853 chữ · ~6 phút đọc
2
Tôi là ai?
Tôi đang ở đâu?
Tôi đang làm gì vậy?
Tại sao tôi lại ở trong căn hộ của Tiêu Bân?
Lại còn đang nằm trên giường?
Chẳng lẽ tôi uống say rồi làm chuyện khốn nạn?
Cái tình tiết gì đây trời?
Tôi nằm im không nhúc nhích, kéo chăn lên cao, trong lòng không ngừng mắng “MMP”.
“Dậy rồi sao? Đói chưa? Mau dậy ăn cơm đi.”
Không biết từ khi nào, Tiêu Bân đã bước vào, còn đang đeo tạp dề.
“Sao tôi lại ở nhà anh? Sao anh không đi làm?” — tôi thật sự rối rắm, đầu óc vẫn chưa hoàn hồn.
Thấy anh trước mặt, tự dưng lại thấy hơi… Lạ lẫm.
“Em ngủ gục trên xe, anh bế em về thôi.”
Tiêu Bân nói như thể đây là chuyện bình thường nhất thế gian.
“Thế còn công việc của anh?” — não tôi giống như bị han gỉ, không load nổi nữa.
“Anh xin nghỉ một ngày rồi. Không thì… Mất vợ thật đó.”
Tiêu Bân nhìn tôi, vẻ mặt như thể đang phát biểu chân lý.
“Ai là vợ anh? Đúng là mặt dày hết biết!”
“Vợ ơi, anh sai rồi. Anh không nên chỉ lo cho công việc, không nên bỏ bê em. Em đừng bỏ anh mà… Không có em anh sống không nổi. Tha lỗi cho anh đi, anh hứa sau này sẽ thay đổi.”
Nói rồi, anh ôm lấy chăn của tôi. À không, là chăn của anh.
“Nhưng mà… Tôi không muốn tha thứ cho anh. Tôi không muốn mỗi ngày đều phải chờ điện thoại của anh, không muốn làm gì cũng chỉ có một mình, tôi không muốn…”
Những nụ hôn dồn dập của anh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, ngắt luôn cả những lời trách móc tôi còn chưa kịp nói ra.
A~ mỗi lần đều như thế!
Và rồi… Lại chẳng có “rồi” gì hết.
Tôi lại một lần nữa tha thứ cho anh.
Lại một lần nữa gục ngã trước cái đồ quần đùi cảnh sát chết tiệt ấy.
Người trẻ mà, có một ngày nghỉ thì còn làm được gì?
Ngoài ăn chút gì đó, dạo phố một vòng, tám chuyện đôi câu, ngủ một giấc.
Hôm sau, anh hí hửng đi làm, tôi cũng hí hửng đi làm.
Lần chia tay thứ bao nhiêu đó, lại thất bại.
Có lẽ do sợ tôi lại đơn phương tuyên bố chia tay, nên Tiêu Bân có vẻ siêng liên lạc hơn một chút.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Thập Niên 80 Mẹ Kế Nuôi Con Hằng Ngày
50 ch
Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ
620 ch
Rảnh ra là gọi video ngay.
3
Họa phúc khôn lường, phúc họa kề nhau — chắc ông trời thấy dạo này tôi hơi hạnh phúc quá, nên muốn tôi “rèn luyện” tí.
Hôm đó là thứ Tư.
Sáng sớm, còn chưa kịp tỉnh hẳn, tôi đã nhận được cuộc gọi từ Dương Hạo — người trong đội của Tiêu Bân.
“Chị dâu ơi, đội trưởng Tiêu sáng nay đi làm nhiệm vụ bị thương nhẹ, đang ở khoa ngoại của Bệnh viện Thành phố.”
“Anh ấy sao rồi? Bị ở đâu?” — tôi lập tức lo lắng.
“Không nghiêm trọng lắm đâu ạ, chị đừng quá lo.”
Nếu thật sự chỉ là vết thương nhỏ thì đâu cần gọi tôi tới bệnh viện?
Tôi biết bọn họ sợ tôi lo, cũng biết có hỏi thêm cũng không moi được gì.
Cúp máy xong, tôi bắt xe đi thẳng đến viện.
Dọc đường, tim tôi cứ đập thình thịch.
Tới phòng bệnh, tôi mới thấy Tiêu Bân đang ngủ, tay phải quấn đầy băng gạc, lông mày nhíu lại.
Nhìn lớp gạc thấm máu, nước mắt tôi cứ thế rơi xuống.
Dương Hạo kéo tôi ra ngoài, kể lại toàn bộ sự việc.
Tối qua, đội họ xử lý một gã say rượu cầm dao.
Tiêu Bân bị chém một nhát.
May là mùa đông mặc đồ dày, không tổn thương đến mạch máu, dây thần kinh hay xương — chỉ phải khâu 13 mũi.
13 mũi! Trời ơi, chắc đau lắm!
Có lẽ Tiêu Bân bị đau, nên tỉnh lại từ trong cơn mê.
“Gia Gia? Em tới đây làm gì vậy?”
Hình như anh không ngờ tôi lại đến.
Tôi rất muốn ôm anh, nhưng lại sợ chạm phải vết thương.
Nước mắt lại rơi tiếp.
“Không sao, không sao, anh không sao! Đừng khóc!” — anh quýnh lên, muốn xuống giường, tôi vội giữ anh lại.
“Không sao đâu, cứ để anh ấy xuống đi. Tay bị thương chứ có phải chân đâu.”
Y tá bước vào, vừa nói vừa cười.
“Vương Nhã Kỳ?”
Tôi không tin vào mắt mình.
“Là tớ đây, bạn học cũ! Lâu quá không gặp nhỉ!” — cô ấy nở nụ cười thân thiết.
“Thế giới đúng là nhỏ thật…”
Tôi không muốn nói nhiều, lòng thấy hơi là lạ.
“Phải đó, tớ trực ca đêm, định về nhà ngủ một giấc, ai ngờ gặp lại bạn cũ. Mà bạn cũ lại bị thương, đúng là vừa vui vừa buồn.”
Vừa thay băng, Vương Nhã Kỳ vừa lải nhải.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.