1.911 chữ · ~13 phút đọc
"Rồi, ai có thắc mắc gì thì tranh thủ hỏi luôn đi." Đạo diễn nhìn sắc mặt đồng loạt thay đổi của mấy người trước mặt, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ.
"Đạo diễn, tôi hỏi chút." Triệu Bạch Xuyên đẩy gọng kính, lên tiếng: "Ý là tổ chương trình sẽ chở hành lý vào trước, còn chúng tôi đi bộ theo sau đúng không? Chắc chắn là vậy nhỉ?"
"Đoán tiếp xem." Đạo diễn bật cười: "Mọi người nghĩ lại xem vì sao trước lúc xuất phát tôi đã nhắc phải mang hành lý gọn nhẹ. Nếu muốn đem theo thì tự mình xách vào, hoặc chỉ mang balo đựng đồ thiết yếu. Những thứ dư ra, tổ chương trình sẽ giữ giúp."
"Có tổng cộng bốn con đường, trên đường đều có ký hiệu nên sẽ không bị lạc. Nam nữ sẽ ghép thành từng đội hai người, bốc thăm để chia nhóm rồi mỗi đội chọn một đường đi. Mang theo gì là tùy mọi người. Nhắc trước một câu, chúng tôi không cung cấp đồ ăn, nên phải tự nghĩ cách giải quyết. Ngoài ra, thứ tự đến được thôn Táng Long cũng sẽ có thưởng phạt đấy." Đạo diễn cười híp mắt.
"Đúng là tham gia chương trình của ông thì chẳng bao giờ có cái gọi là quy trình bình thường." Trần Sinh Tần rõ ràng khá thân với đạo diễn, vừa day trán vừa cười khổ. Chú nhìn vali nhét kín mít bên cạnh mình, biết rõ kiểu gì cũng phải bỏ bớt đồ.
"Đạo diễn, thương lượng chút được không?" Khương Nguyệt dịu dàng lên tiếng. "Đồ của con gái vốn đã nhiều với lại nặng nữa, tụi em sức cũng yếu hơn. Có thể cho người hỗ trợ mang giúp một phần hành lý không?"
Giọng cô ta mềm mại như đang làm nũng, nhưng lại không khiến người khác thấy giả tạo, ngược lại chỉ cảm thấy đáng yêu tự nhiên.
"Mấy giờ xuất phát?" Tần Trinh Trân nhướng mày liếc Khương Nguyệt một cái, sau đó trực tiếp buộc mái tóc xoăn dài lên, thay áo tay dài, bộ dạng như đã sẵn sàng tiến vào núi.
Lâm Thần không nói gì, chỉ bất đắc dĩ xòe tay với máy quay.
"Chúng ta phải ngủ ngoài trời sao?" Khương Thanh hỏi.
Cô âm thầm ước lượng quãng đường. Người địa phương đi bộ còn mất ba tiếng, huống hồ bọn họ đều là người ngoài, lại không quen địa hình núi rừng thế này. Tốc độ chắc chắn sẽ chậm hơn nhiều, mà bây giờ đã ba giờ chiều rồi, gần như có thể khẳng định tối nay phải ngủ lại bên ngoài.
"Đúng vậy. Lều trại thì nhân viên công tác sẽ chuẩn bị." Đạo diễn đáp.
Nghe Khương Thanh nói xong, cả đạo diễn lẫn Lâm Thần đều vô thức nhìn về phía cô. Sau chuyện ngày hôm qua, bọn họ ít nhiều cũng hiểu được cô gái này thật sự có chút bản lĩnh.
"Sao thế? Có vấn đề gì à?" Đạo diễn bỗng thấy thấp thỏm.
"Tốt nhất đừng đi về hướng Đông." Khương Thanh bình thản lên tiếng. "Cho dù có đi đường đó thì cũng đừng dừng lại quá lâu, sẽ gặp xui xẻo."
Cô dừng một chút rồi nhìn thẳng vào đạo diễn cùng Triệu Bạch Xuyên.
"Thôn Táng Long không phải nơi lành. Nếu có thể thì nên đổi địa điểm quay khác đi. Nếu không... sẽ xảy ra những chuyện rất đáng sợ, ngoài sức tưởng tượng."
Giọng cô rất nhẹ, thậm chí còn mang theo vài phần thiện ý, nhưng giữa khung cảnh núi rừng âm u ấy lại khiến người ta lạnh sống lưng.
"Giả thần giả quỷ." Triệu Bạch Xuyên hừ lạnh. "Tôi lại cứ muốn chọn đường phía Đông đấy, gần hơn."
Anh ta nhíu mày đầy khinh thường. Nếu là thời kỳ đỉnh cao trước khi bị phong sát, loại nghệ sĩ hạng mười tám như Khương Thanh làm gì có tư cách đứng chung khung hình với anh ta. Trong mắt anh ta, cô chẳng qua chỉ đang dựa vào trò thần thần quỷ quỷ để câu độ nổi tiếng.
Nghe vậy, Khương Thanh chỉ nghiêng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt kiểu anh thích tìm chết thì tôi cũng chịu.
"Tiểu Thanh à." Đạo diễn lên tiếng hòa giải, giọng rất ôn hòa: "Có lẽ do ảnh hưởng tâm lý thôi. Những nơi hẻo lánh thế này đúng là dễ khiến người ta thấy không thoải mái, địa điểm quay bọn chú chuẩn bị mấy tháng rồi, không thể đổi tùy tiện được. Hơn nữa lúc trước chú còn đặc biệt mời đại sư tới xem phong thủy, họ đều nói nơi này không có vấn đề gì. Chắc sẽ không xảy ra chuyện đâu."
Rõ ràng ông không thật sự để lời Khương Thanh trong lòng.
Trong mắt ông, cô gái nhỏ này có lẽ chỉ biết chút da lông huyền học, muốn tranh thủ thể hiện trước ống kính mà thôi. Ông tất nhiên sẽ không vì vài câu nói của một cô nhóc mà thay đổi kế hoạch.
Nói xong, đạo diễn quay người tiếp tục phổ biến quy trình. Khương Thanh cũng không nói thêm gì nữa, vẻ mặt bình thản như cũ.
Sau đó, đạo diễn yêu cầu mọi người mở vali ra ngay tại chỗ, để máy quay ghi lại toàn bộ quá trình bọn họ đau đầu lựa chọn xem nên mang gì, bỏ gì.
Nhìn quanh một vòng, vali của ai cũng nhét đầy ắp, phần lớn đều là đồ ăn, thậm chí còn có cả lẩu đóng gói.
Đặc biệt là vali của Khương Nguyệt.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chỉ nhìn thôi cũng biết người chuẩn bị hành lý cho cô ta đã tính toán cực kỳ chu đáo. Từ quần áo đủ loại độ dày mỏng, thuốc men, đồ ăn chế biến sẵn, snack cho tới đủ thứ linh tinh vụn vặt, cái gì cũng có.
Mà đến lượt camera chuyển sang livestream của Khương Thanh thì—
...
"? Hành lý của cháu đâu?" Đạo diễn ngơ người nhìn Khương Thanh tay không đứng đó.
Ngoài chiếc balo trên lưng đựng vài bộ quần áo thay đổi, bên trong còn có một con chồn vàng nhỏ, một con dao nhỏ, bút lông, giấy tuyên thành, chu sa, bùa vàng, tro hương các loại...
Phong cách cực kỳ kỳ quái.
Trông chẳng giống đi quay show sinh tồn, mà giống chuẩn bị vào núi trừ tà hơn.
"Chính chú bảo mang càng ít đồ càng tốt mà." Khương Thanh chớp mắt, thành thật đáp: "Mấy thứ này là toàn bộ gia sản của đạo quán nhà tôi rồi. Tôi không ở nhà, lỡ bị mất thì không ổn."
Cô nói với vẻ vô cùng chân chất thật thà.
"..."
Đạo diễn nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Bình luận trong livestream thì sôi nổi hẳn lên.
[Cục cưng Nguyệt Nguyệt, để mommy hôn một cái nào! Làm nũng đáng yêu quá trời luôn! Đạo diễn sao nỡ từ chối con bé vậy hả!!]
[Hahaha Nguyệt Nguyệt đáng yêu thật sự, đúng kiểu tiểu ngốc nghếch luôn á. Mang nguyên đống đồ ăn nhưng lại quên đồ dùng sinh hoạt.]
[Hu hu cuối cùng Triệu Bạch Xuyên cũng xuất hiện lại trước công chúng rồi! Vẫn thẳng tính như ngày nào, nghĩ gì nói nấy! Cái con Khương Thanh này lên chương trình giả thần giả quỷ mà cũng có người tin được. Nào là đi hướng Đông sẽ xui xẻo, tôi thấy rõ ràng là cô ta thấy đường đó gần nên muốn tự mình đi thôi, tính toán hiện hết lên mặt rồi còn gì.]
[Sao Tần Trinh Trân lại có mặt trong show này thế? Xui thật sự. Không phải chứ, vẫn còn người chưa biết chuyện cô ta với kim chủ à? Một con đàn bà ngủ để leo lên, thấy Nguyệt Nguyệt có người chống lưng nên ghen ghét, chỗ nào cũng đối đầu. Giả tạo chết được, mau cút khỏi giới giải trí đi.]
[Khương Thanh ngu thật hay giả vậy trời? Cô ta thật sự chẳng mang gì luôn á?? À không đúng, tính toán ghê lắm chứ. Không mang gì thì lát nữa người cùng đội với cô ta sẽ thảm. Đồ ăn phải chia cho cô ta, đồ dùng cũng phải chia, còn phải còng lưng mang hộ nữa. Nhìn cái thân hình yếu ớt đó đi, kiểu gì cũng kéo chậm tiến độ cả đội.]
[Ha ha, đúng là vẫn nhớ kỹ hình tượng mình xây dựng. Nữ nghệ sĩ flop mở đạo quán coi bói, đám thủy quân còn tung hô cô ta lợi hại lắm cơ mà. Kết quả ngay cả clip livestream hôm đó cũng chẳng đưa ra nổi. Diễn giỏi thật đấy, có bản lĩnh thì diễn tới cùng đi. Ai thèm mấy món đồ rách cô ta mang theo chứ.]
Các khách mời đã tập trung đông đủ.
Chỉ cần nhìn bầu không khí trong phần bình luận cũng đủ thấy fan của Khương Nguyệt đông đến mức nào, gần như hoàn toàn dẫn dắt dư luận.
Còn Khương Thanh thì khác hẳn, antifan phủ kín màn hình, bị công kích từ mọi phía.
Tiểu Hoàng cuộn tròn trong lòng Khương Thanh. Con người giấy nhỏ cô gấp đang chơi cùng nó. Dạo gần đây nó cũng đã biết dùng điện thoại sơ sơ, vừa nhìn thấy những lời chửi bới trên màn hình, con chồn vàng quanh năm tu đạo thật sự không hiểu nổi thế giới loài người.
"Bọn họ đều đang mắng cô." Tiểu Hoàng ngẩng đầu hỏi: "Cô không buồn sao?"
Nó sợ Khương Thanh sẽ tổn thương.
Trong ấn tượng của nó, con người là sinh vật rất yếu đuối, cơ thể yếu đuối, mà trái tim cũng yếu đuối.
Móng vuốt nhỏ của nó khẽ níu lấy góc áo cô.
"Cô cũng có fan mà." Tiểu Hoàng nghiêm túc nói tiếp: "Dù tôi không phải con người... nhưng cũng xem như fan đầu tiên của cô."
Nói xong, người giấy nhỏ đang nằm trên màn hình điện thoại lập tức bật dậy. Vì không biết nói chuyện nên chỉ có thể vỗ vỗ ngực mình, như đang ra sức chứng minh.
"Không đâu." Khương Thanh xoa đầu Tiểu Hoàng: "Ta không để ý đến họ, nên cũng sẽ không buồn."
Trong lúc một người một chồn nói chuyện, ba nam khách mời bên cạnh cũng đã bốc thăm xong, lần lượt xác định được đồng đội của mình.
"..."
Lâm Thần nhìn kết quả trong tay, trầm mặc đến mức bầu không khí như đông cứng lại.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn Khương Thanh.
Đặc biệt là khi thấy cô mỉm cười với mình, cậu ta lập tức có phản xạ kiểm tra xem có phải trên răng mình lại dính rau xanh không.
PTSD* luôn rồi.
"Tiểu... Tiểu Lục?"
Khương Thanh nhìn sắc mặt cứng đờ của cậu ta, giọng chần chừ như đang cố nhớ tên đối phương. Sau đó cô mềm giọng chào hỏi, ngoan ngoãn đến lạ.
(PTSD: viết tắt của Post-Traumatic Stress Disorder (rối loạn căng thẳng sau sang chấn). Bị ám ảnh luôn rồi hoặc có phản xạ sợ hãi hoặc để lại bóng ma tâm lý.)
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.