4.835 chữ · ~33 phút đọc
Sau khi giúp mẹ con Ninh Anh ổn định cuộc sống ở thành đông, cuộc sống của hai chúng ta cũng bước sang một trang mới. Chúng ta học cách trở thành một đôi phu thê thực sự, học cách che mưa chắn gió cho nhau giữa cuộc đời đầy giông bão.
Mùa thu năm ấy, sức khỏe của Tạ Uyên tốt hơn nhiều, nhận dạy học cho vài trẻ em nghèo trong ngõ. Tiền học phí không tốn bao nhiêu, chủ yếu là muốn giúp đỡ những đứa trẻ không có điều kiện tới trường được tiếp cận với con chữ.
Trong số học trò của hắn, có một đứa trẻ tên là Tiểu Lục, thông minh lanh lợi nhưng gia cảnh vô cùng khốn khó, cha ốm đau liệt giường, mẹ đi làm thuê nuôi cả nhà. Một ngày nọ, Tiểu Lục cúi đầu đứng trước mặt Tạ Uyên, rưng rưng nước mắt xin nghỉ học vì nhà không còn tiền mua giấy mực, bản thân cũng phải làm lụng việc vặt để san sẻ gánh nặng cùng mẹ.
Tạ Uyên nhìn học trò nhỏ ra về, đứng thẫn thờ ở sân một lúc lâu không hề lên tiếng. Ta biết hắn rất muốn giúp Tiểu Lục, muốn tự mình bỏ tiền mua giấy mực cho đứa bé, thậm chí miễn toàn bộ học phí, nhưng điều kiện gia đình chúng ta lúc này cũng chỉ vừa vặn đủ ăn, tuy tiền thuốc men hàng tháng của chàng đã giảm nhưng vẫn là một khoản chi không nhỏ.
Tối hôm đó, khi Tạ Uyên còn đang trăn trở bên bàn viết, ta nhẹ nhàng bước đến, đặt một túi vải nhỏ lên bàn. Bên trong là năm trăm văn tiền ta vừa nhận được từ việc thêu xong bức rèm lớn cho nhà phú hộ.
“Ngày mai chàng dùng số tiền này mua giấy mực cho Tiểu Lục đi.”
Ta nhẹ nhàng lên tiếng, tay khẽ vuốt lại nếp áo cho hắn.
Tạ Uyên ngước nhìn ta, ánh mắt đong đầy sự ngạc nhiên và xúc động: “Chi nương, đây là tiền nàng vất vả thêu thùa biết bao ngày…”
Ta mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh hắn: “Chàng là thầy giáo của tụi nhỏ, chàng muốn tích đức, muốn giúp đỡ nhân tài, ta là thê tử của chàng, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Tiền bạc hết sẽ kiếm lại được, nhưng tương lai của một đứa trẻ bị lỡ dở thì không lấy lại được. Chàng cứ làm những gì chàng cho là đúng, ta luôn đứng phía sau chàng.”
Tạ Uyên nắm lấy bàn tay thô ráp của ta, sức lực rất mạnh, như thể muốn khảm bàn tay ta vào trong lòng bàn tay chàng. Chàng không nói lời cảm ơn, vì giữa phu thê chúng ta, hai chữ ấy đã trở nên khách sáo. Nhưng ta biết, kể từ khoảnh khắc đó, chúng ta không chỉ là hai người chung chăn gối, mà còn là tri kỷ, luôn đứng trên cùng một chiến tuyến trước mọi sóng gió cuộc đời.
Để cải thiện thu nhập cho gia đình, ta quyết định không chỉ nhận thêu gia công mà tự mở một tiệm thêu nhỏ ở góc chợ phía thành đông. Gọi là tiệm thêu, thực chất chỉ là một sạp gỗ nhỏ bày biện những chiếc khăn tay, túi thơm, rèm cửa do chính tay ta thêu.
Hàng của ta mẫu mã đẹp, đường kim mũi chỉ lại chắc chắn, giá cả phải chăng nên rất nhanh đã thu hút được nhiều khách hàng. Công việc làm ăn ngày càng tiến triển, những sự việc này vô tình động chạm đến lợi ích của tiệm vải thêu lớn nhất khu chợ do một gã lưu manh tên là Trương Tam làm chưởng quầy.
Một buổi chiều nọ, khi ta đang dọn hàng thì Trương Tam dẫn theo hai tên tay sai bặm trợn đến trước sạp của ta. Hắn hất hàm, thô bạo gạt đổ một loạt khăn tay, túi thơm, túi tiền xuống đất bẩn.
“Con nhóc thối tha kia, ai cho phép ngươi bày hàng ở đây? Muốn buôn bán ở khu này thì phải nộp ba lượng bạc tiền bảo kê hàng tháng, nếu không thì cút xéo!”
Ta tức giận đứng bật dậy: “Khu chợ này là đất công của quan phủ, mọi người đều buôn bán bình đẳng, tại sao ta phải nộp tiền cho các người?”
“Ui chao, con nhóc này ghê gớm nhỉ!” Trương Tam giơ tay định tát ta.
Mọi người bắt đầu vây lại xem nhưng không ai dám đứng ra ngăn cản. Trương Tam là người có máu mặt, bặm trợn vô liêm sỉ, dây vào hắn chỉ tổ rước thêm phiền phức vào người. Mà làm người thì không ai thích phiền phức.
“Dừng tay!”
Đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm vang lên từ phía sau đám đông. Tạ Uyên bước tới. Hắn hôm nay mặc một bộ trường bào màu xanh sạch sẽ, tuy dáng người vẫn gầy gò nhưng thẳng tắp như thân cây tùng. Gương mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt sâu không thấy đáy.
“Ngươi lại là cái thứ gì? Đừng có xen vào việc của ông đây!” Trương Tam gằn giọng đe dọa.
Tạ Uyên đứng chắn trước mặt ta, bảo vệ ta hoàn toàn ở phía sau lưng hắn.Lúc này giọng điệu đã trầm hẳn xuống.
“Ta là phu quân của nàng ấy, cũng là tú tài được địa phương công nhận.”
Giọng Tạ Uyên đanh thép, từng chữ thốt ra đều vô cùng rõ ràng:
“Theo luật pháp Đại Khải, kẻ nào có hành vi tống tiền, hủy hoại tài sản của bách tính ngay giữa ban ngày ban mặt sẽ bị phạt ba mươi trượng, ngồi tù nửa năm. Vừa rồi ngươi đập phá hàng hóa của thê tử ta, lại định hành hung nàng, trước tiên ta và ngươi cứ lên công đường gặp tri phủ đại nhân cái đã! Ta không thể để phu nhân nhà mình chịu uất ức như vậy được.”
Sau khi nghe những lời dẫn luật sắc bén của Tạ Uyên, sắc mặt Trương Tam và hai tên tay sai lập tức thay đổi. Bọn chúng chỉ là những kẻ tiện tay bắt nạt dân lành, làm sao dám dính dáng đến luật pháp, đắc tội với quan phủ.
“Hừ, hôm nay coi như nhà ngươi may mắn! Chúng ta đi!” Trương Tam hậm hực mắng một câu rồi vội vàng dẫn tay sai lủi mất vào đám đông.
Ta đứng sau lưng Tạ Uyên, nhìn bờ vai gầy nhưng vững chãi của hắn, hốc mắt chợt nóng lên. Đây không phải là kiểu anh hùng cứu mỹ nhân oanh oanh liệt liệt trong thoại bản, hắn không biết võ công, thân thể lại vừa mới bình phục, nhưng hắn đã dùng tất cả trí tuệ, danh dự và sự dũng cảm của mình để đứng ra bảo vệ ta. Hắn dùng hành động để nói với ta rằng: Đừng sợ, có ta ở đây rồi.
Kể từ ngày hôm đó, cán cân trong mối quan hệ của chúng ta bắt đầu có sự thay đổi rõ rệt.
Trước đây, Tạ Uyên luôn là người được chăm sóc, hắn mang bệnh, ta lo toan mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Còn bây giờ, khi sức khỏe của hắn ngày một tốt lên, hắn bắt đầu chủ động chăm sóc ta, đỡ đần ta rất nhiều việc.
Hắn ghi nhớ từng thói quen nhỏ của ta. Biết ta thêu thùa nhiều hay bị mỏi mắt, mỗi buổi tối hắn đều tự tay pha một chén trà kỷ tử mật ong đặt bên tay ta. Biết ta thích ăn món cá kho tương ở quán nhỏ đầu ngõ, mỗi lần đi dạy về có thêm vài văn tiền thưởng, hắn đều xếp hàng mua về, cẩn thận gắp phần cá ngon nhất vào trong bát của ta.
Cuối tháng, hai chúng ta lại ngồi bên ngọn đèn dầu, cùng nhau lật giở cuốn sổ chi tiêu. Nhưng không còn bầu không khí ngột ngạt, lo âu như những ngày đầu tiên nữa. Giờ đây hắn gảy bàn tính tanh tách, ta mài mực ghi chép, thỉnh thoảng hai người nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Chúng ta cùng nhau đi chợ phiên, hắn giúp ta xách những giỏ rau nặng, ta giúp hắn chọn những xấp giấy viết. Có lần đi qua sạp son phấn, hắn ngập ngừng một lát rồi mua về một hộp phấn trang điểm, gãi đầu ngượng nghịu:
“Ta thấy người ta nói phụ nữ đều thích thứ này… Nàng dùng thử xem.”
Ta nhận lấy hộp phấn, trong lòng ngọt ngào như ướp mật. Cuộc sống của chúng ta chưa gọi là dư dả, vẫn phải tính toán từng đồng, không có biến cố lớn lao, không có giàu sang phú quý, nhưng tình cảm lại như dòng nước nhỏ, thấm dần vào đất, càng ngày càng thêm sâu đậm.
Một ngày cuối tháng Bảy, trời đổ mưa tầm tã từ lúc xế chiều. Từng trận gió lốc quật mạnh vào mái tranh, từng hạt mưa lớn như hạt đậu lộp bộp nện xuống mặt đất, biến những con ngõ nhỏ ở thành đông thành những vũng bùn lầy lội.
Đến giờ cơm tối, trời vẫn không có dấu hiệu ngớt mưa. Buổi sáng Tạ Uyên ra ngoài đến thư quán của Chu chưởng quỹ để giao sách, giờ này vẫn chưa thấy về. Ta nhìn mâm cơm đạm bạc gồm một đĩa rau luộc và bát canh cá đã nguội, bèn bưng tất cả vào bếp, đặt lên trên nồi để giữ hơi ấm.
Ta ngồi bên bậu cửa, nhìn ngắm màn mưa trắng xóa trước sân, cõi òng tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Có tiếng bước chân vội vã, tiếng bùn nước bắn tung tóe từ trước cửa vọng lại. Một bóng người gầy guộc, che chiếc ô giấy dầu đã rách một góc, bước đi xiêu vẹo trong màn mưa giông.
Là Tạ Uyên.
Chàng bước qua cánh cửa rào, toàn thân đã ướt sũng, tà áo xám đẫm nước dính chặt vào bờ vai gầy guộc. Nhưng điều khiến ta chú ý là một tay chàng giữ ô, tay còn lại thì ôm khư khư trước ngực, như thể đang bảo vệ một báu vật vô giá.
Ta vội vàng đứng dậy, lấy chiếc khăn sạch bước ra đón chàng. Tạ Uyên bước vào hiên nhà, hơi lạnh từ người chàng tỏa ra khiến ta khẽ rùng mình. Chàng thở hồng hộc, gương mặt nhợt nhạt vì ngấm nước mưa, nhưng đôi mắt chàng lại sáng rực lên thứ ánh sáng mà bấy lâu nay ta chưa từng nhìn thấy.
“Phu quân, sao lại để ướt sũng thế này? Mau lau người đi kẻo bạo bệnh lại tái phát.”
Ta đỡ lấy chiếc ô từ tay chàng, nhẹ nhàng đưa chiếc khăn khô qua. Tạ Uyên không nhận lấy khăn. Chàng nhìn ta, hơi thở còn hỗn loạn, sau đó run rẩy đưa bàn tay đang giấu trong vạt áo ra. Chàng cẩn thận mở từng lớp vải được bọc lót kỹ càng bên trong. Khi lớp vải cuối cùng mở ra, dưới ánh đèn dầu leo lét trong gian phòng khách, một vật thể bằng ngọc thạch quen thuộc hiện ra ngay trước mắt.
Đó là cây trâm ngọc bích của mẹ ta. Cây trâm mà ta đã mang ra tiệm cầm đồ ở phố chính vào mùa đông năm ngoái, đổi lấy hai mươi lượng bạc để mua thuốc giữ mạng cho chàng. Trên thân trâm, vết xước nhỏ ở phần đuôi hoa phượng vẫn còn vẹn nguyên.
Ta đứng lặng người nhìn cây trâm rồi lại nhìn vào gương mặt ướt đẫm nước mưa của Tạ Uyên.
“Chi nương…” Giọng chàng khàn đặc, chứa đựng nghẹn ngào khó có thể diễn tả, “Ta biết… đây là di vật duy nhất của nhạc mẫu để lại cho nàng. Mùa đông năm ngoái, nếu không vì cứu mạng ta, nàng đã không phải bán nó đi. Suốt nửa năm qua, ta chép sách đêm ngày, tích góp từng văn tiền, hôm nay mới đủ để chuộc nó về từ tay lão chưởng quỹ tiệm cầm đồ…”
Chàng bước lên một bước, cẩn thận đặt cây trâm vào lòng bàn tay thô ráp của ta. Bàn tay chàng lạnh ngắt vì ngấm mưa, nhưng cây trâm ngọc bích được bọc kỹ trong vạt áo lại ấm áp lạ thường.
“Nàng phải giữ lấy, đây là đồ nhạc mẫu để lại cho nàng mà..”
Tạ Uyên nói xong, còn nở nụ cười nhẹ nhõm.
Ta cầm cây trâm ngọc, cái lạnh của ngọc thạch chạm vào da thịt, nhưng trong lòng lại như có một dòng nước ấm áp len lỏi qua từng ngóc ngách. Hóa ra, những đêm chàng thức trắng đêm mài mực, những ngón tay chai sần vì cầm bút, là để âm thầm chuộc lại chấp niệm của ta.
“Phu quân…” Ta khẽ gọi, giọng điệu đã mang theo sự run rẩy.
Tạ Uyên nhìn ta, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Chàng ho nhẹ một tiếng, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, nhưng từng câu từng chữ nói ra đều vô cùng rõ ràng.
“Người kéo ta trở về từ cửa tử, người ngày đêm sắc thuốc, người bán đi cả di vật của mẹ để giữ lại hơi thở cho ta, là nàng, Chi nương. Ta để tâm đến từng ánh mắt lạnh nhạt của nàng, sợ hãi sự cung kính, lễ độ của nàng, bởi vì ta nhận ra mình đã khiến người phụ nữ duy nhất bên cạnh ta tổn thương.”
“Chi nương, tình cảm ta dành cho nàng không phải là trách nhiệm giữa phu thê, cũng không phải là đền ơn đáp nghĩa. Nàng là cô nương tốt, đáng để người khác yêu thương, che chở. Nàng không lẻ loi trên đời này. Trên trời có nhạc mẫu luôn dõi theo nàng. Ở nhân gian này còn có ta. Sao nàng có thể một mình được?”
Cơn mưa ngoài kia vẫn quật xối xả vào hiên nhà, nhưng không khí trong gian phòng nhỏ đã không còn băng giá. Ta đứng đó, nhìn người đàn ông ướt sũng, nghe những lời tự đáy lòng chàng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Rốt cuộc sự phòng bị bấy lâu nay của ta và lòng tự trọng cứng nhắc của một nữ tử bị tổn thương đã hoàn toàn tan rã. Ta hiểu rằng, chàng không lừa dối ta. Trong quá khứ của chàng không có sự hiện diện của ta, nhưng hiện tại và tương lai của chàng, từng giọt mồ hôi và sự nỗ lực của chàng, đều đặt ở nơi ta. Và bản thân ta đối với chàng, cũng là như vậy. Chàng là hiện tại, cũng là tương lai.
Ta gật đầu, sống mũi cay xè, im lặng bước đến bên chàng. Không nói một lời hoa mỹ nào, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc khăn bông lên mái tóc còn sũng nước của chàng, dùng lực vừa phải để lau đi những giọt nước mưa còn vương trên trán.
“Chàng mau vào trong thay y phục sạch đi. Ta đi hâm lại canh cá, ăn nóng mới ấm người được.”
Tạ Uyên khựng lại, chàng ngẩng đầu nhìn ta, cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi thực sự trong hành động của ta, đôi mắt chàng khẽ dao động, kéo theo đó là nụ cười ngập tràn hạnh phúc.
“Được, ta nghe nàng.” Chàng đứng dậy, nhận lấy y phục sạch từ tay ta rồi bước vào gian trong.
Đêm hôm đó, gian bếp nhỏ lại đỏ lửa ấm áp. Rốt cuộc bức màn bằng lụa mỏng ngăn cách giữa hai chúng ta suốt những tháng ngày qua đã được vén lên. Chúng ta vẫn là hai kẻ khốn cùng nương tựa vào nhau giữa thành đông nghèo khó, nhưng từ đêm mưa mùa hạ này, hai trái tim đã thực sự sưởi ấm cho nhau, không còn khoảng cách.
……
Khi việc buôn bán ngày càng ổn định, ta nhớ trước đây Tạ Uyên có nhắc đến chuyện Ninh Anh từng học thêu thùa, suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng ướm lời thử hỏi nàng. Tay nghề của Ninh Anh rất tốt, ta bàn bạc với nàng cùng mở rộng việc làm ăn. Ninh Anh vui vẻ nhận lời. Kể từ đó, hai chúng ta đều dốc hết tâm sức trên từng đường kim mũi chỉ, thêu ra những vật phẩm được lòng khách ghé thăm. Cũng nhờ đó mà lọt vào mắt của những quản sự thuộc gia đình giàu có, bắt đầu nhận được những đơn hàng có giá trị lớn hơn. Ta và Ninh Anh vui mừng khôn xiết, ngày đêm đắm chìm trong từng đường kim mũi chỉ đến mức hai mắt đau nhức, tay chân tê rần. Chúng ta muốn kiếm thật nhiều tiền là thật, nhưng sức cùng lực kiệt cũng là thật. Lúc này ta bàn với Ninh Anh tập hợp những phụ nữ trong thôn còn rảnh rỗi, hễ là những người có hiểu biết về thêu thùa đều có thể giúp sức được. Tay nghề tốt thì có thể trực tiếp thêu, tay nghề chưa tốt thì có thể học hỏi, mà ta và Ninh Anh cũng có thể chỉ dạy.
Phụ nữ trong thôn biết có thể kiếm được tiền thì háo hức muốn đến nhận việc. Ban đầu còn nhiều khúc mắc nhưng dần dà mọi người đều có thể làm quen với công việc. Mà ta với Ninh Anh cũng có thêm thời gian để mà thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Số tiền kiếm được ngày càng khấm khá. Ta giữ lại một khoản tích góp trong nhà rồi bàn bạc với Tạ Uyên về việc dùng số tiền lời để giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn, với hy vọng chúng được đến trường, học những con chữ. Tạ Uyên rưng rưng nhìn ta, gật đầu đồng ý.
---
Mùa hạ vội vã thu dọn những vệt nắng gắt cuối cùng để nhường chỗ cho ngọn gió heo may của tiết trời đầu thu. Căn nhà nhỏ nơi thành đông vẫn là ba gian tranh vách đất, vẫn ngửi thấy mùi khói bếp vào mỗi buổi hoàng hôn.
Một buổi tối đầu thu, gió ngoài cửa sổ thổi qua rặng liễu, mang theo cái lạnh đặc trưng. Tạ Uyên đang cúi đầu chép lại một cuốn sách cổ cho thư quán, ngòi bút lông di chuyển đều đặn trên mặt giấy, phát ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Ta ngồi bên cạnh, tỉ mỉ khâu lại đường chỉ bị sờn ở cổ áo khoác của chàng.
Tạ Uyên bất chợt dừng bút, quay sang nhìn ta, ánh mắt mềm mại như làn nước mùa thu:
“Chi nương, đèn dầu hơi tối, nàng xích lại gần đây một chút đi.”
Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn của chàng, khẽ mỉm cười: “Không sao, đường kim này ta đã nằm lòng rồi, không sai được. Chàng mỏi mắt chưa?”
Tạ Uyên khẽ lắc đầu, đặt bút xuống nghiên rồi nắm lấy bàn tay đang cầm kim của ta. Ngón tay chàng thon dài, có vết chai vì cầm bút, lòng bàn tay vô cùng ấm áp. Chàng bao bọc lấy bàn tay thô ráp của ta, giọng trầm thấp:
“Ngày mai ta đưa nàng đi mua vài sấp vải lụa tốt để may áo mới có được không?”
Ta nhìn bàn tay hai người chúng ta đan vào nhau, trong lòng dâng lên cảm giác an yên đến lạ.
“Được, vậy ta chọn màu trúc xanh, hợp với màu áo của chàng.”
……
Tạ Uyên là người có tài, điều này ta chưa từng hoài nghi. Trận bạo bệnh mùa đông năm ngoái đã suýt chôn vùi một tài năng xuất chúng, nhưng giờ đây, khi bệnh tật đã không còn là nỗi vướng bận, chí hướng của một người đọc sách trong chàng lại một lần nữa trỗi dậy, mạnh mẽ và kiên định hơn trước.
Một đêm muộn, khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ, Tạ Uyên lật mở một cuốn sách cổ đã sờn gáy, nhẹ nhàng nói với ta:
“Chi nương, kỳ thi hương mùa thu năm tới, ta muốn tham gia.”
Ta dừng động tác cuộn chỉ, nhìn về phía chàng: “Phu quân đã quyết định rồi sao?”
Tạ Uyên gật đầu, bóng chàng đổ dài trên vách tường đất, cao rộng và vững chãi.
“Trước đây ta học hành là vì tâm nguyện của cha, vì vinh quang của nhà họ Tạ. Nhưng trải qua một trận sinh tử, ta nhận ra danh lợi hư vinh chỉ là phù phiếm. Giờ đây ta muốn đi thi, là vì muốn cho nàng một danh phận xứng đáng, muốn nàng có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu khi ở bên cạnh ta. Nàng đã làm chủ được cuộc đời mình, làm ăn kinh doanh cũng rất tốt. Chỉ là, ta chưa đủ tốt để đứng bên cạnh nàng.”
Chàng nhìn thẳng vào mắt ta, nói ra lời từ đáy lòng: “Ta không muốn thê tử của Tạ Uyên phải chịu uất ức, dù chỉ là một chút.”
Nhìn sự kiên định trong mắt chàng, ta hiểu rằng người đàn ông này đang dùng cả cuộc đời và danh dự của mình để bù đắp cho những tổn thương cũ của ta. Ta không khuyên chàng từ bỏ để cầu mong sự an nhàn, bởi ta biết, chim ưng thì phải vỗ cánh trên chín tầng trời, một tú tài tài hoa không nên bị giam hãm trong góc thành đông này cả đời.
“Nếu phu quân đã có ý này, ta sẽ dốc lòng chu toàn. Chàng cứ yên tâm đọc sách chờ ngày thi cử, những việc còn lại cứ để ta lo liệu, được không?”
Ta nắm chặt tay chàng, ngữ điệu nhẹ nhàng mà kiên định.
……
Rốt cuộc cũng gần đến ngày lên đường dự kỳ thi Hội.
Ta thức dậy từ lúc canh ba, khi sương mù còn giăng lối ngoài ngõ nhỏ. Dưới ánh lửa bập bùng của bếp lò, ta chuẩn bị hành trang cho Tạ Uyên vô cùng tỉ mỉ. Chiếc tráp gỗ nhỏ được lau chùi sạch sẽ, bên trong xếp ngay ngắn nghiên mực đá thô, những ngọn nến sáp loại tốt, vài quản bút lông bọc trong vải mềm, và những phong bánh lương khô tự tay ta nướng kỹ, có thể giữ được lâu ngày mà không hỏng.
Khi Tạ Uyên bước ra, ta tự tay khoác lên người chàng bộ trường bào màu xanh trúc mới tinh được cắt may từ sấp lụa mà chàng đã mua về cho ta vào mùa đông năm ngoái. Đứng dưới ánh ban mai vừa hé rạng, dáng người chàng cao lớn đĩnh đạc, tựa như một thân tre thẳng tắp vươn lên giữa sương gió, không còn chút dấu vết nào của người ốm yếu năm xưa.
Ta kiễng chân, chỉnh lại cổ áo cho chàng, khẽ nói: “Ta đã để lộ phí và thư giới thiệu của Chu chưởng quầy trong túi áo trong của chàng rồi. Vào đến Kinh thành, chàng nhớ tìm nơi ở nào yên tĩnh gần điểm thi, đừng tiếc vài văn tiền mà làm khổ thân thể.”
Tạ Uyên nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng thứ tình cảm nặng tựa ngàn cân. Chàng giơ tay, nhẹ nhàng v**t v* cây trâm ngọc bích trên mái tóc ta, giọng nói kiên định:
“Chi nương, ở nhà giữ gìn sức khỏe. Chờ ta vinh quy trở về.”
Ta gật đầu, cố giữ nụ cười bình thản trên môi để chàng yên lòng bước đi. Ta không khóc, cũng không dặn dò dông dài. Ta đứng bên cánh cửa rào bằng tre, nhìn bóng dáng cao gầy của chàng mang theo lều chõng, bước từng bước một vào làn sương sớm, khuất dần ở phía đầu ngõ.
Tạ Uyên đi rồi, căn nhà ba gian trở nên trống trải lạ thường. Góc thư phòng không còn tiếng mài mực, không còn bóng lưng thầm lặng thức thâu đêm dưới ánh đèn dầu.
Ta biết, chàng ở nơi trường thi xa xôi kia chiến đấu vì hoài bão của một đấng nam nhi, và cũng vì mái nhà nhỏ của hai chúng ta. Ta ở nơi này, giữ lửa cho gian bếp luôn ấm áp, tĩnh lặng chờ ngày chàng quay về, khép lại những chuỗi ngày gian nan khổ cực.
Mùa đông năm thứ ba sau khi thành thân, trận tuyết đầu mùa lại phủ trắng xóa cả thành đông. Hôm đó là gần một năm kể từ ngày Tạ Uyên rời đi. Ta đóng cửa tiệm thêu sớm, về nhà dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, nấu một nồi canh cá nóng hổi bốc khói nghi ngút, ngồi bên bàn thắp lên ngọn đèn dầu, vừa gõ bàn tính tính toán danh mục cuối cùng vừa lắng nghe tiếng gió gào thét bên ngoài cửa sổ.
“Cộc, cộc, cộc.”
Tiếng gõ cửa vang lên, không dồn dập mà vô cùng nhịp nhàng, quen thuộc.
Ta buông bàn tính xuống, gấp gáp lao ra mở cửa. Dưới làn tuyết rơi lả tả, Tạ Uyên lẳng lặng đứng đó. Chàng khoác một chiếc áo lông cừu màu xám mà ta từng gửi tới Kinh thành, khuôn mặt hồng hào, khỏe mạnh, đôi mắt sáng rực như vì sao sáng giữa đêm đông. Chàng nhìn ta, nụ cười rạng rỡ trên môi, vòng tay giang rộng.
Ta lao thẳng vào lòng chàng, ôm chặt lấy thắt lưng chàng không chút do dự. Mùi hương thanh khiết của tuyết tan hòa lẫn mùi mực quen thuộc trên người chàng bao bọc lấy ta, mang đến sự ấm áp thấu tận tâm can.
Đêm hôm đó, căn phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng và hơi ấm từ lò sưởi mới. Chúng ta ngồi sát bên nhau dưới ánh đèn dầu, Tạ Uyên lật mở cuốn sổ chi tiêu mới, bên cạnh là chiếc bàn tính bằng gỗ mun trơn nhẵn.
Cảnh tượng này gợi ta nhớ đến những ngày đầu mới bước chân về nhà họ Tạ làm dâu. Khác biệt duy nhất chính là, ban đầu là hai kẻ xa lạ khốn cùng bị buộc chặt vào nhau với hi vọng có thể sống qua một kiếp người, còn bây giờ là hai tâm hồn đồng điệu hướng về nhau, cùng nhau chia sẻ mật ngọt của cuộc đời. Gian khổ qua rồi, chỉ mong có thể bình an tiến về phía trước.
Tạ Uyên gảy gảy vài hạt bàn tính, chợt ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt ngập tràn ý cười chọc ghẹo.
“Phu nhân Trạng nguyên, nàng còn nhớ ngày đầu tiên gả cho ta không? Lúc đó nàng nhìn ta như nhìn một xác chết sắp được khiêng vào quan tài vậy.”
Ta lườm chàng, tai hơi đỏ lên, dứt khoát đáp: “Không nhớ.”
Tạ Uyên khẽ cười, tiếng cười trầm thấp, lồng ngực nhẹ nhàng rung lên: “Nói dối. Ta nhớ rất rõ, lúc đó nàng còn không thèm cười với ta lấy một cái.”
Ta không nhịn được cũng bật cười theo, một lát sau mới khẽ đáp lại:
“Vốn dĩ ta và chàng chưa từng quen biết, ngày thành hôn cũng là lần đầu gặp mặt. Thậm chí cả nghi lễ bái đường cơ bản cũng không có. Mà chàng lại trong tình cảnh ấy, làm sao mà ta cười nổi đây?”
Tạ Uyên nhìn ta chằm chằm, sau đó nhẹ nhàng kéo ta vào lòng, khàn giọng nói:
“Cho nên, Chi nương à, ta bù lại cho nàng một lễ cưới thực sự, có được không?”
Ta ngẩng đầu nhìn Tạ Uyên, người đàn ông rũ mắt nhìn ta, trong đáy mắt sóng sánh nước như chứa đựng cả biển hồ. Thấy ta không trả lời, cằm chàng lại đặt l*n đ*nh đầu ta, vòng tay siết lại thật chặt, lặp lại một lần nữa.
“Được không?”
Ta vươn tay ôm lấy thắt lưng chàng, khẽ gật đầu, nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây.
“Được.”
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi dày đặc, phủ trắng xóa những mái nhà thành đông. Nhưng bên trong căn phòng nhỏ này, ngọn đèn dầu vẫn sáng tỏ, sưởi ấm hai trái tim đã từng chịu nhiều tổn thương nay đã hòa chung một nhịp đập. Mùa đông có lạnh giá đến đâu, trong nhà vẫn luôn ngập tràn nắng xuân ấm áp.
(Hết)
Hoàn thành — Chương 4
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Rừng Thép
151 ch
Xuân Không Đến Muộn - Túc Nguyệt Thượng
15 ch
Tân Hôn Bạc Hà - Yến Chấp
53 ch
Đại Hạn Không Chạy Nạn Ta Vào Núi Sâu Điền Viên Làm Giàu
119 ch
Lương Thiếp Thanh Hòa
7 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.