480 chữ · ~4 phút đọc
Hai ngày sau, trời quang mưa tạnh, anh lại phải bay đi.
Xe chậm rãi khởi động, cuốn theo chút bụi nhỏ.
Lý Tầm Đông xuống lầu đứng tựa trước cửa, phe phẩy quạt nan nhìn chiếc xe màu đen biến mất nơi góc phố.
Cô cúi đầu nhìn quầy hàng, bên trên có thêm một tờ giấy.
“Đợi anh quay về.”
Lý Tầm Đông bật cười khẩy, học sinh tiểu học chuyền giấy à?
Cô cầm lên đọc mấy lần rồi vò thành cục ném qua ném lại chơi.
Có đứa trẻ tới mua yo-yo, cô bán xong ngồi lại quầy thì cục giấy đã chẳng biết bị ném đi đâu mất.
Kỳ Tự sắp xếp xong công việc, trước khi ra sân bay còn chạy tới tiệm hoa lựa tới lựa lui vài cành hướng dương.
Suốt quãng đường xe cộ máy bay đều ôm như báu vật, nguyên vẹn mang về tiệm tạp hóa nhỏ.
Lý Tầm Đông đang sắp hàng, quay đầu nhìn một cái rồi theo phản xạ dời mắt đi, nhưng ngay lập tức lại quay đầu nhìn thêm lần nữa.
Rùa
Cô nhìn bó hoa rồi lại nhìn anh:
“Ý gì đây?”
“Tặng em.”
“Tôi không nhận.”
“Vậy tôi để ở đây.”
Kỳ Tự bỏ chạy luôn, không dám đợi câu trả lời của cô.
Ngày hôm sau, anh nhìn thấy đám hướng dương được cắm trong một chai nước khoáng lớn đã dùng hết, cành hoa được cắt gọn gàng, bên trong còn đổ nước sạch.
Anh không nói gì, cô cũng chẳng nói.
Mấy ngày sau nữa, chai nước khoáng đổi thành một chiếc bình thủy tinh.
Mới tinh.
Kỳ Tự đứng ở cửa cười ngốc nghếch.
Ánh nắng rất đẹp, Lý Tầm Đông nằm trên ghế đung đưa, mặt đắp báo, ngay cả nhìn anh cũng chẳng buồn nhìn.
Anh bước tới, ngồi xổm bên cạnh cô:
“Tuần này tôi có thể ở lại đây làm việc.”
Anh nói.
Bên dưới tờ báo yên lặng một lúc.
“Ai quản anh.”
Giọng điệu hung dữ.
Kỳ Tự bật cười.
Anh đứng dậy kéo ghế mình lại, ngồi sát bên cô.
Lá ngô đồng xào xạc vang lên.
Tiếng học sinh tiểu học tan trường ồn ào từ xa dần tới gần, chiếc radio cũ trên quầy hàng đang phát một bài hát rất cũ, giai điệu mềm mại chậm rãi.
Tờ báo trên mặt Lý Tầm Đông trượt xuống một góc, để lộ một con mắt.
“Ghế anh đè lên ống nước rồi.”
“Ờ.”
Anh nhích ghế sang bên.
Cô lại kéo tờ báo lên.
Một lúc sau, cô lại lên tiếng:
“Sau này đừng mua hoa hồng nữa.”
Kỳ Tự bật cười:
“Biết rồi.”
“Ừm.”
Gió thổi qua, ấm áp dịu dàng.
Đám hướng dương trong bình thủy tinh hướng về phía mặt trời, nở rực rỡ vô cùng.
(Hết).
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Trọng Sinh Mạt Thế Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống
704 ch
Rừng Thép
151 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Thập Niên 80 Mẹ Kế Nuôi Con Hằng Ngày
50 ch
Hoàn thành — Chương 14
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.