2.815 chữ · ~19 phút đọc
"Tên hái hoa tặc nhà ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi à! Bà cô đây mà ngươi cũng dám sàm sỡ! Xem ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
Lý Đào Hoa nhảy xuống giường lao vào đ.ấ.m thẳng vào mặt đối phương, dùng hết sức bình sinh, mấy cú sau đó cú nào cũng thấu thịt.
Hứa Văn Hồ bị đ.á.n.h đến mức không có cơ hội mở miệng, ăn không mấy cú đấm, chỉ đợi lúc Lý Đào Hoa đứng dậy xắn tay áo mới hét lớn: "Không phải hái hoa tặc! Là ta! Là ta!"
Lý Đào Hoa nghe giọng quen quen, mượn ánh trăng nhìn kỹ tên "hái hoa tặc", chỉ thấy áo dài mặt trắng, toàn thân nho nhã - không phải Hứa Văn Hồ thì còn ai.
Lý Đào Hoa trước tiên là kinh ngạc theo bản năng, sau đó phản ứng lại, giọng lạnh tanh: "Được lắm, ta cứ tưởng ngài là bậc chính nhân quân tử, ngày thường còn nể ngài vài phần, hóa ra tất cả đều là giả dối, ngài lại có thể làm ra chuyện hạ lưu bỉ ổi thế này, thật làm ta quá thất vọng!"
Hứa Văn Hồ vội nói: "Ta không có! Ta không cố ý vào đây, ta chỉ là, chỉ là..."
Lý Đào Hoa: "Chỉ là cái gì? Chỉ là lỡ chân đi nhầm cửa?" Nàng hít mũi ngửi, thấy nồng nặc mùi rượu, cười khẩy, "Quả nhiên là rượu vào thêm can đảm cho kẻ hèn nhát, đàn ông đều một cái đức hạnh c.h.ế.t tiệt, nốc vào hai chén nước đái khỉ này là đến bản thân là ai cũng không biết nữa."
Hứa Văn Hồ nén đau phản bác: "Cô nương nói sai rồi, cô còn chưa nghe ta giải thích, sao có thể kết luận dễ dàng như vậy."
Lý Đào Hoa trầm giọng: "Được, vậy ta nghe ngài giải thích."
Hứa Văn Hồ bèn kể lại đầu đuôi chuyện bị chuốc rượu ở nhà Vương Đại Hải, về được người ta dìu vào hậu viện, đến cửa phòng tưởng là thư phòng nên đẩy cửa vào nằm, kể một mạch từ đầu đến cuối.
Lý Đào Hoa đ.á.n.h giá vẻ mặt nghiêm túc của chàng, đầy vẻ nghi ngờ: "Nếu đúng như ngài nói là ngài đi nhầm cửa, vậy ngài nhéo đùi ta làm gì? Ta thấy ngài rõ ràng là ngụy biện."
Hứa Văn Hồ cuống lên: "Đó là vì ta mở mắt ra nhìn thấy cô, tưởng là mình đang nằm mơ, bèn muốn nhéo mình cho tỉnh, nào ngờ lại, lại..." Lại nhéo nhầm đùi.
Lý Đào Hoa bèn đổi vẻ mặt, mắt cười cong cong hiền hòa nói: "Đừng nói nữa Hứa đại nhân, ta tin ngài..."
Hứa Văn Hồ thở phào nhẹ nhõm.
"Tin ngài có mà bán nhà!"
Lý Đào Hoa trợn tròn mắt, c.h.ử.i mắng rành rọt từng chữ: "Miệng đầy dối trá! Đám người đọc sách các người, mở miệng ra không phải thánh hiền này thì là thánh hiền nọ, nhưng làm toàn chuyện không bằng cầm thú, ta thấy ngài cũng chẳng lớn hơn ta quá hai tuổi, tuổi còn trẻ mà không biết liêm sỉ như vậy, cha mẹ ngài mà biết ngài làm ra chuyện này chắc đau lòng lắm, bá tánh bên ngoài biết Huyện thái gia là tên d*m t*c, chắc cười rụng cả răng, triều đình biết có loại quan như ngài dưới trướng, không biết cảm thấy mất mặt thế nào!"
Hứa Văn Hồ nghe tiếng c.h.ử.i rủa chói tai, hơi thở dần trở nên rối loạn gấp gáp, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, mở miệng giọng cũng run run: "Chuyện hôm nay là ta sai, cô có thể đ.á.n.h ta mắng ta, nhưng không thể dùng tội danh không có thật để oan uổng ta, Hứa Văn Hồ ta ở đây xin thề với trời, nếu ta có nửa phần tà tâm với Lý cô nương, lập tức ngũ lôi oanh đỉnh, c.h.ế.t không toàn thây!"
Lý Đào Hoa hoàn toàn không để lời thề thốt này vào mắt, hừ lạnh một tiếng khoanh tay trước ngực, giọng nhẹ bẫng: "Còn oan uổng ngài, ngài có bản lĩnh thì đừng làm, muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm, đạo lý này chẳng lẽ còn cần tiểu nữ dạy ngài sao? Hứa đại nhân."
Dứt lời, trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Lý Đào Hoa đợi mãi, không thấy Hứa Văn Hồ lý lẽ tranh biện, ngược lại càng lúc càng im lặng, không khỏi cảm thấy quái lạ, bèn đưa mắt nhìn Hứa Văn Hồ.
Ánh trăng như sương lạnh, trắng xóa phủ lên người vị Huyện lệnh trẻ tuổi, khiến khuôn mặt vốn đã văn nhã càng thêm vẻ thanh lãnh, hàng mi dài rũ xuống, che khuất đôi mắt, chỉ thấy một giọt lệ trong suốt từ trong chảy ra, lăn dài trên má, như sao băng vụt tắt.
Chàng, khóc rồi.
Lý Đào Hoa ngẩn người, bỗng nhiên có chút luống cuống.
Nàng muốn mở miệng, nói vài câu châm chọc hay cười nhạo, nhưng lời nghẹn ở cổ họng, thế nào cũng không thốt ra được.
"Cô..." Hứa Văn Hồ mở miệng, trong giọng nói có tiếng nghẹn ngào nhàn nhạt, "Đừng ức h.i.ế.p người quá đáng."
Chàng vịn bàn ghế đứng dậy, lảo đảo, đi cà nhắc bước ra khỏi cửa.
Lý Đào Hoa cũng không biết bị làm sao, đứng ngẩn ngơ tại chỗ, trong lòng như nuốt phải quả mơ xanh, vừa chua vừa chát lại còn đầy ứ, khó chịu muốn c.h.ế.t.
Nàng chần chừ một thoáng, tìm lọ kim sang d.ư.ợ.c ban ngày, nhấc chân đuổi theo.
Trong thư phòng, Hưng Nhi bôi t.h.u.ố.c cho Hứa Văn Hồ, vừa xuýt xoa vừa kể tội Lý Đào Hoa: "Cô còn lương tâm không? Cô còn vương pháp không? Công t.ử nhà ta có lòng tốt thu nhận cô, cô không cảm tạ ân đức thì thôi, lại còn động thủ đ.á.n.h người, ngài ấy là thư sinh tay trói gà không chặt không phân biệt được ngũ cốc, cô bắt nạt ai không được lại đi bắt nạt ngài ấy? Cô ra ngoài tìm con ch.ó mà bắt nạt còn có nhân tính hơn là bắt nạt ngài ấy!"
Lý Đào Hoa ủ rũ đứng một bên, phá lệ không cãi lại, chỉ thầm lầm bầm trong lòng một câu: Chó có sàm sỡ ta đâu, ta bắt nạt ch.ó làm gì.
Hưng Nhi quay đầu lại chuyên tâm bôi thuốc, lo lắng nói: "Đừng có để lại sẹo, không thì sau này sao tìm được vợ. Ngài cũng thật là, mới đến ngày đầu đã không ra khỏi cửa, sao tự nhiên lại đồng ý đi, nếu không uống rượu của Vương viên ngoại, con thấy ngài cũng chẳng bị trận đòn này."
Hứa Văn Hồ sưng nửa mặt, mắt và sống mũi đều tím bầm, chịu đau nói: "Nhưng ông ta dù sao cũng là chú ruột của Vương Kiểm, nếu Vương Kiểm cho vay nặng lãi là thật, thì là phạm tội mưu lợi riêng, nha môn tuyệt đối không thể giữ hắn. Ta hôm nay qua đó, cũng là muốn thăm dò hư thực."
Hư thực chưa thăm dò được, về người đã bị đ.á.n.h cho te tua.
Hưng Nhi cau mày: "Ngài nói xem ngài khổ sở thế làm gì, hắn cho vay hay không liên quan gì đến ngài, đằng nào cũng một người muốn đ.á.n.h một người muốn chịu, ngài thế này chẳng phải tự tìm phiền phức sao."
Hắn còn muốn nói tiếp, bụng lại sôi lên ùng ục. Hưng Nhi dự cảm chuyện chẳng lành, nhét lọ t.h.u.ố.c vào tay Hứa Văn Hồ, ôm m.ô.n.g chạy biến: "Ngài tự làm trước đi!"
Hứa Văn Hồ chấm chút t.h.u.ố.c lên ngón tay, chạm vào mặt mình, lập tức đau đến nhíu mày, không sao xuống tay được nữa.
Lý Đào Hoa lúc này bước tới, không nói không rằng giật lấy lọ thuốc, đổ bột t.h.u.ố.c ra đầu ngón tay.
Hứa Văn Hồ tưởng Lý Đào Hoa muốn nhân lúc Hưng Nhi không có ở đây tiếp tục đ.á.n.h mình, sợ đến mức vội vàng nhắm mắt, co rúm người lại. Mãi đến khi trên mặt truyền đến cảm giác nhẹ nhàng, chàng mới dần dần bớt sợ, từ từ mở mắt ra.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Bóng đèn lay động, nhảy múa trong đôi mắt hạnh tú lệ của thiếu nữ, đáy mắt trong veo là vẻ áy náy không chút che giấu.
"Ngài vừa nói, hôm nay ngài đi uống rượu với Vương Đại Hải, là để điều tra Vương Kiểm?" Lý Đào Hoa khẽ hỏi.
Hứa Văn Hồ gật đầu một cái, vẻ cẩn thận dè dặt, cứ như sợ nói sai câu nào lại bị đ.á.n.h tiếp.
Lý Đào Hoa hối hận muốn c.h.ế.t, nhìn vết thương trên mặt Hứa Văn Hồ, hận không thể để chúng mọc trên mặt mình, vẻ mặt kiên định, như hạ quyết tâm gì đó, dứt khoát nói: "Hôm nay coi như ta trách nhầm ngài, người ta ở đây, ngài đ.á.n.h lại đi, ta tuyệt đối không phản kháng."
Hứa Văn Hồ bị lời nàng nói dọa sợ, vội nói: "Lý cô nương nói quá rồi, thử hỏi người sống trên đời, ai mà không có lỗi? Có lỗi mà biết sửa, việc thiện nào to lớn hơn. Hơn nữa chuyện này đúng là do ta sai trước, nếu không phải ta đi nhầm phòng, đương nhiên cũng sẽ không gây ra hiểu lầm."
Lý Đào Hoa hơi nghe không hiểu mấy lời văn vẻ phía trước, nhưng nửa câu sau thì hiểu, nàng càng nghe càng thấy áy náy, lí nhí nói: "Nhưng mà, vốn dĩ là ta chiếm phòng của ngài mà."
Lúc này Hưng Nhi quay lại, Hứa Văn Hồ nhìn hắn lưng còng xuống, mặt mày vàng vọt, không khỏi lo lắng: "Sao lại nghiêm trọng thế này, hay là uống t.h.u.ố.c điều trị?"
Hưng Nhi xua tay, vẻ yếu ớt vô lực: "Công t.ử đừng nói nữa, t.h.u.ố.c ở đây đúng là không phải cho người thường uống, mua lọ kim sang d.ư.ợ.c kia mất năm lượng bạc ta cứ tưởng gặp phải quầy t.h.u.ố.c hắc ám, vì ngài cần, c.ắ.n răng cũng đành chịu. Đổi sang tiệm khác hỏi, ai ngờ ngay cả t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy cũng bán ba lượng, ba lượng đấy, đây chẳng phải là cướp tiền trắng trợn sao! Mấy loại t.h.u.ố.c thông thường này ở Khai Phong chúng ta chỉ bán một hai văn tiền, cái chốn Thiên Tận Đầu khỉ ho cò gáy nghèo nàn này, lấy đâu ra tư cách mà bán giá trên trời như vậy? Bọn họ dám bán, ta còn chẳng thèm mua đâu!"
Hứa Văn Hồ cau mày: "Lời này là thật?"
Một lượng bạc là một ngàn văn tiền, năm lượng, đủ cho một gia đình bốn người bình thường chi tiêu nửa năm.
Quan trọng hơn, triều đình quy định rõ ràng t.h.u.ố.c men không được hét giá trên trời, t.h.u.ố.c gì bán giá nấy, đều có sự giám sát, giá t.h.u.ố.c thế này quả thực kinh thế hãi tục, bao nhiêu năm qua Huyện lệnh nhậm chức vô số, tại sao không ai báo lên kinh thành?
Chàng nhìn về phía Lý Đào Hoa.
Lý Đào Hoa vẻ mặt mờ mịt, nghi hoặc nói: "Thuốc ở bên ngoài các ngài, không phải giá này sao?"
Hứa Văn Hồ lắc đầu.
Lý Đào Hoa: "Không phải mười mấy hộ hàng xóm láng giềng góp tiền lại mới mua được một lọ kim sang d.ư.ợ.c nhỏ dùng chung sao?"
Hứa Văn Hồ lắc đầu.
Lý Đào Hoa: "Các ngài ai cũng dùng t.h.u.ố.c được?"
Hứa Văn Hồ lắc... lắc được một nửa thì gật đầu.
Lý Đào Hoa hít sâu một hơi khí lạnh.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể có thứ gì đó cứng đầu kiên cố, "rắc" một tiếng, vỡ vụn.
Hứa Văn Hồ thấy sắc mặt nàng không đúng, ôn tồn nói: "Đêm khuya sương lạnh, ở đây có Hưng Nhi chăm sóc, Lý cô nương về nghỉ ngơi sớm đi."
Lý Đào Hoa gật đầu, nhất thời không phân biệt được phương hướng, nhấc chân định đi.
"Lý cô nương."
Hứa Văn Hồ gọi nàng lại, trên khuôn mặt sưng vù như quả cà tím vẫn toát lên vẻ bình hòa, giơ tay chỉ: "Cửa ở bên kia."
"Ta biết."
Lý Đào Hoa sải bước đi về phía cửa.
Sau đó vấp phải ngạch cửa ngã một cú thật đau.
Hứa Văn Hồ nghe thấy tiếng động, lo lắng nhìn sang: "Lý cô nương."
Lý Đào Hoa: "Ta tự đứng lên được!"
Nàng lồm cồm bò dậy, ngẩng đầu nhìn trời, sao chẳng giống sao, trăng chẳng giống trăng, mọi thứ đều tràn đầy vẻ giả dối, mờ mịt không chân thực.
Thiên Tận Đầu, cái nơi nàng lớn lên từ nhỏ, sao bỗng nhiên khiến nàng cảm thấy xa lạ đến thế.
Sáng hôm sau, Hứa Văn Hồ bổ nhiệm mấy nha sai bí mật điều tra xem Vương Kiểm có tham gia cho vay nặng lãi hay không, kết quả liên tiếp ba ngày trôi qua, tin tức bặt vô âm tín, chẳng thu hoạch được gì, hỏi thì bảo đang tra, còn tra đến đâu rồi, thì cứ bảo để sau, để sau.
Rõ ràng là qua loa lấy lệ.
Đêm khuya canh hai, Hứa Văn Hồ thẩm xong án cũ trong thư phòng, bước ra ngoài, nghĩ đến đường xá xa xôi lặn lội đến đây, lại nghĩ đến tình cảnh hiện tại, không khỏi ngâm thơ với ánh trăng: "Thập lý thanh sơn viễn, triều bình lộ đới sa. Sổ thanh đề điểu oán niên hoa. Hựu thị thê lương thời hậu, tại thiên nhai." (Mười dặm núi xanh xa, triều bình lộ cát pha. Vài tiếng chim kêu oán niên hoa. Lại là lúc thê lương, nơi chân trời.)
"Haiz."
"Hứa đại nhân đang sầu cái gì thế." Lý Đào Hoa bỗng nhiên xuất hiện sau lưng chàng, vỗ vai chàng một cái, rồi lại lách ra trước mặt chàng.
Hứa Văn Hồ quay đầu không thấy người đâu, quay mặt lại mới thấy nàng, ôm n.g.ự.c sợ hãi: "Lý cô nương cứ thoắt ẩn thoắt hiện như vậy, e là sẽ bị nhầm thành thích khách đấy."
Lý Đào Hoa chớp mắt, đ.á.n.h giá Hứa Văn Hồ từ đầu đến chân: "Thích khách? G.i.ế.c ngài mà còn cần dùng đến thích khách sao?"
Hứa Văn Hồ nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng.
Lý Đào Hoa ngắm nghía vẻ lo âu giữa đôi lông mày chàng, đi thẳng vào vấn đề: "Ta biết ngài đang sầu chuyện gì, nói thật cho ngài biết, cái nha môn này có một nửa nha sai là có dây mơ rễ má với Vương Đại Hải, ngài bảo bọn họ đi điều tra Vương Kiểm, ngài nghĩ có thể tra ra cái gì."
Hứa Văn Hồ á khẩu không trả lời được, không khỏi cụp mắt, ánh mắt trầm xuống.
"Cũng chẳng cần phải ủ rũ cụp đuôi," Giọng Lý Đào Hoa nhẹ nhàng, "Ngài chẳng qua là muốn tìm bằng chứng Vương Kiểm cho vay nặng lãi, để biết vụ án của Liên Tâm tỷ ta rốt cuộc có liên quan đến hắn hay không thôi mà. Chuyện này dễ ợt, ta sẽ đích thân đi tra giúp ngài, cứ đợi đấy, không quá mấy ngày sẽ có manh mối thôi."
Đôi mắt Hứa Văn Hồ lập tức sáng bừng lên, nhìn Lý Đào Hoa đầy cảm kích.
Lý Đào Hoa vội nói: "Đừng vội cảm ơn, ta không làm không công đâu!"
Nàng cụp mắt mím môi, ngước lên liền nói: "Chúng ta chốt giá, chuyện thành công đưa ta năm mươi lượng bạc. Nếu ngài thấy được, mai ta sẽ đi tra giúp ngài."
Nàng tính rồi, làm một cái hộ tịch giả cũng phải mất ít nhất hai mươi lượng, ba mươi lượng còn lại, đủ để nàng thay tên đổi họ trốn đến một nơi xa lạ sống mấy năm rồi.
Gió thổi không tiếng động, tim Lý Đào Hoa đập thình thịch, đợi mãi không thấy Hứa Văn Hồ mở miệng, nàng bắt đầu hối hận không biết mình có đòi nhiều quá không, thực ra tổng cộng ba mươi lượng là đủ rồi.
Nàng hối hận rồi, định mở miệng sửa giá.
"Một lời đã định."
Hứa Văn Hồ đồng ý, giọng nói chắc nịch, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nghiêm túc.
Lý Đào Hoa nhìn vẻ sảng khoái của chàng, trong lòng "giật thót" một cái, thầm nghĩ hỏng rồi.
Đòi ít tiền quá rồi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.