4.520 chữ · ~31 phút đọc
Sáng hôm sau, hoạt động thực hành xã hội của trường tổ chức tham quan nhà máy hóa sinh lớn nhất Kỳ Giang..
Thời Ỷ đi ở cuối hàng, chưa được bao lâu đã lờ đờ buồn ngủ. Lâm Ngôn sợ cậu đâm vào tường, một tay nắm lấy cậu, tay còn lại thỉnh thoảng ghi chép vài dòng, chuẩn bị dùng để viết báo cáo khi về.
Nhà máy này trực thuộc Tập đoàn Hoàn Vân, các loại chất ngăn cách, chất ức chế thường thấy trên thị trường đều đến từ Hoàn Vân. Các công ty con dưới trướng lấy ngành thời trang làm cốt lõi, sở hữu nhiều thương hiệu nước hoa tin tức tố nổi tiếng.
Đi qua khu vực nước hoa tin tức tố, nghĩ đến việc Tần Thư Hách tối qua đã nói chuyện suốt với Úc Tri Linh về chuyện đại diện thương hiệu, Lâm Ngôn đột nhiên nói: “Nhắc mới nhớ, tôi cảm thấy Úc Tri Linh cũng khá là kỳ lạ.”
“Hả?” Thời Ỷ cố gắng mở mắt ra.
“Ví dụ như cậu vừa nhìn đã biết ngay là Omega, Thương Tùy tuy rằng trông có hơi...” Đúng lúc Thời Ỷ ngẩng đầu nhìn qua, Lâm Ngôn nuốt câu “tra nam” tới miệng xuống, “Nói chung vừa nhìn đã biết là Alpha.”
“Nhưng tôi có lúc thật sự không nhìn ra giới tính của Úc Tri Linh, có lẽ đây chính là người mẫu nhỉ.” Lâm Ngôn tò mò nói, “Cậu nói xem cậu ta rốt cuộc có thích Alpha không, chẳng lẽ cậu ta thích Beta hoặc Omega à?”
“Không biết, nhưng chắc là không thích Alpha đâu.”
Chuyện lúc trước của Úc Tri Linh, ngoài việc tìm Khương Hựu Ninh giúp xử lý hậu quả, Thời Ỷ chưa từng nhắc với người khác, Lâm Ngôn không biết Úc Tri Linh rất ghét Alpha.
Cậu ngáp một cái, chợt nhớ tới việc Úc Tri Linh nói sẽ đan vòng tay cho cậu, mà bản thân còn chưa trả lời tin nhắn.
Theo lý mà nói, nhận quà của người khác thì phải tặng lại quà đáp lễ.
Nhưng cậu lười đan vòng tay tặng lại. Thời Ỷ suy nghĩ ba giây, quyết định giả vờ như chưa thấy tin nhắn.
Sau khi tham quan kết thúc, giáo viên dẫn đoàn thông báo giải tán tại chỗ, thời gian còn lại trong ngày dành cho mọi người tự do hoạt động.
Phần lớn mọi người đều hớn hở đến thành phố cổ để trải nghiệm bầu không khí của lễ hội Hoa Triêu. Ban đầu Thời Ỷ định quay về ngủ bù, nhưng bị Lâm Ngôn kéo lại: “Vài hôm nữa về ký túc xá ngủ không phải càng thích à? Thời tiết lạnh như cắt ở thủ đô đúng là thích hợp để ngủ đông. Nhìn xem trời nắng rực rỡ thế này, là lúc cậu ngủ sao?”
Thời Ỷ bị cậu ta thuyết phục, cũng lên xe theo.
Cùng với lễ hội hàng năm, cả tòa cổ thành như nở rộ.
Những đóa mẫu đơn phương Tây tươi đẹp kết thành từng vòm cổng, hoa hoàng chung rũ xuống hai bên dòng nước tựa như thác đổ, trong hồ phun nước những cánh lá sen núi trong suốt lấp lánh trôi nổi bập bềnh.
Mọi thứ đều phấn khởi, từ từ bay lên, trong không khí dường như tràn ngập những bong bóng nhiều màu sắc.
Xung quanh người qua kẻ lại, Thời Ỷ hơi không chú ý đã lạc mất Lâm Ngôn. Đang chuẩn bị nhắn tin tìm người, người chủ quầy đội mũ cúc vạn thọ màu cam mỉm cười với cậu:“Quan khách, đan vòng tay không?”
Nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc dưới chiếc mũ, Thời Ỷ không khỏi im lặng: “Cậu chuyển nghề rồi à?”
Tần Thư Hách nghiêm túc: “Quan khách nói gì vậy, tôi sinh ra là để làm nghề này mà.”
“......”
Bên cạnh cậu ta là một cô bé đang ngồi, nhỏ giọng giải thích: "Anh trai này thấy một mình em bận không xuể, chủ động tới giúp ạ."
"Thì ra là vậy." Thời Ỷ mỉm cười với cô bé, cảm khái rằng Tần Thư Hách thật sự là có thể nói chuyện với bất kỳ ai, "Người lớn nhà em đâu?"
Cô bé chỉ về một quầy hàng không xa: "Ở bên đó ạ."
"Này Thời Ỷ, thái độ của cậu với bé gái và thái độ với tôi thật sự khiến người ta——"
Cái mũ màu sắc sặc sỡ trên đầu Tần Thư Hách lắc qua lắc lại, Thời Ỷ bỗng nhiên nói: "Cậu giống như vẹt Macaw vậy."
Tần Thư Hách: "Hửm? Là đang khen tôi dễ thương sao?"
Thời Ỷ: "Khen cậu lắm mồm."
Tần Thư Hách: "..."
Tần Thư Hách có thể co có thể duỗi, lập tức chuyển sang giới thiệu công việc: "Vậy cậu có muốn đan vòng tay không? Nhìn kệ năm hàng phía sau tôi kìa, hoa trên đó thích chọn cái nào thì chọn!"
Dù rất không muốn làm đồ thủ công, nhưng dưới ánh mắt chờ mong của một lớn một nhỏ, Thời Ỷ cuối cùng cũng ngồi xuống.
Khả năng thực hành của cậu vô cùng kém, lại cố tình không muốn dùng vòng tay nửa thành phẩm làm từ dây mây để gắn hoa vào cho có lệ, chỉ có thể cực kỳ khó khăn mà bắt đầu làm từ con số không, bộ dạng vụng về đến mức khiến Tần Thư Hách nhìn mà cười không ngớt.
"Ông chủ, vòng tay bao nhiêu tiền vậy?"
Thời Ỷ đang vất vả đấu tranh với dây mây trong tay, nhất thời không kịp ngẩng đầu, thành thạo trả lời: "Ba hàng hoa đầu làm vòng tay đều mười tệ; hai hàng sau nửa thành phẩm ba mươi, tự đan hai mươi lăm."
"Cái cậu đang làm trên tay thì sao?"
"Không bán."
Thời Ỷ thầm nghĩ đây là do chính tay mình làm, thế nào cũng coi như vô giá.
Cậu luôn cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc, vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt còn rực rỡ chói mắt hơn cả muôn hoa.
Thương Tùy mặc áo choàng len móc lỗ, bên trong phối áo lót, sợi dây chuyền đồng dài buông thõng xuống, cổ đeo chồng nhiều chiếc Choker cùng phong cách.
Hắn đeo túi chéo màu đen, bên trong đựng dụng cụ và sổ vẽ phác thảo. Trên thân túi đầy những hình vẽ nguệch ngoạc đủ màu sắc, dường như là tự hắn vẽ, ít nhất Thời Ỷ chưa từng thấy hãng nào có mẫu mã kiểu này.
Thời Ỷ lúc này mới hiểu ra mùa đông của thủ đô đã hạn chế khả năng bung lụa của hắn tới mức nào. Nhìn dáng vẻ diêm dúa lòe loẹt của đối phương, cậu nghi ngờ hắn có thể ngay giây tiếp theo hóa thành bướm bay vào đám hoa phía sau.
Lâm Ngôn đứng bên cạnh Thương Tùy, đang nhịn cười.
"Thật sự không thể cân nhắc một chút sao? Tôi rất có tiền đấy." Thương Tùy nhìn vòng tay trên tay cậu mà căn bản chưa ra hình thù gì, cứ như nhìn thấy bảo vật hiếm có trên đời, "Thật muốn có cái này."
"Khoe khoang cái gì chứ," Thời Ỷ chỉ cho rằng hắn cố tình gây sự, "Có nhiều tiền nữa thì cũng ngồi xuống đây tự tay đan cho tôi."
Thương Tùy "ồ" một tiếng, tìm chỗ bên cạnh cậu đặt túi xuống.
Chú ý thấy bên cạnh Tần Thư Hách cũng đặt túi vẽ tranh, Thời Ỷ hỏi:
"Sao các cậu đều mang dụng cụ vẽ thế? Không đến mức thảm vậy chứ?"
"Chúc mừng cậu đoán đúng rồi." Tần Thư Hách lộ ra vẻ mặt khổ sở, "Tối nay bọn tôi phải tập trung đi vẽ ký họa."
Thương Tùy đang tỉ mỉ chọn lựa trong giá hoa hàng thứ năm, không biết là cố ý hay vô tình, cuối cùng lại chọn loài hoa giống hệt Thời Ỷ để làm đồ trang trí.
Thời Ỷ nhìn mấy lần, nhịn không được hỏi: "Sao anh lại chọn loại hoa này?"
"Vì đẹp."
"Đẹp là có thể chọn à?" Thời Ỷ vô cùng bá đạo, "Đây là tin tức tố của tôi, đã hỏi qua tôi chưa?"
Thương Tùy cười cười, giọng tốt tính nói: "Hay là tôi viết tấu chương cho cậu nhé? Phiền cậu rảnh thì phê duyệt giúp tôi."
So với Thời Ỷ vụng về lóng ngóng, Thương Tùy lại đan vừa nhanh vừa đẹp.
Hai người bọn họ ngồi ở đây cứ như hai tấm biển quảng cáo sống động, đẹp đẽ và lộng lẫy.
Gian hàng nhỏ người qua lại không ngớt, đa số mọi người chọn mua vòng tay thành phẩm.
Tần Thư Hách đan đến mức tay sắp bốc cháy, nhịn không được quay đầu lại nói: "Tôi đề nghị hai người đeo khẩu trang đi —"
"Xin chào, có thể nhận cái này không?"
Có một Omega cầm vòng tay đứng lại trước mặt Thương Tùy, nhìn có vẻ cũng là sinh viên đại học.
Ngón tay đang ấn dây mây của Thời Ỷ khựng lại, tự an ủi bản thân trong lòng.
Lễ Hoa Triêu, nhận vòng tay là chuyện quá đỗi bình thường.
Đợi sau khi Thương Tùy nhận lấy, Omega kia ra hiệu về chiếc vòng tay đầy đặn xinh đẹp trên tay mình, Thời Ỷ lờ mờ nghe thấy đối phương đang hỏi có thể đổi vòng được không.
Thương Tùy mỉm cười từ chối, chưa đợi Thời Ỷ thở phào, lại có người khác tới bắt chuyện.
Tần Thư Hách thấy tình hình không ổn, liền ho một tiếng chuyển chủ đề: "Hình như vòng tay chỉ có thể tặng cho một người thôi nhỉ, của các cậu định tặng cho ai?"
"Của tôi tặng cho bảo bối của tôi."
Lâm Ngôn trước đây đã từng thấy, Lễ Hoa Triêu tặng vòng tay cũng có ý nghĩa cầu nguyện với Thần Hoa, phù hộ cho người được tặng.
Cậu ta cắm nhánh hoa pansy cuối cùng vào vòng tay, cố định lại.
Dù biết một chiếc vòng tay nhỏ bé cũng không thể khiến bệnh của Thời Ỷ tốt lên, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Hy vọng Tiểu Ỷ nhà chúng ta khỏe mạnh, bình an vui vẻ."
"Cảm ơn, cậu cũng vậy." Thời Ỷ hơi ngại ngùng nhận lấy vòng tay, cũng nghiêm túc nói: "Bình an vui vẻ. Đừng ốm bệnh, cũng đừng có quá nhiều phiền não."
Cậu nghĩ nghĩ, lại đưa tay ra trước mặt Lâm Ngôn: "Cậu giúp tôi đeo lên đi."
Tần Thư Hách không biết cậu có tuyến thể bị thoái hóa, nhưng thấy Lâm Ngôn nói rất trang trọng, bèn nói: "Vậy cái của tôi cũng tặng cho Thời Ỷ nhé, giúp cậu tối nay lên sân khấu biểu diễn."
"Cái gì?"
"Các cậu không biết à? Người nhận được nhiều vòng tay nhất sẽ được ban tổ chức mời lên sân khấu biểu diễn, năm ngoái người được mời lên sân khấu đã diễn cho mọi người một đoạn tấu hài đấy."
Tần Thư Hách đeo vòng tay của mình vào tay Thời Ỷ, vỗ vai cậu như thể đang tiễn binh ra trận: “Đêm nay phái cậu lên sân khấu biểu diễn cho bạn bè của Kỳ Giang xem, hát cho hay, diễn cho tốt.”
“……”
“Đúng rồi, vòng tay của cậu định tặng cho ai?”
Lâm Ngôn nhắc: “Hay là cậu nhìn kỹ xem cậu ấy đã đan gì vào trong đi?”
“Ồ~”
Chú ý thấy trên vòng tay là từng chùm hoa nhỏ trắng tinh mềm mại, giọng Tần Thư Hách kéo thật dài:
“Cả tin tức tố của mình cũng đan vào rồi, tôi biết định tặng cho ai rồi.”
“……”
Thấy Thương Tùy nhìn sang bên này, vành tai Thời Ỷ nóng bừng, làm bộ muốn nhét vòng tay cho Tần Thư Hách: “Tôi chỉ đan linh tinh thôi, cậu lấy đi.”
“Đừng! Hoàng thượng người có muốn giết muốn chém thì hạ lệnh một tiếng là được, đừng hại trung thần như vậy ——”
Cảm giác được ánh mắt đầy áp lực phía sau, Tần Thư Hách sợ hãi cúi người: “Minh giám đi anh! Anh nhìn em còn không dám động vào, tối nay đi vẽ phong cảnh làm ơn đừng cho em điểm thấp nha!”
Chưa đợi Thương Tùy mở miệng, có người bước đến trước mặt Thời Ỷ, cúi người đối diện với cậu.
Là một Alpha nữ khí chất tao nhã, cô đưa một chiếc vòng tay làm từ hoa đậu thơm rực rỡ cho Thời Ỷ:
“Chào em, có thể nhận cái này không?”
Chị Alpha nữ đây sao, hiếm thấy thật.
………Không đúng, ban ngày ban mặt, sao lại có luồng khí lạnh thế này.
Tần Thư Hách theo bản năng nhìn sang người bên cạnh. Thương Tùy chống cằm, dù vẫn đang cười, nhưng toàn thân lại tỏa ra oán khí không thể phớt lờ.
Alpha nữ thử đưa vòng tay, Thời Ỷ lắc đầu.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cô ấy lộ vẻ tiếc nuối, rất nhanh lại cười nói: “Không sao! Chúc em mỗi ngày đều vui vẻ, có một lễ hội Hoa Triêu thật tuyệt vời.”
“Cũng chúc chị mỗi ngày đều vui vẻ.”
Như khởi đầu cho một màn trình diễn, tiếp theo Thời Ỷ lần lượt nhận được rất nhiều vòng tay. Mọi người đều mang nụ cười trên mặt, dù bị từ chối cũng không để bụng, ngược lại còn gửi lời chúc phúc.
Đến chạng vạng, vòng tay của Thời Ỷ cuối cùng cũng đan xong, cậu tốn không ít công sức, thành phẩm cực kỳ tinh xảo.
Cô bé chủ quầy kiên quyết không lấy tiền của họ, nhân lúc Tần Thư Hách nói chuyện với cô bé, Lâm Ngôn lén quét mã thanh toán, giơ ký hiệu OK.
Trước khi rời đi, cô bé chạy đến gọi họ lại.
Tưởng là bị phát hiện đã trả tiền, Lâm Ngôn và Thời Ỷ liếc nhau, không ngờ cô bé lại nhét cho Thời Ỷ một giỏ hoa: “Anh ơi, tặng anh cái này.”
Cô bé lại nhét thêm một cái cho Thương Tùy: “Anh này cũng vậy.”
Vòng tay hai người họ nhận nhiều đến mức cầm không xuể, Thời Ỷ nhét số vòng tay nhận được vào giỏ hoa, cảm ơn cô bé.
“Phía trước hai anh, xin dừng bước, xin dừng bước!”
Một giọng nói nhiệt tình vang lên xen vào: “Có hứng tham gia hoạt động của bọn em không? Nãy giờ em đi qua nhìn thấy hai anh có nhiều vòng tay nhất —— waaa Thời Ỷ! Thật sự là anh rồi!!”
Trước ngực cô gái đeo thẻ công tác của ban tổ chức, nhìn thấy Thời Ỷ quay đầu lại, kích động đến mức nói năng lộn xộn.
"Người thật sao còn đẹp hơn trong ảnh vậy?"
"Thảo nào ai gặp người thật rồi cũng nói ống kính không thể tái hiện được vẻ đẹp ấy, hoàn toàn là búp bê lớn biết nói biết cười."
"Em theo dõi anh lâu lắm rồi, giống như đang mơ vậy!"
Thời Ỷ không biết nên nói gì, cô nghĩ rằng cậu không tin, làm bộ muốn lấy điện thoại ra: "Đợi chút đợi chút, cho anh xem danh sách theo dõi của em."
Thương Tùy đúng lúc chen lời vào: "Danh sách theo dõi gì vậy?"
Lần trước chuyện cuộc thi nhảy Thương Tùy bế cậu xuống sân khấu thỉnh thoảng lại bị lôi ra bàn tán, nghĩ đến những lời nói bậy bạ ẩn trong khu bình luận, Thời Ỷ mắt nhanh tay lẹ ngăn cô gái kia lại: "Không cần, hoạt động của các em đăng ký thế nào vậy?"
"Đăng ký chỗ em là được, lát nữa sáu giờ đến đài phun nước ở giữa quảng trường, có chỗ biểu diễn của ban nhạc. Bọn em sẽ kiểm tra lại vòng tay một lần nữa. Biểu diễn xong sẽ có phần thưởng nha! Trong vòng một năm tiếp theo, mỗi tháng đều nhận được hoa tươi của Kỳ Giang." Cô ấy nhấn mạnh: "Một bó siêu to! Rất đẹp luôn."
Cô ấy nói xong liền nhìn về phía Thương Tùy: "Soái ca, anh có muốn đăng ký không? Đoán chừng năm nay người nhận được nhiều vòng tay nhất chắc là giữa anh và Tiểu Ỷ thôi. Hai người là bạn à?"
Như là một kiểu bệnh nghề nghiệp nào đó, Thời Ỷ phát hiện Tần Thư Hách và Thương Tùy đều rất thích chụp ảnh, thỉnh thoảng sẽ dùng ống kính ghi lại những cảnh đẹp bên cạnh.
Thương Tùy cười tủm tỉm trả lời: "Người yêu."
Cô gái nhìn người này rồi lại nhìn người kia, hạnh phúc đến mức sắp ngất: "Trời ơi mèo con, anh giỏi tìm chồng thật đó! Hai người hợp đôi quá đi mất!"
Chờ cô ấy rời đi, Thương Tùy dịu dàng như nước nói: "Chồng à, cô ấy nói chúng ta rất xứng đôi đấy."
Thời Ỷ mặt nóng ran, không nghĩ ngợi gì đã vội vàng sửa lại: "Anh nghe nhầm rồi phải không? Cô ấy nói anh là chồng tôi mà."
Hiếm khi gặp được người dễ lừa thế này, Thương Tùy vui tươi hớn hở: "Aiya, thì ra là vậy."
"……" Thời Ỷ luôn cảm thấy mình bị chiếm tiện nghi, nhưng lại không có bằng chứng.
Còn chưa tới sáu giờ, hai người bọn họ đi qua cầu vòm đan bằng trăm hoa, chậm rãi đi về phía quảng trường.
Trên đường có mấy sinh viên mỹ thuật tới tặng vòng tay cho Thương Tùy, Thời Ỷ đứng lại tại chỗ, có người lúc này gọi tên cậu.
Cậu quay đầu lại, Úc Tri Linh cười tủm tỉm đưa tới một chuỗi vòng tay hoa diên vĩ màu đỏ.
"Chúc mừng lễ hội! Đây là tự tay tôi đan đó." Anh liếc nhìn giỏ hoa sắp đầy, "Nhận được nhiều ghê, không hổ là cậu."
"Cảm ơn."
Thời Ỷ đặt vòng tay vào giỏ hoa. Ánh mắt của Úc Tri Linh tập trung vào vòng hoa nhỏ màu trắng thuần mềm mại trên cổ tay cậu, sắc mặt hơi đổi: "Đây là vòng tay của cậu sao?"
Thời Ỷ không trả lời tin nhắn của anh, sau khi thất vọng trong chốc lát, Úc Tri Linh lại nhanh chóng buông bỏ.
Theo tính cách của Thời Ỷ, rất có thể cậu không hứng thú gì với hoạt động lễ hội cả.
Không ngờ đối phương lại chuẩn bị vòng tay, còn đặc biệt đan vào những đóa hoa giống với tin tức tố.
Thấy Thời Ỷ gật đầu, Úc Tri Linh đùa giỡn thử thăm dò: "Không cho tôi sao? Của tôi đều cho cậu rồi đấy."
Thương Tùy bên kia vẫn chưa xong. Thời Ỷ tâm không ở đây: "Cái này phải cho người khác."
Nói thế, sao Thương Tùy vẫn chưa đưa vòng tay cho cậu? Thời Ỷ không vui đá mạnh một chân xuống đất, mím môi.
Chắc là muốn cho cái tên mèo chó nào, sao có thể, đó là tin tức tố của cậu.
"......"
Ánh mắt Úc Tri Linh lộ vẻ không cam lòng, đột nhiên duỗi tay ra, làm bộ muốn chạm vào đóa hoa trên cổ tay của Thời Ỷ.
Thời Ỷ phản ứng nhanh, tránh trước một bước.
Cậu không khỏi nhíu mày: "Cậu làm gì thế? Đã nói là cho người khác rồi mà."
"Chưa thấy kiểu này bao giờ, chỉ muốn xem chút thôi."
Thời Ỷ lạnh mặt, khí thế rất mạnh, Úc Tri Linh vội vàng chuyển chủ đề: "Cậu tự tay đan sao? Thật ghen tị, tôi cũng muốn có vòng tay đẹp như vậy."
"— Thích động tay động chân như vậy, cậu thật có cách ghen tị đặc biệt đấy."
Ký ức tối qua quá sâu sắc, đột nhiên nghe thấy giọng của Thương Tùy, Úc Tri Linh theo bản năng rùng mình. Đối mặt với ánh mắt mỉa mai của Alpha, anh không lộ vẻ gì, lùi lại một bước, sau đó mới tỉnh lại, thầm mắng bản thân thần kinh quá.
Xung quanh nhiều người thế này, Thương Tùy có thể làm gì?
Úc Tri Linh kìm nén sự nghi ngờ, quay lại nói với Thời Ỷ: "Tiểu Ỷ, là tôi sai, không nên chạm vào vòng tay của cậu mà không hỏi trước." "Nhưng tôi thật sự không có ý gì khác, bạn trai cậu nói chuyện hơi quá đấy… Xin lỗi nhé."
Biết Thời Ỷ thích mềm không thích cứng, anh cố tình làm vẻ mặt tội nghiệp, muốn lấy lòng.
Phục rồi.
Thương Tùy trong lòng thầm nói một tiếng "Ồ."
Làm rối chuyện xong còn dám giả vờ tội nghiệp, chưa thấy ai nhát như vậy.
Úc Tri Linh nói xong thấy Thời Ỷ vẫn không để ý, định như mọi khi vòng tay qua ôm lấy cánh tay cậu, rồi làm nũng để lấp l**m.
Thời Ỷ lại nhanh hơn một bước, nắm lấy tay Thương Tùy, vẻ mặt nhạt: "Bạn trai tôi vốn vậy, cậu tránh ra một chút."
"......"
Cánh tay Úc Tri Linh cứng đờ tại chỗ, không ngờ lại bị tránh ra, càng không ngờ Thời Ỷ lại đứng trước Thương Tùy.
Thương Tùy ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng nắm lại tay Thời Ỷ: "Gần sáu giờ rồi, chúng ta đi sang quảng trường nhé?"
Thời Ỷ gật đầu.
Dù cậu hơi chậm hiểu, nhưng vừa rồi đã rõ ràng như vậy, ai cũng có thể thấy Úc Tri Linh và Thương Tùy không hợp nhau.
Dù có ghét Alpha thế nào đi nữa, cũng không cần phải làm vậy đâu.
Lâm Ngôn vốn đã đi được một đoạn khá xa, thấy tình hình không ổn, liền quay lại làm hòa: "Cậu cũng ở đây à, cùng đi nhé? Nghe nói bên quảng trường có biểu diễn."
Úc Tri Linh cắn răng, nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, gật đầu đồng ý.
Ánh chiều tà chiếu xuống, đài phun nước ở trung tâm quảng trường phản chiếu ánh sáng lấp lánh như kim cương. Ban nhạc gần đó đang hát một bài hát tiếng Anh với giai điệu du dương, nhiều khách du lịch dừng lại lắng nghe.
"Cuối cùng các anh cũng đến!" Cô gái ôm sổ đăng ký, vui vẻ chào hỏi, "Đến đây đếm số vòng tay nhé."
Thời Ỷ đưa giỏ hoa của mình và Thương Tùy cho cô ấy. Xung quanh còn có một vài nhân viên khác, mọi người đều chưa từng thấy tình huống như thế này, sau một thoáng ngạc nhiên, nhanh chóng tụ lại đếm số.
Sau khi kiểm tra xong số vòng tay, cô gái chạy đi nói gì đó với một nhân viên lớn tuổi hơn, người kia suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
"Thông báo cho các cậu một tin xấu, số vòng tay của hai cậu giống hệt nhau, đúng bằng nhau." Cô gái quay lại cười và đề nghị, "Nhưng có một tin tốt, các cậu có muốn lên sân khấu biểu diễn không? Chúng tôi đã xác nhận, phần thưởng có thể đặc biệt trao cho cả hai."
"Đợi chút, vòng tay của tôi chưa đưa đi."
Thương Tùy tháo vòng tay của mình ra. Thời Ỷ chợt nhận ra điều gì, ngón tay hơi động đậy.
"Chúc mừng lễ hội, hy vọng cậu luôn hạnh phúc."
Gần như ngay khi hắn đưa tay ra, Thời Ỷ lập tức đặt tay mình lên, như thể đã đợi từ lâu.
Thật đúng là mèo con, vừa đưa tay ra là lại nhích lại gần.
Trong mắt Thương Tùy không tự giác hiện lên nụ cười: "Lần đầu tiên nhìn thấy tin tức tố của cậu, tôi đã nghĩ, nếu phải tưởng tượng, chẳng có loài hoa nào phù hợp với cậu hơn."
Loại hoa này như ánh đèn, như sương mù, từng đóa nở rộ mang ý nghĩa của tình yêu thuần khiết, niềm vui khi đoàn tụ sau thời gian xa cách, và niềm hạnh phúc khi tìm lại được điều đã mất. Tin tức tố của Thời Ỷ là hoa linh lan, ngôn ngữ hoa có nghĩa là "hạnh phúc quay trở lại".
Nghe có vẻ như kết cục hạnh phúc chỉ có trong những câu chuyện cổ tích, trước đây đối với hắn là điều xa vời không thể chạm tới.
Hắn gặp Thời Ỷ lúc 17 tuổi, rồi lại chia tay. Thành thật mà nói, những năm qua hắn sống cũng không tệ. Hắn cũng đã tự nhủ rằng, con người không phải chỉ sống ở mùa hè rực rỡ của năm 17 tuổi mới là sống.
Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn với mọi thứ, thỉnh thoảng buổi sáng thức dậy, trong lòng lại trỗi dậy một cảm giác trống vắng và chán nản không thể kiềm chế.
Thương Tùy mang theo tâm tư riêng, nhẹ nhàng đeo vòng tay linh lan vào cổ tay Thời Ỷ, nói một cách mơ hồ:
"Hy vọng nếu có thể, số mệnh sẽ giống như ngôn ngữ của hoa."
Một kết thúc hoàn mỹ hơn, bao gồm cả những ngày tháng đã mất.
Cô gái đứng quanh từ đầu đến cuối, che miệng muốn hét lên, nhưng lại không nỡ phá vỡ bầu không khí đẹp đẽ lúc này. Trời ơi, giống như một buổi cầu hôn vậy……
Dưới ánh mắt dịu dàng của hắn, Thời Ỷ co ngón tay lại, bàn tay kia nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa mềm mại, hồi thần lại, định tháo vòng tay của mình xuống đưa cho hắn: "Vậy của tôi cũng..."
"Không cần đưa cho tôi." Thương Tùy đi trước một bước nói, "Hãy giữ những lời chúc đó cho chính mình đi, Tiểu Ỷ."
Vòng tay đan từ Lễ Hoa Triêu cũng có thể giữ lại, mang ý nghĩa yêu thương bản thân và cầu nguyện cho chính mình.
Mặc dù ban đầu rất muốn đổi vòng tay với Thời Ỷ, nhưng so với việc đó, hình như vẫn muốn cậu yêu chính mình hơn.
Thời Ỷ cũng nghĩ đến ý nghĩa này, không suy nghĩ nhiều, lập tức nói: "Vậy vòng tay của anh không cần đưa cho tôi, anh cũng giữ lại cho chính mình đi."
---
Lời của tác giả:
Câu hỏi tới: Ai sẽ lên sân khấu biểu diễn?
Khi chọn tin tức tố ban đầu, tôi đã cảm thấy hoa linh lan rất phù hợp với Thời Ỷ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngôn ngữ hoa rất hợp, hình dáng hoa cũng rất hợp, hơn nữa 2s là mật ong, 17 là hoa, giống như mèo và bướm, cảm giác sự kết hợp giữa hoa và mật ong cũng rất thú vị.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
99 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.