2.607 chữ · ~18 phút đọc
Nhờ có khoản tiền do Tri châu cấp đã về đến Thiên Tận Đầu, nha môn nhất thời rủng rỉnh hơn đôi chút. Hứa Văn Hồ đặc biệt ra lệnh cho nhà bếp cải thiện bữa ăn để khao thưởng trên dưới. Đầu bếp nhận lệnh, ngay trong ngày liền đi mua cả một xe gà mái già, đến trưa đã nổi lửa ninh canh gà, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp cả nha môn.
Trong nhà ăn, Lý Xuân Sinh nhìn chằm chằm vào bát canh gà nổi váng mỡ vàng ươm, từ lúc nóng hổi đến khi nguội dần. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn chuyển từ suy tư phân tích, sang dần dần hoang mang, và cuối cùng là nghi hoặc tột độ. Hắn c.h.é.m đinh chặt sắt: "Không đúng, người và ch.ó là hai loài khác biệt, đến tổ tông cũng chẳng chung một nòi, làm sao có thể sinh con đẻ cái được? Chuyện này quá hoang đường, ta không tin."
Hưng Nhi vừa gặm đùi gà vừa châm chọc: "Uổng cho huynh đọc qua mấy cuốn sách, sao lại không hiểu cái lý 'thế giới bao la, chuyện lạ gì cũng có'. Nếu người với ch.ó không sinh được, thì sao ngựa với lừa lại sinh ra la, sói với ch.ó lại đẻ ra ch.ó lai sói?"
Lý Xuân Sinh phản bác: "Ngựa - lừa, sói - ch.ó chỉ khác nhau như người vùng này với vùng kia thôi, người Nam người Bắc kết hôn được thì sói với ch.ó tự nhiên cũng kết hợp được. Nhưng người với ch.ó là chuyện kinh thiên động địa, xưa nay chưa từng nghe thấy bao giờ. Nếu chuyện đó là thật thì thế đạo này chẳng loạn cào cào lên rồi sao? E là khắp nơi toàn người lai chó, người lai dê, người lai lợn, lúc ấy người bình thường mới là của hiếm đấy."
"Trăm nghe không bằng một thấy, huynh không tin thì tự ra ngoài mà xem. Gánh xiếc đó giờ vẫn chưa đi đâu, cứ đi dọc theo phố là tìm thấy ngay con nhân khuyển đang làm trò thôi."
"Ngươi bảo ta đi là ta phải đi à? Chuyện vô căn cứ cần gì phải tận mắt chứng kiến mới tin, nghe qua đã biết là nhảm nhí, việc gì phải làm điều thừa thãi."
Lý Đào Hoa từ lúc ngồi xuống ăn cơm vẫn im thin thít, lúc này bỗng đập bàn cái "bốp", giọng bực bội: "Hai người các người có ăn cơm không thì bảo? Không ăn thì đi ra ngoài."
Lý Xuân Sinh và Hưng Nhi lập tức im bặt, cúi đầu ngoan ngoãn húp canh gặm thịt.
Lý Đào Hoa thu lại ánh mắt, khóe mắt liếc thấy Hứa Văn Hồ ngồi đối diện cứ nhìn chằm chằm vào cái đùi gà trong bát mà ngẩn người, bèn hỏi: "Đũa sắp chọc cho con gà sống lại rồi đấy, huynh đang nghĩ gì thế?"
Hứa Văn Hồ nhìn cái đùi gà không chớp mắt, bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc: "Lý cô nương, nàng nói xem, nếu người và ch.ó có thể kết hợp, vậy tại sao gà và rết lại không thể? Gà chỉ có hai chân, rết lại có bao nhiêu là chân, nếu hai con đó kết hợp lại, chẳng phải chúng ta sẽ có đùi gà ăn mãi không hết sao?"
Lý Đào Hoa nghẹn lời. Nàng thử tưởng tượng ra con rết mọc đầy đùi gà và con gà dài ngoằng như con rết, bát canh gà trước mặt lập tức trở nên vô vị.
Nàng chỉ vào Hứa Văn Hồ: "Huynh."
Lại chỉ sang Lý Xuân Sinh và Hưng Nhi: "Cả hai người các người nữa."
"Ba người các người đều bị tẩu hỏa nhập ma hết rồi!"
Lý Đào Hoa cơm cũng chẳng buồn ăn, đứng phắt dậy đi thẳng ra ngoài.
"Lý cô nương dừng bước, ta không nói nữa là được chứ gì!" Hứa Văn Hồ vội vàng đuổi theo.
Lý Xuân Sinh nhìn theo bóng lưng giận dỗi của Lý Đào Hoa, ngờ vực nói: "Ngươi có thấy hôm nay Đào Hoa là lạ không?"
Hưng Nhi nhồm nhoàm miếng thịt gà thơm phức, gật đầu phụ họa: "Ta thấy hôm nay tính khí cô ấy hình như nóng nảy hơn mọi ngày thì phải."
Lý Xuân Sinh bấm đốt tay tính ngày, thấy cũng chưa đến kỳ "đèn đỏ", trong lòng liền hiểu ra bảy tám phần.
Chỉ có thể là vì chuyện của Lý Quý thôi.
...
Đêm hôm đó, Lý Đào Hoa giật mình tỉnh giấc bởi cơn ác mộng, toàn thân mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc không ra hơi.
Nàng xuống giường rót cho mình cả một chén nước trà lớn uống cạn, trấn tĩnh một lúc lâu mà tim vẫn đập thình thịch chưa nguôi.
Giấc mơ hỗn độn và rối rắm, cứ như đèn kéo quân xoay vòng trước mắt nàng. Chỉ riêng những gì nàng còn nhớ được, đã có cảnh hồi nhỏ nàng được Lý Quý công kênh trên cổ, cảnh nàng lớn lên bị ông ta bán vào Hồng Hạnh Lâu, lại còn cảnh Lý Quý cụt tay cụt chân, lê lết trên phố gào khóc chờ c.h.ế.t...
Trong lòng Lý Đào Hoa như có một miếng thịt đang bị giằng xé dữ dội, kéo sang trái hay sang phải cũng đều đầm đìa m.á.u tươi.
Nàng muốn quay lại giường nằm, nhưng khoảnh khắc bước chân đi, cơ thể khựng lại. Như bị ma xui quỷ khiến, nàng đổi hướng, bước chân không tự chủ được mà đi thẳng ra cửa.
Đêm tối gió lớn, mọi người đều đã say giấc, chỉ thi thoảng có tiếng ch.ó sủa vọng lại. Lý Đào Hoa xách đèn lồng ra khỏi nha môn, một mình đi trên phố vắng. Ánh mắt nàng vô thức liếc vào những góc tối, cố tìm kiếm một bóng người đang co ro.
Nàng cũng không biết mình đi ra ngoài để làm gì. Dù có tìm thấy Lý Quý, nàng cũng chẳng thể nào bỏ qua hiềm khích cũ mà tiếp tục diễn màn tình cha con giả tạo với ông ta, nhưng nàng thực sự không thể cứ ngồi yên chờ đợi như thế được nữa.
Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác, dù sống hay c.h.ế.t cũng phải để nàng tận mắt nhìn thấy mới yên lòng.
Lý Đào Hoa lang thang vô định qua từng con phố ngõ hẻm, trái tim cứ chìm dần xuống, như hòn đá rơi tõm vào đáy giếng cổ tối tăm mịt mờ.
Đúng lúc này, phía trước có tiếng động. Lý Đào Hoa ngước mắt nhìn lên, thấy một bóng đen đang chạy bằng bốn chân, đinh ninh là ch.ó hoang đi kiếm ăn đêm nên chẳng để tâm, tiếp tục bước đi.
Mãi đến khi sắp lướt qua bóng đen ấy, ánh đèn lồng chiếu rọi vào bộ lông đen sì và khuôn mặt người của đối phương, Lý Đào Hoa tùy tiện liếc xuống một cái, m.á.u toàn thân trong nháy mắt đông cứng lạnh toát.
Con người ta khi quá sợ hãi thường không thốt nên lời. Lý Đào Hoa như bị rút cạn sức lực trong tích tắc, chiếc đèn lồng trên tay rơi xuống đất, hai chân mềm nhũn, cả người bệt xuống đất.
Cái thứ đầy lông lá kia nhận ra sự hiện diện của nàng, nó chẳng những không chạy, mà còn quay đầu nhìn nàng, thở hồng hộc rồi bò về phía nàng.
"Hộc hộc, hộc hộc..."
Kèm theo tiếng th* d*c nặng nề là một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi Lý Đào Hoa.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Ngươi... ngươi đừng có qua đây," Lý Đào Hoa lùi dần về phía sau, giọng run rẩy đe dọa: "Ta, ta nói cho ngươi biết, ta là người mổ lợn đấy! Mổ được lợn thì ta cũng thịt được chó! Ngươi mà dám bước tới một bước nữa, ta lập tức chặt cái đầu ch.ó của ngươi xuống!"
Nàng theo phản xạ sờ tay ra sau lưng, nhưng chỉ sờ thấy khoảng không trống rỗng, nhất thời tuyệt vọng cùng cực.
Sai lầm lớn nhất đêm nay của nàng chính là ra đường mà quên mang theo d.a.o mổ lợn!
"Tôi..." Mùi hôi thối nồng nặc dừng lại ngay trước mặt, nhân khuyển không tiến lại gần nữa, mà từ trong miệng phát ra những âm tiết mờ đục, khó nghe.
Lý Đào Hoa sững sờ, quên cả sợ hãi, buột miệng hỏi lại: "Ngươi cái gì mà ngươi?"
"Tôi... tôi không phải là chó, tôi là..." Giọng nói khàn đục ấy run lên bần bật, như tảng đá lớn sụp đổ, mang theo nỗi tuyệt vọng ngập trời.
"Người."
"Hả?" Lý Đào Hoa ngớ người, nhìn bộ dạng đầy lông lá và hai cái tai ch.ó kia, nàng bắt đầu nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Đúng lúc này, bên kia đường vang lên tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn, nghe chừng phải có hơn chục người.
Cơ thể nhân khuyển bỗng nhiên run rẩy dữ dội, hai chân trước quỳ xuống đất, dập đầu liên tục về phía Lý Đào Hoa, khó khăn nặn ra từng chữ: "Cầu xin cô... cứu tôi!"
Chỉ trong thoáng chốc, Lý Đào Hoa đã lấy lại tinh thần, nuốt nước bọt trấn tĩnh, đồng thời hạ quyết tâm. Nàng nhặt chiếc đèn lồng vẫn còn sáng lên, đứng dậy, mắt đảo nhanh xung quanh, ánh nhìn dừng lại ở cây dương liễu to bằng vòng tay người ôm bên vệ đường.
Phía bên kia, lão Kim dẫn người đuổi tới, thấy Lý Đào Hoa đang xách đèn đi dạo, lão nén vẻ hung dữ trên mặt, cười giả lả: "Chẳng phải là Lý cô nương đây sao? Nửa đêm canh ba, cô nương không ở nha môn nghỉ ngơi, sao lại ra ngoài này?"
Lý Đào Hoa vẻ mặt thản nhiên, liếc mắt nhẹ tênh, giọng hờ hững: "Ta không ngủ được nên ra ngoài đi dạo. Các người đây là?"
Lão Kim đáp: "Không giấu gì cô nương, con nhân khuyển của gánh chúng tôi biến mất rồi. Cái con súc sinh to gan lớn mật, dám nhân lúc người canh gác ngủ say trộm chìa khóa bỏ trốn. Để tôi tóm được nó, nhất định tôi sẽ lột da nó ra!"
Giọng điệu lão Kim hung ác, nhưng khi ngước mắt lên nhìn nàng lại đổi sang giọng ôn hòa: "Không biết Lý cô nương đêm nay ra ngoài, có tình cờ nhìn thấy con nhân khuyển của chúng tôi không?"
Lý Đào Hoa lắc đầu, xoa xoa cánh tay: "Ghê c.h.ế.t đi được, ch.ó các người nuôi kiểu gì mà không trông nom cho kỹ? Cái thứ trông đáng sợ như thế, nhỡ dọa c.h.ế.t người ta thì các người đền ốm đấy."
Lão Kim gật đầu vâng dạ, rồi quay sang đám người phía sau mắng xối xả: "Lũ vô dụng! Có con ch.ó cũng không trông nổi, đêm nay mà không tìm thấy nó, ngày mai chúng mày thay nó nhảy qua vòng lửa cho tao!"
Đám người sợ xanh mặt, đầu cúi gằm xuống đất.
"Lý cô nương đi dạo xong thì về sớm nhé, chúng tôi đi tìm tiếp đây." Lão Kim quay lại cười tít mắt, cung kính với Lý Đào Hoa.
Lý Đào Hoa gật đầu nhẹ, vẫn giữ vẻ hờ hững như chẳng thèm để ý đến họ.
Lão Kim dẫn người rời đi.
Lý Đào Hoa đứng tại chỗ lắng nghe tiếng bước chân, xác định họ đã đi xa mới vòng ra sau gốc cây dương liễu, dùng cán đèn lồng chọc nhẹ vào lưng nhân khuyển, hạ giọng: "Đừng run nữa, người ta đi hết rồi, mau theo ta về nha môn."
Trong nha môn, Hứa Văn Hồ vẫn đang ở thư phòng nghiên cứu miếng hắc ngọc.
Hắn soi miếng ngọc dưới ánh nến lật qua lật lại, chẳng tìm thấy chữ nghĩa ký hiệu nào, cũng chẳng có hoa văn manh mối gì, Phật nằm vẫn hoàn Phật nằm. Dù nét chạm trổ tinh xảo đến đâu cũng chẳng nhìn ra được tý sửu dần mão gì sất, điểm duy nhất đáng chú ý chính là chất liệu của miếng ngọc.
"Miếng hắc ngọc mịn màng thế này, người thường khó lòng mua được," Hứa Văn Hồ lẩm bẩm, "Hơn nữa Đại Lương ta đâu có sản xuất ngọc, ngọc liệu đa phần đều lấy từ Trụ Châu."
"Hưng Nhi, Trụ Châu ở đâu?" Hứa Văn Hồ bất chợt hỏi.
Hưng Nhi đang sắp xếp lại đống hồ sơ hắn vừa phê duyệt ban ngày, ngáp ngắn ngáp dài đáp: "Ra khỏi Thiên Tận Đầu đi về phía tây bắc năm trăm dặm là đến Trụ Châu."
"Gần vậy sao?"
"Công t.ử thà nói là Thiên Tận Đầu quá xa xôi còn hơn, cái chốn ch.ó ăn đá gà ăn sỏi này đi đâu cũng gần, chỉ có cách trung nguyên là xa tít tắp."
Hứa Văn Hồ sau cơn kinh ngạc lại nhìn chăm chú vào miếng ngọc bội trong tay.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Lý Đào Hoa thở hồng hộc chạy vào, chạm mắt với Hứa Văn Hồ, chưa kịp nói gì đã né người sang một bên, để lộ ra một bóng đen sì phía sau.
Hưng Nhi liếc mắt nhìn, tóc tai muốn dựng đứng hất tung cả khăn chít đầu, hét lên một tiếng rồi nhảy tót ra sau lưng Hứa Văn Hồ la oai oái: "Cái gì thế kia! Đó chẳng phải là con ch.ó của gánh xiếc sao!"
Nhân khuyển không dám ngẩng đầu, dù đã ở nơi an toàn nhưng người vẫn run như cầy sấy, dùng giọng nói khàn đặc lí nhí phản bác: "Tôi không phải là chó, tôi là người."
Hứa Văn Hồ kinh ngạc biến sắc, miếng ngọc bội trên tay rơi cái "cạch" xuống bàn.
Nhân khuyển nghe tiếng động, ngước mắt nhìn thấy miếng hắc ngọc hình Phật nằm, bỗng nhiên như phát điên, tung bốn chân lao thẳng về phía Hứa Văn Hồ.
Lý Đào Hoa cứ tưởng nó muốn hại người, mồ hôi trên trán túa ra như suối, cúi người giáng một cú c.h.ặ.t t.a.y thật mạnh vào gáy nó.
Nhân khuyển lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Hứa Văn Hồ không hề chê bai nhân khuyển bẩn thỉu hôi hám, cùng Lý Đào Hoa hợp sức khiêng nó lên đặt nằm trên giường của mình, rồi sai Hưng Nhi đi tìm thầy thuốc.
Hắn không tài nào hiểu nổi, nếu thực sự là con người, tại sao lại luân lạc đến hình hài thê t.h.ả.m nhường này?
Ba nén hương sau, thầy t.h.u.ố.c đến nơi. Sau một hồi kiểm tra vết thương, ông tái mặt nói với Hứa Văn Hồ: "Bẩm đại nhân, người này răng rụng gần hết, đã không còn nhìn ra tuổi tác. Khớp tay khớp chân đều bị chặt đứt, da dẻ trên người bị tẩm loại t.h.u.ố.c đặc chế ăn mòn, lông lá cùng tai ch.ó đuôi ch.ó đều là dùng nhựa cây gắn vào về sau. Chắc là do năm rộng tháng dài nên lông và da thịt đã liền lại với nhau, không thể bóc ra được nữa. Nếu cưỡng ép chữa trị, loại bỏ lớp lông lá này, e rằng sẽ khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t, nguy hiểm đến tính mạng."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.