1.864 chữ · ~13 phút đọc
19.
Trên đường trở về, trẫm cùng hoàng hậu cưỡi chung một ngựa.
Nàng ấy nhỏ nhắn mềm mại, nép sát trong lòng trẫm.
Tóc đen óng thoang thoảng hương hoa quế.
Phụ thân Phương Cẩn Du là đại tướng quân.
Vậy mà nàng ấy chẳng thừa hưởng nổi nửa phần khí khái tướng môn.
Trái lại giống như một mèo con ngoan ngoãn.
Lặng lẽ dựa vào lòng trẫm.
Lòng trẫm gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Bất giác ghìm cương, cố ý đi chậm lại.
Lúc về tới doanh trướng.
Phương Cẩn Du thần thần bí bí lấy ra một bó hoa.
Rồi nhẹ nhàng nhét vào tay trẫm.
A a a!
Chính tay nàng ấy hái!
Nàng ấy chạy xa như vậy là để hái cho trẫm!
Trẫm thích quá đi mất!
Trẫm khẽ ho một tiếng.
Chỉ khẽ gật đầu.
Không dám quá mức vui vẻ.
...
Không hiểu vì sao.
Dạo gần đây, dù Phương Cẩn Du vẫn ngủ chung với trẫm.
Nhưng lại không còn chủ động dựa sát nữa.
Trước kia nàng ấy luôn quấn trẫm.
Còn thường xuyên động tay động chân với trẫm.
Hay là...
Nàng ấy đã chán trẫm rồi?
Hay là...
Nàng ấy không còn thích trẫm nữa?
Trẫm phiền ch ế t mất.
Trẫm lật thoại bản ra xem.
Càng xem càng phiền.
Quả nhiên.
Tình yêu của nữ nhân chẳng chịu nổi thời gian bào mòn.
Trẫm đếm ba ngày.
Nếu Phương Cẩn Du còn không chịu sờ trẫm...
Thì trẫm...
Thì sẽ nới thêm một ngày nữa!
Bốn ngày trôi qua.
Ngoại trừ những tiếp xúc cần thiết, Cẩn Du vẫn không hề đụng đến trẫm.
Thế là trẫm vô cùng mất mặt tiếp tục gia hạn.
Một ngày rồi lại một ngày.
Gia hạn suốt mười lăm ngày...
Cho đến khi trở về hoàng cung.
Thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng Phương Cẩn Du đâu nữa.
Hu hu.
Chắc chắn trẫm đã bị hoàng hậu phụ tình!
Nếu chuyện này truyền ra ngoài...
Sợ rằng thiên hạ sẽ cười rụng răng mất!
Không được!
Trẫm cũng không thèm để ý đến nàng ấy nữa!
20.
Không ngờ sau bữa trưa.
Cẩn Du lại tìm đến.
Nhìn dáng vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra của nàng ấy.
Trẫm vậy mà còn ôm chút mong đợi.
Đúng là tự mình đa tình.
Trẫm tức ch ế t đi được!
Nàng ấy dường như cũng không vui.
Hầm hầm chạy thẳng ra ngoài.
Trong lòng trẫm bực bội.
Tiện tay chộp lấy quyển sách trên bàn rồi xé xoẹt xoẹt.
Nghe thấy động tĩnh, Lâm công công hốt hoảng chạy vào quỳ sụp xuống.
“Hoàng thượng bớt giận! Đây là cuốn thoại bản mới nhất mà nô tài phải vất vả lắm mới mua được cho người!”
Trẫm khựng lại.
Lật tới bìa sách.
Đôi mắt lập tức trợn tròn.
《Bá Đạo Hoàng Đế Yêu Ta》?
“Chẳng lẽ đây chính là cuốn mà hôm trước ngươi nói, bá đạo hơn những quyển trẫm từng đọc gấp trăm lần?”
“Hoàng thượng, chính là nó!
“
"..."
Trẫm...
Trẫm hận không thể ch ặ t luôn cái tay mình!
“Ngươi!”
“Đào ba thước đất cũng phải kiếm cho trẫm một cuốn khác!”
“Nô tài tuân chỉ...”
Trước khi lui ra, Lâm công công lại nghe trẫm căn dặn:
“Quy củ cũ.”
“Tuyệt đối không được để ai nhìn thấy.”
“ Nếu không...”
“Coi chừng cái đầu của ngươi!”
“Nô tài hiểu rõ.”
Lâm công công quả nhiên là tâm phúc của trẫm.
Ngay ngày hôm sau đã mang tới một quyển mới.
Nhưng xem ra hắn gặp chuyện gì đó.
Vừa tới đã quỳ xuống thỉnh tội.
“ Hoàng thượng! Đều do nô tài sơ suất!”
“Khi đóng quyển lại, không hiểu sao lại làm mất một trang!”
“Xin hoàng thượng ch é m đầu nô tài!”
Trẫm khoát tay:
“Chỉ cần không bị người khác phát hiện là được.”
“Ngày mai chép lại một trang bổ sung là xong.”
Hôm sau.
Lâm công công lại tiếp tục quỳ gối nhận tội.
“ Hoàng thượng!”
“Nô tài có lỗi với người!”
“Hôm nay trên đường đi qua Ngự Hoa Viên, nô tài gặp cung nữ của hoàng hậu nương nương.”
“Nàng ấy chỉ vào cuốn thoại bản hỏi đó là thứ gì.”
“Nô tài đành nói là nhặt được trên đường, đang định mang đi đốt.”
“Nào ngờ nàng ấy nhất quyết muốn giúp nô tài.”
“Nô tài đành phải giao cho nàng ấy...”
Trẫm nghiến răng ken két:
“ ...Không sao.”
May mà chưa bị phát hiện người đọc là trẫm.
Lâm công công lập tức đập ngực cam đoan:
“Hoàng thượng yên tâm!”
“Nô tài giờ đã quen đường quen lối!”
“Lập tức đi mua cho người một quyển mới!”
21.
《Bá Đạo Hoàng Đế Yêu Ta》 quả nhiên là kiệt tác trong giới thoại bản đương thời.
Trẫm thức trắng nửa đêm, đọc một mạch hơn nửa quyển.
Ngay từ những chương đầu đã khiến người ta tim đập chân run, khó trách quyển thoại bản này lại khó mua đến vậy.
Vừa chợp mắt nghỉ ngơi được một lát, Lâm công công đã vội vàng đến báo:
“Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương vừa tự xin chuyển vào lãnh cung.”
Cái gì?!
Nàng ấy thật sự muốn đoạn tuyệt với trẫm?
Trẫm ngay cả thoại bản cũng chẳng buồn đọc nữa, lập tức bật dậy lao thẳng đến Phượng Minh cung.
Nhưng khi tới nơi...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Trong tẩm điện của Phương Cẩn Du đã trống không.
Đồ đạc đều được dọn sạch.
Tức ch ế t trẫm rồi!
Trẫm đang định đi thẳng đến lãnh cung, chợt nhìn thấy trên án thư có một quyển sổ.
Tiến lại gần xem kỹ.
Mới phát hiện đó là nhật ký sinh hoạt của Phương Cẩn Du.
Đã nhìn thấy rồi...
Nhân tiện xem thử trong lòng nàng ấy có trẫm không.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa.
Rọi lên những hàng chữ đen trên nền giấy trắng, chói mắt lạ thường.
Nàng ấy viết:
“Đột nhiên có một ngày, đến giờ Tuất ta lại nhìn thấy q u ỷ. Thật đáng sợ. Ta muốn về nhà hu hu!”
Nàng ấy viết:
“Hoàng thượng có thể khiến q u ỷ biến mất. Ta muốn ngày nào cũng ở cạnh hoàng thượng.”
Nàng ấy lại viết:
“Hóa ra thứ khiến q u ỷ quái biến mất là khối ngọc ấy. Giá như biết sớm hơn thì tốt rồi, nhưng...”
Đọc đến đây.
Lửa giận dữ bùng lên dữ dội.
“Bốp!”
Trẫm ném mạnh quyển sổ xuống đất.
Phất áo bỏ đi.
Hóa ra...
Hóa ra Phương Cẩn Du tiếp cận trẫm chỉ để lợi dụng trẫm.
Hóa ra...
Bấy lâu nay đều là trẫm tự mình đa tình.
Khi trẫm tới lãnh cung.
Người nào đó vừa ngủ dậy.
Đối diện trẫm chất vấn.
Phương Cẩn Du chỉ lười biếng ngáp một cái.
“Hoàng thượng còn nhớ đến thần thiếp sao? Thật là hiếm thấy.”
Nàng ấy có ý gì đây?
Nói cứ như thể trẫm lạnh nhạt với nàng ấy vậy.
Rõ ràng là nàng ấy có được hoàng ngọc, không còn nhìn thấy những thứ đáng sợ kia nữa.
Rồi đá trẫm sang một bên!
Trẫm lập tức phản bác:
“Nàng đổi trắng thay đen!”
Phương Cẩn Du chống nạnh:
“Người ác nhân cáo trạng trước!”
Nhìn bộ dạng đầy lý lẽ của nàng.
Ngay cả trẫm cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Nhưng chứng cứ rõ ràng như thế.
Phương Cẩn Du còn chối được sao?
Dù mang đầy bụng tức tới đây.
Nhưng vừa nhìn thấy nàng ấy.
Cơn giận cũng vơi đi không ít.
Trẫm chỉ hậm hực nói:
“Rõ ràng là nàng không thèm để ý tới trẫm.”
“Nói bậy! Rõ ràng là hoàng thượng không để ý thần thiếp, còn suốt ngày khó ở!”
Phương Cẩn Du còn dám nói trẫm bày sắc mặt?
Nếu không phải nàng ấy trêu chọc trẫm xong lại quay lưng bỏ trẫm...
Trẫm lập tức lấy chứng cứ ra.
22.
Hoàng hậu quả nhiên sững sờ.
Trẫm nhân cơ hội bổ sung:
“Nàng nhìn thấy q u ỷ.”
“ Nàng lợi dụng trẫm.”
“ Lợi dụng xong liền không cần nữa!”
Người trước mặt thoáng căng thẳng.
Sau đó vội vàng nói:
“Thần thiếp chỉ viết thoại bản chơi thôi mà!”
Nàng ấy còn bịa!
Nàng ấy còn tiếp tục lừa trẫm!
Nếu chỉ là thoại bản...
Vậy bộ dạng hôm ấy nàng ấy ngồi giữa rừng, sờ tới sờ lui, cười vui vẻ như thế là thế nào?
Lẽ nào thật sự là...
“Luyện công”?
Trẫm mà tin mới lạ ấy!
Kết hợp với những gì viết trong nhật ký.
Trẫm kết luận hôm đó hoàng hậu nhất định đang trò chuyện với đám q u ỷ quái kia.
Nghĩ cũng kỳ lạ.
Nàng ấy ychẳng phải rất sợ sao?
Có lẽ...
Q u ỷ cũng có kẻ tốt người xấu.
Trẫm kể lại những gì mình nhìn thấy.
Hoàng hậu cuối cùng cũng chịu nhận.
“Được rồi hoàng thượng.”
“Thần thiếp nhận tội.”
“Người muốn phạt thế nào cũng được.”
“Tuy ban đầu thần thiếp quả thật cố ý tiếp cận người...”
“Nhưng sau khi có được khối ngọc, thần thiếp thật sự không cố ý lạnh nhạt!”
Trẫm vốn không phải người không chịu nghe giải thích.
Huống hồ...
Người đó còn là Phương Cẩn Du.
Trẫm tin nàng ấy.
Nhưng trẫm vẫn rất tủi thân.
Nàng ấy chẳng nói gì với trẫm.
Đột nhiên lại đối xử với trẫm như thế.
Trong lòng nàng ấy...
Rốt cuộc có trẫm hay không?
Ý trẫm là...
Bỏ qua tất cả những hiểu lầm trước kia.
Trong trái tim Phương Cẩn Du.
Có vị trí nào dành cho trẫm không?
Đáng ghét!
Không thích thì trêu chọc trẫm làm gì!
Trẫm bất mãn.
Phương Cẩn Du nhất thời nghẹn lời.
Rồi kéo nhẹ tay áo trẫm.
Giọng nói mềm mại hẳn.
“Hoàng thượng.”
“Sau khi có được khối ngọc, thần thiếp vẫn thích ở cạnh người.”
“Nhưng trước kia đêm nào cũng bị ma q u ỷ dọa tỉnh.”
“Nay cuối cùng đã được ngủ yên.”
“Mấy ngày ấy thần thiếp chỉ muốn ngủ bù thôi.”
“Thần thiếp vẫn luôn nhớ những điều tốt đẹp hoàng thượng đối xử với thần thiếp.”
“Sau khi hồi cung, thần thiếp còn thêu cho người bùa bình an.”
“ Vì thế mới vô tình xem nhẹ người.”
“Sau đó lại thấy hoàng thượng chẳng thèm để ý đến thần thiếp.”
“ Thần thiếp mới giận dỗi người.”
Trẫm còn chưa kịp suy nghĩ.
Đã nghe nàng ấy nói tiếp:
“Hoàng thượng...”
“Đừng giận nữa mà.”
Giọng mềm như bông.
Trái tim trẫm lập tức tan chảy.
Còn giận gì nữa?
Trẫm đâu phải người nhỏ mọn.
Huống hồ Phương Cẩn Du đã nói rồi.
Nàng ấy chỉ đang ngủ bù.
Nàng ấy còn tự tay thêu bùa bình an cho trẫm.
Hì hì.
Những điều tốt đẹp trẫm dành cho nàng ấy.
Phương Cẩn Du đều ghi nhớ trong lòng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ánh Hà
11 ch
Minh Đài Hữu Anh - Mặc Mặc Vô Văn
7 ch
Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc
200 ch
Thiên Kim Bá Đạo: Tính Một Quẻ, Cả Giới Thượng Lưu Rúng Động
200 ch
Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.