1.024 chữ · ~7 phút đọc
“Bà nên cảm ơn dì tôi. Bà ấy đã cố gắng giúp tôi trở về như bây giờ, nếu là tôi của khi ấy thì đã…” Tống An bật cười làm động tác cắt ngang cổ, đôi mắt xinh đẹp kia làm cho người ta có cảm giác quỷ dị.
Hết giờ nói chuyện, cô nhìn ả đàn bà khiến mình ám ảnh bao lâu nay nước mắt nhầy nhụa, bà ta cố phản phản kháng bị cảnh sát đè mạnh xuống bàn, còng chiếc còng số 8 vào đôi bàn tay nhuốm máu kia. Tâm trạng Tống An chưa bao giờ tốt như hôm nay, vui vẻ bước khỏi đồn cảnh sát. Đi bộ dưới ánh nắng ấm áp, Tống An cuối cùng cũng bật cười. Nụ cười ấy khiến bao anh chàng đi cùng làn quay đầu nghoảnh lại không rời được mắt.
Vậy là chỉ còn một người duy nhất mà thôi, kẻ đã gây ra mọi thứ - Vưu Thi. Cô nhớ tới bóng dáng người đàn ông đứng bên cạnh cô ta, có chút lưu luyến. Đây là thứ cảm xúc dư thừa duy nhất mà Tống An cảm nhận được rồi buông thả nó. Trước kia nhìn thấy Vưu Thi hạnh phúc, nổi bật trên tivi cô cảm thấy rất ganh ghét. Vì cái gì mà người như cô lại suốt ngày sống trong bốn bức tường, còn kẻ tàn độc như ả lại được tự do. Thứ cảm xúc kia trở nên khó kiểm soát, Tôn Lệ lo lắng tinh thần của cháu gái nên đã cho người mang hết đồ gây nguy hiểm cùng tivi ra khỏi căn phòng kia.
Sau một thời gian Tống An học được cách kiểm soát cảm xúc, cô lừa bác sĩ tâm lý rồi xin dì cho về nước thăm nhà cũ. Thực chất là trở về trả thù cho gia đình, Tôn Lệ không muốn dính dáng đến gia đình nọ vì trước đây Vưu Hành cùng Tôn Lệ là tình cũ. Sau này ông ta muốn cưới bạn gái nhà giàu nên đã bỏ dì cô theo Thẩm Quyên, vốn dĩ ân oán của người lớn không liên quan đến đời con. Kẻ gây ra gián tiếp việc này liên quan đến Vưu Thi, cô ta biết được chuyện ba mình gặp riêng Tôn Lệ liền nói với mẹ mình. Sau đó người đàn bà chanh chua này trực tiếp hất nước bẩn lên người Tống An, nói một ả đàn bà không ra gì thì cháu gái cũng vậy.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Khiến cho Tống An phải chịu nhục nhã ở trường vì những lời ra tiếng vào của bạn học. Tống An dừng suy nghĩ, cô lắc đầu nhẹ không muốn nghĩ tới những kí ức kia. Nắm chặt lấy túi sách, cô thở phào vững bước đi về phía trước. Chắc hẳn dì sẽ vui lắm đúng không? Dù sao cô đã thay dì tống ả đàn bà dì ghét nhất vào trong tù. Ở trong đó chắc chắn bà ta sống không bằng chết, Tống An đã động tay chân một xíu, cô tặng bà ta một phòng giam đặc biệt nhất. Mà… Tốt nhất bà ta nên chết ở trong tù. Tống An nhíu mày thầm nghĩ.
Vưu Hành đã sớm tỉnh, ông ta sợ hãi không dám ra ngoài nên suốt ngày chỉ loanh quanh trong phòng. Bác sĩ hay y tá nữ đều không muốn vào căn phòng này, mỗi lần đi vào đều rất nhanh lại ra. Cảnh sát cũng đến để xem tình hình sức khỏe ông ta, rồi trực tiếp mời lên hầu tòa. Trước một ngày ông ta nghe tin Thẩm Quyên đã bị bắt, khối tài sản to lớn như một chiếc bánh gato bị chia ba xẻ bảy. Khi đến tay Vưu Thi thì may thay cô ả nắm được phần to nhất, vẫn là cổ đông lớn nhất trong công ty. Vưu Thi muốn ẩn danh đưa ba ra ngoài, thay vào đó là một thế thân khác gánh tội đi vào.
Nhưng Tống An nào cho, cô chuẩn bị cho lần này rất lâu rồi, hơn nữa phía bên nhà Lệ cũng suy nghĩ giống Tống An. Do hai bên gây sức ép Vưu Hành chẳng được giảm án mà còn thêm tội, Vưu Thi bị kỉ luật. Cứ thế Vưu Thi lại trơ mắt nhìn người thân của mình vào tù một lần nữa.
“Tại sao anh không giúp ba mẹ!!! Rõ ràng anh có thể.” Vưu Thi khóc lóc, đấm đá vào người Tần Dực. Hắn không né tránh, ôm cô ta vào lòng, luôn miệng nói câu anh xin lỗi.
“Anh xin lỗi.” Tần Dực áy náy, mặc kệ những cú đấm đá của Vưu Thi. Cô ta nói rất đúng, hắn hoàn toàn có thể nhúng tay vào vụ này, đổi trắng thay đen nhưng vì để Tống An vui hắn không nỡ. Cuối cùng vẫn không đem vai diễn này đóng đạt, một hồi náo loạn cuối cùng cũng im lặng.
Vưu Thi nắm lấy áo Tần Dực khóc không thành tiếng, cô ta tự bổ não rằng Tần Dực không muốn vi phạm quy tắc riêng của mình. Vụ này không ra tay thì cũng không phải lỗi của anh ấy, cô ta tự nhận là hiểu tính cách Tần Dực cũng tự biết rằng bây giờ ba mẹ cô ta không còn ở ngoài. Mọi thứ trong công ty cô ta lại không hiểu biết, đám người cổ đông kia lại luôn rình mò thời cơ đoạt lấy cổ phiếu. Vưu Thi tin tưởng nên đã đưa cho Tần Dực để hắn quản lý công ty.
Nỗi đau thương nhanh chóng nguôi ngoai, dù sao ba mẹ cô ta ở trong tù cũng đâu phải chết thật. Tuy hận người tạo cho cô ta cục diện này nhưng cũng vì thế mà cô ta được chồng cưng chiều hơn, Vưu Thi hưởng thụ nhưng vẫn hơi khúc mắc. Nó như một cái xương cá ghim vào lòng ngực cô ta, dù cố gỡ nhưng vết thương vẫn đau xót.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa
14 ch
Định Mệnh Trái Ngang: Anh yêu Em!
174 ch
Úc Nương - Thập Sáo Tiên Bính Bất Yếu Đản
8 ch
Bắc Nam - Phong Nguyệt Sát Ngã
5 ch
Tình Yêu Xếp Sau Thiên Hạ
6 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Bị Từ Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Hết Mực
214 ch
Khoảnh Khắc Năm Ấy
80 ch
Trọng Sinh Năm 1978: Tôi Không Làm Phu Nhân Tư Lệnh Nữa
13 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.