3.629 chữ · ~25 phút đọc
Tầng mây trôi che khuất mặt trăng, khiến khuôn mặt trắng trẻo của Alpha chìm vào bóng tối, ánh nhìn phóng tới như lưỡi dao mỏng lạnh lẽo.
Thương Tùy ở bên cạnh thì lại nở nụ cười, nhưng nhìn thế nào cũng thấy chẳng có ý tốt gì.
Đang ở trong mộng cảnh, tư duy của Thời Ỷ trở nên chậm chạp.
Thấy cậu không nói được lời nào, Thương Tùy dường như càng không vui, véo một cái vào eo cậu.
"Tiểu Ỷ?"
Giọng của Thương Tùy âm u, trên mặt viết đầy "mau cho anh một lời giải thích."
Thời Ỷ hoàn toàn không hiểu gì, dứt khoát thuận theo trực giác.
Người bên cạnh này không cần nói cũng biết, cho dù là Thương Tùy dưới lầu mang dáng vẻ thiếu niên, dường như cũng là người mà cậu quen thuộc.
Thời Ỷ nắm lấy hắn: "Cùng nhau đi."
Thương Tùy: "?"
Thời Ỷ gửi tin nhắn cho Alpha dưới lầu.
【Anh cũng đón anh ấy một chút, được không?】
Đối phương nhanh chóng trả lời:
【Không thể nào, bảo anh ta cút đi.】
Sợ Thời Ỷ hiểu lầm, Alpha đặc biệt bổ sung thêm:【Giọng điệu không tốt không phải nhắm vào em.】
"Wow, người này phẩm chất tệ thật."
Thương Tùy ghé sang nhìn điện thoại một cái, ghét bỏ nói: "Trùng hợp ghê, anh cũng không muốn bị anh ta chạm vào, anh sợ mình bị lây bệnh."
Hắn nhìn về phía Alpha có khuôn mặt tương tự mình cách mấy bước, miễn cưỡng nói: "Tiểu Ỷ nói muốn cùng nhau qua lễ, chỉ có thể miễn cưỡng với cậu vậy."
"........."
Thương Tùy nói với giọng nhẹ nhàng: "Vậy để anh dẫn em xuống đi, công chúa điện hạ."
Nói xong liền siết chặt cánh tay, kéo Thời Ỷ vào trong lòng.
Gió đêm ngoài cửa sổ lướt qua tai, không đợi Thời Ỷ kịp phản ứng, đối phương đã bước lên bậu cửa sổ, nhảy thẳng xuống từ tầng ba biệt thự.
Cho dù đang ôm cậu, lúc Thương Tùy tiếp đất vẫn rất nhẹ, như một loài dã thú hành động lặng lẽ và nhanh nhẹn.
So với Thương Tùy, Alpha kia lạnh nhạt hơn nhiều.
Hắn ta không trả lời, chỉ nhìn Thời Ỷ một cái: "Đi thôi."
Rời khỏi sân cần phải trèo tường, Alpha hơi do dự, đưa tay về phía Thời Ỷ.
Thời Ỷ mơ hồ cảm giác được Thương Tùy đang nhìn chằm chằm vào mình, nếu cậu đặt tay lên, chắc chắn Thương Tùy sẽ gây chuyện đến long trời lở đất.
Thời An và Khương Lễ vẫn còn ở đây. Nếu hai người kia đánh nhau, hôm nay đừng mong đi đâu được nữa.
Thời Ỷ dứt khoát nói: "Em tự làm."
Chỉ là trèo tường thôi mà, đối với cậu cũng coi như cơm bữa.
Cậu nhẹ tay nhẹ chân trèo lên, nghĩ tới điều gì đó, cố ý đứng trên tường nhìn sang bên cạnh.
Con Border Collie bên hố thiên thạch co ro dưới gốc cây, run lẩy bẩy, không phát ra tiếng nào. Trước đây mỗi lần thấy người, nó đều sẽ lao tới như điên.
Hôm nay sao lại bị dọa thành ra thế này?
Như nhìn ra được Thời Ỷ đang nghĩ gì, Alpha đi bên cạnh thấp giọng giải thích: "Anh chỉ nhìn nó một cái thôi, không làm gì khác."
Vừa nói, Thương Tùy nhỏ vừa nắm lấy tay Thời Ỷ: "Trong hội chùa có rất nhiều người, sợ em bị lạc."
Lời còn chưa dứt, tay còn lại của Thời Ỷ đã bị một người khác nắm lấy. Thương Tùy tự nhiên nói: "Anh sợ mình bị lạc."
Alpha kia không nhịn được nữa: "Anh có bệnh à? Anh có thể nhìn lại xem mình to cỡ nào không?"
Thương Tùy lớn: "Cậu không có bệnh? Hay cậu về soi gương đi, lòng đố kỵ của cậu sắp trào ra ngoài rồi đấy, không thấy ngay cả chó cũng bị cậu dọa cho sợ gần chết à?"
Thời Ỷ bị kẹp ở giữa, hai người ở hai bên xuyên qua cậu đối mặt nhau, hai đôi mắt như hồ ly đều toát ra sát khí ngùn ngụt, cứ như hận không thể g**t ch*t đối phương.
Trong nháy mắt Thời Ỷ muốn nói: Hay hai người nắm tay nhau luôn đi, cũng hợp đấy.
"Cho nên," Thời Ỷ đột nhiên hỏi, "Em đang ở trong mơ à?"
Không ai trả lời.
Thời Ỷ tự nói: "Tại sao em lại mơ thấy giấc mơ kỳ lạ như thế này?"
"Em đoán thử xem," Thương Tùy lớn như đùa giỡn nói, "Có khi là vì trong mơ cũng rất nhớ anh đó."
"......" Alpha bật cười khinh miệt: "Đúng là biết tự dát vàng lên mặt mình thật."
Cứ thế cãi qua cãi lại đến hội chùa, bên bờ hồ phía xa xa trôi lơ lửng hàng vạn chiếc hoa đăng, ánh sáng kéo dài không dứt, bập bềnh liên tục, tựa như từng con rồng lấp lánh vảy bạc đang bay lượn.
Mấy ngàn năm nay, người dân Kỳ Giang viết tâm nguyện của mình lên hoa đăng, để từng chiếc hoa đăng trôi theo mặt hồ xa dần, tượng trưng cho việc điều ước được gửi đến tai của thần linh.
"À đúng rồi, anh trốn ra ngoài kiểu gì thế?" Thời Ỷ vẫn còn nhớ Alpha có ba người canh giữ, "Là dùng cách em dạy à?"
Trước đó cậu đã quan sát qua, ba người canh kia đều có thói quen riêng, sẽ lơ là vào những thời điểm khác nhau.
Alpha chần chừ một chút: "Ừ, rất hiệu quả."
Thương Tùy bên cạnh lại cười khẽ một tiếng không rõ lý do.
Biết mình đã giúp được Thương Tuỳ nhỏ, Thời Ỷ hơi cong mắt cười: "Anh vẫn chưa nói cho em biết, vì sao anh lại bị nhốt ở đó?"
Alpha không trả lời, mà đề nghị: "Thả hoa đăng nhé?"
Thời Ỷ gật đầu.
Bọn họ mua hai chiếc đèn hoa đăng hình vuông, bà chủ là một cô gái trẻ. Thấy ba người họ cứ nắm tay nhau mãi, trong đó có hai người trông cực kỳ giống nhau, cô mỉm cười hỏi: "Ra ngoài chơi với các anh trai à? Tình cảm tốt thật đấy."
Vừa nói, cô vừa nhìn về phía Thời Ỷ ở giữa.
Khác với hai Alpha còn lại, gương mặt và khí chất của cậu đặc biệt sạch sẽ. Đôi mắt long lanh khẽ xếch, còn bắt mắt hơn cả những chiếc hoa đăng rực rỡ xinh đẹp.
Thời Ỷ đang định lên tiếng.
"Không phải đâu, là ra ngoài với bạn trai tôi." Thương Tùy uể oải nói, "Người bên cạnh là một tên u ám không biết từ đâu chui ra."
Bạn trai?
Bị một từ khóa trong lời Thương Tùy chạm đến, Alpha nhìn về phía Thời Ỷ.
Nói thật thì, tuổi của Thời Ỷ hiện tại lớn hơn Thương Tùy nhỏ một chút, nhưng Omega nhìn chung gầy mảnh hơn Alpha, chiều cao cũng thấp hơn, cho dù là Thương Tùy thời niên thiếu, cũng có thể dễ dàng bế cậu lên.
(*) Thời Ỷ của hiện tại lớn tuổi hơn Thương Tuỳ lúc ấy, nghĩa là Thời Ỷ trong giấc mơ này vẫn luôn mang dáng vẻ của hiện tại chứ không phải dáng vẻ của quá khứ.
Alpha siết chặt tay đang nắm lấy Thời Ỷ, lại nhìn sang "chính mình" của tương lai, nói với bà chủ: "Anh ta đầu óc không bình thường, xin lỗi nhé."
Bà chủ do dự nói: "Nhưng chẳng phải hai người các anh trông giống hệt nhau sao...?"
Hai người vô cùng ăn ý nhìn nhau một cái, đồng loạt ra vẻ buồn nôn.
Dù đến mức này rồi, cả hai vẫn nắm chặt tay Thời Ỷ, như thể sống chết cũng không chịu buông.
Cảnh tượng ngày càng kỳ lạ, cuối cùng bà chủ không nhịn được nữa, nhìn về phía người đang bị tranh giành: "Này, em có cần giúp đỡ không?" Cô ghé sát Thời Ỷ thì thầm: "Đội tuần tra lễ Hoa Đăng ở ngay gần đây! Có thể giúp báo cảnh sát!"
Ngày càng nhiều người tụ tập lại, đều nhìn về phía bọn họ.
"Các anh," giọng Thời Ỷ không vui, "gây gổ đủ chưa?"
Hai bên cùng lúc dừng lại sức kéo tay, rồi buông ra. Hai gương mặt gần như không khác biệt đồng thời nhìn về phía cậu, một trước một sau nói:
"Anh sai rồi."
"Xin lỗi."
Có lẽ bởi vì bản chất là cùng một người, nét mặt của họ đặc biệt giống nhau, đều hơi cụp mắt xuống, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Nếu như bỏ qua việc hai người vẫn đang lén lườm nhau.
"......" Thời Ỷ hết cách: "Em đi viết điều ước."
Trước khi đi còn cố ý nói: "Đừng có cãi nhau."
Thời Ỷ đi đến chiếc bàn dài gần đó, cầm bút lên, từng nét từng nét viết ra điều ước của mình.
Cậu có thể cảm nhận được tâm trạng lúc cầm bút đặc biệt nghiêm túc, nhưng lại không nhìn thấy mình đã viết gì, đã ước điều ước thế nào.
Trong mơ, ý thức của cậu lúc tỉnh táo, lúc mơ hồ; mọi thứ như đóa hoa nhìn qua làn sương, không hoàn toàn đi theo ý chí của bản thân, giống như số mệnh đã được an bài.
"Viết xong chưa?"
Thương Tùy và Alpha đến tìm cậu.
Có lẽ vì màn ầm ĩ vừa rồi, hai người họ không cãi nhau nữa. Tay Thương Tùy trống không, chỉ có Alpha cầm một chiếc hoa đăng, xem ra cũng đã viết điều gì đó.
Họ đi đến bên hồ, khi thả đèn, Alpha ngồi xổm xuống, Thời Ỷ vô thức nhìn về phía Alpha.
Tựa như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Alpha nghiêng mắt nhìn lại. Khác với dáng vẻ sau khi trưởng thành, khuôn mặt người này không mang khí thế bức người như Thương Tùy, mà càng thêm thu liễm và lạnh nhạt.
Thương Tùy bỗng nhiên hỏi: "Gương mặt khó ưa này của anh ta, sau khi em tỉnh lại, còn nhớ được không?"
Thật kỳ lạ.
Cho dù cậu rất quen thuộc với Thương Tùy, nhưng chưa từng thấy dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi của hắn, cũng chưa từng xem qua ảnh, tại sao hình ảnh trong mơ lại sống động đến vậy?
Thấy Thời Ỷ không nói gì, Alpha hơi mím môi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Như nhìn ra tâm trạng không tốt của "bản thân khác", Thương Tùy tự mình lên tiếng: "Hay là không nhớ thì tốt hơn nhỉ? Một khuôn mặt như người chết, tính cách lại thất thường, không cẩn thận là sẽ làm tổn thương em, chẳng có chút gì dễ thương cả."
"Không phải vậy," Thời Ỷ phủ nhận, "em không nghĩ thế."
"Kìa, nhìn bên đó!"
"Sắp bắn pháo hoa rồi--"
Âm thanh của đám đông lấn át lời Thương Tùy, Thời Ỷ trong lòng khẽ động, theo phản xạ bước lên một bước.
"...... Vậy sao."
Thương Tùy khẽ cười.
Mọi người đều tụ tập bên bờ hồ, chờ đợi màn pháo hoa từ đảo giữa hồ bắn lên.
Khi Thời Ỷ quay đầu lại, phát hiện bên cạnh mình chỉ còn lại một người.
Không biết từ lúc nào, bóng dáng Thương Tùy đã biến mất, chỉ còn lại cậu và Alpha. Phải mất một lúc cậu mới ý thức được điều gì đó, cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Cánh tay cậu trở nên gầy mảnh hơn, chiều cao cũng thay đổi theo, tầm mắt nhìn thấy mọi thứ đều trở nên cao lớn hơn cậu đã biến thành dáng vẻ một thiếu niên chưa phân hoá.
Thẩm Thiên Đường từng nói, trong quá trình dùng thuốc sẽ xuất hiện tình trạng ký ức và tưởng tượng đan xen, những người vốn không tồn tại trong ký ức cũng có thể xuất hiện.
Tương ứng với đó, cậu có thể gặp được "người dẫn dắt ký ức".
"Người dẫn dắt" sẽ xuất hiện dưới hình thái quen thuộc với cậu, vô thức dẫn dắt cậu tiếp cận ký ức chân thực.
Nếu "Thương Tùy" là người dẫn dắt ký ức, thì sự xuất hiện của hắn có nghĩa là bản thân cậu đã bắt đầu tiến gần đến sự thật còn dang dở. Vậy thì Alpha có dung mạo giống hệt Thương Tùy, lại càng trẻ tuổi hơn, rốt cuộc là có ý nghĩa gì...?
Chưa kịp để Thời Ỷ suy nghĩ rõ ràng, tiếng nổ vang lên từ phía xa.
Mười giờ đúng, đảo giữa hồ bắt đầu bắn pháo hoa.
Tầng tầng lớp lớp pháo hoa như những đóa hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm, ánh đèn trên mặt nước như phản chiếu của pháo hoa, ranh giới trời đất rực rỡ huyền ảo, nhật nguyệt như đảo ngược.
Alpha nhìn cậu một lát, đột nhiên hỏi: "Em đã ước điều gì?"
Cùng với sự biến mất của Thương Tùy, giấc mơ như dần quay lại quỹ đạo chính xác, Thời Ỷ cuối cùng cũng nhớ ra mình đã viết gì trên hoa đăng.
"Em hy vọng... Thương Tùy có thể sống nhẹ nhõm hơn một chút."
Thời Ỷ nghe thấy chính mình khi còn nhỏ đã nói như vậy.
Alpha, hay phải nói là Thương Tùy lúc trẻ, bất ngờ nhìn cậu.
"Anh lúc nào cũng có vẻ không vui, có rất nhiều bí mật." Thời Ỷ nhìn thẳng vào mắt hắn, "Nhưng bị nhốt trong một ngôi nhà, cho dù là ngôi nhà đẹp, nghĩ thế nào cũng khó mà vui được. Không biết có thể giúp được gì, nên em đã ước anh có thể sống nhẹ nhõm hơn... Còn anh thì sao?"
"Xin lỗi." Thương Tùy khẽ nói, "Anh đã lừa em."
"Hả?" Thời Ỷ sững người.
"Anh không phải bị nhốt ở đó. Những người canh gác mà em tưởng thật ra chỉ là vệ sĩ trong nhà."
"Bây giờ anh không giỏi giao tiếp với người khác, cũng rất lâu rồi không tiếp xúc với người lạ."
Trong lòng có một giọng nói vang lên, nói ra điều này chỉ khiến bản thân càng kỳ lạ hơn. Sau một hồi do dự, Thương Tùy vẫn lựa chọn nói thật:
"Nhưng anh muốn được gặp lại em một lần nữa."
Tiếng pháo hoa nổ tung bên tai Thời Ỷ, vang dội đến chấn động, như tiếng tim đập ngày một nhanh hơn.
Đêm hè của tuổi mười bốn mười lăm, cậu lần đầu tiên cảm nhận được thứ cảm giác nhẹ nhàng và kỳ diệu đến thế.
Hóa ra khi cậu nhiều lần chạy vào căn nhà tràn ngập hoa cẩm tú cầu kia, thì người kia cũng đang âm thầm chuẩn bị, giống như cậu, chờ đợi được gặp mặt.
Sợ rằng mình đang nói dở lại đổi ý, Thương Tùy dứt khoát tăng tốc độ nói: "Anh sợ em sẽ thấy anh nhàm chán, sẽ không đến nữa, nên mới để họ làm vậy."
"Anh lừa em?" Thời Ỷ nhớ đến khoảng thời gian mình đã dè dặt tránh để mấy "người canh" kia phát hiện, "Cho nên có những lúc anh không nhịn được mà cười?"
"Không có! anh không phải đang cười nhạo em." Thương Tùy vội vàng nói, "Anh chỉ cảm thấy... em rất thú vị."
Như cảm thấy từ "thú vị" trong hoàn cảnh này không phải từ hay ho gì, hắn lại xin lỗi lần nữa: "Anh không có ý đùa cợt gì em đâu, anh thật-"
"Được rồi." Thời Ỷ ngắt lời hắn.
Trái tim Thương Tùy lạnh đi nửa phần.
Nhưng là mình sai trước, cho nên cho dù Thời Ỷ tức giận, không muốn gặp lại hắn nữa, cũng là điều đương nhiên.
Thời Ỷ suy nghĩ rất lâu, ngay khi Thương Tùy cho rằng cậu sẽ bảo mình rời đi, Thời Ỷ đột nhiên bắt đầu gọi món: "Ngày mai em muốn ăn sôcôla lava, kem mâm xôi, bánh su kem chanh, còn có cả bánh táo."
Cậu liên tiếp kể ra một đống món ngọt, nhận ra Thời Ỷ đang tạo lối thoát cho mình, Thương Tùy lập tức đáp: "Được."
Thời Ỷ thấy vậy, hơi nghiêng đầu nhìn hắn: "Em trước kia rất ghét Alpha."
Thương Tùy không theo kịp tiết tấu của cậu, lặp lại: "Ghét...?"
Thật thú vị.
Thời Ỷ nghĩ.
Lần đầu thấy dáng vẻ này, trông ngốc quá đi mất.
"Có một người quen đã phân hóa thành Alpha."
Nghĩ đến Phó Tư Việt ngày nào cũng ầm ĩ đòi cậu phân hóa thành Omega, để hai người có thể kết hôn với nhau, Thời Ỷ hận không thể đá cậu ta một cú bay đi.
Còn kết hôn gì chứ.
Cậu kết hôn với chính bản thân đi, đồ ngốc.
"Alpha đều rất kiêu ngạo, ngông cuồng, dường như lúc nào cũng cho rằng mình cao hơn người khác một bậc, nhưng em cảm thấy anh không giống bọn họ."
Đôi mắt Thời Ỷ lấp lánh, cậu nhìn về phía Thương Tùy, thậm chí cảm thấy hắn lúc này còn có sức hút hơn cả dáng vẻ cô độc lúc ban đầu:
"Biết anh cố tình làm vậy, em lại thấy vui."
Thấy Thương Tùy hoàn toàn đơ người, cậu cũng bắt đầu thấy ngại ngùng, liền chuyển chủ đề: "Vậy ước nguyện của anh là gì?"
Thương Tùy chậm nửa nhịp mới nói: "Ước nguyện đã thành hiện thực rồi."
Hắn nhớ lại mình từng viết xuống điều ước với đầy bất an trên hoa đăng, từ sau đêm mưa sấm sét mà họ ôm nhau ngủ đó, hắn dần nhận ra bản thân không muốn tiếp tục che giấu với Thời Ỷ nữa.
Hắn đã giữ được thiên sứ từng ghé qua bệ cửa sổ, lại tham lam ước muốn nhiều hơn, hy vọng đối phương có thể chấp nhận dáng vẻ chân thực của mình.
"Hy vọng lúc anh nói thật hôm nay, Thời Ỷ sẽ không giận anh."
Thời Ỷ khẽ động mí mắt, dần tỉnh lại khỏi giấc mộng dài.
Có người đang nhẹ nhàng v**t v* sống lưng cậu, dù đã ngủ rồi, động tác của đối phương vẫn không ngừng lại, muốn để cậu ngủ được yên ổn hơn.
Cậu mở mắt ra, trong ánh sáng mờ nhạt liền đối diện với một đôi mắt quen thuộc như hồ ly.
Cứ như Thương Tùy vẫn luôn yên lặng nhìn cậu, lặng lẽ ở bên cạnh cậu đã lâu.
"Dậy rồi à?" Thương Tùy ra hiệu về phía cửa sổ, "Em ngủ lâu lắm rồi, trời sắp tối rồi đó."
Trong phòng không bật đèn, ánh tà dương sắp lặn chiếu qua cửa sổ, rọi lên gương mặt Thương Tùy một mảng sáng vàng nhạt.
Thời Ỷ vẻ mặt ngẩn ngơ, mãi vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi giấc mơ.
Nếu suy đoán của cậu là đúng, thì trong tiềm thức, cậu đã chọn "Thương Tùy" làm người dẫn dắt ký ức, đối phương xuất hiện dưới hình dáng quen thuộc với cậu, âm thầm dẫn dắt cậu nhớ lại quá khứ đã bị lãng quên.
Còn Thương Tùy khi còn trẻ... chính là ký ức mà cậu đã đánh mất.
Cãi qua cãi lại với bản thân khi còn trẻ, liên tục mỉa mai nhau, nhìn đối phương chẳng vừa mắt, quả thực rất phù hợp với hình tượng Thương Tùy trong ấn tượng của cậu.
Không muốn gây áp lực cho người khác nên lúc nào cũng tỏ vẻ thản nhiên, trong lời nói đùa cợt lại tiết lộ đôi chút thật lòng.
Cậu dường như cũng hiểu được lời chưa nói hết của "Thương Tùy" trong mơ.
Cho dù lúc đó anh là một gương mặt như người chết, tính cách thất thường, chẳng đáng yêu chút nào...
Có thể đừng quên cậu ấy, cũng đừng quên anh được không?
-
"Sao lại nhìn anh như vậy," Thương Tùy thấy cậu có vẻ buồn bã, đôi mắt trong veo ngày thường phủ một lớp sương mù, theo bản năng hỏi: "Gặp ác mộng à?"
Thời Ỷ không nói gì.
Nếu như em thật sự đã quên anh, vậy khi anh gặp lại em, anh đã mang tâm trạng gì, lại chưa từng để lộ lấy một chút gì khác lạ? Trong sân vườn ở Hội Giản, sáu năm không gặp, lần đầu tái ngộ, khi ấy anh đã nghĩ gì?
Rất lâu sau đó, Thời Ỷ mới khẽ đáp:
"Không phải ác mộng."
Là một giấc mơ mang tên định mệnh.
Cảm xúc hỗn loạn, cậu theo bản năng tiến về phía trước, chôn đầu vào hõm cổ Thương Tùy, ngửi thấy mùi hương pheromone khiến người ta an tâm.
Vì hành động dính người bất ngờ này, ngón tay Thương Tùy đang vuốt lưng cậu cũng khựng lại:
"Sao tự nhiên lại làm nũng vậy."
Hắn nghe thấy Thời Ỷ nói bằng giọng nghèn nghẹn: "Em thật sự rất thích anh."
"Là vì chuyện trước kia sao?" Thương Tùy dựa vào việc Thời Ỷ không nhìn thấy mặt mình, giả vờ như không mảy may động lòng,
"Không được đâu, lúc đó Tiểu Ỷ khiêu khích anh như vậy, chờ đến khi chỉ còn hai chúng ta, anh sẽ không nương tay đâu."
Chốc lát sau, hắn thật sự nhịn không được, bật cười siết Thời Ỷ chặt hơn vào lòng: "Nhưng mà, anh cũng vậy."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.