2.384 chữ · ~16 phút đọc
"Dìm c.h.ế.t nó! Dìm c.h.ế.t nó!"
Ngoài thành Tùng Giang, bên bãi lau sậy, gia đinh nhà họ Trần kéo lê một chiếc lồng heo đi về phía bờ sông. Xung quanh người đông nghìn nghịt, tiếng hò hét vang trời.
Những người già trẻ gái trai ngày thường chẳng mấy khi qua lại nay tụ tập đông đủ, phẫn nộ sục sôi, chung một mối thù, thi nhau ném đá và đất vào lồng heo, ánh mắt sáng rực như sói thấy mỡ.
Trong lồng heo, Trần Khang tr*n tr**ng như nhộng, hai tay che mặt, cố sống cố c.h.ế.t không để người khác nhìn rõ mặt mình, chẳng màng đến việc đá ném trúng vết thương trên người, vảy m.á.u vừa kết lại nứt toác, m.á.u tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả vệt cỏ bị kéo lê.
Đến bờ sông, mấy tên gia đinh đồng loạt nhấc lồng lên, ném ùm xuống nước.
Theo tiếng hét thất thanh của Trần Khang, cả chiếc lồng heo chìm nghỉm xuống mặt nước, tiếng hét cũng bị nhấn chìm, chỉ còn lại vài bong bóng sủi lên ục ục.
Chừng sau mười lăm tiếng đếm, lồng heo lại được kéo lên.
Trần Khang ướt sũng, ho sặc sụa, tay đập loạn xạ vào song mây của lồng, gào lên khản đặc cầu xin: "Ta không dám nữa! Ta thực sự không dám nữa! Cầu xin các người tha cho ta!"
Mấy tên gia đinh nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, nhìn hắn như nhìn thứ rác rưởi bẩn thỉu, xách lồng lên rồi lại ném xuống nước lần nữa.
Trần Khang chưa kịp kêu "cứu mạng" thì đã chìm nghỉm cùng cái lồng.
"Gian phu c.h.ế.t không được t.ử tế! Dìm c.h.ế.t nó!"
"Dìm c.h.ế.t nó! Trộm vợ người ta thì bị trời đ.á.n.h thánh vật!"
Đám đàn ông vây xem hò hét nhiệt tình, hận không thể xông lên tự tay kết liễu mạng sống của Trần Khang.
Đằng sau những tiếng gầm rú điếc tai ấy, có một đôi mắt hạnh đen láy lẳng lặng quan sát tất cả.
Gió mát mang theo hơi nước từ ngoại ô thổi tới, tóc Lý Đào Hoa dính vào má ngứa ngáy, nhưng nàng chẳng buồn phản ứng.
Nàng cảm thấy hơi kỳ lạ.
Trần Khang tội đáng muôn c.h.ế.t, lẽ ra nàng phải thấy hả hê lắm mới đúng, nhưng khi tận mắt chứng kiến rồi, lại chẳng thấy vui vẻ gì.
Có lẽ theo lẽ thường, người bị lột tr*n tr**ng nhốt vào lồng heo dìm xuống sông không chỉ có Trần Khang, mà còn có cả Tưởng thị.
Sở dĩ Tưởng thị không có ở đó, là vì sáng nay khi họ xuất phát, tin dữ về bà đã truyền đến.
Bà ngã từ cầu thang tầng hai của "nhà chứa xác" xuống đất, gãy cổ c.h.ế.t tươi, lúc được phát hiện thì t.h.i t.h.ể đã lạnh ngắt.
Lý Đào Hoa không thể diễn tả được tâm trạng mình khi nghe tin dữ, chỉ đột nhiên cảm thấy bầu trời xanh thẳm kia cũng chẳng còn xanh nữa, cảnh vật xung quanh trở nên xám xịt vô vị.
Trong đầu nàng toàn là câu nói của Tưởng thị —— "Một người sống mà không đủ vui vẻ, thì sống một ngày hay sống một trăm năm, có gì khác nhau đâu?"
Lý Đào Hoa tuy có xúc động, nhưng nếu đặt một trăm năm và một ngày trước mặt nàng cùng lúc, e là nàng sẽ không do dự chọn một trăm năm. Dù sao thì "c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục", kiến còn có thể bị người ta di c.h.ế.t bằng một ngón tay, chẳng phải vẫn chăm chỉ tích trữ lương thực qua đông giữa mùa hè oi ả sao? Người dưới đáy xã hội chắc chẳng có thời gian mà suy nghĩ ý nghĩa của sự sống là gì, bởi vì chỉ riêng việc sống thôi đã tốn hết sức lực rồi. Lý Đào Hoa chắc chắn, cái nàng muốn là một trăm năm.
Tưởng thị đã chọn một ngày.
Lý Đào Hoa cảm thấy cổ họng nghẹn ứ một cục tức, nuốt không trôi nhả không ra, nhưng một quả mơ chua nguyên hạt, cứ tắc ở đó vô vị.
"Đào Hoa."
Hứa Văn Hồ dắt lừa dừng lại bên cạnh nàng, khẽ nhắc: "Chúng ta đi thôi."
Lý Đào Hoa giật mình hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình đã đứng ngẩn ngơ ở đó rất lâu.
Nàng gạt phăng lọn tóc dính trên má, thở hắt ra một hơi, cố làm ra vẻ thoải mái nói: "Tiếp theo đi đâu đây? Đường đến Kinh thành có bao nhiêu là ngả, ngả nào cũng xa như nhau, đi đường nào cũng chẳng dễ dàng gì."
Khóe mắt Hứa Văn Hồ nhìn thấy những đám mây trắng trùng điệp nơi chân trời, nhớ lại những bức tường đầu ngựa nhấp nhô trên những tấm thêu màu đen kia, đó là kiến trúc đặc trưng của vùng Huy Châu.
Hắn nói: "Đi con đường qua Huy Châu đi."
Lý Đào Hoa ngẩn ra, bỗng nhiên hiểu ý hắn, nhìn bọc hành lý sau lưng hắn, trong lòng ngũ vị tạp trần.
"Được." Nàng nói.
Dưới bầu trời xanh mây trắng, chim chóc bay lượn, tiếng móng lừa lộc cộc dần rời xa tiếng người ồn ào. Lý Đào Hoa đi theo bước chân Hứa Văn Hồ, cuối cùng ngoái đầu nhìn về phía bờ sông. Nàng nhìn những cái đầu đen đặc đang chen chúc nhau, cười một tiếng lạnh lẽo.
Nàng quay mặt lại, nhìn góc nghiêng của Hứa Văn Hồ hỏi: "Hứa đại nhân, chàng nói xem, trộm người có thực sự đáng tội c.h.ế.t không?"
Hứa Văn Hồ im lặng một lát, do dự nói: "Ta tuy cảm thấy tội không đáng c.h.ế.t, nhưng thông dâm trong luật pháp Đại Lương là trọng tội, có thể do tông pháp địa phương tùy ý xử lý, nghĩ cũng có cái lý của luật pháp. Ta chỉ cho rằng, phàm sự không có tuyệt đối, chỉ cần không phải gian dâm cướp bóc, g.i.ế.c người phóng hỏa những trọng tội tày đình, những lỗi lầm về đạo đức con người nên được xử lý có tình có lý, không thể tùy tiện đoạt mạng người."
Chỉ tiếc hắn giờ chỉ là một tội thần bị cách chức vĩnh viễn, suy nghĩ trong lòng hắn ai mà thèm quan tâm, càng không thể được ai tiếp nhận.
"Ồ..." Lý Đào Hoa gật gù trầm ngâm, "Có câu này của chàng là ta yên tâm rồi."
Hứa Văn Hồ cũng bắt chước động tác của nàng ngơ ngác gật đầu, gật xong mới phản ứng lại, ngẩng lên nhìn nàng đầy nghi hoặc: "Nàng yên tâm cái gì?"
Lý Đào Hoa sải bước đi trước hắn, quay đầu cười rạng rỡ: "Lỡ sau này ta thành thân rồi mà không nhịn được đi trộm người, chẳng phải còn có chàng đứng về phía ta sao?"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Hứa Văn Hồ trố mắt, tóc gáy dựng đứng cả lên, rảo bước đuổi theo, hoảng hốt khuyên can: "Vạn vạn lần không được đâu Đào Hoa! Khổng T.ử từng nói, Khổng T.ử từng nói... thôi Khổng T.ử chưa từng nói về chuyện trộm người đúng sai. Nhưng ta thấy suy nghĩ này của nàng thực sự quá nguy hiểm, nhất định phải sớm thu hồi, không, phải bỏ đi ngay lập tức!"
Lý Đào Hoa làm mặt quỷ với hắn: "Đuổi kịp ta rồi hãy nói chuyện nhé."
"Đào Hoa! Nàng hồ đồ quá!"
"... Đợi ta với Đào Hoa."
Núi non xanh biếc, đường xa vạn dặm. Lý Đào Hoa chạy trên con đường mòn, lòng vẫn nặng trĩu.
Nhưng khi quay đầu nhìn khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, đầy vẻ ngốc nghếch cố chấp của Hứa Văn Hồ, nàng lại cảm thấy thế gian này dường như cũng không tồi tệ đến thế.
Đường quê vắng vẻ, ánh tà dương đỏ như máu.
Khi mặt trời xuống núi là lúc mát mẻ dễ chịu nhất trong ngày. Cây hòe già to mấy người ôm rũ xuống những chùm hoa hòe cuối cùng, dâng hiến chút hương thơm còn sót lại. Giữa những cành lá xum xuê đan xen, vầng trăng lưỡi liềm thấp thoáng hiện ra như sườn mặt mỹ nhân. Bóng trăng và ánh ráng đỏ nơi chân trời va vào nhau, vừa mâu thuẫn lại vừa hòa hợp.
Dưới gốc cây, một đám trẻ con đang nô đùa.
Mấy đứa trẻ cao lớn hơn vây quanh một đứa bé thấp bé ở giữa. Một dải vải hoa bịt kín mắt đứa bé thấp, nó giơ một ngón tay trỏ lên, xoay vòng chậm rãi giữa đám bạn, miệng lẩm nhẩm:
"Điểm binh điểm tướng, cưỡi ngựa đ.á.n.h trận, điểm trúng là ai, đi theo tớ ngay, nếu mà không đi, cậu là ch.ó con."
Lũ trẻ nhìn nhau cười khúc khích, rón rén tản ra, chạy ùa về phía xa, cố tình để lại đứa bé thấp bé một mình xoay vòng ngốc nghếch. Nhìn cái vẻ thành thạo ấy, rõ ràng chúng không phải lần đầu làm trò này.
Đứa bé thấp bé hồn nhiên không hay biết gì, vẫn ngoan ngoãn xoay vòng, giọng trẻ thơ trong trẻo ngân nga
"Điểm binh điểm tướng, đại binh đại tướng, tiểu binh tiểu tướng, điểm trúng người nào, chính là người đó, hạt gạo rơi xuống đáy, không phải hắn thì là cậu."
"Ha ha, chính là cậu rồi!"
Đứa bé ngừng xoay, chỉ vào "người bạn" đối diện, dõng dạc nói: "Điểm trúng cậu rồi, đưa tay ra đây cho tớ, để tớ đoán xem cậu là ai."
Ánh sáng đỏ ối nơi chân trời đậm đặc như tranh vẽ, màn đêm dần buông xuống. Giữa những cành lá đung đưa theo gió, vầng trăng yểu điệu càng thêm rõ nét, như thể trong nháy mắt phóng to lên gấp bội, từ sườn mặt mỹ nhân biến thành cái miệng cười dữ tợn.
Một bàn tay già nua khô khốc vươn ra.
Đứa bé nắm lấy bàn tay đó, chạm vào lòng bàn tay thô ráp như giấy nhám, nó chỉ thấy lạ chứ chưa nhận ra điều gì bất thường. Mãi cho đến khi sờ nắn hết cả bàn tay, nó mới hét toáng lên: "Không đúng! Đây rõ ràng là tay người lớn! Các cậu lừa tớ!"
Nó giật phăng dải vải bịt mắt ra, ngẩng đầu nhìn người trước mặt.
Mặt trời chìm hẳn xuống đáy biển tây, chút ánh tàn dương cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ. Trăng lưỡi liềm lên cao, hắt xuống đất một cái bóng còng queo.
Đồng t.ử đứa bé co rút dữ dội, vẻ mặt kinh hoàng như nhìn thấy thứ gì đáng sợ vô cùng, thân thể cứng đờ không nhúc nhích nổi bước nào.
Bàn tay khô khốc kia tiếp tục vươn về phía nó.
Đứa bé như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, quay người hét lớn: "Mẹ ơi! Cứu mạng! Có …"
Bàn tay đó bất ngờ chồm tới từ phía sau, bịt chặt miệng nó.
"Ưm ưm... ưm..."
Tiếng ư ử ngắn ngủi hòa cùng tiếng xào xạc, chẳng bao lâu sau, dưới gốc cây đã không còn một bóng người, chỉ để lại một vệt kéo lê dài hun hút.
Trên trời, ánh trăng vằng vặc.
"Nóng c.h.ế.t mất, vào thu rồi mà cái thời tiết quái quỷ này còn muốn cho người ta sống không nữa."
Trên đường mòn thôn quê, Lý Đào Hoa lấy tay áo quệt mồ hôi trán, ngẩng đầu lườm quả cầu lửa rực rỡ trên cao, hận không thể nhảy lên trời hái xuống ném vào giếng nước cho hả giận.
Hứa Văn Hồ tâm tĩnh tự nhiên mát, dù nắng nóng đến đâu vẫn bình thản ung dung: "Đào Hoa đừng nóng vội, đầu thu bao giờ chẳng thế, đợi thêm vài ngày nữa là trời mát hẳn thôi."
Lý Đào Hoa lắc lắc bầu nước rỗng tuếch từ lâu: "Ta cũng chẳng muốn nóng vội đâu, nhưng trời nóng thế này mà không có ngụm nước nào, đừng nói là người, đến súc vật cũng phát điên mất."
Con lừa kêu một tiếng, tỏ vẻ đồng tình.
Hứa Văn Hồ nhìn bầu nước rỗng không, cái miệng vốn không khô lắm cũng bắt đầu khát cháy, ngó nghiêng xung quanh, mắt sáng lên nói: "Dưới gốc hòe già phía trước có một nhà dân kìa, Đào Hoa đợi đấy, ta qua xin nước cho nàng!"
Hắn giật lấy bầu nước, hăm hở chạy về phía cây hòe già.
Hưng Nhi la oai oái phía sau: "Công tử, ta cũng khát!"
Hứa Văn Hồ: "Thế thì đi cùng ta."
Hưng Nhi vừa đi vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Thật bất công, tại sao cô ta khát thì người đi xin nước cho, còn ta khát thì phải tự đi, công t.ử người thay đổi rồi, người không còn là người của ngày xưa nữa, người làm ta thấy xa lạ quá."
Hứa Văn Hồ một lòng chỉ lo xin nước, chẳng thèm để ý Hưng Nhi lải nhải cái gì.
Lý Đào Hoa cũng đi theo, nhưng không vào xin nước mà ngồi phịch xuống gốc cây hóng mát.
Hương hoa hòe thoang thoảng dưới gốc cây khiến cõi lòng bực bội của Lý Đào Hoa dịu đi không ít. Nàng cúi đầu, định nhặt vài chùm hoa hòe m*t mật giải khát trước đã.
Hoa hòe rơi đầy đất, Lý Đào Hoa chẳng buồn nhấc mông, tiện tay nhặt hai chùm vừa rơi xuống. Ngửi mùi hương thanh khiết ngọt ngào, tâm trạng nàng tốt lên hẳn, đang định thổi bụi trên hoa đi thì khóe mắt liếc thấy dấu chân trên mặt đất.
Hai loại dấu chân, một lớn một nhỏ. Dấu chân lớn nông sâu không đều, dấu chân nhỏ lộn xộn không theo quy tắc.
Lý Đào Hoa nhìn thêm hai lần, cũng chẳng để tâm lắm.
Đúng lúc này, từ nhà nông dân đối diện gốc hòe bỗng vang lên tiếng khóc t.h.ả.m thiết của một người phụ nữ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.