1.555 chữ · ~11 phút đọc
Chày giã thuốc của cha ta sắp giáng xuống mông ta, thì đột nhiên trong phòng vang lên một giọng nói yếu ớt nhưng lạnh băng.
"Dừng tay."
Tiểu Thái tử đã kéo lại vạt áo, khuôn mặt tái nhợt dựa vào đầu giường, trừng trừng nhìn ta.
Ánh mắt hắn chứa đựng sự bàng hoàng, tủi nhục, và cả sự căm phẫn đến nghiến răng.
Cha ta sợ đến mức ném văng chày giã thuốc, quỳ sụp xuống đất dập đầu liên hồi.
"Điện hạ bớt giận! Khuyển nữ cứng đầu, thần xin được đại tháo bát khối nàng ta!"
Tiểu Thái tử hít sâu một hơi, dường như đang cố gắng kiềm chế ý định muốn giếc người.
Một lát sau, hắn nghiến răng nói.
"Nàng ấy còn nhỏ, cô không truy cứu."
Cha ta như được đại xá, liên tục tạ ơn.
Ta lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, đầu đầy lá khô, nhìn hắn đầy cảm động.
Đúng là người tốt, bị ta xem hết thân thể mà vẫn rộng lượng đến vậy.
06.
Sau này ta mới biết, hôm đó sau khi tiểu Thái tử được khiêng về cung, hắn đã phát sốt ba ngày liền.
Các thái y rối rít chạy đôn chạy đáo, còn hắn trong cơn mê sảng vẫn nắm chặt cuốn 'Nhật ký quan sát' có ghi dòng chữ 'sờ thích hơn con c.h.ó vàng' của ta không buông.
Từ đó trở đi, ta nổi danh một trận.
Trong kinh thành truyền tai nhau chiến tích oanh liệt về việc con gái út nhà Viện sứ Thái Y Viện dùng một bao thuốc mê hạ gục Thái tử.
Các phiên bản truyền đi ngày càng phi lý.
Có người nói ta dùng một mũi kim châm là hạ gục được cả một con bò.
Có người nói lúc đó ta muốn mổ xẻ Thái tử để làm mồi nhậu.
Lại có người bảo mệnh cách ta cực hung, sau này gả cho ai, người đó sẽ phải đoản mệnh ba mươi tám năm.
Thế là, ta trở thành cơn ác mộng mà đám quý công tử trong kinh thành tránh xa.
Còn vị tiểu Thái tử kia, trở thành một điều cấm kỵ tuyệt đối, khiến cha ta mỗi lần nhìn thấy Mông hãn dược đều phải hướng về phía hoàng cung niệm ba lần 'tổ tông phù hộ'.
07.
Mười năm sau.
Ta đã trưởng thành thành một cô nương ít giống khuê các nhất phủ Viện sứ Thái Y Viện.
Các tiểu thư khác thêu uyên ương, còn ta bận nhận diện độc dược qua mùi hương.
Các tiểu thư khác gảy đàn, còn ta lấy móng giò heo ra luyện tập khâu vết thương.
Năm ta cập kê, cửa nhà ta yên tĩnh đến mức ngay cả con ruồi cũng không buồn bay qua.
Chưa nói đến bà mai, đến cả con c.h.ó hoang đi ngang qua cũng phải tránh xa cửa lớn nhà ta.
Mẫu thân buồn rầu đến mức ngày ngày tụng kinh trước tượng Bồ Tát.
Cha ta thì ngược lại, thấy rất bình thản, chỉ hừ lạnh một tiếng.
"Không ai cưới thì tốt, con gái nhà họ Đường ta, ta nuôi cả đời!"
Ta hồn nhiên vô tư gặm táo, cảm thấy không gả chồng cũng chẳng sao, ít nhất là không ai quản thúc ta.
Cho đến khi Thái Y Viện có thêm một y quan trẻ tuổi, Thẩm Khinh Chu.
08.
Thẩm Khinh Chu xuất thân từ thế gia ngự y, dáng vẻ thanh cao như trúc, viết được những phương thuốc bằng lối hành khải cực đẹp.
Điều kinh khủng nhất là chàng ta có thể đọc vanh vách từng chữ cả cuốn 'Thương hàn tạp bệnh luận'.
Đối với một kẻ cuồng y thuật như ta, điều này còn có sức hấp dẫn hơn bất kỳ lời đường mật nào.
Ta cứ ngỡ đây chính là kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên trong thoại bản.
Thế là, ta bắt đầu thường xuyên chạy sang phòng trực của Thái Y Viện.
"Thẩm y quan, ta đến mượn y án."
Miệng nói vậy, nhưng tay ta luôn tự nhiên đưa lá bạc hà ta vừa phơi khô cho chàng.
Hoặc là viên tỉnh thần hoàn mới điều chế, canh bảo vệ mắt vừa nấu xong.
Thẩm Khinh Chu lần nào cũng lịch sự nhận lấy, thần sắc nhàn nhạt.
"Đa tạ Đường cô nương."
Sau đó thì không còn sau đó nữa.
Hắn không từ chối, cũng chẳng phản hồi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ta cứ ngỡ đó là sự kiêu kỳ của một học bá thanh cao, thế là càng thêm hứng thú, ngay cả dáng vẻ hắn giã thuốc ta cũng thấy thuận mắt vô cùng.
Khi khuê mật Lâm Miểu Miểu đến thăm ta, nàng lạnh lùng quan sát hồi lâu rồi đưa ra lời đánh giá trúng tim đen.
"Muội chắc là mình thích hắn sao? Ánh mắt muội nhìn hắn, hoàn toàn không giống đang nhìn tình lang."
Ta vặn hỏi: "Vậy giống đang nhìn gì?"
"Giống đang nhìn một đơn thuốc biết đi đạt điểm tối đa thì có."
Ta cứng miệng phản bác: "Đơn thuốc điểm tối đa thì sao không được thích? Chẳng phải rất thuận mắt sao!"
09.
Cho đến ngày nọ, mấy vị y quan trẻ tuổi rảnh rỗi tán gẫu bên ngoài phòng trực.
Không biết vì sao lại nhắc đến chuyện cũ lúc nhỏ ta cho Thái tử uống thuốc mê.
"Nghe nói nha đầu nhà Đường Viện sứ đó từ nhỏ đã bạo dạn, đến cả Thái tử mà cũng dám l*t s*ch để nhìn."
"Chẳng phải sao, kẻ nào mà cưới phải ả, chắc tối ngủ cũng phải mở một mắt, sợ bị ả đâm một châm chếc tươi."
Đám người cười ồ lên.
Ta đứng ngoài cửa, tay bưng bát canh đậu xanh nấu cho Thẩm Khinh Chu, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Ta nhìn qua khe cửa sổ về phía Thẩm Khinh Chu.
Hắn ngồi trước án thư, tay cầm y thư, chân mày khẽ cau lại một cách khó thấy.
Nhưng hắn chẳng nói gì cả.
Không hề thay ta phản bác, cũng không ngăn cản đồng liêu chế giễu.
Hắn chỉ lật một trang sách, tựa như mọi chuyện này đều chẳng liên quan gì tới mình.
Ta bỗng thấy bát canh đậu xanh trong tay có chút nóng bỏng.
Lâm Miểu Miểu nói đúng, hắn chỉ là một đơn thuốc hoàn hảo, không có chút hơi ấm nào, cũng chẳng thể chữa khỏi tâm bệnh của ta.
Ta bưng bát canh đậu xanh xoay người rời đi, đổ thẳng vào bồn hoa trong sân.
10.
Chẳng bao lâu sau, cha ta đột nhiên nhận được điều lệnh từ trong cung.
Nói là Thái tử tái phát bệnh cũ, muốn chọn vài y quan trẻ từ Thái Y Viện vào cung hầu hạ.
Cha ta nhìn thấy tên ta trên danh sách, mặt mày tái mét.
Trước lúc lên đường, người nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, dặn tới dặn lui, cứ như thể ta sắp ra pháp trường đến nơi.
"Vào cung rồi, không được tự ý phối thuốc, không được tùy tiện châm cứu, không được dùng người quý nhân để thử đơn thuốc mới!"
Người hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi bổ sung.
"Đặc biệt là không được bén mảng đến Đông cung nửa bước! Càng xa Thái tử càng tốt!"
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Cha cứ yên tâm, con còn đang muốn tránh mặt người ta đây này.
11.
Ngày đầu nhập cung.
Ta ôm hòm thuốc, lạc đường giữa hoàng cung rộng lớn tựa mê cung.
Ta vốn định tìm một tiểu thái giám hỏi thăm đường đến phòng trực Thái Y Viện.
Kết quả là tiểu thái giám đó bị lãng tai, nghe ta nói một tràng tên dược liệu, liền dẫn thẳng ta đến một tòa viện vô cùng thanh u.
"Cô nương cứ vào đi, chủ tử đang đợi được bắt mạch đấy."
Vừa nghe có người bệnh, bệnh nghề nghiệp của ta lập tức tái phát, xách hòm thuốc đẩy cửa vào trong.
Trong phòng đốt trầm thủy hương nhàn nhạt.
Một thanh niên mặc thường phục màu nguyệt bạch đang nhắm mắt ngồi dưới cửa sổ, một tay chống trán, trên cổ tay vắt hờ một chiếc khăn lụa để bắt mạch.
Ta nhẹ nhàng đi tới, với tinh thần lương y như từ mẫu, trực tiếp vươn tay bắt lấy cổ tay y.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào, chân mày ta hơi nhíu lại.
Mạch tượng trầm sáp, khí huyết lưỡng hư, thể chất này sao mà hư đến mức quen thuộc thế nhỉ.
Ta đang định phân biệt kỹ hơn thì trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một giọng nói chậm rãi, lạnh lẽo.
"Lần này không hạ thuốc trước nữa sao?"
Toàn thân ta cứng đờ, m.á.u trong người như đảo ngược.
Ta mạnh mẽ ngẩng đầu, chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm mang ý cười trêu chọc.
Mười năm không gặp, vị Thái tử nhỏ bé xanh xao yếu ớt năm nào, giờ đã lớn thành vị Thái tử lớn xanh xao yếu ớt rồi.
Hách Liên Ngọc.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chung Ly Linh Tố
6 ch
Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.