1.181 chữ · ~8 phút đọc
Nhưng có một điều, ta vẫn cảm thấy hài lòng. Đó là, giờ ta đã là một nữ tử cao bảy thước rưỡi, nhưng tên này còn cao hơn ta nửa cái đầu. Điều này ở trấn Thanh Khê là rất hiếm thấy.
Trước đây, chuyện hôn sự của ta không thành, phần lớn cũng là vì ta có vóc người quá cao lớn. Nếu là người trước mắt này, chắc chắn sẽ không chê ta cao.
Ta vừa định hỏi tuổi, quê quán, gia đình còn có những ai, thì tên đó đã lên tiếng, giọng nói có vẻ ngô nghê.
"Ta đồng ý, chỉ cần có cơm ăn là được."
Trạm Én Đêm
Trưởng thôn giải thích: "Nam nhân này là ta nhặt được khi hái thuốc trên núi, hắn bị va vào đầu, không nhớ mình là ai nữa. Trên người hắn có vết thương, phải uống thuốc, rất tốn kém. Gia đình ta thì ngươi cũng biết, người đông miệng nhiều, thật sự không nuôi nổi thêm một người nữa."
Rồi ông quay sang nói với nam tử kia: "Tiểu tử à, ngươi theo nàng ấy, sẽ có thịt mà ăn."
Nam tử kia nuốt nước miếng: "Vâng!"
Ta thầm nghĩ, đúng là ngươi đói thật rồi!
3.
Trưởng thôn thấy chúng ta không có ý kiến gì, trò chuyện thêm vài câu rồi rời đi. Ông ấy nói khi nào tổ chức lễ cưới, nhớ mời ông ấy uống chén rượu mai mối.
Ta nói: "Nhất định rồi, nhất định rồi."
Ta cắt cho ông một cân thịt lợn, lại cho thêm năm lạng bạc tiền thù lao, rồi tiễn ông ấy về.
Trong tiệm thịt chỉ còn lại hai chúng ta.
Ta ngồi một bên ngắm nhìn người trước mắt, rồi nhận ra, người này thật sự có dung mạo rất đẹp. Dù mặc quần áo vải đơn giản, cũng có thể thấy là người có xuất thân tốt.
Vết chai ở hổ khẩu, giống như người thường xuyên cầm vũ khí, không hề yếu ớt như vẻ bề ngoài. Hậu sơn trấn Thanh Khê có sơn tặc qua lại, người này lại được nhặt trên núi, trên người còn mang vết thương, ai biết có phải thật sự mất trí nhớ hay không?
Vậy là ta quyết định thử thăm dò hắn.
"Ngươi gầy như vậy, có làm việc được không? Nhà ta không chứa người ăn không ngồi rồi!"
Hắn liên tục gật đầu: "Ta làm được mà!"
Như thể muốn chứng tỏ hắn thật sự rất giỏi việc, hắn còn giơ cả tấm thớt g.i.ế.c lợn của ta lên ngay trước mặt.
Ta: "..."
Không phải chứ, cái thớt của ta, ít nhất cũng phải mấy trăm cân. Hắn một tay giơ lên, làm ta thấy mất mặt quá!
"Cái đó... ngươi có biết ngươi đến để ở rể không? Nghĩa là, làm phu quân của ta, nhà họ Hứa sẽ lo cho ngươi ăn uống, con cái sau này sinh ra sẽ mang họ của ta."
Người đó lại gật đầu lia lịa: "Biết, Trưởng thôn đã dạy ta rồi. Nương tử tốt!"
Giết lợn mười năm, ta đây là một nữ tử sắt đá, vậy mà giờ lại có chút xấu hổ: "Đừng, đừng gọi như vậy... chúng ta còn chưa thành thân mà."
Thấy thịt lợn hôm nay cũng đã bán gần hết, ta dọn dẹp tiệm, gói số thịt còn lại, rồi dẫn hắn về nhà. Suốt dọc đường, hắn cứ lén lút nhìn ta. Nhìn đến nỗi tim ta đập loạn xạ.
Ta hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Hắn đáp: "Không biết."
Ta lại hỏi: "Ngươi bao nhiêu tuổi, là người ở đâu?"
Hắn đáp: "Không biết."
Ta có chút bất lực: "Sao cái gì ngươi cũng không biết vậy…?"
Quay đầu lại, ta phát hiện hắn nào có nhìn ta, rõ ràng là đang nhìn miếng thịt trên tay ta! Ta giận đến nỗi trợn trắng mắt: "Sao ngươi tham ăn thế? Chưa thấy thịt lợn bao giờ à?"
Hắn bĩu môi: "Trưởng thôn nói, người ăn thừa, cho chó ăn, chó ăn thừa thì ta ăn..."
Nghe đến đó, giọng ta bỗng cao hẳn lên: "Cái gì?"
Cái lão Trưởng thôn đó, ta còn bảo sao lão ta tốt bụng thế, giới thiệu hôn sự cho ta, hóa ra là bán người đến đây à? Hơn nữa, ta còn cho lão ta năm lạng bạc tiền thù lao, vậy mà lão ta lại cho phu quân tương lai của ta ăn cơm của chó?
Hắn đâu phải gầy, rõ ràng là bị bỏ đói mà ra!
Ta ngay lập tức cũng không so đo chuyện hắn lén nhìn thịt lợn của ta nữa, kéo hắn đi thẳng về nhà: "Đi thôi! Về nhà ăn cơm. Từ nay về sau, ngươi chính là người nhà họ Hứa, chừng nào ta còn g.i.ế.c lợn một ngày, thì ngươi còn có thịt ăn thêm một ngày!"
Hắn cười đến lộ ra hai mươi mấy cái răng: "Vâng!"
4.
Nương ta từ ngày cha ta qua đời, bị bạo bệnh một trận, dưỡng bệnh đã mười năm, thân thể cũng đã cứng cáp hơn nhiều. Giờ đang ngồi trong sân nhặt rau, nói chuyện phiếm với hàng xóm cách bờ tường. Thấy ta trở về, lại dắt theo một người cao lớn, bà vô cùng hiếu kỳ.
"Nữ nhi à, hôm nay sao lại về sớm thế? Tiệm thịt không có việc gì nữa à? À, nam tử này là ai vậy?"
Ta đáp: "Trưởng thôn dẫn đến, nói là làm phu tế ở rể cho nương, nương thấy thế nào?"
Nương ta lập tức nhảy dựng lên khỏi ghế, kéo nam tử kia lại xem xét từ trên xuống dưới, vừa xem vừa tấm tắc khen ngợi: "Ôi chao! Tiểu tử này sao mà khôi ngô tuấn tú thế! Nhìn cái khuôn mặt này, nhìn cái vóc dáng này... Hiền tế, con tên là gì?"
Người đó lắc đầu: "Không nhớ ạ."
Nương ta lại hỏi: "Thế con bao nhiêu tuổi? Trông có vẻ nhỏ hơn nữ nhi ta vài tuổi."
Người đó lại lắc đầu: "Không biết ạ."
Nương ta nhíu mày, kéo ta ra một bên, chỉ vào đầu mình: "Nữ nhi à, tiểu tử này... đầu óc có vấn đề phải không?"
Nương ta quả nhiên là nương ta, ăn muối còn nhiều hơn cơm ta ăn. Quả thực, đây là điều ta chưa từng nghĩ tới. Hắn tuy bề ngoài trông có vẻ nghiêm túc, nhưng chỉ biết nói hai câu.
"Không nhớ."
"Không biết."
Nghĩ đến đây, ta quyết định hỏi cho ra lẽ: "Này, huynh đệ, ngươi không phải... là đồ ngốc đó chứ?"
Nào ngờ, hắn nghe ta nói vậy, lại lộ vẻ kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn ta, như thể đang nói: Sao ngươi biết được?
Ta cũng kinh hãi không kém: "Ngươi thật sự là đồ ngốc à? Ôi chao! Một cân thịt lợn và năm lạng bạc tiền thù lao của ta! Lần này lỗ nặng rồi!"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Tương Lai Còn Dài - Đại Cô Nương
148 ch
Tân Hôn Ngày Thứ Hai, Tôi Dọn Sạch Nhà
24 ch
Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
196 ch
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
11 ch
Thần Nữ Của Ta
14 ch
Thẩm Lệnh Nghi
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.