3.869 chữ · ~26 phút đọc
Nửa mơ nửa tỉnh, Thời Ỷ cảm giác có thứ gì đó đang cọ sát qua g*** h** ch*n.
Tựa như bị ngâm trong dòng nước ấm áp, cảm giác tê dại theo lòng bàn chân lan dọc lên trên, các ngón chân Thời Ỷ không tự chủ mà co rút lại, cơ thể trong khoảnh khắc căng cứng như bị điện giật.
"Ưm......!"
Cậu rên khẽ mở mắt, gương mặt đỏ bừng hiện lên vẻ ngơ ngác.
Thời Ỷ chậm một nhịp cúi đầu nhìn xuống, tấm chăn mỏng bị đẩy sang một bên, Thương Tùy quỳ rạp trên giường, cúi người xuống, môi khẽ mở, ánh mắt say mê nhìn về phía cậu.
Thời Ỷ khó tin nói: "Anh đang làm gì...............ư!"
Nhưng rất nhanh, cậu lại một lần nữa bị kéo vào cơn xoáy.
Lờ mờ trong mắt, Thời Ỷ thấy môi lưỡi đỏ au của Thương Tùy, khiến người ta liên tưởng đến quả lựu căng mọng đến mức nứt một góc, nước quả nhỏ tí tách rơi xuống.
Thương Tùy giọng mơ hồ hỏi: "Dễ chịu không?"
Thời Ỷ không trả lời, như thể bị ngốc luôn rồi.
Cổ họng Thương Tùy chuyển động, làm ra động tác nuốt.
Alpha tham lam l**m đầu ngón tay, cả hương thơm nhàn nhạt của linh lan phía trên cũng nuốt trọn theo, nhìn Thời Ỷ đang run rẩy, chậm rãi nói: "Xem ra chủ nhân rất hài lòng với phục vụ của anh."
Rất lâu sau đó, Thời Ỷ mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Cũng... tạm."
Cậu nói có vẻ dè dặt, nhưng vì âm cuối run run nên không mấy sức thuyết phục: "Tại sao anh không nhổ ra?"
Sắc mặt Thương Tùy rất vui vẻ: "Đây chẳng phải là bữa sáng của anh sao?"
"........."
Mang tai Thời Ỷ ngày càng nóng, đưa tay nắm lấy sợi xích thả xuống từ cổ vòng Alpha: "Đi rửa mặt."
Rõ ràng đứng không vững cho lắm, Thương Tùy mặc kệ bị kéo đi như dắt chó, từng bước một theo sát phía sau.
Tới bên bàn rửa mặt, Thời Ỷ dùng nước lạnh rửa mặt, nhưng nhiệt độ trên má lại không giảm xuống.
Cậu hơi ngẩng mắt nhìn sang bên cạnh, Thương Tùy đang rửa mặt đánh răng, Thời Ỷ theo phản xạ nhìn vào đôi môi đỏ au của hắn.
Muốn hôn quá.
Từ sau khi kỳ mẫn cảm bắt đầu, cậu và Thương Tùy cả ngày dây dưa không dứt. Hôm qua Thời Ỷ hoàn toàn không còn sức, Thương Tùy chẳng làm gì khác, chỉ ôm lấy cậu từ đầu đến chân mà hôn hết một lượt.
Còn hôm kia thì sao, có làm không nhỉ?
Giờ đã bao lâu kể từ ngày cầu hôn rồi?
Thương Tùy quay mặt lại, thấy Thời Ỷ đang ngẩn người nhìn mình.
Hắn cúi đầu lại gần: "Muốn hun một cái không?"
Thời Ỷ như mới tỉnh khỏi mộng, lập tức nhào tới, hơi thở mát lạnh đan quện vào nhau.
Nhưng đúng lúc cuối cùng, Thương Tùy lại dừng động tác. Đôi mắt như cáo khẽ nheo lại, dần hiện lên vẻ dữ tợn mang tính thú tính, pheromone không kiểm soát được mà tràn ra ngoài.
"Có chuyện gì sao?"
Thương Tùy lẩm bẩm: "Sáng sớm đã lảng vảng quanh đây, thật phiền."
Thấy Thời Ỷ lộ vẻ nghi hoặc, hắn lại trở lại dáng vẻ dịu dàng kiên nhẫn: "Anh đi xử lý chút việc, chờ anh về."
Từ sâu trong cơ thể trào lên một cơn nóng nhè nhẹ, tay chân dường như cũng không còn sức, Thời Ỷ lơ đãng gật đầu.
Trong đầu thoáng hiện lên một suy đoán, nhưng giây sau lại thấy quá hoang đường.
Không thể nhanh như vậy đâu, rõ ràng mới gần đây thôi cậu vừa trải qua kỳ ph*t t*nh.
Thương Tùy đi xuống tầng dưới, trực tiếp đẩy cửa ra.
Vệ sĩ vốn định ấn chuông, nhưng ngay khoảnh khắc cửa mở, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cho dù không cố tình dùng pheromone để áp chế, thì Alpha trong kỳ mẫn cảm cũng vẫn tỏa ra cảm giác áp bức ngột ngạt đến nghẹt thở, như mưa bão sắp trút xuống.
Một, hai, ba người... Ánh mắt Thương Tùy lướt qua năm vệ sĩ có mặt, chú ý thấy người dẫn đầu là gương mặt quen thuộc: "Có chuyện gì?"
"Xin lỗi đã làm phiền," người kia mặt mày tái nhợt, bước lên một bước nói: "Phu nhân bảo chúng tôi đến xác nhận tình trạng của cậu."
"Tôi không sao, đi được rồi."
Dưới áp lực khủng khiếp, vệ sĩ kia cố gắng đối mặt với hắn, hơi do dự một chút rồi vẫn cắn răng nói rõ mục đích thực sự: "Tình trạng của người còn lại cũng cần xác nhận."
Trước một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm mà lại đề cập đến việc gặp Omega của họ, chẳng khác nào khiêu khích. Gặp phải Alpha bình thường đã dễ bị chọc giận, nghiêm trọng còn có thể liều mạng.
Huống chi Thương Tùy lại đang trong kỳ mẫn cảm đặc biệt, việc hắn còn có thể đứng đây nói chuyện với họ đã là kỳ tích rồi.
Chốc lát sau, Thương Tùy bỗng bật cười khẽ.
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán vệ sĩ: "Chỉ cần gặp mặt một chút, không, cậu ấy không cần lộ diện, chỉ cần nói chuyện qua điện thoại là được! Đã năm ngày rồi, phu nhân rất lo cho cậu ấy."
"Là vì tôi quá dễ nói chuyện sao?"
Pheromone quanh người Thương Tùy cuộn trào như núi lửa sắp phun trào, ngay khoảnh khắc câu nói phát ra liền không chút lưu tình mà ép thẳng xuống!
Những vệ sĩ xếp thành vòng bị ép đến mức phải liên tục lùi lại, có người thậm chí không đứng vững được.
"Thương Tùy?"
Một giọng nói trong trẻo bất chợt phá tan cục diện. Omega đứng ở đầu cầu thang, mặc sơ mi và quần dài hơi rộng, lộ ra đoạn cổ trắng trẻo, gầy gò.
So với bầu không khí đè nén, cả người cậu như đang phát sáng.
Alpha bị gọi tên trong nháy mắt thu lại luồng pheromone đang náo động, giống như một món đồ chơi lên dây cót bị ấn nút tắt.
"Thấy rồi chứ? Về báo cáo đi."
Thương Tùy bình tĩnh nhìn người vệ sĩ dẫn đầu, thậm chí còn đáng sợ hơn lúc nãy. Có lẽ vì áp lực tâm lý quá lớn, người kia lầm tưởng hắn muốn móc mắt mình ra.
Nhưng cuối cùng Thương Tùy chỉ đóng cửa lại.
"Người ngoài đó là ai vậy?"
Thời Ỷ cảm nhận được luồng pheromone bạo động từ trên lầu, khi xuống dưới liền thấy một đám người ngã nghiêng xiêu vẹo vây quanh bên ngoài.
"Người nhà, đến xem tình hình một chút."
Người dẫn đầu là vệ sĩ bên cạnh Thương Diệu, cũng xem như quen mặt, xem ra là đêm qua vội vàng từ thủ đô chạy đến.
Tại sao đám người này đột nhiên xuất hiện, hiện tại không nằm trong phạm vi quan tâm của hắn. Mùi khó ngửi quẩn quanh đầu mũi khiến Thương Tùy cau mày, hiện rõ vẻ ghét bỏ.
Vừa rồi có mấy người đều là Alpha, mà trong kỳ mẫn cảm vốn đã cực kỳ nhạy với pheromone, ngửi thấy mùi của Alpha khác khiến hắn bực bội không yên: "Bọn họ thối chết mất. Mau ôm anh cái coi."
Thời Ỷ chú ý thấy sợi xích trên cổ hắn đang đung đưa, không khỏi cảm thấy mất mặt thay: "Vừa nãy anh cứ thế mà đi gặp người ta à?"
Sự chú ý của Thương Tùy căn bản không nằm ở chỗ đó, hắn ôm lấy Thời Ỷ, si mê dán sát vào cổ cậu tỏa hương thơm ngát: "Thơm quá, thích em lắm."
Cảm giác hắn cọ tới cọ lui như chó, thậm chí còn định l**m, Thời Ỷ đứng yên không nhúc nhích.
Chốc lát sau, Thời Ỷ khẽ đáp một tiếng.
Trước khi Thương Tùy làm tới nữa, Thời Ỷ bỗng nhớ ra gì đó: "Điện thoại còn pin không? Em muốn gọi một cuộc."
Nghe thấy cậu muốn liên lạc với bên ngoài, Thương Tùy giả vờ không nghe thấy, tựa vào người cậu không nhúc nhích.
Thời Ỷ vỗ hắn một cái.
Thương Tùy dù không cam lòng, vẫn lấy chiếc điện thoại để ở kệ cửa ra vào đưa cho cậu.
Điện thoại của Thời Ỷ đã tắt nguồn từ hai ngày trước, điện thoại của Thương Tùy chỉ còn lại chút pin cuối. Vừa nhìn thấy ngày tháng, Thời Ỷ suýt tưởng mình hoa mắt.
Vậy mà đã trôi qua tròn năm ngày.
Lần ph*t t*nh trước cũng là mơ mơ hồ hồ mà trôi qua. Ở bên Thương Tùy, thế giới như chỉ còn lại hai người bọn họ, hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi đi.
Thời Ỷ lướt qua danh bạ, chọn gọi cho Thẩm Thiên Du.
Chưa đổ được hai hồi chuông đã có người bắt máy, giọng Thẩm Thiên Du hiếm khi mang theo vẻ lo lắng: "Thương Tùy, cuối cùng cậu cũng."
"Tôi là Thời Ỷ."
Đầu dây bên kia ngừng lại một chút, nhanh chóng nói gì đó, Thời Ỷ do dự quay lại nhìn người đang bám lấy mình: "Thẩm Thiên Du bảo em tránh xa anh."
"......."
"........"
Hai bên đầu dây, hai Alpha cùng im lặng.
Thẩm Thiên Du không ngờ Thời Ỷ lại thẳng thắn như vậy, không biết nên nói cậu thật rộng lượng hay quá tin tưởng Thương Tùy.
Quả nhiên, Thương Tùy càng quấn chặt hơn: "Không được, không được, anh không muốn rời xa em."
"Đợi em một chút." muốn Thời Ỷ lạnh lùng tàn nhẫn ngắt cuộc gọi, thấy hắn còn muốn lại gần, tạm thời tắt mic.
Cậu hơi do dự, chủ động tiến lại gần Thương Túy, nhẹ nhàng chạm môi một cái: "Nghe lời em."
Ngón tay Thương Túy vô thức chạm vào chỗ vừa bị hôn. Cuối cùng hắn lùi bước, lưu luyến nói: "Nhanh lên nhé."
Thời Ỷ một mình đi xuống phòng làm việc tầng một, mở mic lại: "Nghe được không?"
"Thương Tùy bây giờ đang trong giai đoạn mẫn cảm," Thẩm Thiên Du vừa nín thở thay cho Thời Ỷ, nghe giọng cậu mới thở phào: "Khác với bình thường, cậu không thể quá tin tưởng cậu ấy."
Chưa đợi Thời Ỷ nói, Thẩm Thiên Du chuyển sang: "Thôi, miễn cậu không sao là được. Giai đoạn mẫn cảm của Thương Tùy thường kéo dài khoảng năm ngày, tôi đã về thủ đô ba ngày trước, lo xảy ra chuyện, hôm qua đã cho người đến Y Sơn xem xét tình hình."
Thời Ỷ đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Thẩm Thiên Du gần như nói cùng lúc: "Người đó nhìn thấy chiếc vòng tay bị ném vào vườn."
"Chúng tôi nghĩ là, cậu bị Thương Tùy... " Thẩm Thiên Du lược bỏ từ ngữ th* t*c quá mức, "Tôi đã thông báo cho bà Ngu và ông Thương, họ rất sốt ruột, đêm qua cử người đến Kỳ Giang. Sau khi xong việc, bây giờ họ nên đang trên máy bay đến Kỳ Giang, cũng đã liên lạc với gia đình cậu."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Thời Ỷ cuối cùng hiểu vì sao sáng sớm đã có một đám bảo vệ đứng ngoài.
Mọi việc đang ngày càng đi về hướng kỳ lạ, Thời Ỷ vội giải thích: "Chiếc vòng tay là tôi ném đi."
".........."
Thời Ỷ có chút áy náy: "Xin lỗi anh, tôi không nghĩ lại gây ra rắc rối lớn như vậy."
Thẩm Thiên Du yên lặng một lúc, cố gắng tiêu hóa tin này: "Là do tôi không nghĩ kỹ, không ngờ cậu lại..."
Nghe nói chiếc vòng tay bị ném đi, phản ứng đầu tiên của hắn là Thương Tùy trong giai đoạn mẫn cảm mất kiểm soát, đã ép buộc ném chiếc vòng.
Không có thiết bị bảo vệ, Thời Ỷ có thể đã bị hành hạ đến thập tử nhất sinh, chỉ cần còn sống sót là may mắn rồi.
Hắn đã nghĩ đến đủ mọi khả năng, duy chỉ không nghĩ là chiếc vòng tay do Thời Ỷ ném.
Thẩm Thiên Du thầm nghĩ hai người đúng là trời sinh một cặp, lúc phát điên thì cũng ngang ngửa nhau: "Không sao là tốt rồi, tôi sẽ đi giải thích với họ."
Sau khi giải thích mọi chuyện xong, Thẩm Thiên Du chân thành nói thêm một câu: "Cậu thật giỏi."
Cùng với tiếng gọi điện của Thời Ỷ, có người âm thầm tiến lại gần phòng làm việc.
Ba phút ba mươi bảy giây, ba mươi tám giây sao vẫn chưa kết thúc?
Trước đó có Thời Ỷ bên cạnh, tình trạng của hắn mới tạm gọi là ổn định, một khi không ngửi thấy pheromone của Omega, toàn thân như đang trải qua hội chứng cai nghiện vô cùng khó chịu.
Trong cơn mơ màng, thế giới trước mắt bị chia thành vô số mảng màu, trở nên kỳ quái và méo mó, như đổ một đống màu nước, chỉ có nơi Thời Ỷ ở là hình ảnh bình thường.
Rất muốn xả giận.
Thương Tùy cố gắng kiềm chế cơn cuồng phá hoại trong lòng, ngón tay đặt lên mép tủ gỗ, nhận ra mình gần như bóp nát cái tủ, liền thả ra ngay.
Nếu nổi điên không kiểm soát, sẽ khiến hắn trông như người điên.
Lý trí và bản năng đấu tranh liên tục, khiến Thương Tùy bị k*ch th*ch đến mức nóng mắt, tỏa ra khí thế bức bối như thú bị nhốt trong lồng.
Ngay khi Thời Ỷ bước ra khỏi phòng làm việc, cậu nhìn thấy hắn đứng im lặng ở góc, nửa mặt chìm trong bóng tối.
Cậu nhanh chóng hiểu vì sao Thương Tùy lại có biểu hiện phản ứng stress như vậy, không khỏi mỉm cười, giả vờ hỏi: "Anh không vui sao?"
"Anh không muốn em nói chuyện với người khác, không muốn người khác nhìn thấy mặt em."
Giọng nói của Thương Tùy mang theo âm thanh nghẹn nghẹn, chất giọng khàn khàn đặc biệt quyến rũ.
Thời Ỷ đứng ngẩn người một lát, không kiềm được mà tiến lại gần: "Anh thật sự rất tổn thương."
Hắn thuận thế nắm lấy tay Thời Ỷ, vừa như đòi hỏi vừa như van xin: "Đừng ghét anh."
"Anh đang trong giai đoạn mẫn cảm, cảm xúc cực đoan sẽ bị khuếch đại, đó là chuyện rất bình thường." Thời Ỷ dừng một chút, "So với chuyện đó........."
Mùi hoa linh lan thoang thoảng trong không khí, hương thơm vốn trong trẻo dịu dàng giờ trở nên ẩm ướt hơn, tiết lộ sự dính nhớp khác với bình thường.
Trước đó bị cảm xúc lấn át, Thương Tùy chưa kịp để ý đến sự thay đổi của cậu, thấy vậy ngạc nhiên hỏi: "Anh có phải là...?"
Thấy cậu biểu hiện không được thoải mái, Thương Tùy xác nhận phỏng đoán.
Giai đoạn ph*t t*nh của Thời Ỷ mới vừa kết thúc không lâu, có lẽ do những ngày qua quá mãnh liệt nên mới có phản ứng sinh lý mạnh nhất.
Nghĩ đến việc Thời Ỷ cũng không thể kiềm chế, Thương Tùy vô thức siết chặt, muốn ôm cậu vào lòng.
"Giai đoạn mẫn cảm của anh vẫn chưa kết thúc, là vì anh chưa được thỏa mãn đúng không." Thời Ỷ đột nhiên chuyển chủ đề, chỉ đúng điểm trạng thái của hắn.
Khác với những Alpha bình thường, giai đoạn mẫn cảm của Thương Tùy chỉ kết thúc khi được thỏa mãn hoàn toàn hoặc kiệt sức.
Năm ngày liền không có dấu hiệu giảm bớt, đúng là quá tham lam.
Thương Tùy nhẹ giọng thừa nhận: "Chỉ cần giai đoạn mẫn cảm chưa kết thúc, em sẽ luôn ở bên cạnh anh."
Thời Ỷ nhìn hắn chăm chú một lúc lâu.
Thương Tùy trong lòng không chắc chắn, không biết liệu cậu có mất kiên nhẫn không.
"Có một cách, rất nhanh chúng ta sẽ trở lại bình thường." Thời Ỷ nói từng chữ một, rõ ràng từng câu: "Chúng ta làm dấu ấn suốt đời đi."
Đồng tử Thương Tùy co lại, suýt chút nữa tưởng mình đang mơ.
Bị niềm vui lớn lao đè bẹp, hắn ngẩn người trong giây lát, vô thức lẩm bẩm: "Nhưng chúng ta chưa cưới, mà còn..."
"Nếu anh dám không cưới em, em thật sự sẽ giết anh." Thời Ỷ toàn thân mềm nhũn, trên mặt lóe lên một vệt đỏ bất thường, giọng nói lại cực kỳ rõ ràng.
Chưa đợi Thương Tùy phản ứng, Thời Ỷ lại nói: "Trước khi bệnh thoái hóa tuyến thể được chữa khỏi, em sẽ không có thai."
Chỉ khi được dấu ấn suốt đời, căn bệnh tuyến thể của cậu mới có thể từ từ khỏi.
Trước đó, dù t* c*ng ổn định, cậu cũng không thể mang thai, không cần các biện pháp khác vẫn có thể hoàn thành đánh dấu.
Hiểu được ẩn ý của Thời Ỷ, ánh mắt Thương Tùy trở nên u ám.
Sự do dự trước đó biến mất khỏi mặt hắn, tiếng nói có chút rung động, thể hiện sự phấn khích không thể kiềm chế: "Em đã quyết định rồi sao?"
Thời Ỷ thẳng thắn: "Lên giường đi."
Hai người kéo nhau lên lầu, Thương Tùy một chân đá bật cửa phòng ngủ, đặt Thời Ỷ lên giường.
Trước đó hắn đã dọn sơ phòng, thay chăn gối sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn còn vương mùi gợi cảm.
Thời Ỷ dường như bị mùi hương k*ch th*ch, vừa bước vào đã dán sát lấy hắn, thấy hắn đưa tay nắm lấy vòng cổ, Thương Túy liền cúi đầu phối hợp.
Khi Thời Ỷ nắm lấy dây xích, Thương Tùy đặt tay lên eo cậu: "Lên đây không?"
Thời Ỷ chưa từng làm việc như vậy, sau một lúc, cậu co hai chân ngồi lên eo chắc khỏe của Alpha: "Em thử xem."
Nốt ruồi đỏ nhỏ ở gốc đùi Omega như một quả cherry điểm trên kem tươi. Má Thời Ỷ cũng đỏ như nốt ruồi son, không biết là do nóng hay lý do khác.
Cảm nhận Thời Ỷ thay đổi tư thế không thoải mái, Thương Tùy đùa cợt hỏi: "Chủ nhân có thể nhẹ nhàng với anh hơn chút không?"
Thời Ỷ cúi mắt, nhìn thấy cổ trắng nõn của Alpha đeo chiếc vòng cổ đen bóng, khóe mắt hiện lên một vòng đỏ mê hoặc.
Tim đập nhanh không kiểm soát, Thời Ỷ kéo dây xích: "Xem tâm trạng em thế nào."
Có vẻ nghĩ mình là người trên nên phải chủ động hơn, do dự một chút, Thời Ỷ bắt chước dáng vẻ trước kia của Thương Tùy, cúi đầu hôn nhẹ môi hắn.
Cảm giác mềm mại trên môi như được thú nhỏ l**m, Thương Tùy mỉm cười, ngực rung lên, kéo theo cả Thời Ỷ cũng cảm nhận được sự rung động.
Trước khi Thời Ỷ tức giận xấu hổ, Thương Tùy đột nhiên nói: "Nói cho em biết một chuyện."
"Alpha trong giai đoạn cực mẫn cảm đều có người bảo lãnh, một khi kết hôn, bạn đời Omega sẽ tự động trở thành người bảo lãnh ưu tiên hơn các mối quan hệ khác."
"Em nghe rồi." Thời Ỷ nhẹ nhàng chạm vào hàng mi dày nặng trĩu của hắn, như chạm vào cánh bướm xinh đẹp, nhưng miệng lại đe dọa: "Vậy anh phải ngoan ngoãn nghe lời em, không thì em sẽ đưa anh vào trại quản chế."
"Đương nhiên rồi." Hắn khẽ cười, bàn tay lớn với các đốt ngón thon dài nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thời Ỷ, "Nhưng điều anh muốn nói là: lý do mối quan hệ hôn nhân được ưu tiên hơn các quan hệ khác, là bởi vì kỳ mẫn cảm đặc biệt chỉ có thể nhận diện một loại tin tức tố."
Trong thời kỳ mẫn cảm đặc biệt, Alpha có thể ngửi được tin tức tố của cả Alpha và Omega, nhưng lại không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai.
Nhưng nếu kết hợp với một Omega, thì như thể có một quy luật kỳ diệu của tự nhiên: từ giây phút ấy, kỳ mẫn cảm đặc biệt không còn là một ngoại lệ trôi nổi giữa ba giới tính nữa, mà sẽ trọn đời bị chi phối bởi tin tức tố của duy nhất Omega đó, thậm chí còn không có khả năng kháng cự như Alpha thông thường.
"Nếu chúng ta đánh dấu vĩnh viễn, anh sẽ chỉ nhận định mình em thôi. Từ nay về sau, mỗi lần bước vào kỳ mẫn cảm, anh đều cần tin tức tố của em để làm dịu, nếu không sẽ không thể kết thúc được."
Nếu không có tin tức tố của Omega đã đánh dấu vĩnh viễn đồng hành bên cạnh, thì cho dù trong kỳ mẫn cảm bị dày vò đến kiệt quệ, sau khi tỉnh lại vẫn sẽ rơi vào trạng thái mẫn cảm và kích động, mất kiểm soát.
Thời Ỷ truy hỏi: "Nếu kỳ mẫn cảm cứ kéo dài mãi không dứt, anh sẽ ra sao?"
"Nếu xảy ra quá nhiều lần... thì sẽ chết."
Thời Ỷ mở miệng định nói mình chưa từng nghe thấy chuyện này.
Nhưng cậu nhanh chóng hiểu ra: một Alpha thuộc loại kỳ mẫn cảm đặc biệt, nếu tạo dấu ấn suốt đời với ai, thì chẳng khác nào đem sinh mệnh trao vào tay người đó. Chuyện này đương nhiên phải là bí mật.
Nói cách khác, giữa cậu và Thương Tùy, là một mối quan hệ gắn kết trọn vẹn của đôi bên.
"Anh nguyện ý chứ?" Nhịp tim Thời Ỷ đập càng lúc càng nhanh. "Tạo dấu ấn với em."
"Cầu còn không được."
"Vậy để em nói anh một bí mật nữa." Thời Ỷ nhìn chăm chú vào mắt hắn. "Do mắc chứng thoái hóa tuyến thể, dấu ấn trọn đời của em không thể rửa sạch. Em cũng chỉ có thể nhận một mình anh."
Cậu cảm thấy cơ thể Thương Tùy thoắt cái căng cứng, hơi thở cũng nghẹn lại, rõ ràng là bị k*ch th*ch mạnh.
Thời Ỷ dần dần siết chặt sợi xích trong tay, gương mặt thuần khiết như thiên thần nở nụ cười rời rạc nhưng kỳ lạ: "Nếu chia tay... cả hai đều đừng mong sống yên ổn."
Mùi linh lan và mật ong quấn quýt quyện vào nhau, cậu nhìn thấy trong đáy mắt Thương Tùy cũng có sự hưng phấn y hệt như mình.
"Nghe qua đúng là hoàn hảo đến không tì vết." Thương Tùy cũng bật cười. "Vậy thì... chúng ta cứ thế mà dây dưa suốt đời thôi."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.