2.004 chữ · ~14 phút đọc
Trong nháy mắt, biểu cảm của Lâm Thần cứng đờ, cả người nổi đầy da gà, cậu ta chợt nhớ tới ban ngày lúc trưởng thôn Lý Phúc Khí thần thần bí bí nói rằng ngày mai sẽ tổ chức tế lễ, còn bảo sẽ mời bọn họ cùng tham gia. Giờ nghĩ lại mới thấy hình như từ đầu đến cuối Lý Phúc Khí chưa từng nói rõ nghi lễ ngày mai bắt đầu lúc nào.
Mọi người đều vô thức mặc định là ban ngày, nhìn từng chiếc đèn giấy trong thôn lần lượt sáng lên, ánh sáng đỏ như máu từ đầu đèn hình rồng hắt ra trong màn đêm trông quỷ dị đến khó tả.
Ngay cả khuôn mặt chất phác hiền lành của trưởng thôn Lý Phúc Khí trong ký ức Lâm Thần giờ cũng trở nên đáng sợ kỳ quái.
"...Có khi nào họ đang diễn tập trước cho nghi lễ ngày mai không? Nếu giờ tôi đi chào hỏi rồi bảo họ ngày mai hẵng làm ban ngày thì họ có đồng ý không?" Lâm Thần thật sự không cảm thấy tình huống hiện tại là bình thường.
Cậu ta thậm chí còn thấy nếu chương trình này có hậu kỳ dựng phim thì trên đầu cậu, Khương Thanh và những người khác lúc này chắc chắn đều đang treo một chữ "NGUY" thật to.
"Cậu đoán xem." Khương Thanh đáp.
"..." Lâm Thần cảm thấy khỏi cần đoán nữa.
Chưa kịp nói tiếp gì thì trong lòng cậu đã bị Khương Thanh nhét cho một túi nhỏ không biết chứa thứ gì cùng với Tiểu Hoàng. Ngay sau đó cô dặn cậu ta đi làm một việc, còn bảo nếu gặp khó khăn thì tìm Tiểu Hoàng giúp.
"...Được thôi." Lâm Thần ưỡn ngực, trên mặt lộ vẻ kiêu ngạo nho nhỏ, thiếu điều chống nạnh khoe khoang, cuối cùng cậu ta cũng không còn là cái túi treo vô dụng trên đùi đại lão nữa rồi.
Người khác tham gia show giải trí thì nằm ngửa hưởng thụ, ăn ăn uống uống là xong, còn cậu ta tham gia show, ba đêm liên tiếp đều k*ch th*ch đến mức muốn mất mạng, lá gan cũng ngày càng to hơn, nếu cứ tiếp tục thế này chắc cậu có thể mở luôn nghề tay trái rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui lại thấy chua xót vô cùng, Lâm Thần nhịn không được mà đưa tay vò mạnh lông Tiểu Hoàng, cậu ta đầy oán niệm liếc con chồn vàng nhỏ một cái.
Đại lão muốn an ủi người khác thì ít ra cũng nên tìm thứ gì trông uy h**p hơn một chút chứ, lỡ thật sự gặp nguy hiểm còn chẳng biết là cậu ta bảo vệ con chồn này hay cả hai cùng chết.
Khương Thanh để Vương Tống Đệ đi cùng Lâm Thần, còn bản thân một mình xuyên qua khu rừng tối đen.
Cô giơ tay bật sáng màn hình livestream. Trong bóng tối, chút ánh sáng này không quá nổi bật, ánh huỳnh quang hắt lên gương mặt cô, đôi mắt đen trắng rõ ràng khẽ chớp, chăm chú nhìn những dòng bình luận đang lướt qua.
[Vi ci eo, tôi cũng là người trong giới huyền học đây. Tôi có thể nói cô ta làm vậy chẳng khác gì cố ý giết người, vừa rồi tôi với đồng môn và sư phụ đã nghiên cứu thôn Táng Long rồi, phong thủy nơi này tà môn cực kỳ, sát khí rất nặng, lại tích tụ trăm năm. Đừng nói người bình thường, ngay cả sư phụ chúng tôi tới chưa chắc đã sống nổi.]
[Chỉ thiếu một chút thôi, rõ ràng Nguyệt Nguyệt có thể an toàn đi cùng cô, cô biết hết mọi chuyện mà lại không ngăn cô ấy. Cô cố tình muốn hại chết cô ấy đúng không? Độc ác quá đi!!]
[Chắc chắn là cố ý rồi. Gặp nguy hiểm liền một mình bỏ chạy. Tôi thấy cả Lâm Thần với con bé kia cũng bị cô ta lừa thôi. Cô ta đang đẩy người khác ra đỡ dao, dù sao sau này ra ngoài cũng có thể nói mình bất lực mà.]
[Đồng ý với lầu trên. Tôi cũng là người trong giới huyền học. Trước đó thấy hot search về Khương Thanh rồi, thổi phồng quá mức luôn ấy chứ. Cô ta trẻ như vậy mà có thể thu phục Hoàng Đại Tiên tự nguyện theo mình?]
[Sư phụ tôi trong giới huyền học cũng có tiếng tăm đấy mà còn không làm được. Huống chi hiện giờ thôn Táng Long gặp đúng ngày Canh Dần tháng Đinh Tỵ cộng thêm giờ này, toàn bộ khu vực đã hình thành tuyệt trận thập tử vô sinh. Điều này có nghĩa cả thôn Táng Long đã biến thành tế đàn, không còn cửa sống nào cả. Trừ phi lão huyền sư hoặc đệ tử của ông ấy đích thân tới, nếu không... xong đời rồi.】
[Không hiểu lắm nhưng nghe rất ghê. Tôi vừa tìm thử, lời họ nói đều có lý có chứng, chắc chắn không sai được đâu.]
Giữa đống bình luận ấy còn lẫn vài dòng khá kỳ lạ.
Đó là những tài khoản vừa mới đăng ký hôm nay, tên đều là mặc định hệ thống, không có bất kỳ dấu xác minh nào. Nhưng lời nói lại mang cảm giác cực kỳ bênh vực bao che, đang điên cuồng cãi nhau với tất cả những người mắng Khương Thanh, thậm chí còn tự tin hơn chính cô.
Khương Thanh nhìn mà hơi khó hiểu, cô chưa từng để tâm đánh giá hay lời nói của người ngoài, cũng chưa từng coi trọng những thứ ấy, vậy mà lại có người trông còn tức giận hơn cả chính cô khi bị mắng.
Thủy quân tự phát vì lòng tốt sao? Để không phụ lòng mấy fan thủy quân thân thiện kia.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Rốt cuộc là điều gì khiến mọi người có ảo giác rằng tôi rất lương thiện vậy?" Khương Thanh tranh thủ đáp lại bình luận.
"Ngay từ đầu chương trình tôi đã nói thôn Táng Long có vấn đề, có ai tin tôi không? Con người luôn phải chịu thiệt mới học được bài học. À không đúng, Khương Nguyệt là ngoại lệ." Khương Thanh đầy chân thành, nói tới mức người khác không thể phản bác nổi.
Khán giả trong livestream im lặng vài giây.
...Được rồi, đúng là không phản bác nổi thật.
"Lý do tôi đi một mình rất đơn giản. Bởi vì tôi có thể đảm bảo an toàn cho tất cả bọn họ, còn họ ở cạnh tôi chỉ làm vướng chân thôi." Khương Thanh nhìn dòng bình luận của vị "đạo hữu" nọ rồi tiếp tục nói:
"Anh nói không làm được, nói đây là cục diện thập tử vô sinh, không thể bảo vệ tất cả mọi người an toàn. Đó là vì do các anh quá yếu."
"Nếu cần, tôi có thể chỉ dạy thêm cho các anh." Khương Thanh nói rất chân thành.
Chân thành chính là tuyệt kỹ tất sát mãi mãi hữu hiệu, bởi vì những lời này, cô nói hoàn toàn là thật, không hề có ý mỉa mai chút nào.
Trong nhận thức của Khương Thanh, chuyện này vốn dĩ là như vậy. Kiếp trước cô đã từng xử lý rất nhiều chuyện tương tự, tiện tay chỉ điểm người khác cũng là chuyện thường tình.
Nhưng rõ ràng, những lời này rơi vào tai khán giả đang xem livestream lúc này lại trở thành không biết hối cải, mạnh miệng chống chế, diễn quá lâu đến mức tự thôi miên chính mình, hoàn toàn quên mất bản thân nặng nhẹ thế nào.
[Hôm nay tôi ngồi đây luôn đấy, tôi muốn tận mắt xem Khương Thanh bị vả mặt online như thế nào. Đừng có lát nữa khóc lóc cầu cứu người khác cứu mình nhé. Bây giờ miệng cứng bao nhiêu thì lát nữa sẽ thảm bấy nhiêu.]
[Hu hu hu, nếu nơi này thật sự nguy hiểm như vậy thì ai tới cứu họ đi chứ. Chẳng lẽ thật sự giống người phía trên nói, chỉ có lão huyền sư và đệ tử của ông ấy xuống núi mới giải quyết được chuyện này sao? Đợi họ tới chắc người cũng lạnh rồi. Dù cho... dù cho bọn họ không nghe Khương Thanh khuyên mà nhất quyết tiến vào, cũng đâu đến mức phải chết chứ.]
[Đều tại Khương Thanh hết, cô ta khuyên không được thì chẳng lẽ không thể nghĩ cách khiến mọi người không vào đây sao? Ví dụ cố tình làm mọi người bị thương, hoặc phá cho chương trình không quay nổi, quậy tung lên phát điên gì đó. Dù phải hy sinh một mình cô ta nhưng ít nhất có thể cứu tất cả mọi người mà!! Chẳng lẽ cô ta chỉ nghĩ cho bản thân thôi sao!!]
[Yếu? Quá yếu? Cô có biết sư phụ tôi là ai không?? Lâm Hữu Vi ở thành phố Z đấy, từng được lão huyền sư chỉ điểm qua. Ở thành phố Z không ai không biết sư phụ tôi, danh tiếng vang dội. Sư phụ tôi nói rồi, bùa chú cô vẽ với trận pháp cô bày, ông ấy còn chẳng cần nhìn kỹ cũng biết là sai. Tôi nói luôn ở đây, nếu cô thật sự giải quyết được hoàn toàn thôn Táng Long, phá được cục diện thập tử vô sinh này, khiến tất cả mọi người đều bình an, tôi sẽ vặn đầu mình xuống cho cô đá như bóng, còn viết ngược tên mình luôn.]
Giọng điệu của dòng bình luận này cực kỳ chắc chắn và kiêu ngạo, mang theo cảm giác khinh thường từ trên cao nhìn xuống, thậm chí còn chẳng thèm nghiêm túc nhìn kỹ những gì Khương Thanh làm.
[Khoan đã... có ai nghĩ tới một chuyện không? Nếu những gì Khương Thanh nói là thật, vậy lời Vương Tống Đệ kể cũng có khả năng là thật đấy. Chuyện này còn đáng sợ hơn truyện kinh dị nữa ấy chứ?]
Cũng đúng lúc này, chủ đề của chương trình một lần nữa leo lên hot search, kéo theo cả cái tên Khương Thanh.
Một cái tên của nữ nghệ sĩ tuyến mười tám liên tục xuất hiện giữa đêm khuya trong tầm mắt mọi người gần đây. Mỗi lần xuất hiện đều đi kèm những từ khóa kỳ quái cùng hot search khó hiểu, thành công khiến người ta dần quen mắt với cái tên ấy.
#Thôn Táng Long, bé gái sơ sinh#
#Dân Tục Thám Hiểm, tổ đội xui xẻo được trời chọn#
#Khương Thanh, cược vặn đầu#
#Tiểu Hoàng Lâm Thần tổ hợp lừa người què chân#
?
Một đám người qua đường đầy dấu hỏi vì tò mò cũng bắt đầu nhấn vào livestream.
Còn Khương Thanh thì đã thuận lợi đi tới mục đích của mình.
Tòa tháp được thông Táng Long cung phụng, người trong thôn lúc này đều đang chuẩn bị mọi thứ cho nghi lễ tế tự và các nghi thức liên quan, cuối cùng mới tiến về nơi này.
Khán giả trong livestream lúc này mới chậm chạp bắt đầu cảm thấy nghi hoặc. Chẳng lẽ cô thật sự có cách? Hay chỉ đang giả vờ?
Dù sao thì đại sư Lâm Hữu Vi ở thành phố Z cũng đã đích thân lên tiếng rồi. Người đó nổi tiếng đến mức ngay cả dân thường cũng biết tên, có thực tài thật sự, vô số người giàu xếp hàng cầu y xem quẻ, một lần xem đã thu phí tới cả vạn tệ.
Một nhân vật như vậy sao có thể là thứ mà một nữ minh tinh hạng bét tuyến mười tám như Khương Thanh có tư cách ké fame so sánh được.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.