959 chữ · ~7 phút đọc
Tôi cứ ngỡ Thẩm Tri Phi sẽ không bao giờ liên lạc với mình nữa.
Nhưng ngày hôm sau, tôi lại nhận được tin nhắn từ một số máy lạ.
【Em định chia tay với anh thật sao?】
【Tại sao chứ?】
【Tại sao em lại trở nên như thế này?】
【Chẳng phải em nói em ao ước nhất là có một chú cún con màu trắng sao? Tại sao trên mặt em lại chẳng có lấy một nét vui mừng?】
【Là anh sai rồi sao……】
【Là cách anh yêu em đã sai rồi có phải không?】
【Em không phải là em ấy.】
【Mày là con quái vật mang cùng một gương mặt với vợ tao, đúng không!】
【……】
【Trả lời đi chứ.】
【Nhát gan đến thế sao, đến một câu cũng không dám nói với tao à?】
【Mày dựa vào cái gì mà đối xử với tao như vậy?】
【……】
【Đừng bạo lực lạnh với tao.】
【Tao biết mày nhìn thấy mà.】
【Xin em…… Ninh Thừa Diệu.】
【Xin em dù chỉ nói với anh một câu thôi…… được không?】
【Không có em, anh sẽ chết mất.】
【Sẽ chết thật đấy.】
【……】
【Xin em.】
【Anh sẽ tìm được em thôi.】
【Anh nhất định sẽ.】
【Tóm sống được em.】
Hàng trăm tin nhắn như thế.
Tôi không sót một chữ nào, đọc hết toàn bộ.
Rất nhiều lần, tôi không thể kìm lòng được mà đặt tay lên bàn phím.
Muốn nói cho anh biết sự thật.
Nhưng trong đầu lại văng vẳng những lời Ninh Thừa Diệu từng nói với tôi.
"Diễn kịch lâu quá nên quên mất bản thân là ai rồi phỏng."
"Từ đầu đến cuối người yêu đương với Thẩm Tri Phi, chỉ có một mình em mà thôi."
"Anh tính là cái thá gì chứ?"
Còn nữa……
"Em đây là đang giúp anh đấy, bằng không sớm muộn gì cũng có ngày Thẩm Tri Phi biết anh đã lừa gạt anh ta."
"Đến lúc đó làm rùm bén lên nhìn khó coi lắm, anh muốn thế à?"
Dẫu cho có muốn nói sự thật cho Thẩm Tri Phi biết đi chăng nữa, tôi phải mở lời thế nào đây?
Nói với anh rằng tôi đã lừa dối anh.
Nói với anh rằng bản thân tôi thực chất là một…… con quái vật?
Nói dối một lần, sẽ phải dùng trăm phương ngàn kế nói dối thêm vô số lần để lấp l**m.
Thật đáng sợ.
Chỉ cần nghĩ đến thôi là tôi đã cảm thấy toàn thân run rẩy.
Cứ để mọi chuyện dừng lại ở đây.
Có lẽ chính là sự lựa chọn tốt nhất rồi.
Tôi dọn ra khỏi nhà.
Tìm được một công việc làm thêm bao ăn bao ở, tạm thời trú chân tại đó.
Cứ thế sống cho đến ngày khai giảng đại học.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Lúc chuyển hành lý, tôi vẫn luôn căng thẳng đoán già đoán non.
Bạn cùng phòng sẽ là người như thế nào đây?
Họ có ghét tôi không nhỉ?
Nếu họ không thích tôi…… tôi biết đi đâu mà về bây giờ?
Đang mải suy nghĩ, một bàn tay bất thình lình vỗ lên vai tôi từ phía sau.
"Hi!"
Tôi giật bắn mình.
Quay người lại nhìn, đập vào mắt là một gương mặt điển trai ngập tràn nụ cười rạng rỡ.
"U là trời, ông bạn, ngoại hình của ông đỉnh chóp thật đấy."
"Ban đầu tôi cứ nghĩ mình chắc suất danh hiệu hotboy của cái phòng này rồi, giờ xem ra phải nhường ngôi lại cho ông thôi."
Lời chào hỏi tự nhiên, thân thiện ấy khiến tôi vô thức thả lỏng tâm trạng.
"Không cần đâu, cứ để cho ông đi."
"Ha ha ha ha ha ha……"
Xem ra, mọi chuyện không tồi tệ như tôi hằng nghĩ.
Thế thậm chí, còn tốt đẹp hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều.
Các bạn cùng phòng đều là những người cực kỳ dễ tính và hòa đồng.
Đêm hôm đó, mấy đứa chúng tôi buôn chuyện mãi đến tận rạng sáng.
Cậu bạn cùng phòng hóng hớt hỏi: "Ninh Hối, ông đẹp trai thế này, chắc chắn là có bạn gái rồi nhỉ?"
Tôi mím mím môi.
Bạn gái thì không có, nhưng bạn trai đẹp trai thì từng có một người.
Tiếc rằng đã là chuyện của quá khứ rồi.
"Trước đây…… từng có."
"Thế hai người vì lý do gì mà chia tay vậy?"
"Tôi đã lừa dối người ấy."
Lừa dối anh rất nhiều, rất nhiều chuyện.
Anh chắc là căm ghét tôi đến xương tủy rồi đúng không?
Nhận thấy nếu gặng hỏi sâu thêm nữa thì không tiện, cậu bạn cùng phòng liền khéo léo cắt ngang chủ đề.
"Thôi mà, trên đời này ai mà chẳng từng nói dối vài câu vặt vãnh chứ?"
"Sau này ông nhất định sẽ tìm được một tri kỷ linh hồn phù hợp hơn với mình thôi mà~"
Tôi không đáp lời.
Chỉ thầm nghĩ trong lòng.
Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ có thể rung động trước bất kỳ một ai khác ngoài Thẩm Tri Phi nữa.
Nhưng anh vốn dĩ định sẵn không thuộc về tôi rồi.
……
Sau đó, chúng tôi còn trò chuyện thêm rất nhiều thứ khác nữa.
Những chuyện liên quan đến Ninh Thừa Diệu, những bóng đen u ám ra sức đè nặng lên người tôi bấy lâu nay.
Dường như theo tiếng cười nói rôm rả cứ thế mà nhạt nhòa dần đi.
Nếu thời gian có thể đóng băng vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của mỗi con người.
Nếu được như vậy thì tốt biết mấy.
Sau khi nhắm mắt lại.
Tôi đã nghĩ như thế.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.