3.921 chữ · ~27 phút đọc
Sau trận phong hàn ấy, sức khỏe của ta dần bình phục, nhưng sắc mặt của Tạ Uyên lại ngày một tệ đi. Những cơn ho của hắn không còn là những tiếng ho khan ngắn ngủi, giờ đây đã kéo dài thành từng hồi xé gan xé phổi, mỗi lần ho xong, hắn đều phải tựa vào thành bàn th* d*c một lúc lâu, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Thế nhưng, hắn vẫn thức đêm chép sách. Ta khuyên hắn nghỉ ngơi, hắn chỉ cười lắc đầu: “Chu chưởng quỹ đang cần gấp bộ ‘Tư trị thông giám’ này, chép xong sớm sẽ có thêm tiền mua thêm gạo.”
Ta biết mình không khuyên được hắn, chỉ có thể cố gắng thêu thêm nhiều khăn tay hơn nữa. Mỗi ngày, ta chỉ ngủ chừng ba canh giờ, đôi mắt lúc nào cũng đỏ sọc vì thiếu ngủ và căng thẳng dưới ánh đèn dầu tù mù.
Cho đến một ngày, khi ta đang dọn dẹp thư phòng nhỏ của hắn để tìm một xấp giấy mới, ta vô tình chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu sau chồng sách cũ. Chiếc hộp không khóa, bên trong không có vàng bạc châu báu, mà chỉ có vài gói thuốc bắc còn nguyên vẹn, bọc trong giấy thô màu nâu.
Ta mở một gói ra ngửi thử, mùi vị này ta rất quen thuộc, chính là thang thuốc bổ phổi mà thầy thuốc kê cho hắn hàng tháng. Ta cầm gói thuốc bước ra phòng khách. Tạ Uyên đang ngồi bên bàn, tay cầm bút lông chuẩn bị viết. Nhìn thấy gói thuốc trên tay ta, ngón tay hắn chợt khựng lại, một giọt mực đen sẫm từ đầu ngòi bút rơi xuống, loang lổ trên trang giấy trắng tinh.
“Vì sao không uống?” Ta đứng trước mặt hắn, giọng nói run run, cố kìm nén cơn giận đang chực bùng phát.
Tạ Uyên cúi đầu, không dám nhìn vào mắt ta. Hắn đặt bút xuống, hai bàn tay đan vào nhau, khớp xương trắng ở ngón tay gồ lên rõ rệt.
“Đắt.” Hắn nhẹ giọng nói, từ ngữ ngắn gọn đến mức tàn nhẫn.
“Chàng…” Nước mắt ta không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên má. Ta tức đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi, “Chàng nói tiền bạc là vật ngoại thân, người sống mới là quan trọng nhất kia mà? Chàng bảo ta uống thuốc, còn bản thân mình thì lén giấu thuốc đi để đổi lấy tiền sao? Tạ Uyên, chàng có phải là kẻ ngốc không?”
Bình thường, chúng ta mua một bó rau bớt được một văn tiền cũng thấy vui vẻ, tính toán chi li từng đồng từng cắc. Vậy mà lúc ấy, nhìn thấy sự cam chịu trong mắt hắn, ta như biến thành một người khác. Ta không màng đến thể diện, không màng đến cái lạnh thấu xương ngoài kia, vơ lấy chiếc áo khoác thô rồi chạy vụt ra khỏi nhà.
Ta chạy khắp nửa thành đông, gõ cửa ba hiệu thuốc lớn dưới trời tuyết rơi lả tả. Gom hết số tiền thêu khăn tay tích góp được trong thắt lưng, ta mua ba thang thuốc tốt nhất, loại có thêm vài lát nhân sâm mỏng mà thầy thuốc nói có thể giữ mạng cho hắn.
Khi ta trở về nhà, toàn thân đã ướt sũng vì tuyết tan, tóc bết vào trán, hai má đỏ bừng vì lạnh và vì chạy quá nhanh. Tạ Uyên vẫn ngồi nguyên ở vị trí cũ, dáng vẻ như một bức tượng đá cô độc trong căn phòng trống trải.
Ta không nói một lời, đi thẳng vào bếp, nhóm lửa sắc thuốc. Khi bưng bát thuốc còn nóng hổi vào phòng, ta đặt mạnh xuống bàn, nhìn hắn bằng ánh mắt kiên quyết: “Uống đi.”
Tạ Uyên nhìn bát thuốc bốc khói rồi lại ngước mắt nhìn ta. Đôi mắt hắn vốn luôn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không gió, lúc này lại gợn lên những làn sóng cảm xúc mãnh liệt. Hắn bưng bát thuốc lên, uống cạn từng ngụm một không hề nhíu mày, dù chén thuốc ấy toả ra mùi vị đắng ngắt.
Sau khi đặt chiếc bát trống rỗng xuống, hắn không nằm xuống nghỉ ngơi mà cứ ngồi trên giường nhìn ta. Rất lâu sau, khi tiếng gió ngoài cửa sổ lại gầm rú lên một hồi, hắn mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói chứa đựng một sự nghẹn ngào khó tả.
“Từ lúc không còn cha mẹ, chưa từng có ai khóc vì ta thế này.”
Lời nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại đánh mạnh vào trái tim ta. Ta chợt nhận ra, Tạ Uyên cũng là một kẻ đáng thương. Hắn mồ côi cha mẹ từ sớm, phải sống cô độc khi còn nhỏ, bầu bạn với bệnh tật và những trang sách cũ. Người ngoài nhìn hắn như một kẻ sắp chết, người thân bỏ mặc, không ai quan tâm hắn sống hay chết, không ai lo lắng hắn có lạnh hay không. Ta là người đầu tiên rơi nước mắt vì hắn, lo lắng cho mạng sống của hắn.
Cũng trong mùa đông khắc nghiệt ấy, dường như ông trời muốn thử thách chúng ta đến cùng cực. Trận tuyết lớn kéo dài mười ngày không dứt, giá rét căm căm khiến bệnh tình của Tạ Uyên đột ngột trở nặng. Hắn bắt đầu sốt cao, những cơn mê man thường kéo dài hơn những khoảng thời gian tỉnh táo.
Ta mời vị thầy thuốc già có tiếng nhất ở phố bên đến chẩn mạch. Sau khi bắt mạch cho Tạ Uyên xong ông lão thì lắc đầu, thở dài một tiếng rồi thu dọn hòm thuốc:
“Khí huyết hao tổn quá sâu, e rằng khó mà cầm cự nổi.”
Lời nói của thầy thuốc như sét đánh ngang tai. Ta đứng chết trân tại chỗ, nhìn Tạ Uyên đang nằm trên giường, hơi thở đứt quãng như một ngọn đèn dầu lung lay trước gió.
“Không, ta không tin.” Ta tự nói với chính mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định.
Ta quay vào phòng, mở chiếc rương gỗ nhỏ của mình ra. Bên trong chỉ còn lại vài bộ quần áo cũ và một hộp gấm nhỏ. Ta mở hộp gấm, lấy ra cây trâm cài tóc bằng bạc khảm ngọc bích, ấy là món đồ cưới duy nhất của ta, cũng là di vật mà mẫu thân quá cố để lại cho ta trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Ta mang cây trâm đến tiệm cầm đồ lớn nhất thành đông. Lão chưởng quỹ nhìn cây trâm một lúc rồi ép giá xuống còn hai mươi lượng bạc. Ta biết giá trị của nó cao hơn thế, nhưng lúc này ta không có thời gian để mặc cả. Ta nhận lấy hai mươi lượng bạc, đổi toàn bộ thành những vị thuốc quý nhất có thể mua được.
Mỗi ngày, căn nhà nhỏ của chúng ta đều ngập trong mùi thuốc nồng nặc. Ta không rời Tạ Uyên nửa bước, ban ngày thì đút từng thìa thuốc, ban đêm thì thay khăn ấm đắp lên trên trán cho hắn. Ta dùng tất cả sự kiên trì và cố chấp của một cô nương mười sáu tuổi để tranh giành mạng sống của hắn với Diêm Vương.
Thế nhưng, dường như số phận vẫn luôn tàn nhẫn. Đêm giao thừa, trời đổ mưa tuyết tầm tã, Tạ Uyên lại rơi vào một cơn sốt cao chưa từng có. Toàn thân hắn nóng như một hòn than bỏng, hai má đỏ rực một cách bất thường, môi nứt nẻ rỉ máu.
Ta ngồi bên giường, nắm chặt bàn tay gầy gò của hắn, cầu nguyện tất cả các vị thần phật mà ta biết. Ngoài kia, tiếng pháo hoa nổ vang trời, thắp sáng cả bầu trời đêm của thành đông, người người nhà nhà đang quây quần đón năm mới trong sự hân hoan và ấm áp. Còn trong căn phòng này, chỉ có ta và một kẻ đang cận kề cùng cái chết.
Nửa đêm, khi tiếng pháo hoa thưa thớt dần, Tạ Uyên chợt động đậy. Hắn mê man, đôi môi khô khốc mấp máy, phát ra những âm thanh đứt quãng. Ta vội vàng ghé tai lại gần miệng hắn, nghĩ rằng hắn muốn uống nước hoặc có điều gì muốn dặn dò.
“Ninh Anh…”
Tiếng gọi nhỏ nhẹ, khàn đặc vang lên trong khoảng không tĩnh lặng của căn phòng. Ta lặng người. Bàn tay đang cầm chiếc khăn ấm của ta khựng lại giữa không trung, hơi lạnh của nước ngấm vào da thịt, buốt tận tim gan.
Đó không phải là tên ta. Tên ta là Tố Chi. Mà đó là tên của một người phụ nữ. Một cái tên vô cùng dịu dàng.
--
Trong căn phòng tối tăm, chỉ có ánh lửa từ lò sưởi nhỏ sắp tàn hắt lên những vệt sáng lờ mờ, ta nghe thấy tiếng tim mình đập từng tiếng nặng nề. Ngoài cửa sổ, cuối cùng loạt pháo hoa của đêm giao thừa vừa tắt, để lại một khoảng không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Tạ Uyên vẫn chưa tỉnh. Hắn nằm đó, lông mày nhíu chặt như đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng từ tận sâu trong tiềm thức. Bàn tay hắn vô thức giơ lên, các ngón tay siết chặt lấy góc chăn thô, như thể đang cố gắng níu giữ lấy vạt áo của một người nào đó sắp rời đi.
“Ninh Anh… đừng đi…”
Lần này, giọng nói của hắn rõ ràng hơn và cũng dịu dàng hơn bao giờ hết. Đó là giọng điệu mà chưa bao giờ hắn dùng để nói với ta. Khi nói chuyện với ta, hắn luôn dùng thái độ tôn trọng, lịch sự nhưng mang theo sự xa cách vô hình, hoàn toàn không phải cách xử sự giữa những cặp phu thê. Còn lúc này, cái tên Ninh Anh thốt ra từ miệng hắn chứa đựng toàn bộ sự quyến luyến, đau khổ và cả sự dịu dàng thầm kín nhất của một người đàn ông dành cho người phụ nữ.
Ta ngồi lặng yên bên giường, động tác vắt khăn chợt dừng lại. Nước ấm nhỏ giọt từ chiếc khăn xuống chậu gỗ, phát ra tiếng lách tách phá vỡ sự im lặng. Thì ra, hắn từng có người trong lòng.
Ta không hỏi, cũng không muốn hỏi. Đầu ngón tay ta run rẩy lau đi vệt mồ hôi lạnh trên trán hắn, lòng ta trống rỗng như một mảnh đất hoang sau trận bão tuyết.
Ai mà chẳng có quá khứ. Trước khi thành thân với ta, Tạ Uyên đã hai mươi ba tuổi. Ở độ tuổi ấy, hầu hết đàn ông đều đã lập gia đình, sinh con đẻ cái. Hắn học rộng tài cao, dung mạo lại tuấn tú, nếu không vì trận bạo bệnh khiến gia đạo sa sút, làm sao hắn có thể cưới một nữ nhi nhà nghèo, không có chút học thức như ta? Việc hắn từng gặp ai, từng yêu ai sâu đậm trước đây, vốn dĩ ta không có tư cách gì để xen vào.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chúng ta kết tóc phu thê, chẳng qua là vì hoàn cảnh đưa đẩy, hai kẻ khốn cùng nương tựa vào nhau để tìm ra một con đường sống. Ta chưa từng ảo tưởng hắn sẽ yêu mình, cũng chưa từng nghĩ bản thân sẽ trao trọn trái tim cho một người không biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng hiểu là một chuyện, đối mặt với vấn đề lại là một chuyện khác. Từ đêm giao thừa hôm đó trở đi, có thứ gì đó trong lòng ta đã âm thầm thay đổi. Sự trân trọng và chút rung động yếu ớt mà ta dành cho hắn trong những đêm cùng nhau thức trắng sắc thuốc, chép sách đã bị cái tên Ninh Anh ấy đóng băng hoàn toàn. Ta nhận ra, mình chỉ là một người bạn đồng hành tạm thời trong cuộc đời hắn, một kẻ giúp hắn quản lý gia đình, chăm sóc lúc hắn ốm đau, mà chưa bao giờ chạm được vào phần rực rỡ và sâu kín nhất trong tâm hồn hắn.
Sáng mùng một Tết, kỳ tích đã xảy ra, Tạ Uyên hạ sốt. Khi hắn mở mắt ra, nhìn thấy ta đang ngồi gục bên cạnh giường, đôi mắt thâm quầng, sắc mặt phờ phạc, trong mắt hắn hiện lên sự áy náy vô cùng rõ rệt.
“Chi nương, nàng lại thức cả đêm sao?” Hắn đưa tay muốn chạm vào tóc ta.
Ta đứng dậy, khẽ nghiêng người một chút, đứng dậy bưng bát nước ấm đến bên giường, mỉm cười: “Chàng tỉnh rồi thì tốt, uống chút nước cho nhuận họng đi. Cháo ta đã ninh trên bếp, một lát nữa là dùng được rồi.”
Mọi hành động của ta vẫn chu toàn, không có một cái cau mày, không có một câu chất vấn. Ta không muốn dùng quá khứ của người khác để làm khổ chính mình, càng không muốn biến bản thân thành một nữ tử đáng thương quanh quẩn trong sự ngờ vực.
Thế nhưng có những chuyện cứ tự động xuất hiện, như thể ông trời muốn nhắc nhở ta về vị trí thực sự của mình.
Vài ngày sau, khi Tạ Uyên ra ngoài hiệu sách của Chu chưởng quỹ để nhận giấy mực mới, ta ở nhà dọn dẹp lại thư phòng của hắn. Tạ Uyên là người ngăn nắp, sách vở luôn được xếp gọn gàng theo thứ tự thời gian. Khi ta lau bụi ở chiếc kệ sách gỗ đặt sát góc tường lọt gió, một cuốn sách sử cũ kỹ bị lệch ra ngoài. Ta nhấc cuốn sách lên, vô tình làm rơi một chiếc hộp gấm nhỏ bọc vải nhung màu xanh sẫm giấu phía sau.
Chiếc hộp đã cũ, khóa đồng đã rỉ sét. Ta vươn tay định cất chiếc hộp vào chỗ cũ nhưng trời xui đất khiến thế nào lại hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng mở ra. Bên trong không có tiền bạc, chỉ có một chiếc khăn tay thêu hoa dành dành bằng chỉ lụa trắng đã ngả màu và một mảnh giấy được gấp lại cẩn thận. Đường thêu hoa dành dành kia vô cùng tinh tế, sống động, trái ngược với phong cách thêu của ta.
Ta mở mảnh giấy ra, đập vào mắt là nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của Tạ Uyên:
Lòng bình yên nghĩ chốn xa xôi, nơi nào tìm bóng lẻ. Áo cưới đỏ chưa về, ngàn dặm gửi tương tư.
Từng dòng chữ như một dấu ấn ghim thẳng vào mắt ta. Ta không biết những dòng thơ này được viết vào khi nào, là viết trước khi hắn cưới ta hay là sau khi cưới ta? Có lẽ khi đó hắn đang lâm bệnh nặng, sống cô độc trong căn nhà này, viết những lời tương tư gửi đến người phụ nữ tên Ninh Anh kia, tiếc nuối vì chưa thể rước nàng về trong bộ hỉ phục hồng trang. Hoặc cũng có lẽ là viết sau khi đã cưới ta về, hai người sớm tối bên nhau nhưng không sao lấp nổi trống rỗng trong lòng hắn.
Ta lặng lẽ gấp mảnh giấy lại, đặt chiếc khăn tay vào vị trí cũ, khép nắp hộp rồi xếp lại sau cuốn sách sử. Ta đứng trước bàn viết của hắn, nhìn nghiên mực bằng đá thô mà hai chúng ta đã từng dùng, chỉ có thể buông một tiếng thở dài.
Hóa ra là như vậy. Bấy lâu nay bản thân ta cứ nghĩ hai kẻ khốn cùng sưởi ấm cho nhau là đã đủ, nhưng thực ra hơi ấm của hắn đã để lại ở một nơi khác từ lâu. Ta không giận hắn, chỉ là lòng tự trọng của một người phụ nữ khiến ta hiểu rằng bản thân nên lùi lại một bước. Không làm ầm ĩ, không oán trách, chỉ là trả mối quan hệ này về đúng bản chất ban đầu của nó. Hai người chung sống để cùng nhau vượt qua tháng ngày chênh vênh, làm đúng bổn phận, tôn trọng lẫn nhau, không cưỡng cầu thì cũng sẽ không đau khổ.
Từ hôm đó trở đi, Tạ Uyên nhận ra mối quan hệ giữa hắn và Tố Chi có một sự thay đổi mơ hồ. Tố Chi vẫn dậy sớm nấu bữa sáng, y phục của hắn luôn được giặt sạch sẽ, gấp phẳng phiu đặt ở đầu giường. Khi hắn viết chữ đến đêm muộn, nàng vẫn để một ngọn đèn dầu nhỏ và một chén nước ấm trên bàn cho hắn. Thế nhưng, sự gắn kết mang tính chia sẻ giữa hai người đã không còn nữa.
Trước đây, khi nấu xong bữa cơm tối, nàng thường ngồi bên cạnh, tự tay gắp những miếng thức ăn ngon nhất vào bát hắn, ríu rít nói:
“Chàng ăn thêm chút đi, dạo này chép sách vất vả, người lại gầy đi rồi. Hôm nay thím Vương đầu ngõ bán rau tươi lắm, lại bớt cho ta một văn tiền nữa đó.”
Bây giờ, nàng dọn cơm ra, hai người ngồi cùng bàn với nhau nhưng lời nói đã trở nên ngắn gọn và chủ yếu là mang tính thông báo.
“Thức ăn hôm nay có canh cải và đậu phụ kho, chàng dùng đi.”
Nàng vẫn gắp thức ăn cho hắn, nhưng động tác chuẩn xác, lịch sự như cách người ta đối đãi với một vị khách quý trong nhà. Nàng đã không còn kể cho hắn nghe những chuyện vụn vặt ở chợ phiên, không còn cười đùa về việc được các chú các thím bớt cho một văn tiền.
Trước đây, khi ăn cơm xong, nàng thường nán lại bên bàn, vừa thêu khăn tay vừa chờ hắn viết chữ, thỉnh thoảng hai người lại ngước lên nhìn nhau, không gian ấm áp vô cùng. Bây giờ ăn cơm xong, nàng chủ động dọn dẹp bát đũa, lau sạch bàn ghế rồi mang đồ thêu ra góc phòng ngồi dưới ngọn đèn riêng của mình. Hắn có thức đến canh ba để chép sách, nàng cũng không ngồi bên cạnh nữa rồi.
Nàng chờ đến khi hắn chép sách xong, đợi cho hắn lên giường trước rồi bản thân mới cất kim chỉ đồ thêu, nhẹ nhàng thổi tắt nến, leo lên giường. Màn giường buông xuống, không ai nói với ai câu nào, giống như vừa leo lên giường đã lập tức say ngủ.
Sự xa cách có chừng mực này mới là điều đáng sợ nhất. Nó giống như một bức rèm thưa bằng lụa mỏng, nhìn thì thấy rõ đối phương ở ngay trước mắt, nhưng đưa tay ra lại chỉ chạm vào một lớp vải lạnh lẽo. Nàng vẫn là một người vợ tốt, chu toàn mọi việc lớn nhỏ trong nhà, không có nửa điểm sai sót để hắn có thể trách cứ. Nhưng dường như phần tình cảm ngây ngô vừa mới nhen nhóm giữa hai người đã lụi tàn một cách chóng vánh khiến bản thân hắn không tài nào hiểu được.
Tạ Uyên nhanh chóng nhận ra sự thay đổi này. Hắn là một nam nhân nhạy cảm, thông tuệ, làm sao những biểu cảm nhỏ trên gương mặt Tố Chi có thể qua được mắt hắn. Sự im lặng chừng mực và thái độ cung kính, lễ độ của nàng giống như một vũng nước sâu, khiến hắn mỗi lần muốn bước tới gần lại cảm thấy hụt chân, hoang mang không biết bản thân đã làm điều gì sai trái.
Một buổi chiều cuối tháng giêng, Tạ Uyên đi đến tiệm giao sách về sớm. Trên tay hắn cầm một chiếc bọc nhỏ bằng giấy dầu, hương thơm ngọt ngào của bánh quế hoa lan tỏa khắp gian phòng. Hắn bước đến bên bàn thêu của ta, đặt bọc bánh xuống, ánh mắt mang theo sự cẩn trọng, thăm dò rất khẽ.
“Chi nương, ta thấy tiệm bánh ở phố đông hôm nay mới làm mẻ bánh quế hoa rất ngon, nàng nếm thử xem.” Hắn nói, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ như để che giấu sự hồi hộp.
Ta đang ngồi thêu một bức rèm cửa lớn cho một gia đình giàu có ở thành tây. Nhìn bọc bánh quế hoa ấm áp kia, trong lòng ta thoáng qua một tia chua xót. Bánh quế hoa ở phố chính có giá mười văn tiền một gói, bằng tiền ta thêu hai chiếc khăn tay ròng rã suốt một ngày trời. Trước đây, nếu hắn mua thứ này, ta chắc chắn sẽ vừa xót tiền vừa hạnh phúc mà ăn hết sạch. Nhưng lúc này, ta chỉ khẽ nở nụ cười, mở bọc bánh ra, dùng tăm tre gắp một miếng nhỏ đưa vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
“Bánh ngon lắm, ngọt mà không ngấy. Cảm ơn phu quân đã có lòng.”
Ta nhẹ nhàng đáp lại. Sau đó cẩn thận gói bọc bánh lại, đặt sang một bên.
“Ta ăn chút này là đủ rồi, phần còn lại chàng để dành khi nào viết chữ mệt thì dùng lót dạ đi.”
Nụ cười trên môi Tạ Uyên khựng lại. Hắn nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm gợn lên một làn sóng phức tạp. Hắn không thấy ta vui sướng hân hoan như trước, cũng không thấy ta xót tiền rồi cằn nhằn hắn lãng phí. Sự đón nhận của ta quá đỗi thản nhiên, đến mức hắn cảm thấy thiếu đi thứ mà bản thân hằng khát khao bấy lâu, đó là sự thân mật, tự nhiên của một cặp phu thê thực sự.
“Chi nương…” Tạ Uyên khàn giọng gọi tên ta, bàn tay hắn giơ lên không trung nửa chừng rồi lại buông thõng xuống, “Dạo này… dường như nàng rất khách sáo với ta.”
Ta dừng đường kim thêu còn đang dang dở, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo không chút gợn sóng:
“Phu quân nghĩ nhiều rồi. Ta làm thê tử tôn trọng chàng là điều nên làm, sao có thể gọi là khách sáo?”
Tạ Uyên đứng chết trân tại chỗ. Hắn nhìn nàng cúi đầu tiếp tục đường thêu, lồng ngực hắn phập phồng như đang đè nén một nỗi bất an to lớn. Hắn nhận ra, bức tường giữa hai người không dựng lên bằng những trận cãi vã, mà bằng chính sự ngoan ngoãn, chu toàn và lễ độ này của nàng. Hắn rất quan tâm đến cảm xúc của nàng, lần đầu tiên trong đời, vị tú tài ấy biết thế nào là cảm giác sợ hãi trước sự im lặng của một người phụ nữ. Hắn muốn phá vỡ nó, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ lý do hay kẽ hở nào để bắt đầu, chỉ có thể ôm nỗi bất an thầm lặng ấy đi vào thư phòng, đối mặt với những trang sách cũ đến tận canh ba.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Rừng Thép
151 ch
Xuân Không Đến Muộn - Túc Nguyệt Thượng
15 ch
Tân Hôn Bạc Hà - Yến Chấp
53 ch
Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.