1.937 chữ · ~13 phút đọc
Chương 19: Lời từ chối và Chiến dịch "Mưa dầm thấm lâu"
Tôi rất cảm động, thực sự rất cảm động. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn cúi đầu thật sâu trước mặt Phó Chu và từ chối lời tỏ tình của anh.
Phó Chu hoàn toàn khác biệt với tên người yêu cũ tồi tệ kia, tôi hiểu rõ điều đó. Anh thực sự rất tôn trọng người khác, không phải kiểu giả vờ tử tế vài ngày của mấy gã đàn ông tồi ngoài kia, và anh cũng thực sự thích tôi nữa. Tôi nghĩ, có lẽ mình cũng đã có chút rung động với Phó Chu rồi, nhưng bóng ma tâm lý từ mối tình trước vẫn khiến tôi mắc kẹt trong căn bệnh PTSD nặng nề.
Sau khi nghe xong chuỗi lời xin lỗi liên tục của tôi, Phó Chu cũng không hề lật mặt hay tỏ ra tức giận, anh chỉ khẽ gật đầu: "Từ chối là quyền lợi vốn có của em, em không cần phải vì chuyện đó mà cảm thấy có lỗi."
Trời ơi anh ta tốt quá vậy!! Làm tôi càng thấy áy náy hơn đây này!! Tôi cảm kích cúi đầu thêm cái nữa: "Sếp ơi, sau này em nhất định sẽ dốc hết sức làm việc để báo đáp công ơn của anh và công ty ạ!" Phó Chu bất lực mỉm cười, không nói gì thêm.
Cứ ngỡ mối quan hệ của chúng tôi từ đây sẽ quay trở lại thành quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường. Ai ngờ đâu sang ngày hôm sau, thứ Năm. Toàn công ty bất ngờ được phát miễn phí combo gà rán KFC, và người đứng sau tài trợ không ai khác chính là sếp tổng với lý do "khao nhân viên".
Đám đồng nghiệp nháo nhào lên bàn tán: "Vãi chưởng, hôm nay sếp ăn trúng cái gì thế không biết? Tâm trạng tốt đột xuất vậy luôn!"
Tôi nhìn miếng gà rán trên bàn mình, trong lòng cứ thấy bồn chồn không yên. Không lẽ là vì tối qua tôi vừa mới lướt thấy cái văn mẫu "KFC Crazy Thursday" trên mạng sao?! Miếng gà này ngửi thì thơm đấy nhưng tôi không dám ăn, đành cầm tài liệu lên gõ cửa phòng anh.
Tôi: "Khụ khụ, sếp ơi, anh có trong đó không ạ... Chuyện cái combo gà rán ấy..." Sếp tổng tốt nhất hệ mặt trời: "Sao thế, em không thích ăn à?" Vãi thật!! Hóa ra là vì tôi thật à!
"Không phải đâu sếp, mặc dù nói ra lời này có hơi kỳ cục, nhưng mà... em vừa mới từ chối anh tối qua xong cơ mà..." Sếp tổng tốt nhất hệ mặt trời: "Tôi biết chứ." "Nhưng đâu có điều luật nào quy định là bị từ chối thì không được phép tiếp tục theo đuổi nữa, đúng không?"
Tôi hoàn toàn câm nín. Phó Chu lập luận vô cùng sắc bén: "Từ chối là quyền của em, nhưng theo đuổi lại là quyền của tôi, có đúng không nào? Tôi sẽ không để người trong công ty phát hiện ra đâu, cũng sẽ không làm em phải vướng vào bất kỳ rắc rối nào, vậy nên có thể cho phép tôi giữ lại cái quyền tiếp tục theo đuổi này được không?"
Chương 20: Chiêu trò "Giải phóng phong ấn" của Sếp tổng
Lời đã nói đến nước này, tôi thực sự không biết phải từ chối ra sao nữa. Cứ tưởng Phó Chu thuộc kiểu người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ai dè thấy rồi anh ta cũng quyết không quay đầu!! Mà tại sao lại như vậy chứ? Tại sao đối tượng cứ phải là tôi mới chịu?
Tôi sực nhớ ra lời Phó Chu nói trước đó về việc quen biết tôi hơn ba tháng, bèn mở miệng hỏi thử. Nhưng anh chỉ mỉm cười bí hiểm: "Cái này chỉ có bạn gái tôi mới được quyền biết thôi."
Hả? Giờ còn bày đặt chơi trò kéo đẩy lạt mềm buộc chặt nữa cơ đấy! Thôi bỏ đi, chắc bị từ chối thêm vài lần nữa là tự khắc biết đường rút lui thôi mà.
Thời gian sau đó ở công ty, chúng tôi vẫn cư xử với nhau hoàn toàn bình thường như trước. Vì trong lòng vẫn còn cảm giác tội lỗi nên tôi làm việc càng thêm năng nổ, nhiệt tình hơn. Cứ mỗi lần phòng chúng tôi phải tăng ca, công ty lại đột xuất có thêm chuyên mục "Tea time" với đủ loại bánh ngọt, trà sữa.
Còn về mặt riêng tư, thỉnh thoảng địa chỉ nhà tôi lại nhận được vài món bưu kiện gửi tới, bên trong hầu hết là mấy món đồ chơi nhỏ cho con Hạ Đại Tráng và những bó hoa tươi tắn dành cho tôi. Giá trị của chúng không quá lớn, hoàn toàn nằm trong mức vừa phải để không khiến tôi cảm thấy quá áp lực hay khó xử.
Tôi nhắn tin chuyển tiền lại cho anh: "Anh chu đáo quá, cảm ơn anh." Phó Chu quyết không nhận: "Chu đáo với người mình thích là chuyện nên làm mà." Mặt tôi lại được một phen đỏ bừng lên vì ngượng.
Cái gã này rốt cuộc là bị làm sao vậy? Kể từ sau cái ngày tôi bị bại lộ danh tính, anh ta giống như được giải phóng phong ấn vậy! Suốt ngày cứ thế mà tung đòn trực diện! Mấy lời sến súa ngày trước chỉ dám nhắn qua tài khoản phụ thì bây giờ anh ta đem nói thẳng trước mặt tôi hết luôn!!
"Hơn nữa chút tiền này đối với tôi cũng chẳng thấm vào đâu, em không cần phải cảm thấy áp lực làm gì." Tôi: [?] [Anh đang cố tình phân biệt giai cấp với một đứa vô sản như tôi đấy à?]
Phó Chu nhắn lại: [Ừ, thế nên gã tư bản vạn ác này đang rất cần một vị anh hùng vô sản đến để thu phục đây.] [Em có muốn thử một lần làm vị anh hùng trừ hại cho dân không?] Tôi lập tức off mạng chuồn lẹ.
Mấy lời thả thính của Phó Chu ngày càng mượt mà, điêu luyện hơn, làm tôi bắt đầu thấy chống đỡ không nổi rồi. Nhưng cách thức hành động của anh thì vẫn cứ vụng về, ngốc nghếch như trước, chẳng biết dùng chút mưu mẹo, tâm cơ nào cả.
Có một lần sau khi cả phòng vừa nhận được phần trà chiều từ sếp, một đồng nghiệp nữ bỗng dưng nổi m.á.u buôn chuyện: "Mọi người có thấy dạo này sếp Phó nhìn giống như đang yêu không?" "Tôi cũng phát hiện ra nè! Dạo này thấy sếp hay cười hẳn ra! Chắc chắn là đang được tình yêu nuôi dưỡng rồi chứ còn gì nữa!!" "Chậc chậc, nói thế chứng tỏ sếp Phó cũng không phải là tảng đá ngàn năm đâu nhỉ! Làm tôi cũng thấy rạo rực muốn thử nhảy vào cưa cẩm xem sao rồi đấy."
Nghe xong mấy lời đó, không hiểu sao trong lòng tôi bỗng thấy nghẹn nghẹn, bèn đứng dậy đi vào phòng pantry để lấy nước uống, đúng lúc chạm mặt trợ lý Chu của anh. "À phải rồi, Hạ Nguyệt, em đợi chút." Trợ lý Chu gọi giật tôi lại: "Lúc tan làm em cầm mấy tập tài liệu này mang qua nhà sếp Phó giúp anh nhé, bảo sếp ký xong rồi mai mang lại đây."
Mang qua nhà Phó Chu á?? Vừa mới khen anh ta ngốc nghếch xong, hóa ra là đã bài binh bố trận sẵn trò này rồi à?
Chương 21: Nhiệm vụ bất đắc dĩ và Đôi dép thỏ hồng
Trợ lý Chu thở dài ngao ngán: "Anh cũng không muốn làm phiền em đâu, nhưng sếp Phó đang bị sốt cao đùng đùng, đống công việc tồn đọng này anh xử lý không xuể nữa rồi, thực sự là quá tải rồi."
Tôi ngẩn người. Anh ta bị bệnh sao? Nhưng rõ ràng sáng nay tôi vẫn còn nhận được tin nhắn của anh cơ mà, tại sao lại không nói cho tôi biết chứ? Cái gã ngốc này không biết là bộ dạng bệnh tật yếu đuối của đàn ông dễ k*ch th*ch bản năng làm mẹ của hội con gái lắm sao? Đúng là chẳng biết dùng thủ đoạn gì cả.
"Với lại chủ yếu là vì em với sếp Phó ở cùng một khu chung cư, tiện đường quá còn gì! Nếu em không muốn đi thì để anh tìm người khác vậy." Nói xong, anh ta liền vội vàng quay lưng bỏ đi. Tôi: "...?" Anh ta cũng ở cùng khu chung cư với tôi thật à?
Nhìn vào địa chỉ ghi trên giấy, tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tự mình đi một chuyến, không nhờ vả ai khác nữa. Dù sao thì người ta cũng đối xử tốt với mình thời gian qua, giờ thấy người ta ốm đau mà làm ngơ thì cũng không phải đạo, đúng không nào? Chỉ là trả món nợ ân tình thôi, tuyệt đối không phải vì bản thân tôi đang rất muốn đến thăm anh ta đâu nhé!
Nhìn đống tài liệu chất cao như núi kia, tôi bỗng thấy thương cảm cho Phó Chu vãi chưởng. Làm sếp cũng chẳng sung sướng gì cho cam.
Nhà của Phó Chu đúng là cùng một khu chung cư với tôi thật, chỉ có điều khác block. Chỉ cách nhau có một con đường nội khu thôi mà giá nhà bên này đã đắt gấp mấy lần bên tôi rồi. Đúng là thế sự xoay vần.
Nhấn chuông cửa, Phó Chu ra mở cửa cho tôi: "Sao giờ này mới mang tới? Đống tài liệu đó..." Nhìn thấy người đứng trước cửa là tôi, câu nói của anh bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, khuôn mặt đang bơ phờ bỗng chốc nghệch ra: "Em... sao em lại đến đây?"
Anh đang mặc một bộ đồ mặc nhà đơn giản, sắc mặt nhợt nhạt không một giọt m.á.u, mái tóc cũng không thèm chải chuốt vuốt keo, nhìn qua trông vô cùng hiền lành và vô hại.
Tôi khẽ hắng giọng một cái: "Trợ lý Chu bận quá nên nhờ em mang tài liệu qua cho anh." "Khụ... Tôi khụ khụ khụ... Em vào nhà trước đi, rồi đợi tôi một lát nhé!" Phó Chu ho vài tiếng khục khặc, khóe mắt lộ rõ vệt đỏ hoe vì mệt. Anh với tay lấy từ trong tủ giày ra một đôi dép đi trong nhà dành cho nữ mới tinh, đặt xuống đất rồi vội vàng xoay người chạy biến vào trong.
Tôi nhìn đôi dép thỏ hồng đáng yêu dưới chân, ướm thử một cái. Vừa vặn như in. Sao anh ta lại biết size giày của mình nhỉ? Trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp, tôi chậm rãi bước vào nhà, lại thấy Phó Chu đang vội vã từ trong phòng đi ra. Anh đã thay một bộ quần áo thường ngày chỉnh tề, trên mặt còn đeo thêm một chiếc khẩu trang kín mít. "Tôi vẫn chưa khỏi hẳn, sợ lây bệnh cho em."
Tôi: "..." Ban nãy ra mở cửa có thấy đeo đâu, hóa ra là chỉ sợ lây cho mỗi mình tôi thôi, còn trợ lý Chu thì mặc kệ số phận à!
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
196 ch
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
11 ch
Thần Nữ Của Ta
14 ch
Thẩm Lệnh Nghi
14 ch
Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt
6 ch
Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp
6 ch
Thuê Phu Quân - Tri Nhất
7 ch
Khương Nguyệt - Đại Bạch Thỏ Nải Đường
4 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.