2.787 chữ · ~19 phút đọc
“Khụ...” Ôn Giản Như vừa mở miệng mới phát hiện cổ họng mình khô khốc đến đáng sợ. “Em... em đang nói tiếng Pháp sao?”
Đáy mắt Giang Bạch Triệt thoáng hiện vẻ bất lực. Anh đưa tay nâng cằm của chú rùa nhút nhát đang định rụt đầu về mai, chậm rãi nói từng chữ:
“Ý em là... từ đầu đến cuối, điều em mong muốn chỉ là được chị nhìn thấy.”
“Thì chị nhìn thấy rồi mà.” Ôn Giản Như quay mặt tránh khỏi tay anh, mất tự nhiên kéo cổ áo quạt quạt. Hai vành tai đỏ bừng nóng ran khiến cả người cô khó chịu. “Chị đang nhìn em đây còn gì.”
“Chị đang giả vờ không hiểu sao?”
“Em mới ngốc ấy!” Ôn Giản Như trợn tròn mắt. “Giang Tử Nguyên, em đang sốt, chị không chấp nhặt mấy lời nói linh tinh của người bệnh!”
“Em nói linh tinh lúc nào?” Giang Bạch Triệt tỏ vẻ vô tội. “Em thấy chị đúng là ngốc.”
“Em...”
Ôn Giản Như trừng mắt nhìn anh, gương mặt đỏ bừng, chẳng biết vì tức hay vì xấu hổ. Quýnh lên, cô buột miệng:
“Có ai tỏ tình kiểu em không hả?!”
Giang Bạch Triệt sững người.
Tim anh đột nhiên đập loạn.
Bên tai ù đi như xuất hiện ảo giác.
Anh mở miệng rồi lại khép lại, lặp đi lặp lại mấy lần, da đầu như sắp nổ tung. Cuối cùng anh ôm chặt người đang xù lông vào lòng.
“Chị đừng...”
“Đừng cái gì?”
Ôn Giản Như hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô định ngẩng đầu lên nhìn anh thì lại bị anh ép sát vào ngực, không thể nhúc nhích.
“Đừng đột nhiên thông minh như thế.”
“...Giang Tử Nguyên, em đúng là đồ đáng ghét!”
“Em chưa chuẩn bị tâm lý.”
“Còn phải chuẩn bị cái gì nữa?”
“Những lời này... phải để em nói trước.”
“Nói gì?”
“Nói rằng...” Giang Bạch Triệt nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng đến cực điểm. “Em thích chị... rất lâu rồi.”
Cuối cùng...
Anh cũng nói được câu đã giấu trong lòng suốt bao năm.
Thật ra...
Anh vẫn thấy chưa đủ.
Chỉ dùng hai chữ thích để diễn tả tình cảm của mình thì quá nông cạn.
Nhưng nếu nói sâu hơn...
Anh lại sợ làm cô hoảng sợ.
Như thế...
Chắc là được rồi chứ?
Ít nhất cũng có một bước đệm.
Giang Bạch Triệt cứ thế chờ.
Có lẽ khoảng năm phút.
Cũng có thể chưa đến.
Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy như đã trôi qua hơn nửa tiếng.
Thế mà...
Người trong lòng vẫn không đáp lại.
Anh rất muốn giữ lấy vai cô, kéo cô ra khỏi lòng mình để nhìn xem cô đang có biểu cảm gì.
Nhưng...
Anh không dám.
Tiếp tục chờ...
Thì lại căng thẳng đến mức gần như không thở nổi.
“Em...”
Ôn Giản Như ấp úng rất lâu, cuối cùng cũng sắp nói ra.
Đúng lúc ấy...
Một khuôn mặt cực lớn đột nhiên áp sát vào cửa kính sau xe.
Ngũ quan bị ép đến méo mó, trông chẳng khác gì xác sống trong phim tận thế.
Ngay sau đó là tiếng gõ cửa kính dồn dập.
“Có ai trong xe không?!”
Hàn Thụy đến.
Ôn Giản Như giật mình bật khỏi lòng Giang Bạch Triệt, hít từng ngụm không khí lớn.
Hơi nóng trên mặt mãi vẫn chưa tan.
Lúc này cô mới thấy hối hận.
Đáng lẽ không nên vì sợ ở riêng với Giang Tử Nguyên mà cố tình kéo Hàn Thụy theo.
Nhưng...
Giờ cô lại thấy mình thật sự cần Hàn Thụy.
Ít nhất...
Để tạm thời trốn tránh câu hỏi mà cô không biết phải trả lời thế nào.
“Có người đến rồi, chị đi mở cửa.”
Ôn Giản Như ngẩng đầu.
Đúng lúc nhìn thấy một gương mặt đỏ chẳng kém gì mình.
Hai người vội vàng nhìn nhau.
Một người lảng tránh.
Một người không cam lòng.
Rắc!
Cửa sau mở ra.
Luồng khí lạnh lập tức ùa vào.
Ôn Giản Như khẽ run lên, vô thức lùi về sau.
Cả người đâm thẳng vào lòng Giang Bạch Triệt.
Hàn Thụy chẳng hề để ý bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.
Bên ngoài thật sự quá lạnh.
Lại sợ bị đám phóng viên phía sau đuổi kịp.
Vừa mở cửa...
Cậu đã nhanh như thỏ lao ngay lên xe.
“Đây là người bạn em định giới thiệu cho anh sao?”
Giang Bạch Triệt bỗng nhớ tới một vấn đề mà anh đã cố tình vứt ra sau đầu.
Cô giáo Ôn của anh...
Đặc biệt đến đây...
Là để cổ vũ cho người đàn ông trước mặt.
“À... đúng rồi.”
“Đây là Hàn Thụy.”
Ôn Giản Như vốn thần kinh đã khá thô.
Giờ đầu óc lại càng rối như tơ vò.
Hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt Giang Bạch Triệt.
Thậm chí cô còn cảm thấy...
Hàn Thụy xuất hiện thật đúng lúc.
Trong lòng chỉ muốn nhanh chóng chui lại vào chiếc mai rùa của mình.
Ôn Giản Như nghiêng người, nhân cơ hội ngồi sang bên cạnh Hàn Thụy.
Ánh mắt né tránh chẳng biết đặt vào đâu.
Đành nhìn chằm chằm vào mặt cậu.
Nhà thiết kế Hàn hoàn toàn không biết gì về mối quan hệ giữa hai người.
Cậu vô tội ngẩng đầu, đưa tay định bắt tay Giang Bạch Triệt.
Thế nhưng...
Thứ đập vào mắt cậu lại là một đôi mắt đẹp đến kinh người.
Đẹp hơn bất kỳ ánh mắt nào cậu từng vẽ.
Nếu như...
Chủ nhân của đôi mắt ấy...
Không cười một cách đáng sợ như thế.
“Hai người rốt cuộc là quan hệ gì?”
Chiếc xe bảo mẫu kín đáo chạy trên con đường quê ngoài thành.
Lúc đầu Hàn Thụy chưa nhận ra.
Nhưng dần dần...
Bầu không khí kỳ lạ trong xe cũng khiến cậu hiểu ra đôi chút.
“Thì... đồng nghiệp thôi.”
Giọng Ôn Giản Như hơi run.
Trong lòng chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ.
“Khụ... khụ...”
Giang Bạch Triệt quay mặt sang một bên, ho đến đỏ bừng cả mặt.
“Khó chịu thì uống thuốc.”
Ôn Giản Như cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Cô trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt như muốn nói:
Bây giờ tốt nhất em đừng chọc chị.
Giang Bạch Triệt biết lúc này không thể ép cô.
Anh dựa vào cửa kính xe.
Gương mặt ửng đỏ vì sốt dưới ánh đèn mờ càng đẹp đến mê hoặc.
Tim Ôn Giản Như lập tức mềm nhũn.
Mỹ nam kế...
Đúng là lần nào cũng có tác dụng với cô.
Thế nhưng lời vừa định nói...
Lại bị một tiếng nuốt nước bọt rõ ràng bên cạnh cắt ngang.
“Cậu làm gì thế?”
Ôn Giản Như nghi ngờ quay đầu.
Hàn Thụy vừa phát ra âm thanh quái quỷ gì vậy?
“Không có gì.”
“Chỉ là bản năng của một nghệ sĩ thôi.”
Hàn Thụy lưu luyến rời mắt khỏi Giang Bạch Triệt, cố vớt vát chút thể diện.
“Cậu đừng có làm ô danh hai chữ nghệ sĩ được không?”
“Thì tại đồng nghiệp của chị đẹp trai quá.”
“Ý tưởng trong đầu tôi cứ tuôn ra ào ào.”
“Sao?”
“Vi phạm pháp luật hay đạo đức chắc?”
Ở riêng, Hàn Thụy thoải mái với Ôn Giản Như hơn nhiều so với Ôn Giản Ý.
Nếu không vì lần này thất tình cần cô cứu nguy...
Hai người bình thường gặp nhau toàn cãi nhau.
Nghe vậy, Ôn Giản Như nhướng mày.
“Ơ hay!”
“Giờ không đau lòng nữa à?”
“Chẳng phải cậu vừa thất tình sao?”
Hàn Thụy lập tức phản bác:
“Chị mới thất tình!”
“Chị... chị nhất định phải chọc đúng vết thương của em à?”
“Nói chính xác thì... em vẫn đang yêu đấy!”
“Ừ, yêu đi!”
“Chỉ có cái đầu toàn yêu như cậu mới hiểu nổi kiểu yêu đó.”
Giọng Ôn Giản Như đầy mỉa mai.
Giang Bạch Triệt nhìn cô không chớp mắt.
Khóe môi bất giác cong lên.
Nhưng Hàn Thụy là người bị mỉa mai thì không vui.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
“Đầu toàn yêu thì sao?”
“Ai mà chẳng biết...”
“Chị... chị còn từng yêu thầm người ta nữa cơ!”
Yêu thầm?
Cảm nhận được ánh mắt phía sau lập tức lạnh đi.
Ôn Giản Như lắp bắp.
“Cậu... cậu đừng có nói linh tinh!”
“Linh tinh cái gì!”
“Chị lúc đó... ưm!”
Miệng Hàn Thụy bị Ôn Giản Như bịt chặt.
Nhìn ánh mắt chột dạ của cô...
Cậu lập tức hiểu ra tất cả.
Đệt!
Cậu biết ngay mà!
Không thể nào chỉ là đồng nghiệp bình thường!
Hơn nữa...
Sao người đàn ông này trông...
Ơ...
Khoan đã!
Hàn Thụy đẩy Ôn Giản Như ra.
Không thể tin nổi dụi dụi mắt.
Cuối cùng cũng lục lọi được trong đầu cái tên sắp bật ra.
“Giang Tử Nguyên?!”
“Ơ không đúng!”
“Mắt anh chẳng phải...”
“Kính áp tròng.”
“Chưa nghe bao giờ à?”
Ôn Giản Như buột miệng đáp.
“Không chỉ là kính áp tròng.”
Hàn Thụy nhíu mày.
Vì Hà Phương, cậu cũng khá hiểu giới giải trí.
Nhưng người đàn ông trước mặt...
Rõ ràng có điều gì đó khác hẳn.
Nếu chỉ nhìn thoáng qua...
Thật sự rất khó nhận ra.
Giang Bạch Triệt bình thản đáp:
“Có lẽ vì trước đây chúng ta chưa từng gặp.”
“Những gì anh thấy trên mạng... đều là ảnh đã chỉnh sửa.”
Khóe miệng Hàn Thụy giật giật.
“Nhưng ngoài đời...”
“Anh còn đẹp hơn ảnh chỉnh sửa.”
“Cảm ơn.”
Hàng mi Giang Bạch Triệt khẽ rung.
Ánh mắt sâu thẳm, không nhìn rõ cảm xúc.
Anh thong thả chỉnh lại cổ tay áo, như vô tình hỏi:
“Hình như anh và cô giáo Ôn nhà tôi quen nhau từ rất lâu rồi?”
“Thanh mai trúc mã sao?”
Hàn Thụy còn chưa kịp phản ứng với nửa câu đầu thì Ôn Giản Như đã xấu hổ đến mức trừng Giang Bạch Triệt một cái. Thế nhưng nhìn thấy nụ cười ôn hòa vô hại của anh, cô lại chẳng biết phải nổi giận thế nào.
“Thanh mai trúc mã cái gì chứ. Bọn chị lớn lên cùng nhau từ nhỏ.” Hàn Thụy vừa nói vừa ôm đầu kêu lên: “Ái da! Đại tiểu thư Ôn ơi, chị nhẹ tay chút được không? Em trai chị vừa thất tình xong, chị còn định cho em thêm vết thương ngoài da à?”
Ôn Giản Như bực mình thu tay lại.
“Hàn Thụy là em họ bên nhà cô của chị.”
Em họ? Hóa ra là người nhà!
Giang Bạch Triệt lập tức nghiêng người về phía trước thêm vài phần. Ánh mắt vốn còn thấp thỏm phút chốc như xuân về sau mùa đông, khóe mắt tràn ngập ý cười thân thiện.
“Chào em, anh...”
“Em cái gì mà em?” Ôn Giản Như cười đầy ý xấu, cắt ngang lời anh. “Cậu ấy còn lớn hơn em một tháng đấy.”
Người nào đó chẳng hề thấy ngượng.
“Em gọi theo chị thôi.” Anh mỉm cười. “Xin lỗi nhé, coi như em tranh thủ chiếm chút lợi.”
Hàn Thụy đâu phải kẻ ngốc.
Ngược lại, với kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trong giới “l**m cẩu”, chỉ cần hít nhẹ một hơi là cậu đã ngửi thấy trên người Giang Bạch Triệt mùi vị của... đồng loại.
Ngay lập tức, khoảng cách trong lòng giữa hai người bị Hàn Thụy đơn phương kéo gần hơn rất nhiều.
Ôn Giản Như thì ngơ ngác bị chính cậu em ruột đẩy sang một bên, trơ mắt nhìn hai người vừa mới gặp đã nói chuyện rôm rả.
“Anh có lịch trống không? Tôi có thể mời anh làm người mẫu cho bộ sưu tập của tôi chứ?”
“Tất nhiên là được.”
“Anh em, thật đấy...” Hàn Thụy tặc lưỡi. “Ngoài chị tôi với... người kia ra, anh là người thứ ba khiến tôi có cảm hứng thiết kế quần áo mãnh liệt như vậy.”
“Cảm ơn đã khen.” Giang Bạch Triệt mỉm cười. “Nếu cần thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào. Hay là mình thêm WeChat đi?”
“Được chứ, quá được luôn!”
Nhìn dáng vẻ chẳng còn chút tiền đồ nào của Hàn Thụy, Ôn Giản Như trợn mắt đầy tao nhã, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ hai người.
Chiếc xe chạy trên con đường nhỏ ngoại ô.
Chị gái cô có một trang viên kiểu Pháp ở đây. Hồi nhỏ Ôn Giản Như từng sống hai năm trong trang viên ấy, nên lần này đến nước F cô cũng muốn ghé qua xem một chút.
Tiện thể...
Hàng mi dài khẽ che đi đôi mắt.
Một nỗi buồn nhàn nhạt bị giấu kín nơi đáy mắt.
Tiếng trò chuyện phía sau dần trở nên xa xăm.
Khuôn mặt và giọng nói của người năm xưa đã mờ nhạt theo thời gian, như những khung hình vụt qua trong chiếc đèn kéo quân.
Giờ đây, điều cô còn nhớ rõ nhất hình như chỉ là...
“Đôi mắt màu xanh. Xanh lục rất đẹp.” Hàn Thụy thao thao bất tuyệt. “Em chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp đến thế. Hồi đó em còn nghĩ, nếu có cơ hội, nhất định phải thiết kế một bộ trang sức màu xanh đẹp như màu mắt của người ấy.”
“À mà anh cũng đừng ghen nhé.” Hàn Thụy vô tình bị Giang Bạch Triệt moi mất bí mật, kể luôn chuyện rung động mơ hồ thời thiếu nữ của Ôn Giản Như. Thấy sắc mặt người đối diện thay đổi dữ dội, cậu vội vàng giải thích: “Chuyện cũ từ tám đời rồi. Hồi đó chị em chắc đang tuổi dậy thì, gặp người đẹp trai thì rung động một chút cũng bình thường mà.”
Vừa dứt lời...
Tai cậu đã bị người phía sau túm lấy.
“Cái gì mà rung động tuổi dậy thì?” Ôn Giản Như tức đến đau cả đầu. Chút tâm trạng buồn bã ban nãy bị Hàn Thụy quậy cho bay sạch, chỉ còn lại hai chữ:
Đau đầu.
Đặc biệt đau đầu.
Lúc này cô lại thấy hối hận vì đã dẫn cậu em này theo.
Biết quá nhiều chuyện.
Quan trọng nhất là...
Miệng chẳng hề kín.
“Không phải rung động thì là gì?”
Giọng Giang Bạch Triệt khàn khàn vang lên.
Ôn Giản Như khựng lại.
Ngẩng đầu lên...
Cô bắt gặp một đôi mắt đầy cố chấp.
Hơi thở anh gắng sức giữ bình tĩnh, cả người lại giống như chỉ cần thêm một giây nữa sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Đến mức phản ứng lớn vậy sao?
Ôn Giản Như chớp chớp mắt.
Điều duy nhất khiến cô chột dạ...
Là quả thật vì đôi mắt của Giang Bạch Triệt quá giống với người năm xưa nên cô mới dễ mềm lòng hơn.
Lẽ nào...
Anh tưởng mình chỉ là một kẻ thay thế?
Nếu vậy...
Đúng là rất dễ đau lòng.
Nghĩ đến đó, lòng Ôn Giản Như khẽ rung lên.
Giọng cô cũng dịu lại.
“Hồi đó em nào biết yêu là gì.”
“Phần nhiều chỉ là ngưỡng mộ thôi.”
“Hơn nữa, lúc em ở nước F...”
“Anh ấy là người bạn duy nhất của em.”
“Lại thành bạn nữa sao...”
Không hiểu vì sao...
Môi Giang Bạch Triệt càng tái hơn.
Mồ hôi lạnh làm ướt cả tóc mai.
Trông anh đáng thương chẳng khác gì một chú chó nhỏ vừa được vớt lên từ dưới nước.
Đến cả Hàn Thụy – một “l**m cẩu” chính hiệu vừa bị người yêu phản bội – nhìn cũng thấy không đành lòng.
Nào đâu biết...
Chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi ấy...
Trái tim Giang Bạch Triệt đã bị kéo thẳng lên tận mây xanh rồi lại hung hăng quẳng xuống vực sâu.
Bộ não vốn luôn tỉnh táo, có thể xử lý vô số chuyện cùng lúc...
Giờ đây đã hoàn toàn rối thành một mớ.
Anh có quá nhiều nghi vấn.
Quá nhiều hối hận.
Quá nhiều suy đoán bất an không biết kết quả sẽ ra sao.
Cuối cùng...
Tất cả chỉ hóa thành một câu nói nghe vừa chua xót vừa ghen tị.
“Vậy... bây giờ anh ấy ở đâu?”
“Chết rồi.”
Ôn Giản Như chỉ bình thản nói một câu.
Giọng cô không nghe ra quá nhiều cảm xúc.
Nhưng...
Lại khiến trái tim người nghe đau nhói.
Giang Bạch Triệt: “...”
Vậy...
Người đang ngồi ở đây...
Là ai?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.