420 chữ · ~3 phút đọc
Hai người bước lại gần, kề vai đứng cạnh ta, cùng phóng tầm mắt xuống giang sơn thuộc về riêng ta.
Trên khuôn mặt rắn rỏi, lúc nào cũng nghiêm nghị của cha, giờ phút này nở nụ cười tự hào khôn tả: “Con gái Diệp Khiếu Thiên ta, giỏi lắm!”
Đại ca cũng đưa tay ra, xoa xoa tóc ta giống như hồi ta còn bé xíu, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái: “A Nhan của Diệp gia chúng ta, là cô nương lợi hại nhất thiên hạ.”
Ta dựa vào vòng tay vững chãi của họ, cảm nhận thứ tình thân trong trẻo và vững chắc nhất này, hốc mắt chợt nóng ran.
Đúng lúc đó, một con khoái mã từ cuối con phố dài lao tới như bay, dừng lại ngay dưới lầu Nguyệt Hoa Hiên. Kỵ sĩ phi xuống ngựa, hai tay dâng một chiếc hộp gỗ tinh xảo, cung kính lớn tiếng hô:
“Vương gia có lệnh, mang ‘Trái tim Hỏa Hồ’ này tới tặng Diệp tiểu thư, mừng Nguyệt Hoa Hiên làm ăn hồng phát, vang danh đệ nhất Kinh thành!”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Chuế Tế Đỉnh Phong: Nhất Đẳng Độc Tôn
548 ch
Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long - Mục Long
300 ch
Xuyên Không Về Thế Giới Tiên Hiệp - Hứa Thất An (FULL)
2.085 ch
Ta cúi nhìn xuống, chỉ thấy trong hộp gỗ đặt ngay ngắn một chiếc khăn choàng cổ lông cáo màu đỏ rực như lửa, ánh lên những tia sáng rực rỡ. Sắc lông ấy cả đời này ta chưa từng thấy, dưới ánh chiều tà, nó tựa như một ngọn lửa đang bốc cháy.
Ta hiểu, đây là sự thăm dò và lấy lòng lần thứ hai của Tiêu Cảnh Từ dành cho ta.
Ta ngắm nhìn ngọn lửa ấm áp ấy, nhìn những người thân yêu nhất bên cạnh, và nhìn khung cảnh sầm uất huy hoàng dưới chân. Ta chầm chậm nở một nụ cười rạng rỡ, xuất phát từ tận đáy lòng.
*Lục Vân Thâm, cảm tạ chàng năm xưa đã không cưới ta.*
Chính chàng đã khiến ta nhìn thấu sự bạc bẽo của thế gian, cũng giúp ta tìm ra ý nghĩa đích thực cho cuộc đời mình.
Cô gái Diệp Thư Nhan từng bàng hoàng xót xa, chịu nhục nhã giữa hỉ đường đã chết đi rồi. Người đang đứng đây lúc này là một nữ chủ nhân nắm giữ gia tài trăm vạn, chưởng quản càn khôn thương giới.
Tương lai của ta là biển rộng trời cao. Còn chàng, chỉ đáng ở dưới đáy bùn lầy, ngửa mặt nhìn ánh hào quang của ta mà ấp ôm nỗi hối hận cho đến cuối đời.
Hoàn thành — Chương 24
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ở Rể Bằng Thực Lực
106 ch
Tổng Tài Sủng Vợ, Xin Tiết Chế!
983 ch
Làm Bạn Giường Với Đối Tượng Liên Hôn
133 ch
Quý Tổng, Xin Đừng Gặp Lại
47 ch
Kẹo Dẻo Vị Chua Ngọt
103 ch
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Thẩm Tổng Tài
125 ch
Khi Tâm Thần Nói Chuyện Yêu Đương
80 ch
Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội
1.495 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.