3.398 chữ · ~23 phút đọc
Sáng hôm sau Bạch Dương không có tiết học.
Cậu cố tình dậy thật sớm, tranh thủ trước khi Tần Hạo Đình thức dậy, kẹp hai cuốn giáo trình chuyên ngành rồi lén lút xuống lầu.
Chẳng phải bảo cậu chăm chỉ ôn tập sao?
Vậy cậu sẽ ôn tập cho Tần Hạo Đình xem!
Thế là khi Tần Hạo Đình chuẩn bị xuống dưới ăn sáng, anh nhìn thấy một cảnh tượng như thế này.
Cậu nhóc mặc bộ đồ ngủ hoạt hình bằng cotton rộng thùng thình, quay lưng chếch về phía anh, nằm sấp trên tấm thảm cashmere trước cửa kính sát đất ở tầng một.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa, bao phủ lấy cơ thể cậu thành một quầng sáng vàng óng.
Trên mặt kính trong suốt phản chiếu gương mặt chăm chú nghiêm túc.
Bước chân Tần Hạo Đình dừng lại.
Không biết từ lúc nào, anh đã đứng nhìn rất lâu.
Lâu đến mức có phần thất thần.
anh thậm chí cảm thấy mình có thể nhìn rõ từng sợi lông mi đang cụp xuống của Bạch Dương.
Nhìn thấy đôi vai khẽ lên xuống theo nhịp hô hấp.
Nhìn thấy vòng eo thon nhỏ hơi lõm xuống.
Và cả đường cong khiến người ta không khỏi liên tưởng đang được lớp vải cotton ôm sát.
Tần Hạo Đình: “...”
Suốt một tuần tiếp theo, Bạch Dương không gặp lại Tần Hạo Đình.
Ban đầu cậu tưởng anh đi công tác.
Nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng.
Trước đây dù chỉ đi một ngày, Tần Hạo Đình cũng sẽ báo trước cho cậu, sắp xếp ổn thỏa mọi việc.
Lần này chẳng những biến mất nhiều ngày mà còn không nói một lời.
Sau khi dò hỏi khắp nơi, Bạch Dương mới biết Tần Hạo Đình đã chuyển tới khách sạn gần công ty ở.
Không biết có phải đang tránh mặt cậu hay không.
Rõ ràng kế hoạch “mỹ nhân kế” của cậu lại thất bại thêm một lần nữa.
Mười giờ tối.
Bạch Dương nằm sấp trên sàn phòng tập nhảy.
Giữ nguyên tư thế giống hệt sáng hôm đó.
Đôi mắt không ngừng đánh giá cơ thể mình trong gương, cố gắng tìm ra vấn đề.
“Rốt cuộc là eo mình chưa đủ thon hay mông chưa đủ cong?”
Cùng lúc đó.
Tần Hạo Đình vừa tắm xong, mang theo hơi nước nóng ẩm, ngồi một mình trên chiếc sofa trong phòng khách sạn.
anh mở điện thoại, muốn xem cậu nhóc đang làm gì.
Nhiều ngày không gặp, trong lòng cứ trống trải khó tả.
Vì lý do an toàn, ngoài phòng ngủ, hầu hết các khu vực trong nhà đều được lắp camera giám sát.
anh vốn tưởng kỳ thi sắp tới, Bạch Dương sẽ ngoan ngoãn học bài.
Kết quả vừa mở lên đã thấy cậu đứng trước gương tạo đủ loại tư thế, miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Hệ thống đèn trong phòng tập đều là loại ánh sáng sân khấu chuyên nghiệp.
Dưới độ phân giải cao của camera, những động tác tạo dáng của Bạch Dương mang đến cảm giác vô cùng mạnh mẽ.
Tần Hạo Đình chỉ cảm thấy như mình lại quay về phòng tắm hôm nọ.
Từng đợt nóng bỏng liên tục dâng lên.
Bạch Dương bị cảnh cáo.
Cố vấn học tập đích thân tìm cậu nói chuyện, phê bình việc gần đây cậu không tập trung học hành.
Cùng lúc đó, cậu nhận được một tin nhắn từ Tần Hạo Đình.
Trước khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, tôi sẽ không về nhà.
Làm tốt việc thuộc về bổn phận của con.
Đừng khiến tôi thất vọng thêm nữa.
Bạch Dương cảm thấy rất buồn.
Cậu không hiểu vì sao lần này Tần Hạo Đình lại nhẫn tâm với mình như vậy.
Cậu ôm chăn khóc một trận.
Nhưng sau khi khóc xong, dường như lại hiểu thêm đôi phần dụng tâm của đối phương.
Một chủ tịch tập đoàn đường đường chính chính có nhà mà không dám về.
Nếu không phải vì cậu thì còn vì ai?
Lúc này nếu không chịu học hành cho tử tế, cầm một bảng điểm toàn môn trượt, cậu còn mặt mũi nào nói mình thích Tần Hạo Đình nữa?
Hai ngày sau.
Tần Hạo Đình tựa lưng vào ghế da.
Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh.
Trong ảnh, thiếu niên đang ngồi ở một góc thư viện trường học, cúi đầu chăm chú viết bài.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống người cậu.
Đường nét khuôn mặt trắng trẻo tinh xảo được phác họa rõ ràng.
Dáng vẻ chăm chỉ học tập của chàng trai trẻ mang theo cảm giác yên bình và dịu dàng.
Như thể cả người đều đang phát sáng.
Chiếc khuyên tai màu bạc đã được tháo xuống.
Chỉ còn lại một lỗ khuyên nhỏ gần như không thể nhận ra trên vành tai.
Nhớ tới chuyện trước đó trợ lý từng báo rằng lỗ khuyên của Bạch Dương bị viêm, cậu nhóc vừa sát trùng vừa bôi thuốc trong nhà vệ sinh rồi lén khóc một mình.
Tần Hạo Đình lại thấy tức giận.
anh chỉ muốn kéo người về, đặt lên đùi rồi đánh cho một trận.
Cũng không biết thằng nhóc này học ở đâu ra những trò linh tinh ấy!
Có điều...
Mái tóc xoăn màu trà sữa kia...
Quả thật rất đáng yêu.
Mỗi ngày trợ lý đều gửi cho Tần Hạo Đình rất nhiều tin tức về Bạch Dương.
Có ảnh.
Có chữ.
Chỉ trong nửa tháng đã vượt quá một trăm mục ghi chép.
Tần Hạo Đình lặng lẽ xem từng cái.
Trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Tình cảm dành cho Bạch Dương sau những ngày xa cách này càng trở nên rõ ràng hơn.
anh đã vô cùng chắc chắn.
Đó chính là người ở nơi đầu trái tim mình.
Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều có thể tác động đến tâm trạng của anh.
Bóng đêm ngoài cửa sổ dần đậm hơn.
Tần Hạo Đình trầm ngâm suy nghĩ.
anh không phải không thể chấp nhận tình cảm của Bạch Dương.
Nếu thật như lời cậu nói, chẳng qua chỉ là chuyện lên giường mà thôi.
Có gì mà không được?
Xung quanh anh, đàn ông ở độ tuổi này nuôi vài cậu trai hay cô gái để giải quyết nhu cầu chẳng phải chuyện hiếm.
Thêm một người không nhiều, bớt một người không ít.
Nói cho cùng cũng chỉ là chuyện h*m m**n thể xác.
Không nói đến tình cảm.
Chỉ cần tiền bạc thỏa đáng thì sẽ chẳng có gánh nặng tâm lý nào.
Nhưng với Bạch Dương...
anh không làm được.
Thứ nhất, đây là đứa trẻ do chính tay anh nuôi lớn.
anh không thể đặt Bạch Dương ngang hàng với những người dùng cơ thể để đổi lấy vật chất.
Thứ hai, bản thân anh cũng có trách nhiệm.
Sau khi nhận ra tình cảm của cậu, anh đã vội vàng đi xem mắt để chứng minh rằng việc nuôi dưỡng Bạch Dương không phải là một sở thích b*nh h**n có chủ đích.
Kết quả chẳng những tự kéo mình vào vòng xoáy tình cảm.
Mà còn khiến đầu óc cậu nhóc giờ đây chỉ toàn yêu đương, bỏ bê học hành.
Thứ ba...
anh cũng muốn biết.
Liệu Bạch Dương thật sự hiểu tình yêu là gì không?
Hay thứ tình cảm cậu nói ra chỉ đơn thuần là sự lệ thuộc đã hình thành suốt nhiều năm qua?
Những ngày không gặp được Tần Hạo Đình quả thật dài như cả thế kỷ.
Ban đầu Bạch Dương vẫn ôm chút hy vọng, thường xuyên gửi WeChat cho chú mình để giả vờ đáng thương.
Ví dụ như:
“Môn này khó quá, ôn cả ngày rồi mà vẫn không hiểu công thức. Nếu cuối kỳ trượt thì phải làm sao đây?”
Hoặc:
“Lượng bài cần học thuộc của môn này nhiều quá. Cả ngày mới học được một chương. Lo đến mức rụng tóc luôn rồi. Cháu có bị hói sớm không?”
【Đính kèm ảnh một nắm tóc xoăn màu trà sữa trong lòng bàn tay】
Hoặc:
“Nhà ăn trường dạo này không muốn làm người nữa rồi. Ngày nào cũng tung ra món ăn hắc ám mới, coi bọn cháu như chuột bạch vậy. Cháu ăn không ngon ngủ không yên.”
【Đính kèm ảnh cân nặng, vô tình lộ ra hai bàn chân trắng nõn】
Vân vân và mây mây.
Đủ các loại lý do.
Mặc dù Tần Hạo Đình chưa từng trả lời bất kỳ tin nhắn nào, nhưng ngày hôm sau Bạch Dương luôn nhận được những ghi chú viết tay do trợ lý mang tới.
Trong đó, những môn học cậu đang gặp khó khăn đều được phân loại và hệ thống hóa vô cùng chi tiết.
Đôi khi là các mẹo ghi nhớ, phương pháp học thuộc lòng.
Đôi khi là những phần giải thích về các khái niệm khó hiểu, ví dụ được đưa ra rất phù hợp, dễ hiểu mà vẫn đi thẳng vào trọng tâm.
Hoặc có lúc cậu phát hiện nhà ăn số Hai mà mình thường xuyên lui tới đã đổi đơn vị thầu mới.
Đồ ăn ngon hơn, giá cả hợp lý hơn, khiến người ta có cảm giác như được thay đổi hoàn toàn.
Mặc dù cách quan tâm này không phải điều Bạch Dương mong đợi ban đầu.
Nhưng sự chăm sóc lặng lẽ của Tần Hạo Đình vẫn khiến cậu dần bình tâm lại.
Toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Dù hôm đó Tần Hạo Đình đã nói rất nhiều điều cậu không muốn nghe.
Nhưng ít nhất có một câu là đúng.
Cậu không thể bỏ bê việc học.
Cho dù không thể trở thành người đàn ông đủ sức sánh vai với Tần Hạo Đình.
Ít nhất cậu cũng phải có sự nghiệp của riêng mình.
Phải có năng lực tự nuôi sống bản thân.
Cứ như vậy thêm nửa tháng đầy dằn vặt nữa trôi qua.
Khi tiếng chuông thu bài của môn thi cuối cùng vang lên, Bạch Dương lập tức thu dọn đồ đạc, nộp bài rồi như bay lao ra khỏi phòng thi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Cậu nhanh chóng ngồi lên chiếc Maybach đã chờ sẵn ngoài cổng trường, thẳng tiến về nhà.
Để chào mừng ngày được đoàn tụ và cũng là ngày thoát khỏi quãng thời gian bị “giam lỏng”, cậu đặc biệt đặt một chiếc bánh kem.
Lại nhờ dì giúp việc nấu cả một bàn thức ăn thịnh soạn.
Trong lòng đầy háo hức chờ Tần Hạo Đình trở về.
Kết quả...
Đợi bên trái.
Đợi bên phải.
Cuối cùng gọi điện lên văn phòng tổng giám đốc mới biết được.
Ba ngày trước, Tần Hạo Đình đã ra nước ngoài để thị sát công việc tại chi nhánh hải ngoại.
Bạch Dương thử gửi WeChat cho anh.
Cậu nói với anh rằng suốt hơn nửa tháng qua mình rất ngoan.
Đã chăm chỉ ôn tập.
Chăm chỉ thi cử.
Thành tích chắc cũng không tệ.
Không phụ sự kỳ vọng của anh.
Cậu nói mình đã chuẩn bị rất nhiều món ngon.
Muốn cùng Tần Hạo Đình đón kỳ nghỉ sắp tới.
Cậu còn nói rằng mình đã có những dự định sơ bộ cho tương lai.
Muốn kể cho anh nghe.
...
Cậu nói rất nhiều.
Nhưng tất cả đều như đá ném xuống biển.
Không có bất kỳ hồi âm nào.
Dây sạc luôn c*m v** ổ điện.
Đảm bảo điện thoại sẽ không tắt nguồn vì hết pin.
Thế nhưng màn hình điện thoại cứ liên tục sáng lên vì những lần cậu mở kiểm tra.
Rồi lại nhanh chóng tối đi vì không có lấy một tin nhắn mới.
Bạch Dương nhìn bàn thức ăn nguội lạnh chưa ai động đũa.
Trái tim cũng từng chút một chìm xuống.
Cậu ngày càng nhận ra rõ ràng hơn.
Tần Hạo Đình phân định rạch ròi ranh giới của sự yêu thương dành cho cậu.
Đó là một bức tường cao vững chắc không thể phá vỡ.
Tần Hạo Đình đứng trên bức tường ấy.
Từ trên cao nhìn xuống.
Bình tĩnh kiểm soát mọi thứ.
Nghĩ đến đây.
Bạch Dương đột nhiên đứng bật dậy.
Gương mặt nghiêm túc hẳn lên.
Cậu bấm một dãy số.
Tút... tút... tút...
Trong ống nghe vang lên tiếng chuông chờ kết nối.
Không bao lâu sau.
Giữa tiếng nhạc ồn ào chói tai vọng tới một giọng nam trong trẻo.
“Alo? Bạch Dương?”
Bạch Dương lập tức ngồi phịch xuống ghế.
Giống như đang giận dỗi ai đó, cậu thở dài một hơi rồi oán trách:
“Cậu nhận máy làm gì chứ?”
Đầu bên kia, Lâm Tử Giác đầy dấu chấm hỏi trong đầu, nhất thời không hiểu nổi lời nói chẳng đầu chẳng cuối của Bạch Dương.
“... Hả? Cậu gọi điện cho tôi thì sao tôi có thể không nghe máy được?”
Bạch Dương dùng ngón tay quệt lên hình người mặc vest trên chiếc bánh kem, đầu ngón tay lập tức dính đầy kem.
Cậu lẩm bẩm:
“Cậu không nghe thì tôi sẽ nghĩ là điện thoại của tôi bị hỏng...”
Trong phòng bao, có người đột nhiên gào lên một nốt cao chói tai.
Lâm Tử Giác liếc người đó một cái, cầm điện thoại đi ra ngoài.
“Cậu vừa nói gì cơ?”
Bạch Dương đưa ngón tay vào miệng.
Vị kem sữa ngọt ngào nhanh chóng lan trên đầu lưỡi.
Nhưng cuối cùng chỉ để lại vị đắng nơi cuống họng.
“Tôi nói...”
Ánh mắt cậu dừng trên một chai rượu vang đỏ.
“Cậu đến tìm tôi đi.”
“Tôi mời cậu ăn cơm.”
Sau khi bắt taxi đến địa chỉ Bạch Dương gửi, Lâm Tử Giác hoàn toàn bị khu biệt thự trước mắt làm cho choáng váng.
cậu biết chú của Bạch Dương rất giàu.
Nhưng không ngờ lại giàu đến mức này.
Bạch Dương lái xe tới đón cậu.
Một chiếc Audi R8.
Thứ mà cậu chỉ từng nhìn thấy trong phim Người Sắt.
“Đệt, nửa đêm gọi tôi tới đây chẳng lẽ chỉ để khoe giàu?”
Lâm Tử Giác chống tay lên cửa kính xe đã hạ xuống, cười trêu:
“Đến tận cổng khu dân cư rồi còn lái xe ra đón, cậu màu mè vừa thôi chứ~”
Bạch Dương không trả lời.
Chỉ ra hiệu cho cậu lên xe.
Rất nhanh, Lâm Tử Giác đã hiểu vì sao Bạch Dương phải lái xe ra đón mình.
Bọn họ chạy trong một “cánh rừng” hơn mười phút mới tới nơi cần đến.
Căn biệt thự độc lập với sân vườn rộng rãi, trang trí thanh nhã tinh tế lại khiến Lâm Tử Giác bị đả kích lần nữa.
“Muốn ăn món nào thì cho vào lò vi sóng hâm lại đi. Đều chưa ai động đũa đâu, chỉ là hơi nguội thôi.”
Bạch Dương không biết từ đâu bê tới một thùng bia đặt cạnh bàn ăn.
Cậu lôi ra sáu chai, mở từng chai một.
Rồi tự mình uống trước.
Từ lúc lên xe, Lâm Tử Giác đã nhận ra có gì đó không ổn.
Đến giờ thì càng chắc chắn suy đoán của mình.
cậu giữ lấy cổ tay đang nâng chai bia lên của Bạch Dương, nghiêm túc hỏi:
“Cậu làm sao vậy?”
“Đừng quản tôi!”
Bạch Dương hất tay cậu ra rồi ngửa đầu uống rượu.
Lâm Tử Giác cũng nổi nóng.
cậu giật lấy chai bia.
“Không cho tôi quản thì gọi tôi tới làm gì?”
“Để nhìn cậu tự hành hạ bản thân à?”
“Cậu nghĩ tôi sẽ mặc kệ sao?!”
“Thế cậu muốn tôi làm sao?”
“Chẳng phải cậu là bạn thân nhất của tôi sao?”
“Lúc này chỉ ở bên tôi thôi cũng không được à...”
Hốc mắt Bạch Dương lập tức đỏ bừng.
Rượu tràn khỏi khóe môi, chảy dọc theo chiếc cổ trắng dài.
Tạo thành một đường nước lấp lánh.
Rồi biến mất trong cổ áo cotton.
Ánh mắt Lâm Tử Giác tối lại.
cậu thở dài, giọng dịu xuống.
“Được được được.”
“Tôi là bạn thân nhất của cậu.”
“Tôi sẽ ở đây uống với cậu.”
“Dù sao cũng là nhà cậu, chẳng sợ cậu say rồi bị người xấu nhặt mất.”
“Nhưng mà...”
Lâm Tử Giác giữ tay Bạch Dương lại khi cậu định lấy thêm bia.
Nhìn thẳng vào mắt cậu rồi khuyên nhủ:
“Uống như thế sẽ hại dạ dày lắm.”
“Ăn chút gì trước được không?”
“Tôi hâm vài món ăn cho cậu.”
“Vừa ăn vừa uống.”
“Tôi đảm bảo với cậu, khi nào cậu uống đã đời rồi tôi mới về.”
cậu kéo Bạch Dương ngồi xuống.
Để chứng minh mình thật sự sẽ ở lại cùng cậu, cậu mở nốt tất cả số bia còn lại.
Thấy vậy, tâm trạng Bạch Dương cũng dịu đi phần nào.
Cậu lau khóe mắt, hít hít mũi.
“Tôi muốn ăn thịt luộc cay với thịt kho tàu.”
Lâm Tử Giác dở khóc dở cười.
Bàn tay bên người giằng co vài lần.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà đưa lên khẽ gảy mũi cậu.
“Đồ ham ăn.”
“Chỉ nhớ thịt thôi à?”
“Không ăn rau sao?”
Bạch Dương đẩy cậu một cái.
Có chút ngượng ngùng.
“Phiền chết đi được.”
Sau màn làm loạn của Lâm Tử Giác, cảm giác muốn uống cho say quên đời của Bạch Dương cũng vơi đi quá nửa.
Hai người hâm nóng những món mình thích.
Vừa ăn vừa trò chuyện.
Cuối cùng hơn nửa thùng bia đều do Lâm Tử Giác giải quyết.
Thế nhưng người chỉ uống năm chai như Bạch Dương lại say đến mức chẳng còn biết trời đất gì.
Đi còn không đi nổi.
Lâm Tử Giác vòng vo hỏi tình hình của cậu.
Ban đầu Bạch Dương không chịu nói.
Nhưng sau vài chai bia, cậu vẫn tiết lộ không ít.
Tin xấu là Bạch Dương thật sự có người mình thích.
Tin tốt là đối phương dường như không muốn đáp lại tình cảm ấy.
“Lâm Tử Giác...”
“Yêu đơn phương đau quá...”
Bạch Dương cầm chai bia khóc lóc kể lể.
Ánh mắt Lâm Tử Giác trở nên phức tạp.
cậu cố gắng khiến biểu cảm của mình trông tự nhiên hơn.
Khóe môi miễn cưỡng cong lên.
Rồi vỗ vai Bạch Dương.
“Khóc đi.”
“Khóc ra sẽ dễ chịu hơn.”
“Nếu muốn tâm sự thì...”
“Cậu có thể nói với tôi.”
Quả nhiên, Bạch Dương không nhịn được nữa.
“Oa” một tiếng rồi bật khóc.
“Vì sao người khác được...”
“Còn tôi thì không?”
“Rõ ràng tôi đã... đã làm tới mức đó rồi...”
“Vì sao anh ấy chẳng có phản ứng gì?”
“Anh ấy đối xử với tôi tốt như vậy...”
“Vì sao không thể là tình yêu chứ?”
Nghe tới đây, Lâm Tử Giác khẽ nhíu mày.
Người mà Bạch Dương yêu đơn phương dường như đã sắp lộ diện qua từng câu chất vấn.
“Lâm Tử Giác...”
Bạch Dương nấc lên một cái.
Đôi mắt đỏ hoe vì say mơ màng nhìn cậu.
“Cậu có người mình thích chưa?”
Hàng mi dính nước mắt cong cong thành từng lọn nhỏ.
Mỗi lần chớp mắt lại rung rung như một chiếc quạt nhỏ.
Mỗi nhịp đều như quét lên trái tim Lâm Tử Giác.
Tim cậu bỗng đập dữ dội.
Yết hầu vô thức lên xuống.
Cơ thể bắt đầu không kiểm soát được mà chậm rãi tiến lại gần.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng ngắn.
Hơi thở mang theo mùi rượu của cả hai gần như phả lên mặt đối phương.
“Tôi...”
“Các cậu đang làm gì vậy?”
Lâm Tử Giác lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy nơi huyền quan có một bóng người cao lớn đứng đó.
Người đàn ông mang theo vẻ phong trần sau chuyến đi xa.
Nhưng khí chất lạnh lùng, cứng cỏi vẫn không hề suy giảm.
Ánh mắt anh sắc bén như một lưỡi kiếm.
Lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ
89 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.