1.523 chữ · ~11 phút đọc
Dì Dung thấy Đường Ninh đi không phải hướng toilet, nghi hoặc nói: “Cô Đường Ninh, toilet ở phía bên kia mà?”
Đường Ninh: “Cháu có việc tìm anh Thịnh.”
Cô vừa nhắn tin cho Thịnh Tông, nhưng chắc anh không rảnh xem điện thoại, giờ này còn đang ở đại sảnh trò chuyện với một nhóm thanh niên mặc vest. Trong đó còn có Đường Nhàn, Thương Triết… mà Đường Ninh quen. Nhóm người trông khí thế ngút trời, dáng đứng tùy ý, nhưng tự nhiên tạo thành một vòng vây, khiến người ta không dám tùy tiện đến làm phiền.
Thịnh Quân trên lầu trì hoãn không xuất hiện, Lạc Thanh Dao chắc chắn sẽ sai người lên giục.
Sớm không bằng muộn, Đường Ninh chỉ đành cắn răng tiến tới: “Anh Thịnh.”
Giọng cô trong trẻo, là giọng nữ dịu dàng khác biệt hoàn toàn với giọng nam trầm hùng, trong chớp mắt phá vỡ vòng khí thế do vài người tạo thành.
Mọi người hướng ánh mắt về đây, ánh mắt Thịnh Tông cũng rơi trên người cô, đặc biệt trầm ổn ôn hòa: “Chuyện gì vậy?”
“Em chuẩn bị cho anh một món bất ngờ.” Đường Ninh nói một cách nghiêm túc: “Anh có thể qua đây một chút được không?”
Thịnh Tông ánh mắt nhạt nhòa, cong môi gật đầu với những người khác: “Tôi đi rồi về ngay.”
Hai người đi đến nơi yên tĩnh, Đường Ninh nói ra câu kinh người: “Em trói Thịnh Quân lại nhốt trong toilet rồi.”
Cô vừa mở miệng, làm sợ hãi hai người.
Biểu cảm của dì Dung trong khoảnh khắc đó rất phong phú.
Thịnh Tông bật cười: “Đây quả thực là một món bất ngờ rất lớn.”
Người đàn ông đáy mắt không chút gợn sóng: “Cần anh làm gì?”
Đường Ninh đôi mắt sáng lấp lánh, liên tục gật đầu. Đây chính là nơi thoải mái nhất khi ở bên Thịnh Tông. Anh liếc một cái là đoán được suy nghĩ của Đường Ninh, luôn có thể cung cấp sự giúp đỡ, giải quyết vấn đề cho Đường Ninh vào những thời điểm thích hợp.
Dì Dung phải mất một lúc lâu mới lắp bắp lên tiếng: “Cô Đường Ninh, cô, cô vừa nói gì thế? Cô trói Thịnh Quân? Tính khí đó của cô ta, đến lúc đó sợ là sẽ làm ầm ĩ lên tận trời mất.”
Đường Ninh mỉm cười: “Có người nuông chiều dung túng, cô ta mới có vốn liếng để làm ầm ĩ.”
Thịnh Quân hiện tại, lấy đâu ra vốn liếng?
Dì Dung tức thì á khẩu, vì dì ấy thấy lời Đường Ninh nói cũng có lý.
Chỉ cần phu nhân không nuông chiều, dung túng Thịnh Quân, Thịnh Quân làm gì có bản lĩnh làm ầm ĩ ở Thịnh Viên?
Nhưng qua một lát, dì Dung mới nhận ra dị ấy đã bị Đường Ninh dẫn dắt đi rồi. Dì ấy nên quan tâm không phải là Thịnh Quân làm ầm ĩ hay không, mà là tại sao Đường Ninh lại đột nhiên đối phó với Thịnh Quân?
Đường Ninh nhìn Thịnh Tông: “Em muốn nhốt cô ta một ngày.”
Thịnh Tông khẽ gật đầu: “Anh bảo thư ký Giang đi sắp xếp.”
Nói xong, ánh mắt anh vượt qua Đường Ninh, rơi trên người dì Dung: “Dì Dung, chuyện còn lại phiền dì vậy.”
Dì Dung ngẩn người, chưa kịp hiểu chuyện còn lại là gì, liền vô thức gật đầu: “Được, tiên sinh yên tâm!”
Đợi đáp xong, muốn hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Ánh mắt đen thẫm của Thịnh Tông rơi trên người Đường Ninh: “Chỉ có mỗi món bất ngờ này thôi sao?”
Đường Ninh: “…”
Cô vì mua quà sinh nhật cho Thịnh Tông mà suýt thành người nghèo rồi, đâu còn tiền mà làm thêm món bất ngờ nào nữa?
Nhưng trong tiệc sinh nhật Thịnh Tông, cho anh món bất ngờ này… cũng đúng là không hay lắm.
Đường Ninh xoay chuyển não nhỏ thật nhanh: “Có ạ, lát nữa quà với món bất ngờ cùng gửi anh!”
Thịnh Tông: “Vậy anh đợi.”
Đường Ninh: “Bạn bè của anh còn đang đợi đấy!”
Thịnh Tông: “Có muốn đến chào hỏi không?”
“Không cần đâu, em còn phải ở cùng dì Lạc nữa.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Thịnh Tông đưa tay xoa đầu Đường Ninh, làm ngơ ánh mắt bốn phía liếc qua, ánh mắt thản nhiên lại tự dung: “Không cần quá căng thẳng, chơi cho vui, lát nữa…”
Anh vốn định nói lát nữa đợi Đường Ninh, nhưng dì Dung ở một bên nhìn chằm chằm, mấy lời này ngược lại không tiện nói.
Đường Ninh cũng bị cử chỉ xoa đầu của Thịnh Tông làm cho cứng đờ toàn thân.
Đây mà bị dì Lạc nhìn thấy, chắc chắn sẽ suy nghĩ lung tung đấy!
Cô vội vã lùi lại một bước, vội vã nói: “Đợi anh thổi nến, em nhất định ăn thêm miếng bánh kem!”
Chưa đợi Thịnh Tông nói gì, Đường Ninh liền vội vã kéo dì Dung rời đi.
Ánh mắt Thịnh Tông chuyển sang Lạc Thanh Dao trong nhóm quý phụ phía xa.
Hai người nhìn nhau, Lạc Thanh Dao đầy bất đắc dĩ, hình như vẫn đang cười. Có lẽ là trách Thịnh Tông quá vội vàng, làm Đường Ninh sợ chạy mất.
Dì Dung theo Đường Ninh đi được một đoạn đường, thật sự không nhịn nổi hỏi: “Cô Đường Ninh, cô sai tôi làm việc, ít nhất phải nói cho tôi tiền căn hậu quả, để tôi còn biết đường mà tính chứ? Không phải ai cũng thông minh như tiên sinh, cô nói cái đầu là cậu ấy đã đoán được cái kết. Cô đừng làm khó xương cốt già này của dì Dung đây.”
Đường Ninh cười hì hì, vội vã chạy đến bên cạnh lấy cốc nước cam đưa đến trước mặt dì Dung: “Dì Dung dì đừng vội, nghe cháu nói từ từ.”
Dì Dung tranh thủ thở gấp: “Nói ngắn gọn thôi. Lâu nữa, phu nhân lại nghi cô rơi vào toilet mất.”
Đường Ninh: “Thịnh Quân lẻn vào phòng của cháu, làm hỏng bút máy của cháu. Chị ta tưởng cây bút máy đó là cháu chuẩn bị cho anh Thịnh.”
Dì Dung khựng lại, giây tiếp theo mặt hiện lên sự tức giận: “Tôi biết ngay cô ta là hạng bụng dạ xấu xa! Cô Đường Ninh, cô muốn dì Dung giúp cô làm gì?!”
Đường Ninh: “Cũng không cần làm gì đâu ạ. Cháu đã sai Trọng Dao trói chị ta trong toilet của chị ta, khiến chị ta không dự được tiệc sinh nhật của anh Thịnh. Lát nữa dì Lạc chắc chắn sẽ sai người đi tìm chị ta, dì Dung lúc đó đừng để người vào toilet là được.”
Dì Dung: “Biết rồi.”
“Cô gái này, từ sớm đã tính kế lên tôi rồi.” Dì Dung nhìn thấu: “Tôi bảo sao cô đi vệ sinh còn muốn gọi tôi đi cùng.”
Dì Dung là quản gia toàn Thịnh Viên, người giúp việc Thịnh Viên đều quy về dưới quyền quản lý của dì ấy.
Lạc Thanh Dao không thể đích thân tìm Thịnh Quân, chỉ cần người đi tìm đều nói không tìm thấy Thịnh Quân, vậy không ai tìm được cô ta.
Điểm này, vẫn phải xem dì Dung.
Đường Ninh vội vàng xin lỗi: “Dì Dung, cháu vốn không muốn liên lụy dì. Chỉ là Thịnh Quân quá đáng quá, chị ta muốn hủy món quà sinh nhật cháu chuẩn bị cho anh Thịnh, cháu không muốn coi như không có chuyện gì xảy ra…”
Dì Dung: “Liên lụy cái gì chứ?! Hạng người như Thịnh Quân, nên chịu báo ứng! Trước kia cô ta bắt nạt các thiên kim tiểu thư khác, tôi cũng tức, càng tức những người đó không biết trả đũa, dạy cho cô ta một bài học. Đứng chịu đòn mới là ngu, người tốt cũng không thể bị bắt nạt mãi, đó là kẻ hèn nhát!”
Đường Ninh bị dáng vẻ tức giận của dì Dung làm bật cười. Cô dọc đường nói lời hay dỗ dành dì Dung.
Phía bên kia, Thịnh Tông sai người sắp xếp bảo vệ ở cửa tầng ba.
Lấy danh nghĩa là ngăn người khác vào phòng Lạc Thanh Dao. Không có khách vô tình lên lầu, không có người giúp việc Thịnh Viên đi tìm người, không ai phát hiện ra Thịnh Quân.
Dọn dẹp cái đuôi xong, Đường Ninh thản nhiên theo Lạc Thanh Dao đi quen biết mọi người.
Tiệc sinh nhật náo nhiệt tiến hành, Đường Ninh cũng đem món quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng tặng cho Thịnh Tông.
Đến chiều, mấy người bạn Thịnh Tông kéo anh đi uống rượu, Đường Ninh cũng được Cố Diệu Âm và Ôn Nhiễm kéo đi quen biết bạn bè.
Một ngày náo nhiệt, đến tối Thịnh Viên mới hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Cả ngày nay, không thấy bóng dáng Thịnh Quân đâu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.