2.354 chữ · ~16 phút đọc
Lý Đào Hoa từ xa đi tới nhìn thấy hai người họ, cất tiếng hỏi: "Hai người các người lầm rầm cái gì ở đây thế."
Hứa Văn Hồ vội vàng mở miệng: "Bọn ta đến để …"
"Cây trâm đẹp quá." Lý Đào Hoa vừa nhìn thấy cây trâm trong hộp, mắt liền sáng lên, chạy lon ton đến trước mặt Hứa Văn Hồ.
Nghe được lời khen, thần sắc trên mặt Hứa Văn Hồ lập tức tươi tỉnh trở lại, khi nói chuyện, giọng điệu cũng vui vẻ tự tin hơn nhiều, "Đây là do ta đích thân lựa chọn, đặc biệt mua tặng cô nương đấy."
Lý Xuân Sinh cười khẩy một tiếng, thong thả bổ sung: "Đúng đấy, đặc biệt bỏ ra một lượng bạc để mua đấy."
"Cái gì!"
Lý Đào Hoa trố mắt ngay lập tức, cúi xuống nhìn cây trâm, rồi ngẩng lên nhìn Hứa Văn Hồ, không thể tin nổi nói: "Cái thứ này, một lượng?"
Hứa Văn Hồ mở miệng không được ngậm miệng không xong, đành ngơ ngác gật đầu một cái.
Lý Đào Hoa gầm lên: "Ngài mua ở đâu? Cái đứa bán trâm này sao không đi cướp luôn đi! Ngài không biết mặc cả à!"
Hứa Văn Hồ sững sờ, như thể lần đầu tiên nghe thấy từ "mặc cả", đang định trả lời, Lý Xuân Sinh đã cướp lời trước hắn: "Đào Hoa, ngươi xem cây trâm ta mua này ngươi có thích không."
Lý Đào Hoa liếc nhìn cây trâm trong tay hắn, cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, "Cái này chẳng phải giống hệt cái trong tay hắn sao, ngươi cũng bỏ một lượng bạc ra mua à?"
Lý Xuân Sinh: "Đâu cần, cây này của ta có năm văn tiền thôi."
Vẻ mặt Lý Đào Hoa quả nhiên dịu đi nhiều, người cũng bước về phía hắn.
Hứa Văn Hồ đứng bên cạnh tức đến run người, tay chân lạnh toát.
Không phải vì Lý cô nương không nhận trâm của hắn mà nhận của người khác, mà là Lý Xuân Sinh rõ ràng vừa nãy còn bảo trâm mua mười văn, giờ lại biến thành năm văn, rốt cuộc là vừa nãy báo khống với hắn, hay bây giờ cố tình báo thấp đi? Để làm nổi bật lên cái sự oan đại đầu của hắn?
Dù là kiểu nào, cũng quá đáng lắm luôn!
Lý Xuân Sinh! Tiểu nhân! Thằng nhãi ranh! Kẻ tâm cơ!
"Cây này ta nhận." Lý Đào Hoa thuận tay dùng trâm của Lý Xuân Sinh búi tóc, lại liếc xéo cây trâm trong tay Hứa Văn Hồ, như thể nhìn thêm cái nữa là tức c.h.ế.t vậy, "Cây này mau đi trả đi, một lượng bạc mua được cả người bán trâm rồi, mua một cây trâm bé tí tẹo này, đeo lên thành tiên được chắc."
Nàng về phòng, thuận tay đóng cửa lại, để mặc hai người đàn ông đứng ngoài mắt to trừng mắt nhỏ.
Vẻ mặt Lý Xuân Sinh không giấu nổi sự đắc ý, chắp tay hành lễ qua loa, "Đại nhân nếu không còn sự vụ gì khác, thuộc hạ xin phép lui trước."
Hứa Văn Hồ không hó hé một tiếng, chỉ chằm chằm nhìn cây trâm trong tay, hai chân như mọc rễ, một bước cũng không nhúc nhích, cứ đứng ngây ra đó.
Không biết qua bao lâu, Hưng Nhi chạy tới: "Công t.ử sao người lại ở đây, tiểu nhân tìm người nãy giờ."
Tiếng nói rơi xuống không có phản hồi, Hưng Nhi đưa tay huơ huơ trước mặt Hứa Văn Hồ, nói: "Công tử? Công t.ử người sao thế? Người đừng dọa ta nhé."
"Đáng giá, đáng giá..." Hứa Văn Hồ mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm.
"Đáng giá cái gì cơ?" Hưng Nhi sắp cuống lên rồi, cậu cảm thấy chủ t.ử nhà mình bây giờ y hệt đồ sứ, chạm nhẹ cái là vỡ tan tành.
Hứa Văn Hồ ngẩng đầu, nhìn hai cánh cửa phòng đóng chặt, vành mắt hơi đỏ.
"Nó đáng giá một lượng bạc."
...
Lý Đào Hoa ngủ trưa một giấc dậy, tóc tai rối tung.
Nàng lề mề bò dậy, xuống giường rửa mặt, rồi dùng cây trâm mới búi tóc.
Trong lúc búi, nàng cứ ngửi thấy mùi gỉ sắt tanh tanh, bèn đưa cây trâm lên mũi ngửi thử, xác định mùi bốc ra từ đó, bèn nói: "Thảo nào rẻ thế, hóa ra là đồ sắt."
Nàng ném cây trâm sắt sang một bên, vẫn dùng lại cây trâm gỗ thông quen thuộc ngày thường.
Lúc này Bạch Trúc vẫn đang ngủ, nàng đặc biệt nhẹ tay khi đóng mở cửa, sợ làm kinh động đến nàng Tây Thi ốm yếu này.
Ra khỏi cửa phòng, Lý Đào Hoa còn chưa bước đi, đã nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ tiền nha. Không ngoài dự đoán, phiên tòa lần này của Hứa Văn Hồ sẽ tuyên án vợ chồng Triệu Đại.
Nàng đời nào chịu bỏ lỡ trò vui này, vội vàng chạy tới xem.
Công đường.
Vị huyện lệnh trẻ tuổi vẫn mặc bộ quan bào màu xanh sẫm tràn đầy sức sống, nhưng toàn thân toát ra vẻ u oán, đến sợi tóc cũng như đang viết ra hai chữ "khó chịu". Hắn mở miệng, giọng điệu nghiêm lạnh hơn ngày thường rất nhiều: "Vợ chồng các ngươi hợp sức sát hại con ruột Triệu Hắc Ngưu, có nhận tội không."
Triệu Đại run như cầy sấy, nơm nớp lo sợ nói: "Tiểu nhân... nhận."
"Moi não Hắc Ngưu đặt ở điện Phật Mẫu chùa Phúc Hải, có nhận không?"
"...Nhận."
Hứa Văn Hồ đôi mắt vô hồn, hồn vía không biết bay đi đâu, chỉ lạnh lùng nói: "Theo luật pháp Đại Lương, g.i.ế.c hại con ruột và g.i.ế.c hại người khác tội như nhau. Bản huyện thương tình ngươi mang bệnh trong người, miễn cho vợ chồng ngươi nỗi khổ lưu đày ngàn dặm, đổi thành ba mươi năm tù giam, ngươi có dị nghị gì không?"
Vai Triệu Đại sụp xuống ngay tức khắc, chút tinh khí thần cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ, từ kẽ răng đang đ.á.n.h vào nhau lập cập rít ra câu: "Tiểu nhân... không dị nghị."
Hứa Văn Hồ ra hiệu cho Hưng Nhi, Hưng Nhi liền nhận lấy khẩu cung Lý Xuân Sinh ghi chép, đập mạnh xuống trước mặt Triệu Đại, thuận tay ném luôn hộp mực chu sa sang bên cạnh.
"Ngây ra đó làm gì, điểm chỉ đi." Hưng Nhi châm chọc nói.
Triệu Đại run rẩy ấn tay vào hộp mực, dính đầy tay màu đỏ tươi, trông như m.á.u người.
Ngay khi hắn định ấn tay lên tờ khẩu cung, bên ngoài công đường đột nhiên truyền đến tiếng cười.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Đám đông dân chúng ngoài vạch cấm đồng loạt quay đầu lại nhìn, không biết nhìn thấy gì, quay mặt lại đã tản ra như chim vỡ tổ, vội vã dạt sang hai bên.
Lý Đào Hoa bị đẩy mấy cái, suýt ngã, trong lòng không khỏi bực bội, ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn bắt gặp khuôn mặt già nua của Vương Đại Hải.
Vương Đại Hải phô trương thanh thế như mọi khi, người hầu kẻ hạ vây quanh, nhưng sau lưng phá lệ không có đứa cháu trai Vương Kiểm, mà là năm gã đàn ông lạ mặt, dáng người ai nấy đều vạm vỡ hung tợn, bên hông còn đeo đao to bản.
Lý Đào Hoa nhìn thấy cách ăn mặc của năm người kia, sững người, thầm nghĩ: Đây chẳng phải là mấy người cưỡi ngựa mình gặp hồi sáng sao? Hóa ra bọn họ cùng một giuộc với Vương Đại Hải.
Lý Đào Hoa lập tức khẳng định: Mấy tên này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Cùng lúc đó, Hứa Văn Hồ cũng đang nhìn chằm chằm Vương Đại Hải.
Vương Đại Hải cười đi đến trước vạch cấm, tùy tùng lập tức bày ra bộ bàn ghế gỗ đàn hương, lão thong thả ngồi xuống, đón lấy ánh mắt kia, cười ha hả nói: "Hứa đại nhân không cần nhìn lão già này chằm chằm như thế, Thiên Tận Đầu xảy ra vụ án lớn như vậy, lão già này sao có thể không đến được?"
Lão đón lấy chén trà thơm, nhấp một ngụm, giơ tay lên, "Hứa đại nhân, tiếp tục đi."
Trong công đường, Triệu Đại run lẩy bẩy, mãi không ấn được cái dấu tay xuống.
Hứa Văn Hồ thu lại ánh mắt từ trên người Vương Đại Hải, nhìn sang Triệu Đại, giọng điệu đã có phần không vui, "Ngây ra đó làm gì, còn không mau điểm chỉ."
Triệu Đại mặt xám ngoét như tro tàn, mắt thấy sắp ấn tay xuống, lại đột ngột c.ắ.n răng, quay người dập đầu lia lịa về phía Vương Đại Hải, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Cầu xin Vương viên ngoại cứu tôi một mạng! Tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài! Ba mươi năm dài quá, tôi sẽ c.h.ế.t trong tù mất! Cầu xin ngài cứu tôi với!"
Vương Đại Hải cười nói: "Vậy ngươi cầu sai người rồi, lão già này hôm nay đến đây, không muốn lo chuyện bao đồng, chỉ là đến làm khán giả thôi."
"Tiện thể đưa năm vị hiền đệ tốt của ta, đến chiêm ngưỡng phong thái xử án của Hứa đại nhân chúng ta."
Hứa Văn Hồ hơi nhướng mày, lúc này mới chú ý đến năm gã đàn ông vạm vỡ sau lưng Vương Đại Hải.
Năm người tướng mạo đặc trưng rõ rệt, kẻ được vây ở giữa có vết sẹo dài trên mặt, hai bên lần lượt là độc nhãn long (chột mắt), mắt xếch, tai cao thấp, còn có một kẻ dứt khoát không có mũi, giữa mặt bằng phẳng một vết sẹo lớn dữ tợn, nhìn thôi đã khiến người ta toát mồ hôi lạnh.
Hứa Văn Hồ ngẫm nghĩ, nếu hắn nhớ không nhầm, theo luật pháp Đại Lương, phàm là kẻ trộm cắp vào tù, hình phạt đầu tiên chính là xẻo mũi.
Năm kẻ này, e là chẳng có kẻ nào lương thiện.
"Đây chính là thằng nhãi Hứa Văn Hồ đó hả?" Tên mắt xếch liếc nhìn Hứa Văn Hồ, châm chọc mỉa mai, "Trông trói gà không chặt thế kia thì làm nên trò trống gì, là nó dám không nể mặt Vương lão ca sao?"
Tên tai cao thấp tiếp lời, ánh mắt âm hiểm đảo quanh mặt Hứa Văn Hồ, "Không nể mặt Vương lão ca chính là không nể mặt anh em chúng ta, không nể mặt anh em chúng ta, chính là gây khó dễ với tính mạng của mình rồi."
Tay hắn di chuyển xuống dưới, nắm lấy cán đao bên hông.
Tên độc nhãn long lúc này quát lớn một tiếng: "Im hết đi! Đại ca và Vương lão ca còn chưa lên tiếng, đến lượt hai đứa bây ở đây làm màu à?"
Vương Đại Hải ho khan một tiếng, đứng dậy đối diện với năm người, chắp tay với tên mặt sẹo trước, rồi lại chắp tay với tên độc nhãn long, ánh mắt quét qua ba người còn lại, cười làm lành nói: "Năm xưa lão già này ra ngoài buôn bán, gặp thổ phỉ gây khó dễ, nếu không nhờ năm vị hiền đệ ra tay cứu giúp, e là cái mạng già này đã không còn, năm vị hiền đệ đã đến Thiên Tận Đầu, thì cứ coi như về nhà mình, cứ tự nhiên thoải mái, không cần phải kiêng dè gì cả."
Tên mắt xếch: "Vẫn là Vương lão ca nói có lý, đều là anh em một nhà, không bênh vực người mình thì thôi, ra oai gì trước mặt người ngoài."
Hắn ngấm ngầm ném cho tên độc nhãn long một ánh mắt sắc lẹm, lời nói đầy ẩn ý.
Lý Đào Hoa đang xem náo nhiệt, đột nhiên ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, nàng quay đầu lại, quả nhiên thấy Bạch Trúc đang đứng sau lưng.
Dù sắp vào hè, Bạch Trúc ra ngoài vẫn mặc bộ áo váy vải bông kín mít không lọt gió, cổ áo giao lĩnh chồng lên nhau cao ngất, khuôn mặt thanh tú càng thêm vẻ mong manh.
"Tiểu Trúc? Sao muội lại ra đây?" Lý Đào Hoa tự nhiên khoác tay Bạch Trúc, "Trời nóng thế này, muội đứng lâu sẽ ngất đấy."
Bạch Trúc lắc đầu, trên môi nở nụ cười yếu ớt, giọng nói dịu dàng yếu ớt: "Hai ngày nay muội cứ thấy trong lòng hoảng hốt vô cớ, ở trong phòng mãi càng đau đầu hơn, chi bằng ra ngoài hít thở không khí."
Lý Đào Hoa: "Cũng tốt, thực ra tỷ cũng muốn kéo muội ra ngoài đi dạo từ lâu rồi, sợ muội trúng gió cảm lạnh nên mới bỏ ý định đó."
Lúc này, tên mắt xếch nghe thấy tiếng hai người nói chuyện, liếc nhìn sang, mắt sáng lên, ba bước thành hai bước đi tới, cười đầy tà ý, "Ta thấy hai vị muội muội quen mặt quá, trước đây đã từng gặp ở đâu rồi chăng?"
Lý Đào Hoa chắn trước mặt Bạch Trúc, lạnh lùng nói: "Đúng thế, gặp rồi, hôm trước lúc đưa tang cha ngươi mới gặp xong, quên nhanh thế?"
Một luồng nộ khí xông thẳng l*n đ*nh đầu tên mắt xếch, làm hắn đỏ mặt tía tai, giơ tay định tát mạnh vào mặt Lý Đào Hoa, nghiến răng quát: "Con ranh tìm c.h.ế.t!"
"Dừng tay!"
Hứa Văn Hồ đập một chưởng xuống án, tiếng vang còn lớn hơn cả kinh đường mộc ba phần, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ giận dữ như sấm sét, giọng nói trong trẻo vì tình thế cấp bách mà hơi khàn đi, mở miệng đầy uy nghiêm: "Nha môn là chốn cấm địa, đâu đến lượt các ngươi làm càn!"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.