏi.
Khương Quân thu tầm mắt lại, ý cười trên mặt cũng rơi xuống.
"Cô nghe theo bệ hạ."
Dù sao đến cuối cùng, cũng là Hoàng đế đưa ra kết luận.
Hoàng đế từ lúc các đại thần bắt đầu tranh cãi đã không mở miệng, nghe Khương Quân nói vậy liền ho nhẹ một tiếng.
"Vậy cứ theo lời Thái phó, chuyện này đến đây thôi."
Tra tiếp cũng không phải không thể, nhưng đúng như Thịnh thái phó nói.
Nhiều thần tử như vậy, nếu muốn giết sạch, chỉ khiến căn cơ dao động.
Chi bằng từ từ mà làm.
Thuật cân bằng của đế vương cũng không phải là phải giết hết tất cả mọi người.
Nghe Hoàng đế nói vậy, phe còn lại cũng không thể nói thêm gì.
"Bệ hạ anh minh."
Mọi người đồng loạt đứng dậy, nhìn Hoàng đế và Khương Quân nói câu này.
Hoàng đế xua tay, ra hiệu cho bọn họ rời đi.
Đợi trong Tử Thần điện chỉ còn Hoàng đế và Khương Quân, Hoàng đế quay đầu nhìn Khương Quân.
"Vụ án thuế riêng tuy ngoài mặt đã kết thúc, nhưng vẫn phải âm thầm tra rõ tung tích của Mạnh Quế Thành."
Hoàng đế nâng chén trà nhấp một ngụm.
Mạnh Quế Thành chính là kẻ chạy thoát sớm nhất trong vụ án thuế riêng này.
Chạy nhanh như vậy, chứng tỏ trong triều nhất định có tai mắt.
"Cô biết rồi."
Khương Quân nói xong liền đứng dậy, đi ra ngoài Tử Thần điện.
Quách Quảng Nghĩa nhìn thấy Khương Quân đi ra, cười hành lễ.
Lúc này trên đường cung, Khương Dung Âm vừa nghĩ chuyện vừa đi.
Từ xa chỉ nghe có người gọi nàng, Khương Dung Âm dừng bước, xoay người nhìn lại.
Lâm Vãn Ca chạy chậm tới, nhìn nàng nói:
"Nàng... nàng đi nhanh quá."
Nghe nàng ấy nói, Khương Dung Âm có chút kinh ngạc.
"Ta còn tưởng đang gọi người khác."
"Vừa hay gặp nàng mà. Lần trước cũng chưa hỏi tên nàng, vẫn chưa biết nàng tên gì."
Trong tay Lâm Vãn Ca cầm một thanh kiếm gỗ. Nàng ấy nhìn theo ánh mắt của Khương Dung Âm, có chút ngượng ngùng gãi đầu.
"Thanh kiếm lần trước bị giáo dưỡng ma ma phát hiện, liền tịch thu rồi."
Cho nên nàng ấy chỉ đành tự làm một thanh kiếm gỗ không làm người khác bị thương.
Dù sao thanh kiếm lần trước cũng suýt nữa làm Khương Dung Âm bị thương.
"Ta tên Khương Dung Âm."
Khương Dung Âm khẽ nói ra tên mình.
Nghe thấy tên nàng, Lâm Vãn Ca sững lại.
Cửu công chúa Khương Dung Âm, nàng ấy từng nghe chuyện về nàng.
"Nếu Lâm tiểu thư không có việc gì, ta xin về trước."
Khương Dung Âm nhìn Lâm Vãn Ca đang ngẩn ra, trong mắt xẹt qua vài phần khác thường.
Trong hoàng cung này, tất cả mọi người đều không muốn dính dáng đến nàng.
Nói xong, Khương Dung Âm xoay người định rời đi.
"Đợi đã, Cửu công chúa, chuyện lần trước ta còn chưa cảm ơn người giúp ta giữ bí mật."
"Nếu bây giờ người không có việc gì, có muốn đến Triều Lộ điện ngồi một lát không?"
Lâm Vãn Ca bước lên kéo Khương Dung Âm lại.
Nàng ấy đâu phải người trong cung, có thể có ý kiến gì với Khương Dung Âm chứ.
Chuyện lần trước, nàng ấy còn phải cảm ơn Khương Dung Âm nữa.
Tuy nói đến cuối cùng, chuyện nàng ấy lén luyện kiếm vẫn bị giáo dưỡng ma ma phát hiện.
"Hả?"
Khương Dung Âm còn chưa kịp phản ứng đã bị Lâm Vãn Ca kéo về phía chỗ nàng ấy ở.
Đợi đến Triều Lộ điện, Lâm Vãn Ca sai người dâng trà, bày điểm tâm, trông vô cùng nhiệt tình.
Nhìn cảnh này, Khương Dung Âm bật cười nói:
"Nếu Lâm tiểu thư có chuyện muốn hỏi ta, không ngại cứ nói thẳng."
Nghe Khương Dung Âm nói vậy, Lâm Vãn Ca càng thêm ngượng ngùng.
Nàng ấy giơ tay bảo tỳ nữ của mình đóng cửa lại, sau đó ghé sát Khương Dung Âm.
"Cửu công chúa, người ở trong cung lâu như vậy, người có biết Thái tử điện hạ ghét điều gì không?"
Nói xong, Lâm Vãn Ca xoắn xoắn ngón tay, tiếp tục nói:
"Ta... ta thật sự không thích hoàng cung."
Tường cung cao cao, bầu trời vuông vức bốn phía, còn có con đường trước mắt chỉ liếc một cái đã nhìn thấy điểm cuối.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Gió Mưa Chẳng Tới
4 ch
Tuế Tuế Thừa Niên
8 ch
Giang Lệnh Nghi
10 ch
Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.