180 chữ · ~2 phút đọc
Mẹ Triệu nửa ôm nửa đỡ Thư Hân từ trên mặt đất đứng lên, bàn tay nàng còn lôi kéo cánh tay của Tiểu Đường còn Tiểu Đường lại nhìn về phía ba mình. Ông nội cơ bản cũng không nghĩ trừng phạt bọn họ quá lâu, Tiểu Đường bị thương vẫn chưa khỏi hẳn mới trải quá cú sốc tâm lý lớn còn Triệu Tuyên vừa nhìn là biết mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt trong mắt đều là tơ máu, tóc hoa râm. Dáng vẻ nho nhã thường ngày giờ chả thấy đâu cả người chật vật khẳng định mấy ngày nay sống rất khổ, ông hừ nhẹ: "Đứng lên đi."
Trải qua nháo loạn như vậy trái tim ông nội Triệu cũng rầm rầm kíƈɦ ŧɦíƈɦ hơn mọi ngày, may là sáng sớm ông đã uống thuốc trợ tim rồi bằng không hiện tại e là phải tới bệnh viện một chuyến. Triệu Vân Nhạc nói xong không ai để ý đến ông, ông gõ gõ cây gậy trên sàn nhà: "Đều đứng lên hết đi!"
✦ Truyện cùng thể loại
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh
170 ch

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
84 ch
Luận Sư Tỷ Công Lược Khó Khăn
102 ch
Rể Quý Trời Cho
2.205 ch
Long Chi Quyến Cuồng
78 ch
Kế Hoạch Giải Cứu Hắc Liên Hoa
12 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.