2.571 chữ · ~18 phút đọc
[5]
Sớm hôm sau, tôi nhắn tin cho Hứa Nặc để hỏi xem phải lấy lại thẻ ăn ở đâu.
Đối phương vẫn trả lời ngay tức khắc:【Đang uống trà ở văn phòng Viện trưởng.】
???
Tôi bán tín bán nghi đi đến tòa nhà của Viện, quả nhiên thấy Hứa Nặc cùng ba anh bạn cùng phòng đang ngồi trong văn phòng Viện trưởng.
Sao lại vẫn là mấy người này thế nhỉ?!
Hơn nữa, trước mặt bốn người bọn họ thực sự đặt bốn ly trà.
「 Tiểu Hạ! Đừng đứng ngây ra đó, mau vào đây. 」Viện trưởng đột nhiên gọi tôi khi tôi còn đang đứng ngoài chờ đợi.
Tôi run rẩy bước vào trong, chẳng lẽ tôi lại phạm lỗi gì rồi sao...
「 Vừa mới nhắc đến em xong, không ngờ em đã tới rồi. 」Viện trưởng cười hớn hở.
Tôi lúng túng đứng đó:「 Thưa Viện trưởng, có chuyện gì vậy ạ? 」
Viện trưởng nhấp một ngụm trà:「 Viện mình cần chọn một đội đi thi cấp tỉnh, quy định là năm người. Các thầy cô đều nhất trí đề cử bốn trò này, chỉ còn vị trí cuối cùng là hơi băn khoăn. Sau khi hỏi ý kiến của bốn em ấy, thầy quyết định chọn em, Tiểu Hạ. 」Viện trưởng nhìn tôi với ánh mắt đầy kỳ vọng.
「 Dạ, em không làm được đâu ạ, trình độ của em vẫn chưa tới mức đó. 」Tôi lập tức từ chối.
「 Ây chà, nam nữ phối hợp thì làm việc mới không mệt, năm đứa em mà hợp tác thì nhất định sẽ mang giải lớn về cho trường! 」Mắt Viện trưởng sáng rực lên.
Tôi cau mày, đang vắt óc nghĩ cách từ chối.
「 Nghe nói tiền thưởng là một trăm nghìn tệ. 」Hứa Nặc ngồi bên cạnh bồi thêm một câu đầy vẻ thản nhiên.
Trầm tư một lát, rồi tôi nhìn Viện trưởng bằng ánh mắt kiên định:「 Thưa Viện trưởng, để em thử xem sao ạ. 」
Cuộc thi được tổ chức ở thành phố lân cận, làm việc theo nhóm và phải đi xa nhiều ngày. Viện trưởng thấy tỉ lệ nam nữ quá chênh lệch nên đã sắp xếp một đàn chị là học viên cao học dẫn đội.
Ngày khởi hành, tôi đã gặp được đàn chị đó. Chị ấy đẹp đến mức không thốt nên lời, trên người toát ra vẻ đẹp tri thức đầy cuốn hút.
Ai mà chẳng yêu thích những chị gái xinh đẹp cơ chứ!
Tôi chạy lại gần:「 Em chào chị ạ! 」
Chị ấy cũng rất hiền hậu, kéo tôi lại trò chuyện.
Hứa Nặc đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của chúng tôi thì cau mày.
Anh chàng vốn dĩ luôn dịu dàng này đột nhiên chen ngang:「 Cậu đừng gọi chị ấy là chị. 」
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy:「 Vậy thì gọi là gì... 」
Vành tai thiếu niên hơi ửng đỏ:「 Gọi là... cô! 」
???
Đàn chị trông còn chưa đến hai mươi lăm tuổi mà bắt gọi là "cô" á?!
「 Hứa Nặc, cái thằng nhóc này muốn ăn đòn hả, cô trông già thế sao?? 」Đàn chị vờ giơ tay muốn đánh anh ấy.
「 Thì sai vai vế mà... 」Hứa Nặc lí nhí đáp.
Đàn chị dừng tay lại, nhìn tôi đầy ẩn ý.
Chị ấy kéo Hứa Nỗ ra một góc:「 Bạn gái hả? Nhóc con, mắt nhìn được đấy! 」
... Giọng chị ấy "khoẻ" đến mức tôi nghe rõ mồn một từng chữ.
Thế là tôi được chứng kiến bạn học Hứa Nặc vốn luôn điềm tĩnh "Dù thái sơn sụp đổ trước mắt cũng không biến sắc" lại đỏ bừng cả mặt.
Cậu ấy đáp lại điều gì tôi cũng không nghe rõ, chỉ thấy ánh mắt đàn chị nhìn tôi bỗng trở nên vô cùng sâu xa.
Một lúc sau, họ quay lại:「 Hạ Hạ, sau này em cứ gọi chị là cô nhé~ 」
Cô? Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Hứa Nặc đứng cạnh tôi giải thích:「 Đây là cô ruột của mình. 」
Tôi gật đầu, lễ phép chào một tiếng:「 Chào cô ạ! 」
「 Chào cô ạ! 」Chẳng biết từ lúc nào, phía sau lại ló ra thêm ba cái đầu nữa, cả ba người bọn họ cũng đồng thanh chào theo.
Cô của Hứa Nặc tên Hứa Xán, là đàn chị khóa trên cùng chuyên ngành với chúng tôi. Trong Viện vẫn luôn lưu truyền những giai thoại về tình trường lẫy lừng của cô ấy.
Đối với một nhân vật huyền thoại như vậy, ai nấy đều tràn đầy tò mò. Vì vậy, lúc trò chuyện trên xe, mọi người bắt đầu gợi lại rất nhiều chuyện ngày xưa.
Trương Nhất Dương tính tình thẳng thắn, hỏi chuyện cũng chẳng chút kiêng dè:「 Cô ơi, nghe nói hồi Đại học cô có nhiều người theo đuổi lắm ạ? Đến giờ trên bảng tin của Viện vẫn còn tên cô đấy. 」
Hứa Xán nhướng mày:「 Chứ còn gì nữa? Năm đó có cả bốn người cùng phòng ký túc xá theo đuổi cô một lúc cơ, thật sự là ngại chết đi được, nhưng cô đã giải quyết êm xuôi chỉ trong một nốt nhạc. Hạ Hạ này, nếu là em thì em tính sao? 」Hứa Xán quay sang nhìn tôi.
Tôi: ?
Đột nhiên có năm ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, nửa ngày trời không thốt được chữ nào.
Có lẽ nhìn thấy sự lúng túng của tôi nên Hứa Xán đã giải vây hộ.
「 Em vẫn còn ngây thơ quá. Để chị, à không, để cô dạy em một chiêu. Sau này nếu gặp phải chuyện khó xử như vậy, cách tốt nhất chính là "rút củi đáy nồi"*. Cả bốn người đều không chọn, mà đi chọn một người khác hẳn. Như vậy họ đều không có được em, thế là huề cả làng... 」
Tôi nuốt nước bọt cái ực, vì tôi thấy sắc mặt của bốn anh chàng kia đã đen lại một cách rõ rệt.
「 Cô uống nước đi ạ. 」Trương Nhất Dương đưa một chai nước tới.
「 Cô ăn bánh đi ạ. 」Ngô Triết xé một gói đồ ăn vặt.
「 Cô có muốn nghỉ ngơi không? Cháu có bịt mắt ngủ ở đây này. 」Lâm Thù mỉm cười nói.
Nhìn là biết ngay, bọn họ đều muốn cô Hứa Xán đừng nói thêm gì nữa.
Thế nhưng cô Hứa Xán có vẻ đang đà cao hứng, chẳng hề có ý định dừng lại:「 Cô không khát, không đói cũng chẳng buồn ngủ. Cô phải truyền đạt thêm nhiều kinh nghiệm yêu đương cho Hạ Hạ nhà mình, kẻo không biết chừng ngày nào đó lại bị ai lừa mất... Cô nói cho em nghe... 」
Cuối cùng vẫn là Hứa Nặc ra tay ngăn chặn:「 Cô à, cháu thấy lúc cô không nói chuyện thì trông xinh hơn đấy. Nghe nói xúc động quá mức sẽ nhanh già lắm. 」
Hứa Nặc thành công chuyển đổi đề tài, giờ đây Hứa Xán bắt đầu quay sang "đấu tố" Hứa Nặc.
Hứa Nặc cũng chỉ cười cười, thi thoảng lại tung ra một đòn đáp trả chuẩn xác nhắm vào Hứa Xán.
Hai cô cháu nhà này đúng thật là "kẻ tám lạng, người nửa cân".
-----
(*) Rút củi cháy nồi (釜底抽薪/fǔdǐchōuxīn): Đây là kế thứ 19 trong "Ba mươi sáu mưu kế" (Tam thập lục kế), tượng trưng cho việc giải quyết vấn đề từ gốc rễ, loại bỏ thế mạnh hay nguồn lực chính của đối phương thay vì đối đầu trực tiếp
... ... ...
[6]
Suốt quãng đường rôm rả tiếng cười nói, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến khách sạn ở thành phố lân cận.
Nhà trường giúp chúng tôi đặt ba phòng nằm sát cạnh nhau.
Bên nữ có tôi và cô Hứa Xán một phòng; Hứa Nặc và Lâm Thù một phòng; Trương Nhất Dương và Ngô Triết một phòng.
Sau khi ổn định chỗ ở là hai ngày chuẩn bị cho cuộc thi. Vì tôi chưa có kinh nghiệm thi đấu nên nhóm Hứa Nặc đã chuẩn bị cho tôi một xấp tài liệu dày cộm để luyện tập.
Cô Hứa Xán phải tham gia khóa tập huấn cho trưởng đoàn, suốt hai ngày liền toàn về phòng lúc tối muộn trong tình trạng kiệt sức. Thế nên mỗi khi gặp bài khó không giải được, tôi đành phải sang gõ cửa phòng bên cạnh.
Khi thì là Lâm Thù, lúc lại là Hứa Nặc, họ luôn đưa ra được những cách giải tối ưu nhất cho tôi.
Tối ngày ôn tập cuối cùng, về cơ bản tôi đã nắm vững kiến thức.
Thế nhưng đến câu cuối cùng thì lại bí, loay hoay mãi mà chẳng ra kết quả, tôi theo thói quen sang gõ cửa phòng bên.
「 Lão Lâm, sao cậu lại quên mang thẻ phòng nữa rồi... 」Một giọng nam đầy vẻ tùy ý vang lên.
Người ra mở cửa lần này lại là Hứa Nặc—— đang mặc áo choàng tắm?!
Hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau trân trân.
Đúng là đến không đúng lúc chút nào...
Tim tôi đập "thình thịch" như trống làng, vừa nhìn thấy lồng ngực hơi lộ ra của người trước mặt, tôi lập tức lấy tay che mắt lại: "Mình không thấy gì hết!"
Tôi vội vàng thanh minh để chứng tỏ sự trong sạch của mình.
「 Mình... chắc là có mặc quần áo mà nhỉ. 」Giọng Hứa Nặc mang theo ý cười trêu chọc.
Tôi bỏ tay xuống, được rồi, là do đầu óc tôi đen tối quá thôi.
Tôi giơ giơ tờ đề trong tay:「 Đại ca ơi, có câu này em không biết làm... 」
Đối phương ra hiệu bảo tôi vào phòng.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Hứa Nặc, trên người thiếu niên thoang thoảng mùi chanh thanh mát, trước đây tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ. Toàn thân tôi bỗng thấy tê tê dại dại, da mặt lại không tự chủ được mà đỏ bừng lên.
Chẳng hề quá lời chút nào, cái giọng nói ấm áp của Hứa Nặc cứ rót vào tai tôi chẳng khác gì một con hồ ly đang mê hoặc người khác vậy.
Tôi cố gắng hết sức để tập trung nghe cậu ấy giảng bài, nhưng chữ nọ đấm chữ kia, chẳng vào đầu được chữ nào.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Cảm giác như vớ được cọc chèo, tôi vội chạy ra mở cửa.
Là cô Hứa Xán, cô ấy qua tìm tôi, thấy tôi không có trong phòng nên sang đây xem thử.
Nhưng trong mắt cô Hứa Xán, sự việc có vẻ không đơn giản như thế.
Gương mặt tôi lúc này vẫn còn vương nét đỏ hồng thiếu tự nhiên.
Cô ấy xông vào phòng, đập vào mắt là một anh chàng cao mét tám lăm, mặc áo choàng tắm, gương mặt còn đang ngơ ngác nhìn ra.
Cảnh tượng này nhìn kiểu gì cũng thấy mờ ám
Sau khi Hứa Nặc viết lại các bước giải bài vào bên cạnh đề thi cho tôi, tôi liền bị cô Hứa Xán lôi đi một mạch.
「 Hạ Hạ, tính kiên định của em đúng là tốt thật đấy... 」Cô Hứa Xán nhìn tôi với vẻ đầy thán phục.
?
「 Thằng nhóc Hứa Nặc nhà cô đẹp trai ngời ngời thế kia, mà em chẳng thấy xao xuyến chút nào sao? 」
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy. Nói thật thì tôi lớn từng này rồi mà chưa từng yêu đương. Tôi vốn là kiểu người cứ nhìn thấy trai đẹp là sẽ căng thẳng, mà cái ranh giới giữa căng thẳng và rung động nó khác nhau thế nào, đến giờ tôi vẫn chưa phân biệt nổi.
Bèn thành thật thú nhận với cô:「 Em không biết nữa ạ. 」
Cô Hứa Xán vỗ vỗ vai tôi:「 Không sao, em còn nhỏ, sau này rồi sẽ hiểu thôi.」
Trong đầu tôi bỗng hiện lên gương mặt của Hứa Nặc, lòng bỗng thấy bần thần.
「 Cô ơi, cô kể cho em nghe về Hứa Nặc được không? Em cảm thấy mình không hiểu được cậu ấy. 」
Về ba người kia, tôi chỉ cần nhìn qua là biết tính cách, nhưng riêng Hứa Nặc, tôi luôn thấy sự dịu dàng của cậu ấy chỉ là một lớp vỏ bọc, dường như đó không phải là con người thật của cậu.
Cô Hứa Cán mỉm cười:「 Cảm giác của Hạ Hạ nhà mình nhạy bén đấy chứ. Thằng bé Hứa Nặc từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, nhưng đó không phải là bản tính đâu. Mẹ thằng bé qua đời vì băng huyết khi sinh nó, nên từ nhỏ nó đã sống với gia đình cô. Ngày bé nó suốt ngày bắt nạt cô, dù gì cô cũng là cô ruột của nó mà. 」
「 Vậy còn... ba anh ấy thì sao ạ? 」
Ánh mắt cô Hứa Xán bỗng tối sầm lại.
Tôi vội vàng xin lỗi:「 Em xin lỗi, em... 」
「 Không sao, ba thằng bé cũng vừa mất nửa năm trước... 」
「 Ba Hứa Nặc là một kỹ sư cao cấp, công việc bận rộn lắm, bình thường chẳng mấy khi thấy mặt, chỉ có lễ Tết mới về nhà. Hứa Nặc sau khi lớn lên, hiểu được nỗi khổ của ba nên không còn quấy khóc nữa. Mọi người cứ hay trêu nó nhưng nó cũng chẳng phản ứng gì, nhìn mà xót xa vô cùng. Cả nhà cứ ngỡ nó hận ba mình, nhưng thằng nhóc này, lên Đại học rõ ràng được chọn bất cứ chuyên ngành nào nó thích, vậy mà nó lại bướng như một con lừa, giống hệt ba nó, chọn ngay ngành Cơ khí. Chỉ là, chưa kịp làm nên trò trống gì thì ba nó đã... độttử vì làm việc quá sức ngay tại cơ quan. Hứa Nặc tham gia cuộc thi này cũng là để cho ba nó thấy... 」
!Tôi quá đỗi bàng hoàng, không thốt nổi nên lời.
Cô Hứa Xán ôm chầm lấy tôi:「 Cô chưa bao giờ thấy gương mặt Hứa Nặc hiện lên biểu cảm như thế cả. Hạ Hạ, cô cảm thấy em chính là người có thể gỡ bỏ nút thắt trong lòng thằng bé, giúp nó một tay được không?... 」
Tôi bối rối nhìn cô ấy, cô Hứa Xán đã rơi lệ từ lúc nào.
「 Nhưng nếu em không thích nó thì cũng không sao, tất cả vẫn tùy ở em thôi. Đừng vì thấy nó đáng thương mà làm bản thân thấy ấm ức. Con gái chúng mình phải biết yêu bản thân mình trước, rồi mới yêu người khác được. 」Cô Hứa Xán lau nước mắt, lại trở về cái dáng vẻ vô tư như mọi khi, xoa xoa đầu tôi.
Đầu óc tôi "ong ong" đi, tối đó nằm ngủ, những lời của cô Hứa Xán cứ luẩn quẩn mãi trong đầu, lòng tôi thấy khó chịu vô cùng.
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Vọng Trường An - Ngôn Đại Tráng
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi
20 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp Quỷ
15 ch
Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ
8 ch
Gặp Giữa Mùa Hè - Hà Tri Hà
86 ch
Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.