1.590 chữ · ~11 phút đọc
Khương Chi Ngọc đánh giá Khương Thanh, chỉ cảm thấy cô em gái này hôm nay có gì đó khác với bình thường.
Mỗi lần khi nhìn thấy anh ta, cô luôn dùng ánh mắt sáng rực nhìn anh ta, sau đó dè dặt tiến lại gần, đi phía sau Khương Nguyệt rồi nhỏ giọng gọi anh ta là anh hai.
Anh ta không thích cách Khương Thanh gọi mình như vậy, cũng chán ghét việc cô cứ quấn lấy anh ta, từ trước tới giờ chưa từng đáp lại.
Thế nhưng hôm nay, Khương Thanh đã đứng đó rất lâu mà chẳng có phản ứng gì. Ánh mắt chỉ lướt qua anh ta một cái rồi dời đi ngay, thời gian cô nhìn con chó nhỏ bị xích bên cạnh còn nhiều hơn nhìn anh ta, cũng không giống như trước, đi theo sau Khương Nguyệt gọi anh ta là anh hai nữa.
Cho nên, như bị ma xui quỷ khiến, anh ta mới lạnh giọng hỏi ra câu đó.
"Chào Khương tiên sinh nhé." Nghe lời Khương Chi Ngọc, Khương Thanh ngoan ngoãn lên tiếng chào hỏi.
Nghe cách xưng hô ấy, mày Khương Chi Ngọc hơi nhíu lại.
"Vậy... nhà đầu tư Khương?" Khương Thanh trông cực kỳ dễ nói chuyện. Thấy anh ta không hài lòng, cô chớp chớp mắt rồi mềm giọng đổi cách gọi.
"Em nên gọi tôi là anh hai." Khương Chi Ngọc hít sâu một hơi. Nghe hai cách gọi ban nãy, trong lòng anh ta tự dưng thấy khó chịu nên mở miệng sửa lại.
"Ồ, được thôi, Khương tiên sinh." Khương Thanh đáp lại vô cùng ngoan ngoãn... nhưng cũng cực kỳ qua loa.
"Thôi được rồi, qua đây đi, tôi cũng mang đồ cho em." Khương Chi Ngọc liếc nhìn máy quay, không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ gọi Khương Thanh lại gần rồi lấy phần đồ ăn mà Khương phu nhân đặc biệt dặn mang cho cô ra.
Khương Thanh mở hộp thức ăn.
Bên trong là món giống hệt phần của Khương Nguyệt, bánh ngàn lớp phủ vụn đậu phộng bên ngoài, nhân thịt trộn mè bên trong, vỏ bánh được nướng giòn rụm, hương đậu phộng thơm ngậy nhìn thôi cũng thấy hấp dẫn.
Khương Nguyệt đã mở hộp từ sớm, không nhịn được mà ăn trước. Đây là món cô ta rất thích, Khương phu nhân thường xuyên tự tay làm cho cô ta.
"Tiểu Hoàng, nếm thử đi." Khương Thanh ngồi xổm xuống, gọi con chó đất nhỏ bị xích cạnh sân.
Bộ lông nó vàng nhạt, thân hình tròn vo mũm mĩm, nghe Khương Thanh gọi, nó lập tức vui vẻ vẫy đuôi chạy tới bên cạnh cô, há miệng đớp lấy chiếc bánh nhỏ cô đưa.
Con chó vàng rõ ràng rất thích ăn, nhai ngon lành, chiếc răng nanh nhỏ chưa mọc hoàn chỉnh còn lộ ra lúc cắn bánh, đuôi vẫy càng lúc càng mạnh.
"Thích ăn à? Vậy ăn nhiều thêm chút nhé." Khương Thanh xoa đầu nó.
"Thanh Thanh, em có giận thì cứ trút lên chị là được rồi, tại sao lại chà đạp tâm ý của mẹ như vậy? Đây là đồ mẹ đặc biệt dặn anh mang cho em đó, nếu mẹ thấy cảnh này chắc chắn sẽ buồn lắm." Sắc mặt Khương Nguyệt hơi khó coi khi nhìn thấy hành động của Khương Thanh, cô ta nhíu mày lên tiếng.
"Khương Thanh, em quá đáng rồi!" Khương Chi Ngọc nhìn Khương Thanh tùy tiện đem đồ ăn cho chó ăn, trong mắt hiện rõ vẻ tức giận.
Mọi người có mặt tại hiện trường nhìn cảnh này cũng đều muốn nói lại thôi, Lâm Thần hiện giờ đã thân với Khương Thanh hơn một chút nên bước tới muốn giảng hòa.
"Nhìn ngon ghê đấy, hay cho tôi nếm thử chút đi. Mẹ cô chắc chắn nấu ăn rất ngon. Chắc cô leo núi mệt quá nên giờ chắc chắn là không muốn ăn gì rồi." Lâm Thần mở miệng.
Trên livestream, bình luận cũng đồng loạt bắt đầu chỉ trích Khương Thanh.
[Khương Thanh quá đáng thật đấy. Có cần phải chà đạp tâm ý người khác như vậy không? Đây là đồ mẹ Khương tự tay làm đó. Tôi từng làm loại bánh này rồi nên biết nó phiền phức tới mức nào, vừa tốn thời gian vừa tốn công sức. Nếu là đồ tôi làm mà bị người ta đem cho chó ăn chắc tôi đau lòng chết mất, huống chi còn là con gái ruột của mình.]
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
[Trước đó tôi còn hơi có thiện cảm với Khương Thanh nữa chứ. Rốt cuộc cô ta đang cao quý cái gì vậy? Ngoài thân phận thiên kim nhà họ Khương thì cô ta còn gì nữa? Anh trai lặn lội đường xa tới thăm mà cô ta lạnh nhạt, đồ mẹ đưa thì quay đầu đem chà đạp. Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao ai cũng thích Nguyệt Nguyệt rồi. So với cô ta, Nguyệt Nguyệt đúng là thiên thần nhỏ!]
[Không ăn thì cho tôi đi! Không ăn thì cho tôi đi!]
[Có khi là có nguyên nhân gì đó thì sao? Tôi để ý mẹ Khương chuẩn bị đồ cho Khương Nguyệt cực kỳ đầy đủ luôn, còn Khương Thanh thì chẳng có gì ngoài một hộp bánh giống hệt... Mà đây còn là trước máy quay nữa đấy.]
[Lầu trên đừng cố dẫn dắt dư luận, không chuẩn bị là vì cô ta không cần thôi. Còn đồ ăn là tình yêu và sự quan tâm của một người mẹ dành cho con gái, vậy mà cô ta lại chà đạp như thế. Nếu mẹ Khương nhìn thấy cảnh này chắc đau lòng lắm.]
Bầu không khí tại hiện trường cũng chẳng khác mấy so với trên livestream, chỉ có Khương Thanh vẫn chậm rãi bẻ vụn bánh, từng chút từng chút đút cho Tiểu Hoàng ăn.
Nghe lời Lâm Thần cố ý giảng hòa, cô cũng chỉ lắc đầu, không nhận lấy ý tốt ấy mà quay sang nhìn Khương Chi Ngọc: "Thứ nhất, nếu đã là đồ cho tôi, vậy quyền xử lý thuộc về tôi. Tôi muốn ăn, muốn vứt hay muốn cho chó ăn đều là chuyện tôi thích."
"Thứ hai, thứ này vốn không phải quà cho tôi, cũng không phải tình yêu hay tâm ý của mẹ dành cho tôi." Giọng Khương Thanh rất nhẹ, cô ngẩng đầu nhìn Khương Nguyệt và Khương Chi Ngọc, khóe môi cong lên thành nụ cười nhàn nhạt.
"Đây là đồ Khương Nguyệt thích ăn. Tôi không ăn được đậu phộng, chỉ cần ăn là buồn nôn ngay, tôi cũng dị ứng mè, ăn vào sẽ nổi mẩn đỏ, nếu nghiêm trọng còn ảnh hưởng hô hấp. Nếu đây gọi là tình yêu và tâm ý bà ta dành cho tôi, vậy tôi có thể hiểu rằng tình yêu ấy chính là muốn tôi chết không?"
Lời Khương Thanh vừa dứt, cả hiện trường lẫn phần bình luận livestream đều rơi vào im lặng trong thoáng chốc.
"Vứt đi! Vứt hết đi! Cho Tiểu Hoàng ăn hết!" Lâm Thần đứng bên cạnh nghe mà tức tới nắm tay siết chặt, cậu ta hối hận vì lúc nãy còn định đứng ra giảng hòa. Nói xong liền tức giận đổ hết bánh trong hộp xuống đất cho Tiểu Hoàng ăn.
"?" Tiểu Hoàng nhìn đống đồ ăn chất trước mặt, do dự vài giây, như đang nghiêm túc suy nghĩ cái bụng nhỏ của mình có ăn nổi hết không.
Đây có lẽ cũng là lần đầu tiên Khương Chi Ngọc biết Khương Thanh không thích đậu phộng, còn dị ứng mè. Anh ta thoáng ngẩn người rồi lên tiếng: "Anh nghĩ... chắc mẹ bận quá nên nhớ nhầm, hoặc cầm nhầm thôi."
"Vậy tôi thích gì?" Khương Thanh nghiêng đầu hỏi lại.
Nghe câu hỏi ấy, Khương Chi Ngọc im lặng rất lâu nhưng cuối cùng vẫn không trả lời được.
Nếu hỏi Khương Nguyệt thích gì, ghét gì, bất kỳ ai trong nhà họ Khương cũng có thể kể ra rõ ràng tỉ mỉ. Nhưng Khương Thanh thì... họ dường như chưa từng để tâm cô thích ăn gì, trống rỗng hoàn toàn.
Trên bàn ăn, ánh mắt của họ chưa từng thực sự dừng lại trên người cô.
Một cảm giác mờ mịt khó hiểu bỗng dâng lên trong lòng Khương Chi Ngọc, đến mức Khương Nguyệt đứng bên cạnh gọi anh ta mấy tiếng "anh hai" mà anh ta cũng không nghe thấy.
Trên livestream, những người vừa rồi còn mắng Khương Thanh cũng im lặng, ngay cả fan luôn bênh vực Khương Nguyệt giờ phút này cũng không biết phải nói gì nữa.
Nghĩ kỹ lại những chuyện trước kia hình như nhà họ Khương thật sự quá thiên vị.
Không! Phải nói rằng họ vốn chưa từng đặt tâm tư lên người cô con gái ruột vừa được tìm về này.
"Đúng là mở mang tầm mắt." Tần Trinh Trân cười tủm tỉm lên tiếng, đôi mắt hồ ly cong lên đầy vẻ phong tình quyến rũ, nhưng lời nói lại mang theo vài phần châm chọc, rõ ràng là kiểu người thích xem thiên hạ càng loạn càng vui.
"Tình anh em sâu đậm, còn có cả tâm ý chuẩn bị kỹ càng nữa chứ... chậc." Ánh mắt cô ấy lướt qua Khương Nguyệt và Khương Chi Ngọc.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.