1.584 chữ · ~11 phút đọc
8.
Tống Thanh rõ ràng ngây người.
Một lúc lâu sau, hắn mới luống cuống đỡ chân ta sau đó quát khẽ:
"Hoàng hậu, xuống cho trẫm!"
Khi ta mở mắt ra lần nữa, đám q u ỷ xung quanh quả nhiên đã biến mất.
Nhưng...
Hoàng thượng đang đỡ chân ta thế này, bảo ta xuống kiểu gì?
"Hoàng thượng phải buông tay trước đã."
"À... à đúng."
Tống Thanh lập tức buông tay.
Ta theo thân hắn trượt xuống dưới.
Ngay sau đó lại cảm giác như bị thứ gì đó cấn phải.
Trong nháy mắt, ta hiểu ngay chuyện gì.
Nhưng hiểu thì hiểu, da mặt ta vẫn chưa dày đến mức đó.
Ta cuống quýt lùi lại mấy bước, ánh mắt đảo loạn khắp nơi, vội tìm đại cái cớ:
"Hoàng thượng! Nhiều sao quá!"
Tống Thanh ngẩng đầu nhìn trời, nghiêm túc phụ họa:
"Ha ha, đúng là nhiều thật."
"ẦM"
Trời tối sầm.
Mây đen giăng kín.
Tiếng sấm như muốn rách cả màng nhĩ.
"... Ha ha ha."
Ta kéo tay hắn.
"Hoàng thượng, vào trong ngồi."
Tống Thanh cũng quên mất hất tay ta ra.
"Ừm... được."
Chưa đầy một khắc trước còn xa cách như thế.
Vậy mà lúc này hai chúng ta đã tay trong tay bước vào tẩm điện.
Đám cung nữ thái giám trợn mắt nhìn.
Ai nấy đều chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
Vào nội điện.
Ta đích thân giúp Tống Thanh cởi áo.
Vô cùng ân cần.
Tống Thanh căng thẳng nắm ch ặ t vạt áo:
"Hoàng hậu... hay để trẫm tự làm."
"Ây da~"
Ta cười duyên.
"Chúng ta là phu thê già rồi, hoàng thượng ngại ngùng gì chứ?"
Hắn mím môi.
Một lát sau mới hỏi:
"Vậy... trẫm giúp nàng cởi áo nhé?"
Dứt lời.
Móng lợn kia lập tức vươn tới.
Ta phản ứng cực nhanh, lùi phắt ra sau.
"Chuyện này... hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, tự mình làm mấy việc ấy không hay."
Sau một hồi giằng co.
Cuối cùng hắn vẫn ngoan ngoãn tách ra, mỗi người một bên bình phong thay y phục.
Rõ ràng không phải lần đầu ngủ chung.
Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Lần này...
Cả hai đều cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Tống Thanh quay lưng về phía ta.
Rất lâu sau.
Có lẽ đã ngủ rồi.
Còn ta vẫn đang chìm đắm trong niềm vui vì không phải thấy q u ỷ.
Không biết đã qua bao lâu.
Trước mắt lại bất ngờ lướt qua một bóng đen q u ỷ dị.
Đến giờ rồi.
Ta lập tức nhanh tay sờ lưng Tống Thanh một cái.
Cảm nhận được thân thể hắn khẽ run.
Ta vội rút tay về.
Tống Thanh chậm rãi quay đầu.
Âm u nói:
"Hoàng hậu, nàng đang làm gì?"
Ta mặt không đỏ, tim không đập, bình tĩnh đáp:
"Hoàng thượng, người dùng bồ kết nào vậy? Sao da lại mịn màng, trơn láng thế này?"
"..."
Tống Thanh nghẹn lời hồi lâu.
Sau đó nghiêm túc nói:
"Hoàng hậu, nàng đừng hòng thèm khát thân thể trẫm."
Ta biết hành vi của mình quả thật rất đáng ngờ.
Nhìn kiểu gì cũng giống...
Đang thèm khát hoàng đế.
Nhưng để tránh đám q u ỷ tìm tới gây phiền phức.
Nhận cũng chẳng sao.
Thế nên ta thuận miệng đáp:
"Hoàng thượng sao lại nói thế? Chúng ta chẳng phải phu thê sao?"
Tống Thanh nghiêm giọng:
"Trẫm phải giữ thân trong sạch cho ý trung nhân lai."
Trong bóng tối.
Ta âm thầm giơ ngón cái.
Tống Thanh, đúng là tấm gương nam đức!
9.
Sáng hôm sau.
Tống Thanh lại lải nhải đòi đưa Phúc Bảo đi.
Ta biết mình không nên nửa đêm cứ cách nửa canh giờ lại sờ hắn.
Nhưng bây giờ đám q u ỷ kia đã nâng cấp rồi!
Ngay cả lúc ngủ cũng bị chúng làm ồn tới tỉnh.
Ta sầu ch ế t mất.
Hoàng thượng vừa dắt Phúc Bảo rời đi.
Ta lại nghĩ tới cảnh từ nay đêm nào cũng phải làm bạn với q u ỷ.
Nỗi buồn tràn ngập trong lòng.
Thế nên mở ngay vò đào hoa tửu ở quê gửi tới, một mình trước điện giải sầu.
Nào ngờ...
Hoàng thượng lại dắt Phúc Bảo trở lại.
Vừa bước vào đã chê:
"Loại rượu này, chỉ ngửi thôi cũng biết còn kém xa mỹ tửu của trẫm."
?
Hả?
Hắn quay lại chỉ để chê rượu của ta?
"Hay hoàng thượng nếm thử?"
Ta rót một chén đẩy tới.
Tống Thanh liếc qua.
"Để trẫm suy nghĩ ."
"Ồ."
Ta lập tức rút chén về.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Vậy thôi. Hoàng thượng cửu ngũ chí tôn, rượu quê thần thiếp quả thật không xứng với người."
"Cũng phải."
Hắn giả vờ gật đầu.
"Trẫm từ nhỏ sống trong cung, chưa từng nếm hương vị thôn dã."
Nói xong.
Lại hung hăng giật chén rượu.
Ngửa đầu uống cạn.
Giây tiếp theo.
Đôi mắt kia nhìn ta sáng như đèn pha công suất lớn.
"Nếm không ra vị."
"Rót thêm."
Ta đề nghị:
"Hay dùng thêm ít lạc rang?"
"Ý hay!"
Ta hiểu rồi.
Hóa ra hoàng thượng thích uống rượu.
Thế là lập tức ủ thêm.
Thậm chí còn muốn chôn kín đầy sân.
Không hiểu bằng cách nào.
Chuyện của ta lại lan khắp cung.
Phi tần đồng loạt bắt chước làm theo.
Tiếc rằng.
Rượu họ làm rất khó uống.
Thiên kim tiểu thư từ nhỏ chưa từng đụng tay vào bếp, cũng chẳng biết cách ủ rượu.
Chỉ có Thục Quý Phi đi theo lối khác.
Có thể xem là người xông pha nhất trong cuộc thi "bắt chước theo mẫu" lần này.
Đáng tiếc...
Lại chỉ là Đông Thi bắt chước Tây Thi.
Bởi vì nàng ta học theo ta.
Đi trộm Phúc Bảo.
Sau đó...
Bị Phúc Bảo cắn. AHAHAHAHA, cười ch ết ta
Thế là nàng ta gào khóc gọi thái y.
Hoàng thượng an ủi:
"Phúc Bảo là ngự khuyển, không giống chó đi ê n bên ngoài, sẽ không khiến quý phi bị dại đâu."
Ta lại nghiêm túc nói:
"Nhưng Phúc Bảo là ngự khuyển."
"Đột nhiên bị bắt cóc."
"Trong lòng nhất định rất hoảng sợ."
"..."
"Hoàng thượng."
"Chúng ta mau đi đón Phúc Bảo về đi."
10.
Cơn sốt của cuộc thi "bắt chước theo mẫu" vẫn chưa hạ nhiệt.
Các nương nương bắt đầu ùn ùn kéo tới tặng lễ.
Suýt nữa đạp gãy cổng Phượng Minh cung.
Ta còn tưởng có chuyện lớn gì.
Hóa ra...
Là đến xin bí quyết ủ rượu.
Nực cười.
Hoàng thượng thích.
Ta sao có thể nói cho họ biết?
Ta bảo Xuân Hạnh đuổi từng người ra ngoài.
Nhưng Xuân Hạnh yếu đuối quá.
Thế là ta mời thêm Diệp ma ma cao lớn lực lưỡng, đứng chắn ngay trước cổng Phượng Minh cung.
Từ đó.
Lễ vật không lọt vào cửa.
Đám phi tần bèn mở cuộc họp nhỏ.
Sau đó kéo nhau "khởi nghĩa":
"Xin nương nương để hoàng thượng mưa móc đều khắp!"
"Xin nương nương để hoàng thượng mưa móc đều khắp!"
"Xin nương nương để hoàng thượng mưa móc đều khắp!"
Đều khắp cái đầu các ngươi ấy!
Diệp ma ma chỉ cần hét một tiếng.
Trong bán kính mấy dặm chẳng còn ai dám bén mảng tới nữa.
"Thưởng thêm đùi gà!"
Ta vỗ tay.
Xuân Hạnh bất đắc dĩ khuyên nhủ:
"Nương nương là chủ lục cung, cũng nên tạo quan hệ tốt với các phi tần khác."
"Có người nâng đỡ, sau này mới sống yên ổn được."
"Nhưng họ muốn cướp hoàng thượng với ta."
"Ta không chịu!"
Ta nào chịu nổi cảnh nửa đêm bị q u ỷ khóc ma gào vây quanh!
Xuân Hạnh cảm động rơi nước mắt.
"Hu hu hu... chân tình của nương nương dành cho hoàng thượng thật là son sắt."
Ta cũng muốn khóc.
Hu hu...
Hoàng thượng cũng chỉ trị được phần ngọn thôi.
Đúng lúc ấy.
Tống Thanh hớn hở bước nhanh vào điện.
Vừa vào đã lớn tiếng:
"Hoàng hậu!"
"Trẫm quyết định rồi!"
"Thu săn năm nay, trẫm sẽ đưa nàng đi cùng!"
Theo thường lệ.
Thu săn mỗi năm đều bốc thăm chọn phi tần đi theo.
Năm nay Tống Thanh lại trực tiếp chỉ định.
Không cần bốc nữa.
Đám phi tần đương nhiên bất mãn.
Lập tức kéo nhau tới chỗ Thái hậu cáo trạng.
Thái hậu tự xưng công bằng chính trực.
Bắt Tống Thanh phải bốc thăm.
Ta tận mắt nhìn thấy hắn rút ra một thẻ tre.
Trên đó viết rõ tên ta:
Phương Cẩn Du.
Hắn lập tức bật cười.
Vui vẻ giơ cao que thăm.
Ta chẳng hiểu hắn vui cái gì.
Nhưng ta cũng vui lắm.
Chuyến đi này kéo dài hơn nửa tháng.
Không có hoàng thượng.
Ta sẽ không thể ngủ, ôm gối cô đơn mất thôi!
Hai chúng ta nhìn nhau.
Trên mắt đều là ý cười.
Ta kích động đứng dậy.
Định với tay lấy que thăm.
Ai ngờ sơ ý đụng đổ ống thẻ.
"Choang!"
Toàn bộ thẻ tre rơi đầy đất.
Rồi...
Trước mắt mọi người.
Trên từng que thẻ.
Đều chỉ có ba chữ giống hệt nhau:
Phương Cẩn Du.
"..."
Mắt ta tròn xoe.
Tống Thanh cũng ch ế t lặng.
"Ờm..."
"Chuyện này..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ánh Hà
11 ch
Minh Đài Hữu Anh - Mặc Mặc Vô Văn
7 ch
Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc
200 ch
Thiên Kim Bá Đạo: Tính Một Quẻ, Cả Giới Thượng Lưu Rúng Động
200 ch
Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.