2.809 chữ · ~19 phút đọc
“Thiến Thiến!”
Một mùi nước hoa nam nồng đậm lướt qua chóp mũi, Ôn Giản Như bất giác đưa tay che mũi. Đây chính là mùi hương mà giáo sư Trình ghét nhất.
Tối nay Ôn Gia Hòa có một buổi xã giao rất quan trọng, nhưng không hiểu sao hôm nay Tạ Thiến lại đặc biệt quấn quýt lấy anh. Cô cứ nũng nịu, lưu luyến mãi không chịu buông tay.
Mà anh cũng rất mềm lòng trước kiểu làm nũng ấy. Anh kiên nhẫn đưa bạn gái đi dạo trung tâm thương mại cả nửa ngày. Đến giờ ăn tối, anh tự mình lái xe đưa cô tới nhà hàng W, còn cẩn thận dặn quản lý phải chăm sóc cô chu đáo rồi mới yên tâm rời đi.
Trong mắt Ôn Gia Hòa, Tạ Thiến là kiểu người chỉ cần rời xa anh một chút là sẽ không biết tự chăm sóc bản thân, vì vậy anh hận không thể nâng niu cô trong lòng bàn tay mọi lúc mọi nơi.
“Gia Hòa, em...”
Tạ Thiến còn chưa kịp nói thì nước mắt đã lăn dài. Đôi mắt ngập tràn tình ý, ánh lệ chực rơi không rơi khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ.
“Đẳng cấp thật.”
Trình Nhã Hân nghẹn nửa ngày mới thốt ra được hai chữ.
Mặt Ôn Giản Như lập tức đỏ bừng.
“Khụ... để em chê cười rồi.”
“Hiểu mà. Người ta làm nghề này chuyên nghiệp.”
Trình Nhã Hân vừa mở miệng đã phun toàn lời cay độc, nhưng nghĩ tới người trong cuộc dù sao cũng là bố ruột của chị họ, cũng là dượng ruột của mình, nên cô cân nhắc một chút rồi bổ sung thêm bốn chữ:
“Chị... nghĩ thoáng đi.”
Ôn Giản Như nghẹn lời.
“...Ngoài cánh tay ra thì em còn bị thương chỗ nào nữa không?”
Trình Nhã Hân mím môi, lắc đầu.
“Không sao. Em quay lại hết rồi. Chị đừng lo, bên phía dượng út không có lý lẽ gì đâu.”
Ôn Giản Như quay người lại. Ánh mắt đầy lo lắng của cô em gái khiến tim cô nghẹn lại. Cô định mở miệng nhưng cổ họng cứng nghẹn, không thốt nổi lời nào, đành quay mặt đi, dịu dàng xoa đầu em.
“Chị không sợ. Người nên sợ là bọn họ.”
Trong lúc hai chị em đứng một góc thì thầm, Tạ Thiến đã nước mắt như mưa kể với Ôn Gia Hòa gần như toàn bộ sự việc, chỉ khéo léo giấu đi một vài chi tiết.
“...Bộ quần áo này là quà sinh nhật năm nay anh mua cho em. Lúc đó em nóng ruột quá nên mới bắt cô ấy bồi thường. Sau này thấy cô ấy có vẻ cũng chẳng phải người có tiền nên em mềm lòng, không ép nữa. Haizz, bây giờ có mấy cô gái cứ cố dành dụm tiền để vào nhà hàng sang trọng ăn một bữa. Em đã nhượng bộ rồi, ai ngờ cô ấy lại cào Tiểu Tình một cái.”
Nếu nói đầy đủ rằng người bên phía họ là người mở miệng mỉa mai trước, sau đó còn định cướp điện thoại, còn Trình Nhã Hân chỉ vì tự vệ theo bản năng mà vô tình cào trúng người ta, thì lời kể của Tạ Thiến quả thực vẫn được coi là... “không sai”.
Chưa kể, sau đó đám người của cô ta còn như phát điên mà lao vào đánh người, như vậy thì câu chuyện mới thật sự đầy đủ.
Ôn Gia Hòa không biết những chuyện ấy. Hoặc có lẽ trong lòng anh cũng hiểu mọi việc không hoàn toàn giống lời Tạ Thiến kể, nhưng nghĩ tới việc hôm nay cô cứ bám lấy mình, nếu không phải anh có buổi xã giao không thể vắng mặt thì cô cũng đâu đến mức phải chịu phen kinh hãi này.
Huống hồ trong lúc giằng co vừa rồi, tuy Tạ Thiến đã kịp né tránh nhưng vẫn bị Trình Nhã Hân đá trúng một cái. Trên làn da trắng nõn của cô đã bầm tím thành một mảng lớn, khiến Ôn Gia Hòa nhìn mà đau lòng không thôi.
“Em đừng lo chuyện này nữa, cứ để anh xử lý. Anh sẽ không để người của anh bị bắt nạt rồi chuyện này lại bị cho qua nhẹ nhàng như thế.”
Ôn Gia Hòa vừa nói vừa định đứng dậy thì bị Tạ Thiến nhẹ nhàng kéo lấy vạt áo.
Lúc nãy anh không để ý, nhưng Tạ Thiến đã tinh mắt nhìn thấy bóng dáng Ôn Giản Như đang vội vã chạy tới từ xa. Trong đôi mắt đang cúi xuống của cô thoáng hiện lên một tia hả hê rất nhanh rồi biến mất. Cô ngẩng đầu, khẽ cắn môi đỏ, vẻ mặt đầy khó xử nhìn Ôn Gia Hòa.
“Sao thế?”
Ôn Gia Hòa đau lòng vô cùng.
“Gia Hòa, em không muốn anh khó xử. Chuyện này để em tự giải quyết là được, anh đừng đứng ra.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tạ Thiến càng hiểu chuyện bao nhiêu thì trái tim vốn cứng rắn của Ôn Gia Hòa lại càng mềm nhũn bấy nhiêu.
“Là...”
Tạ Thiến vừa mở miệng thì ánh mắt đã chạm phải Ôn Giản Như đang nắm tay Trình Nhã Hân đi tới. Đồng tử cô khẽ run lên, bàn tay đang nắm chặt áo Ôn Gia Hòa càng siết mạnh hơn, như muốn bóp nát trái tim người đàn ông trước mặt.
“Không khó xử đâu, chẳng có gì phải khó xử cả.”
Ôn Giản Như mỉm cười lên tiếng.
Đôi khi cô thật sự ghét thính lực quá tốt của mình. Có những lời không nên nghe, chỉ vô tình nghe được một đoạn thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn.
Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Ôn Gia Hòa cứng đờ người. Anh lập tức hiểu ra điều khó nói của Tạ Thiến là gì, vội vàng quay người, theo bản năng che chắn người phụ nữ phía sau kín mít. Nhưng vừa quay lại, anh đã bắt gặp một ánh mắt hoàn toàn ngoài dự liệu.
“Nhã Hân? Sao em cũng ở đây?”
Đối với người nhà họ Trình, thái độ của Ôn Gia Hòa từ trước tới nay luôn rất vi diệu. Anh không muốn tỏ ra niềm nở, nhưng cũng sợ nhà họ Trình bất chấp sự ngăn cản của giáo sư Trình mà gây khó dễ cho mình. Vì vậy, sau nhiều lần cân bằng lợi ích, anh và người nhà họ Trình duy trì một mối quan hệ vừa xa cách vừa dè chừng.
Nghe vậy, Trình Nhã Hân chỉ mím môi im lặng, lặng lẽ kéo cao tay áo bên cánh tay bị thương thêm một chút.
Làn da cô vốn đã rất trắng. Trên cánh tay bôi thuốc tím, những mảng bầm tím loang lổ trải dài, dưới ánh đèn sáng choang của nhà hàng còn thấp thoáng thấy cả những tia máu rỉ ra.
So với vết bầm trên chân Tạ Thiến, đến cả da còn chưa trầy, thì vết thương của Trình Nhã Hân nhìn đáng sợ hơn hẳn.
Ôn Giản Như tặc lưỡi một tiếng, đau lòng cúi xuống thổi nhẹ lên vết thương, cẩn thận kéo tay áo xuống giúp em gái rồi trách yêu:
“Đừng để bị lạnh. Dượng út thương em nhất, chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho em.”
“Đúng không nào, ông già?”
Lời nói đầy lẽ đương nhiên của cô con gái ruột khiến sắc mặt Ôn Gia Hòa lập tức biến đổi. Anh đang định lên tiếng bênh vực Tạ Thiến vài câu thì thấy Trình Nhã Hân lấy điện thoại ra, giả vờ ngạc nhiên:
“Ủa, lạ thật, anh cả đáng lẽ phải tới rồi chứ.”
“Anh cả!”
“Trình Nhã Hiên?”
Tiếng Trình Nhã Hân và Ôn Gia Hòa gần như vang lên cùng lúc. Chỉ khác là người trước đầy vẻ tiếc nuối, còn giọng Ôn Gia Hòa thì rõ ràng có chút chột dạ.
Cũng không trách anh phản ứng như vậy.
Trong cả nhà họ Trình, nếu nói có người duy nhất mà giáo sư Trình không quản nổi, thì chỉ có đứa cháu trai ruột này.
Là anh cả của thế hệ trẻ nhà họ Trình, ngoại trừ tính cách bá đạo, tàn nhẫn, hoàn toàn không giống phong thái quân tử ôn hòa trước nay của gia tộc, thì gần như anh là người thừa kế hoàn hảo.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sau khi chuyện Ôn Gia Hòa và Tạ Thiến bị phơi bày, những người khác còn đang cố nhịn cơn tức. Chỉ có Trình Nhã Hiên là lập tức ra tay, vận dụng đủ mọi mối quan hệ, giáng cho tập đoàn Gia Hoa một đòn cực nặng.
Sau đó, Ôn Gia Hòa đành mặt dày đến gặp cậu hậu bối này, khuyên cậu đừng làm quá đáng, dù sao sau này Gia Hoa cũng sẽ thuộc về con của cậu.
Ai ngờ đối phương còn chẳng buồn gặp mặt, chỉ bảo trợ lý truyền lại một câu:
“Bảo Ôn Gia Hòa rằng con thì có thể sinh thêm. Ai biết cuối cùng sẽ để lại cho đứa nào? Trừ phi ông ta tự thiến mình đi.”
Thái độ ngông cuồng, lời lẽ hỗn xược đến cực điểm!
Ôn Gia Hòa tức đến mức phải uống ngay thuốc trợ tim.
Cuối cùng, dưới áp lực của hội đồng quản trị, anh buộc phải chủ động từ chức chủ tịch, uất ức giao quyền lại cho con trai ruột sớm hơn dự định.
Tạ Thiến không hiểu vì sao chỉ vừa nghe thấy cái tên ấy, cơ thể Ôn Gia Hòa đã cứng đờ, bàn tay đang nắm cổ tay cô cũng run lên vì siết quá mạnh.
Cô ngoan ngoãn áp má lên bàn tay anh, làn da mềm mại ấy lập tức tiếp thêm cho Ôn Gia Hòa rất nhiều dũng khí.
Ôn Giản Như: “...”
Đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Đây chính là sức mạnh của tình yêu sao?
Phi!
Cô ghét bỏ quay đầu đi thì cảm thấy tay áo bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại khẽ kéo.
“Chị, chị chỉ báo cho anh cả thôi đúng không?”
Ánh mắt đầy hy vọng của Trình Nhã Hân khiến Ôn Giản Như bỗng thấy hơi áy náy.
“Khụ... chuyện là... lúc đó chị lo quá nên rối hết cả lên. Sợ mình xử lý không ổn nên chị...”
“Sao cơ?!”
Trình Nhã Hân bất giác cao giọng. Gương mặt vốn quanh năm lạnh nhạt cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
Ôn Giản Như nhắm mắt, thành thật khai báo:
“Chị... gửi vào nhóm chung.”
“Chị gửi vào nhóm chung?”
“Có chút chuyện cỏn con mà chị gửi vào nhóm chung?”
Hai người đồng thanh hét lên.
Vai Trình Nhã Hân lập tức sụp xuống.
Xong rồi.
Kỳ nghỉ hè coi như tiêu.
Chắc chắn từ nay sẽ bị cả nhà trông chừng.
Sắc mặt Ôn Gia Hòa xám ngoét, đầu đau như búa bổ.
Ôn Giản Như bị phản ứng của hai người làm cho chẳng hiểu gì, ma xui quỷ khiến lại mở miệng “an ủi”:
“Em không báo cho cậu mợ đâu. Với lại các anh em cũng ở khắp nơi, ngoài anh cả với Tiểu Thất có thể chạy tới thì những người khác đều...”
“Thằng nhóc Trình Nhã Nhã cũng tới?!”
Ôn Gia Hòa chỉ cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Phía sau, dù Tạ Thiến có cọ má vào tay anh đến nóng ran cũng chẳng còn tác dụng.
Ở cái tuổi ngoài sáu mươi như anh, cứ nhìn thấy già trẻ nhà họ Trình là chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
Một đứa trẻ ưu tú, thông minh đến thế, lại sở hữu gương mặt đẹp quá mức.
Thế mà tính cách thì ngang tàng, chẳng coi ai ra gì.
Cũng phải thôi. Bố cậu vốn là con út trong nhà, đến bốn mươi tuổi mới kết hôn với thiên kim nhà họ Giang ở Bắc Kinh. Cậu lại lớn lên vô cùng xuất chúng, phía sau có hai đại gia tộc chống lưng, hơn nữa còn đặc biệt coi trọng hai người chị gái.
Hồi nhỏ, cậu từng theo giáo sư Trình đến nhà họ Ôn ở một thời gian, lúc ấy còn cực kỳ yêu quý người dượng út là Ôn Gia Hòa.
Nhưng về sau, người giẫm Ôn Gia Hòa đau nhất cũng chính là cậu.
Hai người bên kia đều như trời sập đến nơi.
Ôn Giản Như khẽ ho một tiếng, nghiêng đầu nhìn Tạ Thiến đang trốn sau lưng Ôn Gia Hòa, mặt trắng bệch, rồi nở một nụ cười đầy hả hê.
“Đệt! Cậu chạy nữa là anh đây đứt hơi mất!”
Trần Khai Hành chống hai tay lên đầu gối, thở hồng hộc dựa vào cửa thang máy.
“Cậu yếu thế à?”
Giang Tử Nguyên mặt không đỏ, hơi thở cũng chẳng gấp, liếc anh một cái đầy ghét bỏ.
“Tôi yếu á? Cậu dám bảo một người đàn ông là không được à?”
Trần Khai Hành cố gắng đứng thẳng lưng. Đúng lúc ấy, khóe mắt anh thoáng thấy một gương mặt nghiêng vô cùng quen thuộc bước vào thang máy bên cạnh. Sắc mặt anh lập tức thay đổi, vội kéo mạnh Giang Tử Nguyên lại.
Giang Tử Nguyên không kịp đề phòng, lảo đảo mấy bước, bàn tay thon dài chống lên lan can phía sau Trần Khai Hành.
“Làm gì thế?”
“Đệt! Trình Nhã Hiên! Anh cả nhà họ Trình đấy! Vừa nãy anh ta đi qua!”
Trần Khai Hành kích động đến suýt cắn phải lưỡi.
Đó là nhân vật nổi tiếng cùng thế hệ với anh cả nhà họ Giang, là kiểu “con nhà người ta” mà đám đàn em như họ từ bé đã nghe đến phát ngán.
“Trình Nhã Hiên thì sao?”
Giang Tử Nguyên đứng thẳng người, giữa đôi mày thanh tú hiện lên chút khó chịu, cười nhạt:
“Nhìn cái dáng nhát gan của cậu kìa.”
“Tôi nhát?”
Trần Khai Hành đau lòng chỉ vào mũi mình.
“Tôi còn chẳng phải lo cho cậu sao! Nhỡ anh ta nhận ra cậu thì sao? Với lại, làm gì có chuyện trùng hợp thế. Anh em họ Trình cũng ở đây, nhà họ Ôn cũng có mặt, rõ ràng người ta đến chống lưng cho em họ mình.”
Em họ với chả anh họ.
Giang Tử Nguyên kéo lỏng cổ áo.
“Mau lên. Đừng để anh ta tới trước.”
“Yên tâm. Anh ta không nhận ra tôi đâu. Kiểu tóc với màu mắt đều thay đổi rồi. Cùng lắm chỉ thấy hơi quen mặt thôi.”
Nghe vậy, Trần Khai Hành mới yên tâm, vừa định bước đi thì bỗng bị một lực mạnh kéo lại. Miệng anh bị bịt kín, ánh mắt hoảng loạn nhìn Giang Tử Nguyên.
Có chuyện gì vậy?
Trần Khai Hành chớp mắt liên tục, cố truyền đạt ý mình.
“Nhỏ tiếng thôi. Trình Tiểu Thất cũng tới rồi.”
Đôi mắt xanh sẫm của Giang Tử Nguyên khẽ hạ xuống, cảm thấy tình hình có hơi rắc rối.
Đó là con của cô ruột anh.
Người trong nhà thì không thể giấu nổi.
Trần Khai Hành vất vả gỡ tay bạn mình ra, lí nhí:
“Thế giờ sao đây anh? Hay hai đứa mình rút luôn đi? Có hai người họ ở đây thì cô Ôn cũng không chịu thiệt đâu.”
Ánh mắt Giang Tử Nguyên lập tức lạnh xuống, trên mặt hiện rõ bốn chữ:
Cậu đang nói nhảm gì thế?
Trần Khai Hành nuốt nước bọt, ghé sát tai anh.
Ở phía bên kia, vừa khi hai anh em nhà họ Trình xuất hiện, cục diện lập tức sáng tỏ.
Ôn Giản Như có ghi âm trong tay.
Sau khi đoạn ghi âm được phát lên, sắc mặt mọi người đều trở nên vô cùng đặc sắc.
Trình Nhã Hiên chống tay phải lên má, sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt phượng hẹp dài chậm rãi lướt qua người Tạ Thiến đầy suy tư.
Khí thế áp đảo ấy khiến Tạ Thiến sợ đến run người. Ôn Gia Hòa thấy vậy liền đau lòng đưa tay ôm lấy vai cô.
“Ôi chà, giờ chẳng thèm kiêng dè ai nữa luôn à?”
Trình Tiểu Thất trợn trắng mắt.
“Đúng là nhà cũ bốc cháy, nóng lòng chẳng chờ nổi.”
Ở bên cạnh, Ôn Giản Như tươi cười như hoa, cầm bình nước rót đầy cốc cho cậu em trai.
Ừm.
Tiểu Thất à.
Biết nói thì nói nhiều thêm chút nữa đi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.