4.239 chữ · ~29 phút đọc
Khi Thời Ỷ tỉnh lại, sắc trời đã gần hoàng hôn.
Thương Tùy ngồi bên cạnh cậu chơi điện thoại, hình như đang trò chuyện với ai đó.
"Dậy rồi à?"
Thương Tùy nhạy bén nhận ra ánh nhìn bên cạnh, quay đầu lại thấy Thời Ỷ đang nhìn mình, trong mắt hiện lên chút tò mò.
Thương Tùy tự giác đưa điện thoại cho cậu xem: "Thẩm Thiên Du bảo anh cảm ơn em."
Thời Ỷ liếc nhìn, thấy đoạn trò chuyện thú vị giữa hai anh em họ.
Ss: [Giang Nghiễn còn sống không?]
Ss:[Anh đừng quá đáng quá, bắt nạt con nợ là phạm pháp đấy.]
Thẩm Thiên Du: [Đang ngủ bên cạnh tôi.]
Thẩm Thiên Du: [Là cậu bảo em ấy qua à?]
Ss: [Không, là em bé lương thiện, đáng yêu, xinh đẹp, chu đáo nhất thế giới.]
Sau khi gõ xong chuỗi từ hạn định dài ngoằng kia, Thương Tùy còn cố ý nhấn mạnh:
Ss: [Của nhà tôi.]
Thẩm Thiên Du: [Thay tôi cảm ơn Thời Ỷ.]
Thời Ỷ: "......"
Xem đến đây, Thời Ỷ ném trả điện thoại cho hắn: "Sau này ra ngoài thì cứ quảng bá em thế này đấy."
Thương Tùy không nhịn được bật cười. Thời Ỷ dậy rửa mặt, Thương Tùy bước theo sát phía sau.
Giống như cái đuôi vậy.
Thời Ỷ nghĩ thầm.
Một lúc sau, cái đuôi không cam lòng im lặng liền mở miệng: "Anh có thể chọn đồ cho em mặc không?"
Trên người Thời Ỷ chỉ mặc một bộ đồ ngủ, cặp chân trần đi tới đi lui, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn: "Cái tủ nửa đồ nữ của anh ấy hả?"
"Còn có một tủ đầy đồ nam nữa."
Thương Tùy vừa nói vừa mở tủ quần áo trong phòng ngủ phụ, Thời Ỷ liếc qua một cái, ánh mắt khựng lại.
Xét đến khí hậu ở Kỳ Giang, trong tủ phần lớn là quần áo mùa xuân hè.
Bên trái tủ là các loại sơ mi và áo thun với đủ màu sắc chất liệu, áo choàng mỏng trong suốt, áo hoodie in họa tiết, áo len đan lỗ. Bên phải treo các loại quần, chủ yếu là quần bò rách và quần ống rộng, được phối cẩn thận với các loại dây xích kim loại và thắt lưng da khác nhau.
Màu sắc và kiểu dáng của quần áo vừa nhìn đã biết là phong cách của Thương Tùy, nhưng............
"Là cỡ của em à?"
Thương Tùy gật đầu.
Rõ ràng nhiều quần áo như vậy không thể nào mua hết trong một sớm một chiều, Thời Ỷ không nhịn được hỏi: "Anh mua từ bao giờ thế, sao không nói với em?"
"Thấy cái nào đẹp thì tiện tay mua một cái, định tìm lý do thích hợp rồi tặng cho em. Sau này yêu nhau rồi, càng mua càng nhiều."
Ban đầu không nói là vì Thời Ỷ chỉ thích mặc hai màu đen trắng, còn hắn chọn toàn là đồ màu sắc. Về sau mua đồ cho Thời Ỷ trở thành thói quen, đến mức chính hắn cũng gần như quên mất chuyện này.
Lần này đến Kỳ Giang nghỉ dưỡng, mới nghĩ đến việc mang một ít theo từ nhà.
"Em muốn mặc không?"
"Anh làm gì mà cẩn thận vậy," Thời Ỷ thấy hắn hỏi rón rén như thế, liền trả lời thẳng, "Anh chọn thì em mặc. Anh chọn đi, em đi rửa mặt."
Trước khi rời khỏi, Thời Ỷ chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại.
Cậu hơi kiễng chân, hôn một cái lên má Alpha. Thương Tùy ngửi được hương linh lan trong trẻo, thuần khiết, nghe thấy giọng Thời Ỷ nhẹ nhàng nói:
"Cảm ơn anh đã mua đồ cho em."
Thấy Thương Tùy sững sờ đứng nguyên tại chỗ, Thời Ỷ không nhịn được bật cười.
Nghĩ đến việc Ngu Vãn lần đầu gặp cũng tặng cậu cả đống quà, Thời Ỷ đoán rằng, có lẽ điểm này của Thương Tùy là di truyền từ mẹ hắn thích ai thì phải mua đồ cho người đó.
Thương Tùy đột nhiên gọi cậu: "Tiểu Ỷ, chờ đã."
"Hửm?"
"Lúc em ngủ, anh đã hỏi Thẩm Thiên Du về chứng thoái hóa tuyến thể."
Lời vừa thốt ra, Thương Tùy nhìn vào đôi mắt trong trẻo sáng ngời của cậu, đầu ngón tay bất giác siết chặt trong lòng bàn tay: "Anh ta nói với anh, em không còn nhiều thời gian nữa."
Sau khi hỏi Thẩm Thiên Du, hắn mới biết căn bệnh mà Thời Ỷ từng nói một cách thản nhiên lại đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng. Hắn không dám tưởng tượng Thời Ỷ phải chịu đựng áp lực lớn đến thế nào suốt thời gian qua, vừa xót xa vừa đau lòng.
Thẩm Thiên Du nói với hắn, chứng thoái hóa tuyến thể thường đi kèm nhiều biến chứng, phổ biến nhất là mất ngủ. Nghe xong câu đó, điều đầu tiên Thương Tùy nghĩ đến là việc Thời Ỷ thích ngủ bên cạnh hắn, mỗi lần đều dính sát vào người hắn.
Thì ra không chỉ vì thích thân mật, mà còn vì pheromone của hắn có thể làm giảm triệu chứng mất ngủ.
Vậy trước khi họ gặp lại nhau, Thời Ỷ đã phải trải qua bao nhiêu đêm không ngủ một mình?
Từ năm mười bốn, mười lăm tuổi đã biết tuổi thọ của mình chỉ bằng một nửa người bình thường, trong những đêm mất ngủ ấy nhìn bình minh dần ló rạng, lại không thoát khỏi bệnh tật như bóng với hình những lúc tuyệt vọng đến mức không muốn nhúc nhích như thế, Thời Ỷ đã nghĩ gì?
Thậm chí vì lập trường khác biệt, đến cả người thân thiết nhất cũng có suy nghĩ không giống cậu.
"Anh ta còn nói, em cần dấu ấn vĩnh viễn từ một Alpha có độ tương thích cao mới có thể chữa được bệnh."
Thời Ỷ ừ một tiếng: "Vậy thì sao?"
Thấy Thời Ỷ điềm tĩnh không gợn sóng, tim Thương Tùy lại càng đập loạn hơn.
Hắn vừa sợ nói ra chuyện này sẽ khiến Thời Ỷ buồn, lại vừa lo nếu tiếp tục kéo dài sẽ lỡ mất thời hạn cuối cùng.
Trong những cảm xúc phức tạp đó, còn có tư tâm mà hắn không thể nói rõ, cũng không dám thừa nhận.
Nếu khi xưa hắn dũng cảm hơn một chút, cùng Thời Ỷ lớn lên...
Nhưng nghĩ lại, suy nghĩ đó dường như quá tự mình đa tình, cho dù họ chưa từng chia xa, Thời Ỷ cũng không nhất định sẽ chọn hắn.
"Em có thể cân nhắc anh không?"
Thời Ỷ không lập tức trả lời.
Đôi mắt trong suốt của cậu như một tấm gương, không lệch không chệch nhìn thẳng vào ánh mắt của Thương Tùy: "Anh là vì muốn giúp em chữa bệnh, hay có ý đồ, muốn đánh dấu vĩnh viễn lên em?"
Câu hỏi của cậu sắc bén đến mức không thể né tránh. Dưới ánh nhìn ấy, Thương Tùy khẽ mấp máy môi: "Anh..."
Hắn không thể nói dối.
Hắn đau lòng vì tất cả những gì Thời Ỷ đã trải qua, nếu có thể, hắn thà là người chịu đựng thay cậu.
Nhưng nếu nói hắn không có chút ý đồ nào, không muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn trên người Thời Ỷ, thì mới là lời giả dối được tô vẽ cho đẹp đẽ.
"Anh còn nhớ không? Ban đầu em tìm anh giả làm người yêu, lý do nói là bị gia đình ép yêu đương." Thời Ỷ chủ động mở miệng: "Nhưng đó không phải lý do thật."
"Nếu em không muốn, dù họ nói ngàn câu vạn lời, em cũng sẽ không đồng ý."
"Khi đó em không hiểu rõ lắm, chỉ là theo bản năng muốn làm như vậy, giờ nghĩ lại là vì trong lòng em có ý đồ với anh."
"So với việc anh thương hại em, hay muốn giúp em chữa bệnh, em càng hy vọng anh cũng giống em."
Bởi vì tình yêu vốn đã gắn liền với d*c v*ng.
Thời Ỷ bước lên một bước, làm như muốn chạm vào mặt hắn: "Nếu em tìm người khác, hoặc dứt khoát không chữa bệnh nữa, anh sẽ phát điên đúng không?"
Trước khi bị cậu chạm vào, Thương Tùy liền nắm lấy tay cậu.
"Đừng mà," đồng tử màu nâu nhạt của Alpha co rút lại trong khoảnh khắc, pheromone trào ra, thì thầm theo bản năng: "Đừng tìm người khác, cũng đừng rời xa anh."
"Vậy thì nói ra đi." Thời Ỷ mặc cho hắn siết chặt tay mình, "Không cần phải dịu dàng, nghe có vẻ tham lam cũng chẳng sao, bởi vì em thích anh như vậy."
Giống như anh muốn chiếm lấy em.
Em cũng thích gương mặt đầy khát vọng của anh.
"Anh muốn..." Ánh mắt Thương Tùy nhìn cậu như bị thôi miên, không thể kiềm chế nói ra, "Anh muốn đánh dấu vĩnh viễn em."
Không chỉ vậy còn muốn kết hôn với em, muốn bên em mãi mãi.
"Biết rồi." Đôi mắt Thời Ỷ cong lên, khí thế gay gắt ban nãy hoàn toàn tan biến, như băng tuyết tan chảy: "Đợi đến khi thích hợp, em sẽ cân nhắc."
Cậu nói xong liền rút tay về, quay người đi thẳng, chẳng thèm để ý Thương Tùy phản ứng ra sao.
Một lúc lâu sau, Thời Ỷ mới nhận ra, khóe môi mình vẫn giữ nguyên nụ cười.
Người ta đều nói Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt thì rất nguy hiểm, nhưng người này chẳng phải rất nghe lời sao?
Nói mới nhớ.
Nếu muốn cầu hôn một Alpha, cần chuẩn bị những gì nhỉ?
____
Khi Khương Hựu Ninh gặp lại Thời Ỷ, gần như đã cách nhau tròn một tuần.
Giữa chừng Thời An vì lo lắng nên từng gọi cho Thời Ỷ một lần, nhưng là Thương Tùy nghe máy, bên kia chỉ đơn giản nói Thời Ỷ đã vào thời kỳ ph*t t*nh, tạm thời chưa thể về nhà.
Khương Hựu Ninh thấy Thời An sau cuộc điện thoại đó mặt mũi u ám, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Sau khi hỏi rõ mới biết Thời An đang lo Thời Ỷ bị đánh dấu vĩnh viễn.
Khương Hựu Ninh chẳng thèm nghĩ: "Vậy thì có sao đâu, chẳng phải hai người họ sớm muộn gì cũng đánh dấu nhau à?"
Nghĩ đến chuyện ban nãy, mới nói mấy câu mà Thời Ỷ đã quay sang gọi tên Thương Tùy, hình như còn đòi hắn bế, Thời An nghẹn ngào một hồi: "Dù gì thì cũng phải đợi đến sau khi kết hôn chứ..."
"Ngặt một nỗi là nếu ai đó có ý đồ xấu, thì hôn nhân cũng không có ràng buộc thực tế gì."
Khương Hựu Ninh hiếm khi nghiêm túc nói xong câu đó, liền đổi giọng ngay lập tức: "Thế nên, tìm Alpha nhất định phải mở to mắt, chọn kiểu người si tình, có trách nhiệm."
Cô nói đến đây liền vén tóc, tặng Thời An một cái nháy mắt: "Ví dụ như con."
Thời An: "..."
Khương Hựu Ninh thuận miệng nói tiếp: "Nhưng nếu là kỳ mẫn cảm đặc biệt, thì hôn nhân đúng là có ràng buộc thật."
Khác với Alpha thông thường, Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt bắt buộc phải có người bảo lãnh. Nếu chưa kết hôn, người bảo lãnh có thể là người thân, bạn bè hoặc bác sĩ có giấy phép chuyên môn; nếu đã kết hôn, thì người bảo lãnh mặc định là hôn phối.
Nếu sau khi kết hôn, người hôn phối chỉ ra rằng kỳ mẫn cảm có hành vi bất thường, thì cơ quan giám sát sẽ can thiệp điều tra. Trường hợp nghiêm trọng sẽ bị đưa vào trung tâm quản chế đặc biệt, gần như tương đương với nhà giam.
-
Khi Thời Ỷ bước vào nhà, Khương Hựu Ninh và Lê Chiêu đang ngồi co lại trên ghế sô-pha, vừa chuyện trò rời rạc vừa ôm nhau.
Lê Chiêu đã lo xong hậu sự cho sư phụ, đêm hôm liền bay gấp tới Kỳ Giang. Cô trông mệt mỏi, tựa vào lòng Khương Hựu Ninh nghe kể chuyện.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Khương Hựu Ninh hét lên một tiếng kinh ngạc: "Trời ơi, cục cưng!"
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Lê Chiêu nghe vậy ngẩng đầu lên, lập tức hai mắt sáng rỡ.
Thời Ỷ mặc một chiếc áo choàng mỏng màu tím nhạt pha vàng vịt con, tông màu dịu ngọt như sữa lại cực kỳ hợp với cậu.
Chiếc thắt lưng bản to siết chặt vòng eo mảnh mai của cậu, thêm một dải dây buộc chất liệu vàng hồng nhẹ nhàng thắt nút lỏng, những món trang trí hình mặt trăng và ngôi sao buông thõng xuống, tinh xảo mà tùy ý.
"Em định đi diễn thời trang à? Đẹp trai quá, xinh quá, nhìn muốn chảy máu mũi luôn!"
Khương Hựu Ninh liếc ra sau một cái, thấy Thương Tùy cũng đang mặc một chiếc áo sơ mi màu tương tự, kiểu dáng lỏng lẻo thoải mái lại càng làm nổi bật bờ vai rộng và sống lưng mảnh của Alpha, nhìn cái là biết đồ đôi rồi.
Cô lập tức hiểu ai là người phối đồ cho Thời Ỷ.
Dù màu sắc dịu nhẹ, nhưng kiểu dáng của chiếc áo choàng ngoài trên người Thời Ỷ lại rất táo bạo, nếu không có lớp áo lót bên trong, nửa thân trên cậu sớm đã bị nhìn sạch. Qua những khoảng rách, Khương Hựu Ninh còn thấy rõ vô số dấu hôn trên cổ và vai cậu.
Thấy ký hiệu đánh dấu lộ liễu sau gáy Thời Ỷ, Khương Hựu Ninh suýt nữa phun một ngụm nước.
Chơi lớn vậy cơ à? Cũng quá mãnh liệt rồi đấy!
Cô nhìn sang Thương Tùy, giọng mang ẩn ý: "Cũng bản lĩnh lắm."
Thương Tùy chỉ cười, nhẹ nhàng chấp nhận lời khen mập mờ đó.
Lê Chiêu lúc trước còn đang lim dim buồn ngủ, giờ nhìn thấy Thời Ỷ thì tỉnh hẳn. Khương Hựu Ninh thì càng nhìn càng vui, đến cuối cùng còn giả vờ lau nước mắt đầy cảm khái: "Hu hu hu! Lần cuối cùng chị thấy em mặc đồ màu mè hằng ngày là từ hồi cấp 3! Dù em không chịu thừa nhận, nhưng chị cứ có cảm giác hồi đó để lại bóng ma tâm lý trong em."
Thời Ỷ đang định ngăn cô lại.
Khương Hựu Ninh nửa hối hận, nửa hoài niệm nói tiếp: "Hồi bé chị không nên lừa em mặc váy, còn chụp cả một album ảnh đầy ắp."
Chưa kịp để Thời Ỷ phản bác, Thương Tùy đã hỏi một cách rất tự nhiên: "Album đó còn không?"
Thời Ỷ: "?"
Đây là lời người nói ra được à?
Lê Chiêu tranh thủ giơ tay: "Chị cũng muốn xem."
"Còn chứ còn chứ! Chị còn cố tình mang đến đây đấy! Hồi đó ba Tiểu An in ra mấy cuốn lận, bản chị mang theo là hàng sưu tầm riêng! Trong đó có váy công chúa tai mèo, đủ loại băng đô và phụ kiện tóc, siêu cấp đáng yêu luôn!"
Khương Hựu Ninh nói xong là định nhào tới mở vali, Thời Ỷ lập tức ngăn lại: "Đừng!"
Rồi quay sang Thương Tùy, nghiêm mặt: "Anh không được xem."
Chỉ cần nghĩ tới việc Thương Tùy có thể nhìn thấy mấy bức ảnh đó, cảm giác xấu hổ trong lòng Thời Ỷ lập tức tăng vọt chưa từng thấy.
Lê Chiêu vội hỏi: "Thế còn chị thì sao?"
Đối diện ánh mắt mong chờ của cô, Thời Ỷ ngập ngừng một lát: "... Chị Tiểu Lê xem thì được."
Khương Hựu Ninh làm bộ tiếc nuối: "Nếu Tiểu Ỷ không đồng ý, vậy thì chị chỉ có thể xem với Lê Chiêu thôi."
Vừa dứt lời.
Thương Tùy áp sát Thời Ỷ, ghé tai cậu nói câu gì đó rất khẽ. Khương Hựu Ninh nhìn thấy Thời Ỷ ngẩn người, khuôn mặt trắng trẻo đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Cuối cùng Thời Ỷ nói nhỏ: "... Thôi được rồi, tùy anh vậy."
Khương Hựu Ninh kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, chỉ cảm thấy Thương Tùy đang niệm bùa mê.
Cô không nhịn được hỏi: "Anh ta nói gì với em thế?"
"Không có gì."
Tuy rằng vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong đầu Thời Ỷ vẫn không ngừng phát lại giọng nói của Thương Tùy.
Alpha hạ thấp âm lượng, như thể đang van nài, âm điệu mềm mại vô cớ mang theo vẻ dụ dỗ: "Anh rất muốn xem."
"Cầu xin em đấy, chồng à."
Chồng cái gì chứ, đã kết hôn đâu, gọi bừa như vậy được à? Thương Tùy thật đúng là không biết xấu hổ.
Thời Ỷ mắng hắn trong lòng, nhưng vành tai lại càng lúc càng nóng.
Lê Chiêu đột nhiên lên tiếng: "Tiểu Ỷ, chị có chút chuyện muốn nói với em."
Khương Hựu Ninh vốn đang định lên lầu lấy album ảnh, nghe vậy liền quay lại: "Gì cơ gì cơ! Còn chuyện gì em không biết nữa à?"
Lê Chiêu lắc đầu, tỏ ý không tiện nói cho cô biết.
"Chúng ta ra ngoài nói nhé?"
Thời Ỷ gật đầu đồng ý, đứng dậy đi theo Lê Chiêu.
Mấy hôm trước vừa mưa xong, sau khi mặt trời lặn thì nhiệt độ hạ xuống, Thời Ỷ cảm thấy những làn gió lạnh len lỏi trong không khí.
Cậu và Lê Chiêu đứng trong vườn biệt thự nhỏ, ánh đèn ven đường đổ xuống như dòng nước.
"Nghe Hựu Ninh nói, em và Thương Tùy tình cảm rất tốt." Lê Chiêu mỉm cười nhìn cậu, nhớ đến những hình ảnh vừa rồi. "Dù thời gian gặp gỡ không nhiều, nhưng sau khi tiếp xúc, chị cũng cảm thấy như vậy."
Thời Ỷ khẽ gật đầu, trong lòng thấy có chút lạ lẫm.
Cậu và Lê Chiêu quen biết đã nhiều năm, nhưng hiếm khi giao tiếp riêng, cũng chưa từng nói chuyện riêng.
Giọng của Lê Chiêu giống như mặt nước tưởng chừng bình lặng nhưng lại ẩn giấu sóng ngầm bên dưới: "Hôm đó nhìn thấy hai em ở bảo tàng mỹ thuật, sau khi về chị đã suy nghĩ rất lâu."
Tựa như một linh cảm lạnh lùng và lóe sáng trong phút chốc.
Trong đầu Thời Ỷ vụt qua khung cảnh lần cuối gặp Lê Chiêu, khi ấy cô từng nhắc rằng mình đang làm phóng sự liên quan đến kỳ mẫn cảm đặc biệt.
Tựa như để xác nhận suy đoán của cậu, Lê Chiêu đi thẳng vào vấn đề: "Em biết Thương Tùy là thuộc loại kỳ mẫn cảm đặc biệt, đúng không?"
Sắc mặt Thời Ỷ lập tức thay đổi: "Sao chị...!"
"Chị biết được một cách tình cờ, chưa từng nói với người khác."
Thấy cậu có vẻ không ổn, Lê Chiêu vội vã tỏ rõ mình không có ác ý: "Ban đầu chị rất lo em không biết đặc điểm đặc biệt của anh ấy, nên mới hỏi em về quan điểm đối với thời kỳ mẫn cảm đặc biệt, nghe em trả lời xong, chị đoán là em biết rồi."
Nghe đến đây, Thời Ỷ hơi thả lỏng một chút.
Liên quan đến bí mật của Thương Tùy, biểu cảm của Thời Ỷ trở nên nghiêm túc: "Chị Tiểu Lê, rốt cuộc chị muốn nói gì?"
Lúc nhắc đến vụ án giết người liên hoàn ở Hải Thành, Thời Ỷ không có phản ứng đặc biệt nào. Lê Chiêu do dự một lúc: "Anh ấy mang trên mình quá khứ vô cùng nặng nề, có lẽ em không biết."
Lê Chiêu lấy từ túi đeo bên người ra một phong bì mỏng, Thời Ỷ liếc nhìn, bên trong dường như là giấy tờ hoặc ảnh chụp gì đó.
"Chị không biết nên xử lý nó thế nào, ban đầu định giao trực tiếp cho Thương Tùy, nhưng lại cảm thấy quá đột ngột, có thể khiến anh ấy bị tổn thương lần nữa. Nếu tự ý tiêu hủy, lại cảm thấy không nên là chị làm việc này."
"Sau khi cân nhắc rất lâu, chị thấy em là người thích hợp nhất."
Lê Chiêu ra hiệu cho cậu mở phong bì, Thời Ỷ lấy ra một tấm ảnh, nhìn qua thì có vẻ đã lâu năm, nhưng được bảo quản rất tốt.
Khi nhìn rõ cảnh tượng trong ảnh, đồng tử Thời Ỷ đột ngột co lại.
"Đây... đây là cái gì?"
Cậu nghe thấy giọng mình run lên.
"Tấm ảnh này được chụp tám năm trước, là di vật của sư phụ chị."
Thời Ỷ nhớ lại, dạo trước Khương Hựu Ninh đúng là từng nhắc đến việc sư phụ của Lê Chiêu đã qua đời, người đó rất có danh tiếng trong giới báo chí, từng làm nhiều phóng sự nổi tiếng khắp cả nước.
"Sư phụ chị năm đó đang theo dõi vụ án giết người liên hoàn ở Hải Thành, đêm hung thủ bị bắt, ngoài cảnh sát và cơ quan giám sát kỳ mẫn cảm đặc biệt, còn có một số phóng viên cũng có mặt tại hiện trường."
Thời Ỷ lẩm bẩm lặp lại: "Vụ án giết người liên hoàn?"
Ngón tay cậu cầm ảnh bắt đầu run lên không kiểm soát được.
Lê Chiêu luôn xem Thời Ỷ như em trai, thấy cậu bị chấn động quá mức, có chút không nỡ nói tiếp.
Nhưng chuyện đã đến nước này, cô nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc: "Năm đó, gia đình Thương Tùy đã dùng nhiều biện pháp, cố gắng hết sức để đè nén mọi tin tức liên quan đến anh ấy, bao gồm tất cả tư liệu được truyền thông ghi lại."
"Chỉ còn duy nhất tấm này là do sư phụ chị giữ lại một cách riêng tư. Việc ông làm không đúng với đạo đức nghề nghiệp, chị từng đọc di thư của ông, ông cho rằng nó có giá trị kể chuyện phi thường, giống như một vở kịch, đồng thời mang tính thời sự rất lớn."
"Chị không thể đồng tình với quan điểm đó, dù tấm ảnh này trong mắt chị cũng vô cùng khó tin, nhưng sau cái gọi là tính chất kịch tính kia, lại là cuộc đời thật sự của một con người."
"Ban đầu chị định tiêu hủy nó, nhưng hôm đó lại gặp hai em."
"Nói thật, vừa nhìn thấy Thương Tùy, chị đã rất, rất chấn động. Hình như anh ấy cũng nhận ra điều gì, chỉ là không nhắc đến."
Lê Chiêu thấy Thời Ỷ cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, không nỡ tiếp tục: "Người trong ảnh, một là Thương Tùy năm mười lăm tuổi, người còn lại là hung thủ của vụ án giết người liên hoàn ở Hải Thành, là Tăng Vũ."
----------
Mưa lớn ào ào trút xuống từ bầu trời đen kịt, ánh sáng đỏ xanh đan xen từ xe cảnh sát nhấp nháy không ngừng, hòa cùng những tia sét trắng lướt qua nơi xa.
Gương mặt của đám đông dày đặc xung quanh mờ nhòe không rõ, có người gào thét, cũng có người la hét, tất cả tựa như một cảnh tượng bước ra từ cơn ác mộng.
Tăng Vũ bị cảnh sát bắt giữ, hai tay bị còng ra phía sau. Thế nhưng, ngay trong quá trình bị áp giải lên xe cảnh sát, gã lại đột ngột làm ra một hành động khiến toàn bộ hiện trường sửng sốt, giống như một ám chỉ kỳ lạ, thậm chí mang theo cảm giác quái đản và tà ác.
Gã bật cười ha hả, rồi quỳ sụp xuống trước thiếu niên toàn thân nhuốm máu.
"Ngay giữa đám đông, trước mắt biết bao nhiêu người, Tăng Vũ quỳ gối trước Thương Tùy, đồng thời nói ra một vài câu khiến người ta dễ bị dẫn dắt, hiểu sai bản chất vấn đề."
"Trong suốt quá trình thẩm vấn, gã nhất quyết chỉ đích danh Thương Tùy. Đối với các câu hỏi khác thì toàn bộ đều trả lời một cách mơ hồ, thậm chí là nói năng linh tinh. Đêm hôm đó, gã tự sát trong trại giam."
"Ở hiện trường của hai vụ án đầu tiên, cảnh sát đã tìm được vật chứng liên quan đến Thương Tùy, có sợi tóc của anh ấy, còn có cả một chiếc cúc áo được xác định là thuộc về đồng phục của trường."
"Cộng thêm việc Thương Tùy vốn là người thuộc nhóm thể chất mẫn cảm đặc biệt..."
Lê Chiêu thấy sắc mặt Thời Ỷ đã trắng bệch như tờ giấy, cuối cùng mới nói ra phần tàn khốc nhất của sự thật:
"Thương Tùy bị nghi ngờ là đồng phạm. Và thậm chí rất có khả năng, anh ấy mới chính là kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ chuỗi vụ án giết người liên hoàn đó."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.