4.298 chữ · ~29 phút đọc
Hứa Văn Hồ vốn đang chìm đắm trong tâm trạng u uất, tầm nhìn bỗng bị quả tỳ bà chiếm lấy. Nghe những lời của Lý Đào Hoa, trái tim lạnh lẽo của hắn cũng theo đó mà ấm lại đôi chút.
Hắn cầm quả tỳ bà lên c.ắ.n một miếng, nước quả thanh ngọt tràn ngập khoang miệng. Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn Lý Đào Hoa, giọng nói ôn nhu và dịu dàng: "Cho dù lấy ác trị ác, nhưng nếu cái giá phải trả để ngăn chặn cái ác là liên lụy người tốt phải gánh tội g.i.ế.c người, thì thật quá được không bù nổi mất."
Ngón tay hắn hơi siết lại, nước tỳ bà chảy xuống kẽ tay, hắn dường như quên cả lau, chỉ từ từ cụp mắt xuống nói: "Huống hồ ta thân là huyện lệnh nơi này, nếu cách duy nhất để đòi lại công bằng cho người c.h.ế.t là phải lén lút ra tay, thì đó là sự tắc trách trong việc thực thi pháp luật, và càng là sự thất trách của ta."
"Vậy còn cách nào nữa?"
Giọng Lý Đào Hoa nghe có chút hờ hững. Lớn lên ở Thiên Tận Đầu, điều nàng thấy nhiều nhất chính là những chuyện bất công này, hay nói đúng hơn, còn thê t.h.ả.m hơn thế này nhiều. Năm xưa nếu người nàng gặp không phải là tên mọt sách ngốc nghếch Hứa Văn Hồ, thì kết cục của nàng có lẽ còn bi t.h.ả.m hơn Ngọc Tiên gấp mười lần. Ngoài sự phản kháng của chính mình, sự trả thù của người thân, ai có thể đem lại công bằng cho các nàng?
Gặp phải chuyện này, nàng đã chẳng còn tâm trí đâu mà thương cảm rơi lệ, phản xạ đầu tiên nảy ra trong đầu là đủ mọi cách để báo thù cho người c.h.ế.t.
"Người là do nhà họ Vương mua chuộc," Trong mắt Hứa Văn Hồ vẫn còn sót lại chút hy vọng cuối cùng, "Có lẽ Lâm đại nhân không biết chuyện này, ta có thể đi tìm ngài ấy bẩm báo tình hình."
Lý Đào Hoa cười khẩy một tiếng, thầm nghĩ:Lâm Tường đang ở ngay trong nhà Vương Đại Hải, không biết mới là lạ, cả cái đất Thiên Tận Đầu này, chắc chỉ có mỗi tên ngốc nhà anh là tin hắn ta là người tốt.
Ý nghĩ vừa dứt, bên ngoài công đường truyền đến tiếng nói: "Bẩm đại nhân, người nhà họ Vương đã đến đón Vương Ngân ra tù rồi, nói là phụng mệnh Lâm đại nhân, bất kẻ là ai cũng không được làm trái."
Trong khoảnh khắc, Hứa Văn Hồ suýt bóp nát quả tỳ bà trong tay.
Hắn đứng phắt dậy, lao nhanh ra ngoài công đường, giọng nói vì quá phẫn nộ mà trở nên run rẩy: "Ta đi tìm Lâm đại nhân hỏi cho ra lẽ ngay bây giờ!"
Lý Đào Hoa vừa định ngăn cản thì bóng dáng hắn đã biến mất tăm. Nàng không thể tin nổi Hứa Văn Hồ cũng có lúc nhanh nhẹn đến thế.
Chần chừ một chút, nàng giậm chân một cái, vừa tức vừa lo đuổi theo sau.
Trong vườn cây cối xanh tươi, ngăn cách hoàn toàn cái nóng oi ả bên ngoài. Lâm Tường khoác trên mình bộ áo lụa mỏng như cánh ve trị giá cả trăm lượng, nằm ngả ngớn trên ghế bập bênh, chỉ cần há miệng là có nha hoàn đút nho đã bóc vỏ bỏ hạt tận miệng.
Tùy tùng bỗng nhiên đến thì thầm vào tai, hắn nghe xong khẽ nhướn mày, vẻ mặt thoáng hiện nét châm biếm, cười nói: "Đã đến tận cửa cầu kiến, bản quan sao có thể thất lễ không gặp, cho hắn vào."
Một lát sau, Hứa Văn Hồ được đưa tới.
Vì chạy một mạch đến đây nên người hắn đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi trên trán thi nhau lăn xuống. Dù đã cố gắng kiềm chế, lồng n.g.ự.c hắn vẫn phập phồng kịch liệt không kiểm soát được.
Hắn nén xuống bao lời chất vấn, chắp tay hành lễ với Lâm Tường, giọng nói trầm đục đến cực điểm: "Hạ quan tham kiến Lâm đại nhân."
Lâm Tường vẫn nhắm mắt dưỡng thần, gió mát hiu hiu thổi qua đình, hắn ăn mặc phong phanh, thong dong nói: "Gấp gáp muốn gặp bản quan như vậy, không biết Hứa đại nhân có việc gì?"
Trên đường đi, Hứa Văn Hồ đã được Lý Đào Hoa "huấn luyện" một bài về "làm thế nào để vừa giữ được mạng vừa nói rõ ràng với đối phương", nhưng khi người sờ sờ ngay trước mắt, đầu óc hắn trống rỗng, đi thẳng vào vấn đề: "Người nhà họ Vương nói phụng mệnh ngài đến nha môn đón người, hạ quan xin hỏi có đúng sự thật không?"
"Đúng là có chuyện đó," Lâm Tường lười biếng mở mắt, nhấp một ngụm trà Long Tỉnh trước mưa đã được để nguội, thở hắt ra một hơi khoan khoái, "Ẩn tình trong vụ án chắc hẳn Hứa đại nhân cũng đã biết. Đã là hiểu lầm thì nha môn tự nhiên không có lý do gì bắt người không thả. Bản quan biết Hứa đại nhân làm việc công tâm không bỏ xót kẻ xấu, nhưng cũng không thể vì thế mà oan uổng người tốt được."
Những lời này lọt vào tai Hứa Văn Hồ, một góc nào đó trong lòng hắn bỗng nhiên sụp đổ. Khi mở miệng lần nữa, giọng điệu hắn đã bình tĩnh lạ thường, ánh mắt nhìn Lâm Tường cũng trở nên xa lạ: "Ta hiểu rồi, ông và Vương Đại Hải là cùng một giuộc."
Lâm Tường vốn tưởng sẽ bị tên nhãi ranh trẻ tuổi nóng tính này mắng té tát một trận, không ngờ chỉ có một câu đơn giản như vậy. Hắn cũng chẳng buồn bày ra vẻ thanh cao để tranh biện, chỉ nhướng mí mắt liếc xéo một cái, nhả ra một câu không mặn không nhạt: "Thì đã sao?"
Hứa Văn Hồ lùi lại một bước, như thể bị hơi thở trên người Lâm Tường làm cho ghê tởm. Dưới cú đả kích nặng nề, ánh mắt hắn ngược lại càng thêm kiên định, giọng nói càng thêm vững vàng, chậm rãi mà nặng nề nói: "Quan lớn một cấp đè c.h.ế.t người, hạ quan không làm gì được Lâm đại nhân. Nhưng chỉ cần Hứa Văn Hồ ta còn sống một ngày trên đời này, những chuyện này ta nhất định sẽ quản đến cùng. Cho dù có phải làm ầm lên đến mức ra khỏi Thiên Tận Đầu, đến tận triều đình, để người trong thiên hạ đều biết, ta cũng muốn để người trong thiên hạ phân xử xem, một cô gái bị làm nhục rồi tự vẫn, hung thủ lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, rốt cuộc là đạo lý do ai đặt ra, ai cho hung thủ cái quyền đó."
Hứa Văn Hồ buông lời tuyên chiến, quay người bỏ đi.
"Hứa đại nhân dừng bước."
Giọng Lâm Tường vang lên sau lưng hắn, mang theo sự khinh miệt nhàn nhạt: "Nghe ý tứ của ngài, dường như không đưa được người ra trước pháp luật thì thề không bỏ qua?"
Hứa Văn Hồ không đáp, im lặng đối mặt.
"Ngài nói ngài muốn làm ầm vụ án này ra khỏi Thiên Tận Đầu, đến tận triều đình, để người trong thiên hạ phân xử. Được, vậy ta hỏi ngài, ngài không sợ triều đình chê ngài làm mất mặt, bãi quan chức của ngài, đuổi ngài về quê sao?"
Thân hình Hứa Văn Hồ run lên một cái.
Lâm Tường thu hết phản ứng của hắn vào mắt, từ tốn nói: "Người Trung Nguyên chúng ta tự xưng là lễ nghi chi bang, cái cần chính là thể diện, là nề nếp. Làm ầm chuyện lên thì dễ, nhưng cái loại án mạng không lên được mặt bàn này ngài cảm thấy hay ho lắm sao? Truyền ra ngoài thì tốt cho ai, mặt mũi triều đình để đâu? Đại Lương ta các triều đại đều trọng văn khinh võ, điều đáng tự hào nhất trước tứ hải man di chính là bề dày văn hóa quốc gia, là sự ôn lương cung kiệm của bách tính. Ngài làm ầm lên để cả thiên hạ biết rằng, con dân Đại Lương ta không quản được cái 'của quý' của mình, lại còn gây ra án mạng, chẳng phải là làm bại hoại uy danh triều đình, khiến Đại Lương ta mất hết danh dự, bị vạn người chê cười sao."
Nắm tay Hứa Văn Hồ dưới tay áo dần siết chặt, hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Tường: "Lâm đại nhân cho rằng hạ quan quản vụ án này là cố ý làm khó triều đình sao?"
Lâm Tường cười khẩy, không cho là đúng.
Giọng Hứa Văn Hồ đột ngột lớn lên, gần như là quát tháo: "Ông tưởng ta muốn quản lắm sao! Tại sao ta nhất định phải đem những chuyện này ra ánh sáng, là vì những chuyện như thế này thực sự quá nhiều rồi!"
Lâm Tường trợn tròn mắt, không dám tin Hứa Văn Hồ lại dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình.
"Ngày đầu tiên ta đến đây nhậm chức, trên giường đã có một cô gái bị bắt cóc ép buộc. Vụ án đầu tiên ta tiếp nhận, là một người phụ nữ vì giữ gìn sự trong sạch mà phản kháng g.i.ế.c người nhưng lại g.i.ế.c nhầm chồng mình. Sau đó liền đến vụ án khách khứa nhà họ Vương cướp gái nhà lành giữa ban ngày ban mặt. Vừa mới yên ổn được vài ngày thì lại xảy ra vụ án này. Phải, Lâm đại nhân nói không sai, những chuyện này không vẻ vang gì, không phải chuyện có thể đem ra bàn luận công khai. Nhưng những chuyện này cứ liên tiếp xảy ra, chẳng lẽ chỉ cần ém nhẹm đi là chúng sẽ không xảy ra nữa sao? Sẽ không còn những chuyện xấu xa này nữa sao?"
"Chính vì sự dung túng, làm ngơ hết lần này đến lần khác mới khiến những kẻ ác đó cảm thấy cái giá phải trả cho việc làm nhục một cô gái rẻ mạt đến thế. Cho dù có ép c.h.ế.t người ta, chỉ cần hậu thuẫn đủ mạnh thì đừng nói đền mạng, ngay cả ngồi tù cũng không cần. Những kẻ khác nhìn thấy sẽ thấy cô gái đó đáng thương sao? Không đâu, bọn chúng chỉ thấy ngứa ngáy chân tay, nóng lòng muốn bắt chước theo thôi!"
"Lâm đại nhân, ông và ta đều là người đọc sách. Ta mới bước vào chốn quan trường, chưa học được cách làm quan, nhưng ta biết, cô gái bị làm nhục đến tự vẫn kia, nếu ta và ông không đòi lại công bằng cho cô ấy, thì ai có thể giúp cô ấy đây? Là cha mẹ tham lam, là vị hôn phu nhu nhược, hay là kẻ thủ ác gây ra tội ác? Chẳng lẽ cứ phải trơ mắt đứng nhìn, không làm gì cả, chỉ làm một khán khách (kẻ xem kịch) dửng dưng đứng ngoài cuộc sao?"
Sắc mặt Lâm Tường càng nghe càng sa sầm, đến khi nghe thấy hai chữ "khán khách", hắn hoàn toàn mất kiểm soát, tức giận đến nghiến răng ken két, toàn thân run rẩy, oán hận nói: "Hứa Văn Hồ à Hứa Văn Hồ, xem ra đúng là ý trời. Vốn dĩ ta còn thấy tiếc cho ngươi, nghĩ ngươi dù sao cũng xuất thân Bảng nhãn, chỉ vì chọc giận Cửu thiên tuế mà bị đày đến nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi này làm một tên quan tép riu, sau này dù có được điều chuyển cũng chỉ đến những nơi hẻo lánh khác, cả đời khó có ngày ngóc đầu lên được."
"Bây giờ xem ra, ngươi đến đây là ý trời."
Lâm Tường cười lạnh: "Nếu là ở kinh thành, ngươi dám nói những lời này với bất kỳ quan viên nào ngoài ta, ngươi sẽ c.h.ế.t mà không biết tại sao mình c.h.ế.t đâu."
Cổ họng Hứa Văn Hồ nghẹn ứ, như nuốt phải một hòn đá lạnh cứng. Trên mặt hắn không lộ vẻ kinh hoàng hay sợ hãi nào, chỉ thu lại ánh mắt, không nhìn Lâm Tường nữa, rồi quay người sải bước rời đi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Trên đường phố buổi trưa người qua kẻ lại tấp nập. Lý Đào Hoa thấy Hứa Văn Hồ từ nhà họ Vương đi ra như người mất hồn, vừa lo lắng lại không biết mở lời hỏi thế nào. Vốn dĩ nàng định vào cùng hắn, nhưng Hứa Văn Hồ sống c.h.ế.t không cho, nàng đành phải đợi bên ngoài. Giờ thấy bộ dạng này của hắn, nàng có chút hối hận vì đã không kiên quyết đi cùng.
Suốt dọc đường nàng không chủ động nói chuyện với Hứa Văn Hồ, mãi đến khi về nha môn, đóng cửa thư phòng lại, nàng mới hỏi: "Rốt cuộc làm sao thế? Ngài đừng dọa ta, mau nói đi."
Hứa Văn Hồ ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như bị rút cạn sức lực, kể lại không sót một chữ những lời Lâm Tường đã nói với hắn cho Lý Đào Hoa nghe.
Lý Đào Hoa nghe xong im lặng hồi lâu, bỗng nhiên đi tới trước mặt Hứa Văn Hồ, mặc kệ tâm trạng nặng nề bi thương của hắn, nâng mặt hắn lên, nhìn thẳng vào mắt hắn nói: "Hứa đại nhân, ta biết với tính cách của ngài thì sẽ không tha cho bất kỳ hung thủ nào. Nhưng ta vẫn muốn hỏi ngài một câu, nếu có một ngày ta bị người ta bắt nạt, nha môn không thể đòi lại công bằng cho ta, cũng chẳng có ai giúp được ta, để báo thù, ta tự tay g.i.ế.c kẻ bắt nạt mình, ngài thấy ta có nên đền mạng cho kẻ đó không?"
Ánh mắt Hứa Văn Hồ d.a.o động.
Theo ý nghĩ của chính hắn, câu trả lời sẽ giống như buổi sáng, nhưng trải qua chuyện hôm nay, hắn không dám nói chắc chắn như vậy nữa.
Trước đây hắn nghĩ, mười năm đèn sách khổ luyện, đích đến của sách vở là công danh, đích đến của công danh là làm quan, làm quan thì phải làm quan tốt công bằng liêm chính. Nhưng giờ hắn phát hiện ra, thực ra là sai rồi.
Đích đến của công danh không phải là làm quan, mà là quyền lực.
Làm quan, chẳng qua chỉ là con đường trực tiếp và hiệu quả nhất để đạt được quyền lực mà thôi.
Thứ muốn đạt được đã khác, thì khi ngồi vào vị trí đó, việc làm ra tự nhiên cũng sẽ khác đi.
Dường như đến tận hôm nay hắn mới hiểu được tại sao lúc đầu Lý Đào Hoa lại phòng bị hắn kỹ đến thế, tại sao lại cười nhạo khi hắn muốn lật lại án cũ, hắn hiểu hết rồi.
Hứa Văn Hồ nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Lý Đào Hoa, nhưng hiện ra trước mắt lại là một con đường đen tối, hắn nhìn theo con đường đó, nhìn mãi cũng chẳng thấy điểm dừng.
Hai hàng nước mắt lăn dài từ hốc mắt hắn, rơi xuống lã chã.
"Ngài khóc đấy à?" Lý Đào Hoa không khỏi trợn tròn mắt, buông cằm hắn ra, "Ngài khóc cái gì, ta chỉ hỏi ngài một câu thôi mà."
Hứa Văn Hồ lấy tay áo quệt nước mắt, nhưng nước mắt cứ như lau mãi không hết, cái cũ vừa lau đi, cái mới lại trào ra. Hắn không muốn mất mặt trước mặt con gái như vậy, nhưng lại không kìm được, bèn lấy tay áo che lên mắt, dùng giọng nói cố kìm nén nhưng vẫn nức nở nói: "Lý cô nương, ta... ta không muốn làm quan nữa, ta muốn về quê làm ruộng."
Lý Đào Hoa nghiêng đầu, không hiểu hắn rốt cuộc chịu k*ch th*ch gì, nhưng chớp mắt suy nghĩ một lát lại như hiểu ra, bèn nói: "Về quê làm ruộng cũng không phải là không được, ngài tự mình quyết định là được."
Hứa Văn Hồ khóc không thành tiếng: "Lý cô nương nàng, nàng không giữ ta lại chút nào sao?"
Lý Đào Hoa hào sảng đáp: "Ta giữ ngài lại làm gì, dù sao ta và ngài vốn dĩ cũng không phải người cùng một đường. Huống hồ từ khi ngài đến đây chẳng có chuyện gì thuận lợi, suýt chút nữa thì mất mạng, chi bằng về quê ở còn hơn là ở đây nơm nớp lo sợ."
Hứa Văn Hồ nghe xong càng khóc tợn hơn, vừa khóc vừa nấc, nói không thành câu: "Nhưng cứ thế mà đi, ta, ta không cam lòng!"
Lúc này Hưng Nhi đẩy cửa vào, thấy cảnh tượng này hoảng hốt hỏi: "Công t.ử sao lại khóc thế này? Có phải con ranh này lại bắt nạt công t.ử không?"
Lý Đào Hoa vốn đang buồn bực, nghe xong càng tức, đảo mắt lườm nguýt, hung dữ nói: "Đúng đấy, bà đây bắt nạt hắn đấy, không những bắt nạt hắn phát khóc mà còn bắt nạt cho hắn bỏ đi luôn đây này. Ngươi cũng mau thu dọn hành lý đi, công t.ử nhà ngươi mai là dẫn ngươi về nơi sản xuất rồi đấy."
"Không được!"
Hứa Văn Hồ bỗng đ.ấ.m mạnh xuống bàn một cái, quệt nước mắt nghiến răng nói: "Ta không thể cứ thế nhận thua bọn chúng được! Chẳng phải là dùng quyền thế ép ta sao, có giỏi thì g.i.ế.c c.h.ế.t ta đi, không g.i.ế.c được ta thì ta cứ đấu với bọn chúng đến cùng! Bởi vì T.ử viết (Khổng T.ử nói) —"
"Tại kỳ vị, mưu kỳ chính." Lý Đào Hoa lười biếng tiếp lời, "Câu này tôi thuộc lòng rồi."
Hứa Văn Hồ trấn tĩnh hồi lâu mới cầm được nước mắt. Hắn thở hắt ra một hơi dài, vác đôi mắt đỏ hoe nhìn Lý Đào Hoa, chân thành nói: "Lý cô nương, đa tạ nàng."
Lý Đào Hoa liếc nhìn hắn, nghi hoặc: "Cảm ơn ta làm gì?"
Hứa Văn Hồ bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, hơi cúi mặt xuống, ánh mắt cũng dời khỏi mặt nàng, "Cảm ơn nàng, dù ta có mất mặt đến mức nào, nàng vẫn luôn ở bên cạnh ta."
Lý Đào Hoa thản nhiên như không, chỉ hỏi ngược lại: "Thế chốt lại là, không đi nữa hả?"
"Không đi nữa, hai vụ án còn đè nặng trên vai, đi đâu mà đi."
Hứa Văn Hồ lau khô nước mắt, giọng nói vẫn còn đặc nghẹt mũi, hỏi Hưng Nhi: "Vương Ngân đâu?"
Hưng Nhi ấp úng muốn nói lại thôi, sợ nói thật ra công t.ử nhà mình lại khóc òa lên, dè dặt nói: "Bị... bị người nhà họ Vương đón đi rồi."
Hứa Văn Hồ gật đầu, nhẹ nhõm nói: "Đón đi thì đón đi, ngày rộng tháng dài, Lâm Tường kiểu gì cũng có lúc phải rời khỏi Thiên Tận Đầu, đợi hắn đi rồi, Vương Ngân vẫn bị bắt như thường."
Hưng Nhi gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng công tử, Vương Ngân nếu chưa vội bắt, vậy vụ án trước đó còn điều tra không ạ?"
Hứa Văn Hồ: "Sao lại không, năm người nói c.h.ế.t là c.h.ế.t, tư thế c.h.ế.t còn quỷ dị như vậy, hung thủ thật sự nếu không sa lưới, bá tánh sao yên lòng được."
"Vậy bây giờ phải bắt đầu tra từ đâu?"
Hứa Văn Hồ trầm ngâm một lát, nói: "Năm người, có hai người chỉ còn lại đầu, hai t.h.i t.h.ể còn lại dù có bị chặt nát, thịt bị ruồi bâu hết thì kiểu gì cũng còn sót lại tí vụn xương."
Hưng Nhi giơ tay: "Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi, giống như vụ án lần trước, vẫn là đi từng nhà điều tra, chỉ có điều lần trước tìm cái cưa, lần này tìm xương cốt. Công t.ử yên tâm, tiểu nhân đi dặn dò ngay đây!"
Hứa Văn Hồ lại nói: "Khoan đã."
Hắn nghĩ ngợi rồi nói: "Chia làm hai đội, một đội đi tra người, còn đội kia —"
Hưng Nhi: "Tra cái gì ạ?"
"Đúng đấy tra cái gì?" Lý Đào Hoa cũng hỏi.
Hứa Văn Hồ nở một nụ cười, nụ cười trên khuôn mặt vừa khóc xong trông vừa có vẻ "lão mưu thâm toán" lại vừa ngốc nghếch đến lạ.
Hắn tỏ vẻ bí hiểm: "Lát nữa mọi người sẽ biết."
"Gâu! Gâu gâu gâu!"
Đầu ngõ, Lý Đào Hoa nhìn đàn ch.ó hoang đủ màu đen trắng vàng trước mắt, muốn nói lại thôi: "Ngài đặc biệt điều động một đội nhân mã, là để chuyên đi điều tra bọn chúng đấy hả?"
Hứa Văn Hồ xoa đầu một con ch.ó trong đó, vẻ mặt hiền từ nói: "Không sai, T.ử viết: gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Vậy thì 'gần chó', nhất định sẽ tìm thấy xương. Chỉ cần tạo mối quan hệ tốt với mấy vị 'huynh đài chó' này, chúng nhất định sẽ mang lại cho chúng ta ít nhiều manh mối."
Biểu cảm của Lý Đào Hoa có phần bất lực: "Tạo quan hệ kiểu gì? Cũng học chúng nó sủa gâu gâu mấy tiếng à?"
Hứa Văn Hồ gật đầu: "Tuy đó cũng là một cách, nhưng dù sao người và ch.ó khác biệt, ngôn ngữ bất thông. Cách hiệu quả hơn là âm thầm theo dõi chúng, nhân cơ hội thu thập xương cốt."
Lý Đào Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: "Trừ việc cách làm hơi 'hoang dã' ra, ngài đừng nói chứ, hình như cũng có tác dụng thật."
Có câu nói này của Lý Đào Hoa, Hứa Văn Hồ càng thêm tự tin: "Vậy quyết định thế đi."
Đêm xuống.
"Gâu!"
"Gâu gâu gâu gâu!"
Cổng nha môn tụ tập đầy ch.ó hoang sủa inh ỏi, cửa ngách phía Đông buộc phải đóng chặt để đề phòng ch.ó cùng dứt giậu gặp người là cắn.
Trong phòng nghiệm thi, nến được thắp nhiều hơn mọi khi mấy ngọn. Ngỗ tác cầm kính lúp, đang tỉ mẩn soi xương dưới ánh nến.
Hứa Văn Hồ đẩy cửa bước vào, đi tới hỏi: "Có phát hiện gì không?"
Ngỗ tác lắc đầu, thở dài: "Bẩm đại nhân, đây toàn là xương lợn xương bò, không có xương người đâu ạ."
Hứa Văn Hồ có chút tiu nghỉu, nhưng ngay lập tức lại xốc lại tinh thần: "Không sao, cùng lắm thì mai tìm tiếp."
Lúc này ngỗ tác cầm lên một mẩu xương nhỏ xíu đen sì, chỉ ngắn tũn một mẩu, nằm lẫn trong đống xương đùi to đùng trông cực kỳ không bắt mắt.
Ngỗ tác nhìn vài lần, bỗng thốt lên kinh ngạc: "Đại nhân! Mẩu này trông hơi giống xương ngón tay người!"
Hứa Văn Hồ vội ghé đầu vào xem.
"Hình dáng thon dài, khớp xương thô to, chắc chắn là của nam giới rồi."
Hứa Văn Hồ nghe lời ngỗ tác, nhìn chằm chằm vào mẩu xương, bỗng ngửi thấy một mùi hăng hắc.
Hăng hắc, và quen thuộc.
Hứa Văn Hồ đang định nhíu mày thì Hưng Nhi nói vọng vào từ ngoài cửa: "Công tử! Gã câm cầu kiến bên ngoài."
Hứa Văn Hồ ngạc nhiên: "Gã câm?"
Hắn không nghĩ nhiều, bảo ngỗ tác cất kỹ mẩu xương, rồi nói ngay: "Được, ta ra ngay đây."
Ra đến bên ngoài, Hứa Văn Hồ đang định hỏi gã câm đêm hôm khuya khoắt đến đây làm gì thì gã câm đã khua tay múa chân một hồi thủ ngữ.
Hứa Văn Hồ xem không hiểu, Hưng Nhi bèn chạy vào hậu viện lôi Lý Đào Hoa ra.
Lý Đào Hoa vừa đi vừa ngáp vừa càm ràm: "Ta nói cho các người biết việc này phải trả tiền cho ta đấy nhé, ít nhất một lượng bạc một tháng, thiếu một xu ta cũng không làm đâu."
Đến nơi, Lý Đào Hoa nhìn gã câm ra hiệu một lượt, nói với Hứa Văn Hồ: "Anh ta bảo ngài thăng đường."
Hứa Văn Hồ lập tức nghiêm mặt: "Đã là thăng đường thì chắc chắn có oan tình rồi, được, thăng đường ngay."
Đoàn người tiến vào công đường, nha dịch ba ban đứng nghiêm trang hai bên. Hứa Văn Hồ vừa ngồi xuống ghế cao đường, gã câm liền quỳ rạp xuống trước mặt hắn.
Hứa Văn Hồ kinh ngạc nói: "Mau mau đứng dậy, quy củ của nha môn ta xưa nay là có tội thì quỳ, vô tội thì đứng là được."
Gã câm lắc đầu, dùng tay ra hiệu một hồi, sau đó cúi gằm mặt xuống thật sâu.
Lý Đào Hoa xem xong thủ ngữ của hắn, đầu tiên là sững sờ, sau đó cứng đờ quay cổ lại, mấp máy môi với Hứa Văn Hồ nhưng không phát ra tiếng, vẻ mặt đầy sự giằng xé.
Mãi đến khi Hứa Văn Hồ nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu, nàng như hạ quyết tâm, khó khăn nặn ra từng chữ: "Anh ta nói, năm người đó, đều là do anh ta g.i.ế.c."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.