2.114 chữ · ~15 phút đọc
Ma Tôn đuổi theo ta ba vạn con phố.
Đuổi đến khi ta không còn sức chạy nữa, bụng phình ra, nằm bẹp xuống mặc kệ đời: “Muốn chém muốn gi.ết tùy ngài.”
Ma Tôn mặt mày âm trầm trói ta về nhà.
Ta cứ tưởng hắn sẽ tàn nhẫn móc tim moi gan ta, ngũ mã phanh thây, nhưng không ngờ một Ma Tôn cao cao tại thượng như hắn lại ngồi xổm trong bếp miệt mài nghiên cứu thực đơn dành cho thai phụ.
Đáng yêu ch.ết mất!
1.
Nửa đêm, ta đang vắt chân chữ ngũ trên giường, vừa đọc thoại bản vừa cắn hạt dưa, chợt nghe tiếng gõ cửa.
Ta nhổ vỏ, uể oải hỏi: “Ai vậy?”
“Ta là tiểu nhị của quán trọ này, hôm nay quán có hoạt động đặc biệt, đầu bếp đích thân làm đồ ăn khuya, xin mời khách quan dùng.”
Đúng lúc ta cũng đói, bèn vứt thoại bản, hí hửng chạy ra mở cửa.
Cửa vừa mở, thấy nam nhân đứng sau tiểu nhị, ta liền thấy da đầu tê dại, lập tức đóng sầm cửa lại tốc độ sét đ án h.
Bên ngoài, tiểu nhị kêu la thảm thiết: “Á, mũi của ta!”
Ta không kịp thu dọn hành lý, lập tức chuồn lẹ.
“Ngươi nghĩ mình có thể ra khỏi cửa sao?” Giọng nói trầm thấp uy áp cuồn cuộn, ép ta không nhúc nhích nổi.
“Ái chà, sơn bất chuyển thủy chuyển, chúng ta thật là có duyên! Ma Tôn đại nhân, ngài đã ăn tối chưa?”
Hắn không đáp, từng bước từng bước tới gần ta.
Ngoại bào đen thêu kim tuyến quét đất, bước đi liên hoa nở rộ.
Nhưng… là hắc liên.
Kiếp trước ta chắc chắn đã đ ồ s át lục giới, bằng không sao lại chọc phải Ma Tôn Nhiễm Kình, lục giới ai ai cũng h**p sợ .
“Bổn tôn không ăn cơm, chỉ ăn những kẻ vong ân phụ nghĩa, gian trá xảo quyệt, ởm ờ lừa dối.”
Ngài chỉ thiếu nước gọi thẳng tên ta ra nữa thôi ngài Ma Tôn ạ.
Ta chột dạ khẽ ho:
“À thì… ta da dày thịt ta béo, thực sự không ngon lắm, nếu ngài ăn ta, không chừng đêm nay sẽ phải chạy mấy dặm đường nhà xí, đến lúc đó kiệt sức, chẳng phải sẽ tổn hại uy danh Ma Tôn sao?”
Hắn liếc ta.
Ta lập tức im miệng.
Nhiễm Kình phất tay áo, ta lập tức bị biến về nguyên hình, bị hắn nhét vào tay áo, sau đó vèo một cái bay đi. Khổ nỗi, trong tay áo hắn ta lăn qua lộn lại không biết bao nhiêu vòng. Say sóng quá…
Đợi hắn dừng lại, ta đã bám vào tay áo hắn bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
“Mấy năm rồi?” Giọng hắn lạnh như băng.
Ta lau miệng, giả ngốc:
“Mấy năm gì cơ? Ma Tôn đại nhân, tiểu yêu tu luyện chưa lâu, linh lực yếu kém, lại không được thông minh, những lời ngài nói ta đều nghe không hiểu a...”
Nói chuyện thì nói chuyện đàng hoàng, còn cố tình “a” “a” làm nũng làm gì.
Thế là…chọc giận hắn rồi.
Hắn cười lạnh, búng tay một cái, bụng ta lập tức phình lên, giống như có quả dưa hấu mười cân bên trong.
Ma tôn nhìn chằm chằm bụng ta, đôi mắt đen sâu thẳm chẳng rõ vui buồn, đưa tay định chạm vào.
Ta sợ hãi lập tức lùi lại ba bước.
Hắn ngước mắt, lạnh lùng liếc ta.
Gáy ta lập tức lạnh toát, ngoan ngoãn bước đến trước mặt hắn, còn ân cần đặt tay hắn lên bụng mình: “Ngài nhẹ tay thôi, đừng làm con sợ.”
Chữ “con”như chạm vào nghịch lân Nhiễm Kình, hắn nhíu mày, ma khí xung quanh cuồn cuộn, mây đen giăng kín trời, sấm chớp lóe lên, cực kỳ đáng sợ.
Xong đời, hắn không thích đứa bé này sao?
Cũng phải, đứa bé này là do hắn trong lúc không tỉnh táo cùng ta thế này thế nọ tạo thành. Huyết mạch hắn quý giá nhường nào, nghĩ đến việc bị hồ điệp tinh nhỏ bé như ta vấy bẩn, chắc hắn hận không thể băm ta thành xá xíu ném cho chó ăn.
Ta có thể cho chó ăn, nhưng con ta thì không được!
Dù gì cũng đã trong bụng ta năm năm, còn năm năm nữa mới chào đời, ta không thể để con ta không thấy ánh mặt trời năm năm sau được.
Thế là, ta , một con hồ điệp tinh chưa tu luyện đủ nghìn năm, quyết đấu với Ma Tôn thượng cổ.
Kết quả, tất nhiên rất thảm.
2.
Khi Ma Tôn dẫn một phụ nữ mang thai trở về Ma giới, toàn bộ Ma tộc đều sững sờ.
Ta có thể đoán được họ đang nghĩ gì.
Chắc chắn là:
“Thì ra Ma Tôn lạnh lùng không gần nữ sắc của chúng ta lại là một tên cuồng kín đáo! Đã thế còn dụ dỗ người ta đến mức bụng to thế kia, chậc chậc, quả thật là ma tính suy tàn, đồi phong bại tục...”
Có nữ tử ăn mặc lộng lẫy, nhìn là biết thuộc hàng thủ lĩnh Ma giới, lên tiếng chào hỏi:
“Ma Tôn, nàng ta là…”
Ánh mắt nàng ta bén như dao, khóa ch ặ t ta.
Nếu ta nhát gan, e rằng lúc này đã sợ tè ra quần rồi.
Nhưng…
Ta là người dám đối chất với Ma Tôn, còn cướp mất trong sạch của hắn.
Nữ thủ lĩnh nho nhỏ của Ma giới thì là cái thá gì?
“Chỉ Nguyệt, nàng ấy là khách của ta.” Ma Tôn dứt khoát nói:
“Hãy tiếp đãi nàng ấy cẩn thận.”
Tối đó, ta nhìn bát cháo trắng và ít rau trên bàn liền rơi vào trầm tư:
“Cho ta hỏi một câu, Ma giới các ngươi nghèo thế sao? Ngay cả gà quay cũng không có?”
A hoàn mang cơm đến liếc nửa con mắt nhìn ta:
“Ăn thì ăn, không ăn thì thôi, đừng có làm bộ.”
Ta: “…”
Hử?
Đây là cách Ma giới đãi khách?
Đây là cái gọi là “đối đãi cẩn thận” của Ma Tôn sao?
Nàng ta nói xong liền đảo mắt bỏ đi, để lại ta ngồi thở dài trước bát cháo trắng cùng đĩa rau luộc.
Nửa đêm, con ta trong bụng giãy giụa không ngừng, ta xoa bụng:
“Con à, không phục cũng không được, đây là địa bàn của người ta.”
Bụng lập tức yên tĩnh.
Một lát sau, ta ôm bụng lẻn ra ngoài:
“Con à, mẫu thân đưa con đi ăn gà quay!”
Bụng ta phát ra ánh vàng lấp lánh.
Ta tròn mắt:
“Ối giời ơi, con ta giỏi quá, con ta còn có chức năng chiếu sáng đây này!”
Không ngờ được, ta suýt nữa thì g iế t mất tọa kỵ của Ma Tôn.
Ai mà nghĩ nổi, Ma Tôn bá đạo như thế, tọa kỵ của hắn lại là… một con gà hen chứ?!
Ta không nhịn được, cười "HÁ HÁ HÁ".
Có lẽ ta cười quá hả hê, thiếu niên kia tức tối trừng ta.
Ta thề, nếu không phải nể tình ta đang mang thai, hắn nhất định sẽ tát văng ta bay 800 dặm.
Ma Tôn cũng không hề bênh vực tọa kỵ của mình, chỉ khoanh tay đứng nhìn ta cười xong sau mới thản nhiên hỏi:
"Muộn thế này, ngươi đến nhà bếp làm gì?"
Ta lập tức giả vờ mộng du:
"A, ta không nghe thấy gì hết, ta mộng du mà."
“Ngươi mộng du mà nhổ lông ta, mộng du mà nhóm lửa hầm gà, ta thấy rõ ràng ngươi có âm mưu từ trước, đồ nữ nhân ác độc này!” Thiếu niên tức giận giậm chân.
Ta còn chưa kịp nói gì, chớp mắt sau, thiếu niên lại biến về hình dạng con gà trụi lông, vươn cổ phẫn nộ kêu "quang quác".
"Chỉ Phong, không được vô lễ."
Được Nhiễm Kình gọi tên, thiếu niên, giờ là con gà trọc lông, trừng mắt nhìn ta một cái, sau đó mới hậm hực nhấc chân gà bé xíu rời đi, cái mông gà còn hất lên đầy kiêu ngạo.
Ta trơ mắt nhìn bữa gà nướng đến miệng lại bay mất, đau lòng không thốt nên lời.
“Đói sao?”
“Còn không à? Đói đến mức ta nhìn cây cột cũng muốn cắn hai miếng. Không phải ta nói chứ, Ma giới các người sao nghèo rớt mồng tơi thế này, ngay cả một món ăn ra hồn cũng không có.”
Than thở xong, ta ngẩng đầu lên, thấy Nhiễm Kình chẳng chút cảm xúc nhìn ta.
Ta lập tức im bặt, cúi đầu lí nhí:
“Thật ra thì… ta cũng không đói lắm đâu, có thể nhịn thêm một chút.”
"Về phòng đi." Hắn chỉ lạnh lùng nói.
Ta: "..."
Quả nhiên do ta đọc thoại bản quá nhiều, cứ tưởng Nhiễm Kình sẽ thương hương tiếc ngọc, kết quả đúng là do ta ảo tưởng, lòng hắn bị chó tha mất rồi!
Ta u oán liếc hắn một cái, xoay người căm phẫn rời đi.
Đi được vài bước, ta vỗ vỗ bụng:
"Con ơi, bật đèn lên cho mẫu thân nào."
Nhưng đứa nhỏ đáng thương trong bụng chưa được ăn gì cũng bắt đầu đình công, nằm im thin thít, không phát ra chút ánh sáng. Thế là ta đành mò mẫm trong đêm tối mà quay về phòng.
Dạ dày trống rỗng, ta lăn qua lộn lại không tài nào ngủ được. Ta bắt đầu thì thầm với con, kể chuyện từ lúc gặp Nhiễm Kình, đến việc hắn đối xử tệ bạc với ta thế nào, rồi hùng hồn nói về kế hoạch lật đổ Ma giới, soán vị Ma Tôn…
"Ngươi muốn thay thế ta?"
Ngay bên giường, có giọng nói trầm thấp vang lên.
"Má ơi, ai đấy?!" Ta giật mình.
Nhiễm Kình đứng đó, tay trái cầm một con gà nướng, tay phải bưng một bát cháo, ánh mắt thâm trầm.
"Gà nướng…!" Ta lập tức kích động bật dậy.
Nhiễm Kình nghiêng người né tránh, hờ hững nói:
"Nhắc lại lời ngươi vừa nói đi."
Lời nào?
Câu "thay thế hắn làm Ma Tôn" sao?
Ta lập tức tát nhẹ mặt mình hai cái:
"Ta đùa thôi! Ngài nghĩ xem, ta xương cốt yếu đuối thế này thì làm Ma Tôn kiểu gì, chẳng phải sẽ bị người ta cười nhạo sao? Chỉ là ta nhàn rỗi không có việc làm, kể chuyện cổ tích cho con nghe thôi."
Ma Tôn: "Hừ…"
Xong đời?
Hắn không tin sao?
Muốn ta quỳ xuống thề mới được à?
Quỳ thì quỳ, dù gì cũng không mất miếng thịt nào.
“Ma Tôn.” Ta ôm ch ặ t eo hắn:
“Tình cảm của ta dành cho ngài có trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi tỏ. Ngài nhìn đôi mắt chân thành này của ta đi.”
Thật ra mà nói…
Dù Nhiễm Kình lúc nào cũng mang dáng vẻ hung thần ác sát, lúc nào cũng muốn vặn cổ ta, nhưng cái eo này… cũng thon thật.
Ta ôm thử một cái liền thích mê. Hắc hắc…
Khoảnh khắc ta vòng tay ôm hắn, Nhiễm Kình đột nhiên cứng đờ.
Hắn dường như nhớ lại điều gì đó không muốn nhớ đến, vẻ mặt bình tĩnh dần dần nứt vỡ.
Ta liếc thấy tai hắn ửng đỏ.
Yêu nghiệt thật đấy!
Bị Nhiễm Kình ảnh hưởng, ta cũng nhớ lại đêm hôm đó…
Quả thực là long trời lở đất, nhật nguyệt vô quang. Ta xấu hổ, muốn dùng ngón chân đào ngay một cái hố chui xuống.
Cả hai cùng chìm vào trầm mặc.
Đột nhiên, trong bụng ta phát ra một luồng ánh sáng màu vàng rực rỡ.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.