3.718 chữ · ~25 phút đọc
Ánh Tuyết Từ nắm chặt lọ thuốc trong tay, ánh mắt bình thản nhìn về phía Trương Thái y. Dưới ánh nến, đường nét trên khuôn mặt nàng thanh tú mà rõ rệt.
Nàng khẽ giọng hỏi: "Trương Thái y, ngươi chắc chắn thuốc này có tác dụng chứ?"
Hắn ngẩn người, vội vàng vén vạt áo quỳ xuống, trịnh trọng thưa: "Xin Vương phi cứ yên tâm, thần có thể lấy tính mạng ra đảm bảo, triệu chứng sau khi uống thuốc này không khác gì người nhiễm dịch. Sau hai canh giờ, triệu chứng sẽ biến mất hoàn toàn, vả lại không tổn hại đến ngọc thể của Vương phi dù chỉ một phân nào. Nếu không, Tạ gia và Hoàng hậu điện hạ sẽ là những người đầu tiên không tha cho vi thần."
Trương Thái y vốn làm việc cho Tạ gia nên là người đáng tin cậy.
Ánh Tuyết Từ đáp: "Được."
Nàng rút nút bần rồi uống cạn lọ thuốc trong tay không chút do dự.
Vị đắng nồng nặc lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tận sâu trong lòng nàng lại trào dâng một tia ngọt ngào đầy mong đợi.
Ánh Tuyết Từ khẽ cong khóe mắt. Vì trong lòng có hy vọng nên bên môi tự nhiên hiện lên một nụ cười, như thể xuyên qua ánh nến chập chờn, nàng nhìn thấy những đóa hoa quỳnh trắng bên lầu nhỏ trong khuê phòng thời thiếu nữ.
Vẫn rực rỡ và thanh khiết như thế.
Vào tháng tư mùa xuân năm ấy, nàng ôm cây cầm khảm hoa mai gảy đàn giữa rừng hoa quỳnh, a tỷ ở bên cạnh ngâm nga khúc nhạc không tên do nàng phổ.
Mẫu thân và Huệ Cô cúi đầu nhặt hoa, khe khẽ bàn bạc tối nay sẽ làm bánh hoa quỳnh cho hai chị em ăn.
Hoa quỳnh rơi lả tả trên người họ, khung cảnh đẹp đẽ và bình yên biết bao.
Thế nhưng, mẫu thân không còn nữa.
A tỷ cả đời này sẽ phải ở lại trong cung.
Cây cầm khảm hoa mai của nàng đã để lại nhà khi xuất giá, sau này nàng muốn tìm lại thì đã bị chính tay huynh trưởng bẻ gãy rồi.
Dược tính kia quả thực rất mạnh. Mới uống vào chốc lát, cơ thể Ánh Tuyết Từ đã hơi phát nóng, trước mắt từng đợt choáng váng ập đến.
Trương Thái y vội vã mời Huệ Cô vào, dặn dò bà đêm nay nhất định phải túc trực bên giường Ánh Tuyết Từ để chăm sóc cẩn thận, sau đó hắn mới rời đi.
Huệ Cô và Nhu La cùng nhau đỡ nàng lên giường, để nàng ngồi vững bên mép giường.
Nhu La tháo tóc cho nàng, Huệ Cô cởi giày.
Sau khi uống thuốc, hơi thở Ánh Tuyết Từ có phần dồn dập, ghé sát lại có thể nghe thấy tiếng nàng thở hổn hển nơi đầu mũi.
Đôi má trắng ngần cũng hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Huệ Cô nói: "Dung Dung, nhấc chân lên nào."
Nàng liền nghe lời nhón gót chân lên, hai tay tự nhiên chống vào mép giường, đôi mắt long lanh nước nhìn Huệ Cô đang ngồi xổm trước mặt mình, dịu dàng nói: "Ta nhấc lên rồi."
Huệ Cô tháo đôi hài gấm cho nàng, ngẩng đầu lên thì thấy nàng đang nghiêng đầu trong ánh nến, dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn đến không tưởng nổi.
Thấy Huệ Cô nhìn mình, nàng nheo mắt, nở nụ cười an yên.
Nàng vươn tay ra, muốn Huệ Cô nắm lấy.
Lòng Huệ Cô nhất thời mềm nhũn, bà nắm lấy tay nàng, lắc đầu nói: "Thuốc gì thế này, lại còn pha cả rượu, làm người ta say khướt cả rồi."
Nhu La bên kia đã tháo xong tóc, lấy một chiếc lược ngọc nhỏ ra chải đầu cho Ánh Tuyết Từ.
Tóc của Vương phi vừa dày vừa đen, chạm vào mềm mại, mượt mà, chiếc lược chải một đường êm ái xuống tận đuôi.
"Vương phi không uống được rượu sao?"
Nàng ở bên cạnh Vương phi hơn một năm nay, chưa từng thấy Vương phi uống rượu bao giờ.
Thức ăn đồ uống thường ngày của người đều khá thanh đạm, vốn không thích trà đậm hay rượu mạnh.
Huệ Cô nói: "Chứ còn gì nữa."
Hồi trước phủ tổ chức tiệc Trung Thu, Dung Dung và Tạ Hoàng hậu còn nhỏ, lén uống trộm rượu trong chén của phu nhân, uống đến mức mặt mũi đỏ bừng.
Tạ Hoàng hậu lúc đó đòi ngâm ba trăm bài thơ, Dung Dung ngoan ngoãn theo sau tỷ tỷ, cúi gầm khuôn mặt nhỏ nhắn, mơ mơ màng màng đứng ngủ gật.
Nàng say đến mức không biết trời trăng gì nữa, nhưng mỗi khi Tạ Hoàng hậu ngâm xong một bài, nàng vẫn biết vỗ tay, giọng nhỏ nhẹ khen: "A tỷ giỏi thật đấy."
Người vốn tính tình mềm mỏng, khi say lại càng dịu dàng hơn, người khác nói gì nàng cũng chỉ "Vâng ạ".
Huệ Cô khi ấy đã phải lo lắng hết mức, sợ mình chỉ cần sơ sẩy một chút là nàng sẽ bị người ta lừa đi mất. Vì vậy, bà luôn không cho phép nàng động vào rượu.
Bản thân Ánh Tuyết Từ cũng không mặn mà gì với chuyện này, cơ thể nàng yếu, xưa nay không chịu nổi những thứ k*ch th*ch quá mạnh.
Sau khi thu dọn xong xuôi, Huệ Cô đỡ nàng nằm xuống nghỉ ngơi.
Vừa đắp chăn xong, Ánh Tuyết Từ bỗng dùng ngón tay út móc lấy lòng bàn tay Huệ Cô, khẽ giọng nói: "Đợi một chút, Huệ Cô, Nhu La, đừng đi."
Cả hai người đều cúi đầu nhìn nàng, Huệ Cô ân cần an ủi: "Dung Dung, a mỗ không đi đâu."
Ánh Tuyết Từ tựa đầu lên gối ngọc, trong mắt dâng lên một làn nước trong vắt.
Nàng khẽ l**m khóe môi, người phát sốt nên cảm thấy hơi khát.
"Hôm nay... ta đã nhờ a tỷ giúp đỡ..."
"Chỉ đợi đến mười chín tháng sáu... chúng ta sẽ xuất cung. Đến lúc đó... chúng ta cùng đi, không ai phải ở lại cả."
Nàng dường như nghĩ đến điều gì đó đáng tự hào, đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết: "Đã bảo là ta sẽ có cách mà... A mỗ, Dung Dung có giỏi không?"
Huệ Cô thở dài, lòng vừa chua xót vừa thương cảm, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chăn của nàng: "Dung Dung giỏi nhất."
Ánh Tuyết Từ mãn nguyện khẽ "ừm" một tiếng, nghiêng đầu áp vào gối rồi ngủ thiếp đi.
Huệ Cô sờ trán nàng, thấy nóng bỏng cả tay, liền biết thuốc này uống vào nhất định sẽ khiến người ta rất khó chịu.
Thế nhưng nàng lại không chịu nói ra, chỉ vùi mặt vào trong chăn, lặng lẽ chịu đựng.
Đây là liều thuốc nàng đã đánh cược hết tất cả để đổi lấy, sao có thể kêu đau được chứ?
Nhẫn nhịn qua cơn đau này, là có thể rời khỏi đây rồi.
Trong cơn mơ màng, nàng dường như sực nhớ ra có người đã nói với nàng rằng, đêm nay sẽ đợi nàng ở tiểu Phật đường.
Phía sau tấm bình phong đó, khi tiếng của Gia Lạc rụt rè truyền vào, hắn rốt cuộc cũng buông nàng ra, nhưng lại nắm lấy ống tay áo nàng.
Cách một lớp tay áo, đầu ngón tay hắn ấn lên mạch máu màu xanh nhạt mỏng manh nơi cổ tay nàng, chỉ cần dùng sức một chút là có thể nghiền nát nàng.
Hàng mi rủ xuống của hắn cọ dày đặc bên má nàng, giống như đe dọa lại giống như quyến luyến mà nói với nàng: "Đêm nay trẫm sẽ đợi nàng ở tiểu Phật đường."
Vậy mà nàng lại vô ý quên mất.
Dược tính quá mạnh, nàng không còn chút sức lực nào để ngồi dậy nữa. Từng đợt buồn ngủ ập đến, nàng nhanh chóng mất đi ý thức.
Đêm đó thân nhiệt Ánh Tuyết Từ lúc lên lúc xuống, người hết nóng lại lạnh, Huệ Cô đắp thêm cho nàng một chiếc chăn cũng vô dụng.
Hàm Lương Điện nằm sát mặt nước, mùa hè ở thì rất mát mẻ, nhưng ngặt nỗi hơi ẩm quá nặng nề, có những ngày chăn đệm như thể vắt ra nước.
Sức khỏe Ánh Tuyết Từ vốn yếu, không chịu được gió máy hay ẩm ướt.
Trận cảm lạnh đợt trước cũng vì lý do này mà trở nặng, phải kéo dài mấy ngày mới khỏi hẳn.
Trước kia là do Thôi Thái phi ép buộc nên nàng không có cách nào chuyển đi nơi khác.
Bây giờ là vì sắp sửa rời cung, nàng lại càng không muốn tự nhốt mình vào chiếc lồng giam của nội cung thêm một lần nào nữa.
Đến nửa đêm, Hàm Lương Điện sương mù bao phủ, gió lùa vào điện mang theo hơi lạnh thấu xương.
Cơ thể Ánh Tuyết Từ vẫn lạnh đến mức run lên cầm cập.
Huệ Cô đóng chặt tất cả các cửa lớn cửa nhỏ, lại bảo Nhu La đốt lò sưởi đặt ngay cạnh giường.
Vật lộn đến nửa đêm, chờ sau khi dược tính của thuốc qua đi, Ánh Tuyết Từ mới mang theo một thân đầy mồ hôi lạnh mà nửa mê nửa tỉnh thiếp đi.
Sáng hôm sau khi Trương Thái y tới chẩn mạch, Ánh Tuyết Từ vẫn chưa tỉnh lại.
Huệ Cô tỉ mỉ thuật lại tình trạng đêm qua của nàng, Trương Thái y nghe xong liền nói: "Vi thần đã hiểu, giờ sẽ về điều chỉnh lại đơn thuốc ngay."
Huệ Cô liền cản lại: "Khoan đã."
Bà liếc nhìn Ánh Tuyết Từ đang ngủ say ở gian trong, sợ đánh thức nàng nên hạ thấp giọng hỏi: "Dám hỏi đại nhân, chẳng lẽ không còn loại thuốc nào khác đỡ đau đớn hơn sao?"
Đêm qua nhìn Dung Dung khó chịu như thế, lòng bà đau như dao cắt.
Trương Thái y bất đắc dĩ thở dài: "Cô cô cũng biết, hai vị Trưởng viện của Thái y viện đều là những bậc tiền bối kinh qua ba triều đại, chứng bệnh nan y nào mà họ chưa từng thấy? Nếu không đau thật đến mức đó, thì ngay cả bước 'nhìn sắc mặt' đầu tiên trong bốn phép chẩn bệnh là nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch, Vương phi cũng chẳng thể vượt qua được đâu. Tổ tiên vi thần từng hành nghề thầy pháp nên mới truyền lại được mấy phương thuốc bàng môn tả đạo này. Nhưng cô cô cứ yên tâm, thuốc này vi thần đã tự mình thử qua rồi, đau xong là thôi, tuyệt đối không hại đến thân thể."
Lòng Huệ Cô xót xa: "... Thôi được, vậy làm phiền Trương Thái y."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Bà trở lại xem Ánh Tuyết Từ ngủ có ngon không thì thấy nàng đã tỉnh dậy. Cơ thể nàng vẫn còn sót lại vài phần mệt mỏi, đôi mắt mơ màng mở hé.
Nghe thấy tiếng bước chân của Huệ Cô, nàng khẽ quay mặt, từ sau rèm giường lộ ra nửa khuôn mặt trắng ngần xinh đẹp còn ngái ngủ.
Huệ Cô theo bản năng nhẹ bước, vén màn lụa lên rồi ngồi xuống, đưa tay sờ nhiệt độ trên trán nàng.
Sờ thấy làn da đã hơi mát lạnh, bà mới thở phào nhẹ nhõm: "Sao không ngủ thêm chút nữa?"
Ánh Tuyết Từ dịu dàng nói: "Sắp đến giờ Tỵ rồi, ta phải đến tiểu Phật đường chép kinh thôi."
Huệ Cô liền bảo: "Không cần vội, có Huệ Năng đại sư ở đó. Cho dù người không chép kinh siêu độ cho hắn thì hắn cũng chẳng thể sống lại mà quay về làm loạn được đâu."
Nghĩ đến Mộ Dung Khác, Huệ Cô quay đầu sang một bên hung hăng nhổ một bãi.
Ánh Tuyết Từ rủ hàng mi đen dài: "Không phải ta muốn chép kinh cho hắn. Chỉ là chúng ta sắp xuất cung, lúc này cứ nên an tĩnh thì hơn, việc gì cần làm cứ làm, chỉ cầu không xảy ra chuyện gì khiến người ta nhận ra sơ hở."
Nàng là Lễ Vương phi vừa mất phu quân, vậy thì cứ đóng trọn vai một góa phụ mỗi ngày ở Phật đường chép kinh niệm Phật, không màng thế sự, như vậy mọi người mới không sinh nghi.
Huệ Cô vẫn không yên tâm, liền nói: "Hôm nay ta đi cùng người."
Ánh Tuyết Từ gật đầu, không nói gì thêm.
Trên đường đi đến tiểu Phật đường, Ánh Tuyết Từ thẫn thờ nhìn những viên đá cuội dưới chân, chợt nhớ ra chuyện tối qua mình đã bỏ quên, sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
"Dung Dung, sao thế?" Huệ Cô thấy nàng đột nhiên dừng bước liền hỏi: "Có bỏ quên thứ gì ở Hàm Lương Điện sao?"
"... Dạ không." Trái tim Ánh Tuyết Từ như bị vật nặng nghiền qua, hơi lạnh từ đỉnh đầu xộc thẳng xuống tận gót chân.
Lúc Mộ Dung Dịch nói hắn sẽ đợi nàng ở tiểu Phật đường, nàng đã trả lời thế nào?
Lúc đó Gia Lạc đang ở ngay bên ngoài, nàng sợ cô bé sẽ vào bất cứ lúc nào, tay lại bị hắn nắm chặt, bất dắc dĩ mới ậm ừ đáp một tiếng.
Nàng đã nói: "Vâng."
Nàng đã hứa, nhưng rốt cuộc lại thất hứa.
Đêm qua Mộ Dung Dịch thực sự đã đến tiểu Phật đường đợi nàng sao? Hắn đã đợi bao lâu?
Khi thấy trong Phật đường trống không, hẳn là hắn sẽ hiểu nàng không tới.
Hắn là Hoàng đế, sao có thể hạ mình kiên nhẫn chờ đợi một người quá lâu được.
Nghĩ đến đây, Ánh Tuyết Từ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng tự trấn an bản thân rằng Mộ Dung Dịch nhất định đã rời đi từ sớm, thậm chí có khi hắn còn chẳng buồn đến.
A tỷ nói hắn ngày đêm vất vả, bận rộn trăm công nghìn việc, ngay cả lúc ngự thiện cũng phải phê duyệt tấu chương.
Hơn nữa ban đêm nội cung nơi nơi đều cấm vệ nghiêm ngặt, với thân phận của hắn, đi đến đâu cũng đều gây chú ý, sao có thể dễ dàng đến một tiểu Phật đường hẻo lánh, cách xa Tử Thần Điện như vậy được?
Ánh Tuyết Từ tự tìm lý do trấn an mình suốt dọc đường. Thế nhưng, khi càng lúc càng đến gần tiểu Phật đường, nhìn thấy mái hiên cong vút ló ra giữa bụi trúc xanh, trái tim nàng vẫn không khống chế được mà đập loạn liên hồi.
Nàng do dự một lát rồi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rụt tay lại, nín thở bước vào bên trong.
Phật đường yên ắng.
Không một bóng người.
Nàng lập tức thả lỏng cơ thể đang căng cứng, quay đầu nói với Huệ Cô: "Huệ Cô, chúng ta đến chỗ chiếc bàn kia đi, người mài mực giúp con."
Huệ Cô đáp lời, thay nàng mài mực và trải sẵn giấy tuyên trên chiếc bàn bên cửa sổ. Ánh Tuyết Từ chốc chốc lại nhìn ra ngoài, ánh mắt không giấu nổi vẻ hoang mang, rồi nàng lại vội cúi đầu để che giấu tâm sự.
Đến khi giờ Dậu vừa qua, Diệu Thanh tới lấy đi những bản kinh Phật nàng đã chép xong.
Suốt một ngày trôi qua, người đó hoàn toàn không xuất hiện, Ánh Tuyết Từ lúc này mới thực sự nhẹ nhõm.
Xem ra nàng đã đoán đúng, Mộ Dung Dịch không đủ kiên nhẫn đợi nàng lâu đến thế.
Nàng và Diệu Thanh nhìn nhau một cái, Diệu Thanh bỗng nhiên bước tới nắm lấy ống tay áo nàng, cắn môi nói nhỏ: "Vương phi, sư tỷ đã nói với ta rồi, bảo là Hoàng hậu điện hạ có dặn dò."
Chuyện được nhắc đến ở đây chính là việc Ánh Tuyết Từ sẽ đi theo nhóm nữ đạo sĩ để trốn khỏi hoàng cung.
Diệu Thanh đưa một cái bọc nhỏ, bên trong đựng một bộ đạo bào nữ vừa vặn rồi dặn: "Mười chín tháng sáu, ta sẽ đến đón Vương phi. Người hãy thay bộ đồ này, chúng ta sẽ đi từ cửa Kiến Lễ."
Ánh Tuyết Từ đón lấy, vô cùng cảm kích: "Đa tạ ngươi."
Diệu Thanh xua tay.
Sau khi Diệu Thanh rời đi, Ánh Tuyết Từ xếp gọn bộ đạo bào rồi cuộn lại, ép xuống dưới đáy chiếc hộp đựng điểm tâm mà Huệ Cô mang tới, phía trên phủ thêm một lớp giấy dầu để ngăn cách với bánh ngọt.
Dù biết sẽ không có ai cố ý làm khó mình, nhưng nàng vẫn không muốn xảy ra thêm bất kỳ biến cố nào nữa. Ánh Tuyết Từ nói: "Chúng ta về thôi, Huệ Cô."
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng đập cửa dồn dập, dữ dội. Ánh Tuyết Từ giật mình, vừa mở cửa ra thì thấy người tới chính là Nhu La.
Nàng kinh ngạc nhìn bộ dạng lấm lem của Nhu La, ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô bé cũng dính tro bụi: "Xảy ra chuyện gì? Sao lại để mình thành ra nông nỗi này?"
Nhu La vừa khóc vừa nói: "Không xong rồi Vương phi ơi, Hàm Lương Điện cháy rồi! Nô tỳ đang nấu cháo trong bếp, không hiểu sao trong điện lại bốc cháy. Lúc nô tỳ chạy tới, lửa đã lớn đến mức không dập nổi, liền vội vàng chạy ra ngoài tìm người giúp!"
Ánh Tuyết Từ mặt mày trắng bệch.
Hàm Lương Điện cháy, bao nhiêu đồ đạc nàng cất trong rương hòm, cả di vật của mẫu thân đều ở đó cả.
Không kịp hỏi thêm gì nữa, nàng run giọng nắm chặt lấy cổ tay Nhu La: "Về, chúng ta về ngay lập tức!"
Khi ba người vội vã chạy về tới Hàm Lương Điện, ngọn lửa đã bốc cao ngút trời.
Đám thị vệ qua lại chạy tới chạy lui, múc nước từ hồ Thái Dịch tạt vào, nhưng ngọn lửa quá hung dữ, chút nước ấy chẳng thấm tháp vào đâu.
Tòa cung điện sừng sững bên bờ hồ Thái Dịch từ thời tiền triều này bỗng nhiên sụp đổ sau một tiếng rắc gãy nặng nề, tàn lửa bay tứ tung khắp nơi.
Cỏ cây xung quanh cung điện và những kiến trúc cổ cũ kỹ lân cận cũng đều bị thiêu rụi trong biển lửa.
Khắp người Ánh Tuyết Từ lạnh buốt, nàng cố chống đỡ cơ thể, đưa mắt nhìn lướt qua một góc khuất trên mặt đất bên cạnh.
Nàng bỗng nhìn thấy những thứ vô cùng quen thuộc... chính là những rương hòm của mình.
Những chiếc rương nàng mang theo vào cung, rồi cả phấn thơm, son môi, trâm cài tóc trong hộp trang điểm, ngay đến chậu hoa nhài gầy guộc bên cửa sổ cũng nằm ở đó, lặng lẽ rũ đầu vì sức nóng của ngọn lửa trong bóng tối.
Tai Ánh Tuyết Từ vang lên tiếng ong ong, nhất thời nàng không hiểu nổi chuyện này rốt cuộc là thế nào.
Nhu La nói lúc cô bé chạy vào điện, lửa đã lớn đến mức không thể bước chân vào được nữa.
Tất cả đồ đạc của nàng chẳng phải nên bị thiêu sạch vào lúc đó rồi sao?
Vậy tại sao chúng lại xuất hiện ở đây?
"Vương phi đã về, Vương phi chịu kinh hãi rồi. Hàm Lương Điện đột ngột bốc cháy thật sự khiến người ta bất ngờ. Nô tài đã sai người mau chóng tới dập lửa, nhưng ngọn lửa vẫn quá hung dữ, e là nơi này không giữ được nữa..."
Lương Thanh Đệ không biết đã đứng sau lưng nàng từ lúc nào. Ông dường như đang kiểm kê đồ đạc, nói đoạn liền nở một nụ cười vô cùng hiền từ.
"Tuy nhiên, Bệ hạ vừa vặn đi ngang qua ngự uyển, đã kịp thời lệnh cho đám nô tài dời toàn bộ đồ đạc tư trang của Vương phi ra ngoài, giờ sẽ chuyển thẳng đến Nam Huân Điện. Nơi đó rộng rãi, sáng sủa, trong sân trồng đầy hoa tươi cây quý, mùa hè hương thơm dịu mát, rất thích hợp cho Vương phi tịnh dưỡng đấy ạ."
Ông phất tay một cái: "Phi Anh, mau đi khiêng rương hòm cho Vương phi, nhớ phải nhẹ tay, không được làm hỏng đồ của Vương phi."
Trái tim Ánh Tuyết Từ từng hồi thắt lại, đột nhiên cảm thấy hô hấp gian nan, nàng đã hiểu rồi.
Lương Thanh Đệ nói là "dời ra", chứ không phải "cứu ra".
Điều đó có nghĩa là, có lẽ từ trước khi đám cháy bắt đầu, đồ đạc của nàng đã được người ta sắp xếp gọn gàng, cẩn thận mang đi.
Hàm Lương Điện chỉ bị thiêu rụi sau khi mọi việc đã xong xuôi.
Ánh hoàng hôn buông xuống, lửa cháy rực rỡ soi sáng nửa bầu trời, ráng chiều đỏ quạch như máu.
Ánh Tuyết Từ khẽ ngẩng đầu, vượt qua những bóng hình vội vã của đám đông, nhìn về phía bóng lưng người nọ đang ngồi trên loan giá.
Hắn quay lưng về phía nàng, nhìn xuống tòa Hàm Lương Điện đang hóa thành tro bụi trong lửa, không nhanh không chậm miết qua hoa văn thêu trên ống tay áo.
Giống như lần đầu tiên nàng gặp hắn lúc mới vào cung, thần sắc lãnh đạm, cao cao tại thượng, thong thả quan sát trận hỏa hoạn này.
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Mộ Dung Dịch rủ mắt xuống, đôi đồng tử đen kịt dưới ánh lửa bập bùng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng: "Lễ Vương phi."
Hắn cất giọng đầy ẩn ý: "Nàng để trẫm phải đợi lâu quá đấy."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Thành Túi Khóc Nhỏ Thích Khóc Của Vai Ác
77 ch
Ngược Về Quá Khứ Cứu Vớt Sát Nhân - Lâm Giang Mộ (FULL)
70 ch
Tôi Bị Thống Đốc Đại Nhân Tỏ Tình
96 ch
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
73 ch
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
79 ch
Nam Phụ Tâm Cơ Lỡ Thích Tôi Rồi
81 ch
Xuyên Sách: Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
106 ch
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
100 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.