2.474 chữ · ~17 phút đọc
Nó cuối cùng cũng ngừng khóc.
Nó nhẹ nhàng rút tay về, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng nở một nụ cười với Khương Thanh. Gương mặt nó dần trở nên mờ nhạt, lặng lẽ tiến lại gần cô, giọng nói yếu ớt như bị thứ gì đó quấy nhiễu, từng câu từng chữ đứt quãng khiến người ta không thể nắm bắt được ý nghĩa hoàn chỉnh.
"Ngươi không thuộc về nơi này... nguy hiểm... Thiên Đạo... có hại... ngươi... nghịch thiên cải mệnh... giúp ngươi..." Những từ ngữ hỗn loạn vỡ vụn ấy cuối cùng vẫn chưa kịp nói hết thì thân ảnh nó đã tan biến ngay trước mắt.
Khương Thanh cảm thấy trong lòng bàn tay mình xuất hiện thêm một vật gì đó. Tổng thể có màu vàng nhạt trong suốt rất đẹp, ở chính giữa còn thấm một chút sắc đỏ, khi chạm vào có cảm giác ấm áp, thậm chí còn tỏa ra quầng sáng nhàn nhạt, nhìn qua đã biết không phải vật tầm thường.
Nếu phải miêu tả, thứ này trông rất giống một mảnh vảy rồng.
Khương Thanh khẽ vuốt bề mặt của nó nhưng không nói gì.
Không gian xung quanh cũng đã trở lại bên trong tòa tháp, chỉ là hiện giờ nơi này trông vô cùng tàn tạ. Những bài vị và khung di ảnh vốn treo cao đều rơi xuống đất vỡ tan tành, những sợi chỉ đỏ chằng chịt như mạng nhện cũng đã đứt đoạn tan hoang, không còn chút vẻ ngoài hào nhoáng lúc trước.
Cái hố sâu bị che giấu bên trong tháp cũng lộ ra miệng hố.
Khương Thanh nhấc chân, trực tiếp giẫm lên những khung di ảnh ấy rồi bước ra khỏi tòa tháp. Ngay khoảnh khắc cô bước ra ngoài.
Ầm!
Một tiếng nổ cực lớn vang lên, tòa tháp phía sau giống như mất đi thứ gì chống đỡ, hoặc bị một tồn tại vô hình nào đó phá hủy, trong nháy mắt sụp thành đống gạch vụn.
Mà những khán giả chứng kiến toàn bộ chuyện này thì hoàn toàn bùng nổ.
[Đại lão!!! Thiên Trắc Quán còn tuyển người không!! Tôi làm lao động miễn phí cũng được, chỉ cần cho tôi một lá bùa phát tài thôi!! Nhìn tôi đi!]
[Xem xong thật sự cảm khái quá... Một vị ngụy thần được sinh ra để bảo vệ phụ nữ và trẻ nhỏ, cuối cùng lại bị dân làng thôn Táng Long dùng để tàn sát chính những bé gái mà nó muốn bảo vệ. Suốt trăm năm bị giam cầm, vừa khóc vừa cảm nhận nỗi đau của tất cả các cô bé ấy, muốn cứu họ nhưng lại chẳng cứu được ai, chỉ có thể dốc hết sức ngăn người ngoài tiến vào thôn, ngăn người trong thôn rời đi. Nó thật sự đã rất cố gắng rồi.]
[Hu hu hu... khóc thật rồi. Vậy nên những bộ xương trắng dưới đáy tháp đều là hài cốt trẻ sơ sinh đúng không? Tình cảnh hiện tại của thôn Táng Long có được xem là báo ứng không? Bọn họ giết hại biết bao bé gái, cuối cùng khiến dân số trong thôn ngày càng thưa thớt, vừa ghét phụ nữ vừa khao khát phụ nữ, bị nguyền rủa quấn lấy, không thể rời khỏi ngôi làng này, chỉ có thể bị nhốt lại chờ chết.]
[Đúng là quá độc ác... Vậy cuối cùng nó được tự do rồi, nhưng là tan biến hẳn hay đi làm điều nó muốn làm vậy?]
[Cho nên Lâm Thần mới là người thông minh thật sự đấy. Đây gọi là đại trí giả ngu đúng không? Từ đầu đến cuối kiên định theo phe Khương Thanh, người khác thì thảm không nỡ nhìn, chỉ có cậu ta là vẫn khỏe re tinh thần phơi phới.]
Khương Thanh không để ý đến những bình luận đang bàn tán sôi nổi, chỉ nhìn mảnh vảy rồng trong lòng bàn tay rồi cất vào túi áo sát người, sau đó đi về phía chỗ Lâm Thần và mọi người.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Ở khoảng đất trống trong thôn, tất cả đều hoảng sợ và mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt. Ngay khi lớp vỏ đá và xiềng xích trói bên ngoài pho tượng bị phá hủy, biểu hiện của đám dân làng đã trở nên vô cùng bất thường. Bọn họ hoàn toàn không còn quan tâm tới những người tham gia chương trình nữa, ánh mắt nhìn pho tượng như đang nhìn thứ gì đáng sợ nhất trên đời.
Lâm Thần cảm thấy vô cùng kỳ quái. Đây chẳng phải là vị thần mà cả thôn họ đời đời thờ phụng sao? Tại sao lại có người nhìn thần mình thờ với vẻ mặt sợ hãi như vậy?
Ngay sau đó không lâu, dân làng thôn Táng Long đồng loạt mở to mắt như nhìn thấy thứ gì cực kỳ đáng sợ. Có kẻ phát điên tại chỗ, có kẻ liều mạng lùi về sau, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó, thậm chí có người trợn trắng mắt ngã thẳng xuống đất, bị dọa chết ngay tại chỗ.
"Báo ứng... báo ứng... báo ứng..." Lý Phúc Khí khàn giọng lặp đi lặp lại, mặt lão trắng bệch như giấy, ánh mắt như mất hồn. Nhìn một vòng quanh đám dân làng đang phát điên, lão hung hăng lao đầu vào bức tường đá bên cạnh định tự sát, nhưng đầu còn chưa kịp chạm vào tường thì cơ thể đã khựng lại.
"Đừng... đừng... tha cho tôi..." Ánh mắt lão bắt đầu tan rã mất tiêu cự, cả người ngồi sụp xuống đất, như đang phải chịu đựng thứ gì còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Lâm Thần rùng mình nổi đầy da gà. Dân làng thôn Táng Long vốn đã giống người điên, giờ thì hoàn toàn hóa điên thật rồi. Cậu vội lùi lại, kéo Vương Tống Đệ tránh xa bọn họ.
Phong thủy trận của thôn Táng Long đã bị phá, người bên ngoài đương nhiên cũng có thể tiến vào. Từ lúc livestream xuất hiện dấu hiệu bất thường đã có người chờ sẵn bên ngoài thôn rồi. Ánh đèn sáng đến mức gần như biến cả thôn Táng Long thành ban ngày, còn đèn giấy và nến trong tay dân làng thì đã bị ném xuống đất tắt ngúm từ lâu.
Trực thăng do nhà họ Khương phái tới đáp xuống thôn Táng Long. Từ trên trực thăng bước xuống có nhân viên y tế cùng quản gia nhà họ Khương. Gương mặt quản gia tràn đầy lo lắng, ông nhìn thấy Khương Chi Ngọc bình an vô sự thì mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức lướt qua Khương Nguyệt mà nhìn quanh tìm kiếm.
"Sao không thấy tiểu thư Khương Thanh? Thiếu gia Chi Ngọc, tiểu thư Khương Thanh không sao chứ?" Quản gia lo lắng hỏi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Nghe quản gia hỏi vậy, Khương Chi Ngọc khẽ nhíu mày, lúc này mới nhận ra từ đầu đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Khương Thanh đâu cả. Trong đầu anh ta bất giác hiện lên dáng vẻ của cô trong chương trình, xa cách và lạnh nhạt gọi anh ta là "Khương tiên sinh", dùng giọng điệu hờ hững nói rằng thật ra mình dị ứng mè và đậu phộng, rồi cô độc và lặng lẽ quay người rời đi.
Đến lúc ấy anh ta mới nhận ra, người em gái này dường như cũng không khiến anh ta chán ghét như anh ta từng nghĩ. Có lẽ anh ta thật sự đã quá ít quan tâm tới cô, hiểu về cô cũng quá ít.
Vốn dĩ anh ta định tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Khương Thanh, ai ngờ buổi tối ở thôn Táng Long lại xảy ra chuyện như thế này.
"Bác Lương, bác đưa Nguyệt Nguyệt tới bệnh viện trước đi, cháu đi tìm em ấy." Khương Chi Ngọc lên tiếng. Nói xong anh ta nhận lấy đèn pin từ tay quản gia Lương Bá rồi chuẩn bị đi tìm Khương Thanh.
Anh ta vừa đi được mấy bước thì cảm giác vạt áo mình bị ai đó kéo lại, là Khương Nguyệt.
"Anh hai, em chóng mặt quá..." Sắc mặt Khương Nguyệt tái nhợt không còn chút máu, cô ta cắn môi, giọng yếu ớt, hàng mi còn đọng nước mắt, trông như sắp ngất tới nơi.
"Nguyệt Nguyệt..." Khương Chi Ngọc khựng lại nhìn cô ta.
"Em sợ lắm... anh... anh cứ đi tìm Thanh Thanh đi, em không sao đâu." Khương Nguyệt vừa nói vừa buông tay ra, nhưng sắc mặt cô ta nhìn thế nào cũng không giống người không có chuyện gì.
"Đừng cố gắng nữa, tới bệnh viện trước đã." Thấy bộ dạng ấy của Khương Nguyệt, Khương Chi Ngọc vội đỡ lấy cô ta, ánh mắt tràn đầy lo lắng, trực tiếp gác chuyện Khương Thanh sang một bên.
"Nhưng mà... tiểu thư Khương Thanh vẫn chưa tới mà, không đợi thêm sao?" Lương Bá chần chừ lên tiếng, lo lắng nhìn về phía xa.
"Đưa Nguyệt Nguyệt tới bệnh viện xong cháu sẽ quay lại đón em ấy, chỉ là chậm một chút thôi, không sao đâu." Ban đầu trên mặt Khương Chi Ngọc còn chút do dự, nhưng khi cảm nhận được tay Khương Nguyệt nắm lấy góc áo mình càng siết chặt hơn, anh ta liền thản nhiên nói.
Tính cách Khương Thanh vốn cô độc, từ khi được nhận về nhà họ Khương tới giờ cũng chẳng có bạn bè gì, gần như luôn một mình. Nơi cô có thể tới ngoài cái đạo quán cũ nát kia thì chỉ còn nhà họ Khương mà thôi. Cô còn có thể đi đâu chứ? Anh ta tin cô sẽ ngoan ngoãn ở đây chờ.
Chỉ là đợi lâu thêm một chút mà thôi.
Khương Chi Ngọc thu hồi ánh mắt rồi ra lệnh cho phi công cất cánh rời đi.
Hiện giờ thôn Táng Long hoàn toàn hỗn loạn. Những gì phát sóng trong livestream đã trở thành bằng chứng, xác thực mọi tội ác mà dân làng nơi đây gây ra. Đã có người chuyên trách trên đường tới để đưa bọn họ đi điều tra kỹ càng. Đồng thời cũng có các quản lý nghệ sĩ bên ngoài đang cuống cuồng chạy tới đón nghệ sĩ nhà mình đi.
"Bạch Xuyên, tay cậu không sao chứ? Cậu đang nhìn gì vậy?" Quản lý của Triệu Bạch Xuyên lo lắng lau mồ hôi trên trán, sốt ruột muốn kéo anh ta rời đi, sợ tay anh ta xảy ra vấn đề gì. Dù sao anh ta cũng xuất thân ca sĩ, đôi tay rất quan trọng.
"Đợi người." Triệu Bạch Xuyên đáp.
Tần Trinh Trân cũng đang ngồi trên một tảng đá bên cạnh. Bình thường cô ấy cực kỳ chú ý hình tượng, vậy mà lúc này lại cố tình để mình nhếch nhác mà không chỉnh sửa gì, trên mặt còn dính chút bùn đất, ánh mắt nhìn về con đường dẫn vào thôn Táng Long như đang chờ đợi ai đó.
"Này Tiểu Hoàng, sao Khương Thanh còn chưa tới nữa? Cô ấy không xảy ra chuyện gì chứ?" Lâm Thần lên tiếng, trên mặt lộ vẻ lo lắng. Cậu chắc chắn không muốn đi ké phương tiện của Triệu Bạch Xuyên đâu. Nhà cậu vốn chẳng bao giờ quan tâm tin tức giới giải trí hay showbiz, chắc chắn cũng không biết chuyện xảy ra ở đây, đương nhiên sẽ không có ai tới đón cậu.
Vừa dứt lời, bóng dáng Khương Thanh cuối cùng cũng xuất hiện.
Trông cô không quá chật vật, nhưng quần áo bẩn thỉu, trên lưng vẫn đeo cái ba lô cũ kỹ, bước đi rất chậm. Có lẽ tối nay tiêu hao quá nhiều tinh thần nên cơ thể đã hơi quá sức, sắc mặt trắng bệch. Những tiếng khóc có thể xuyên thủng tinh thần khiến con người méo mó phát điên kia, rốt cuộc vẫn ảnh hưởng tới cô.
Triệu Bạch Xuyên nhìn thấy Khương Thanh xuất hiện, trên mặt cuối cùng cũng có thêm chút biểu cảm. Anh ta bước lên phía trước, đứng lại nhìn cô nhưng nhất thời lại không biết nên nói gì, chỉ đành âm thầm sắp xếp câu chữ trong đầu.
"Cảm ơn... Tôi rút lại những lời trước kia mình nói. Xin lỗi, là tôi quá tự cho mình là đúng." Triệu Bạch Xuyên lên tiếng. Sau khi nói xong, anh ta đang định hỏi Khương Thanh có muốn đi cùng phương tiện của mình xuống núi không.
Thế nhưng tiếng trực thăng ồn ào đáp xuống đã cắt ngang lời anh ta sắp nói.
Một chiếc trực thăng lượn vòng rồi hạ cánh. Tầm mắt mọi người đều dồn sang đó. Cửa khoang mở ra, thứ đầu tiên lọt vào mắt là một đôi tay đẹp đến mức có thể gọi là tác phẩm nghệ thuật, thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng như ngọc, trong suốt ôn nhuận. Mơ hồ có thể thấy trên tay người đó cầm một chuỗi tràng hạt được mài giũa cực kỳ tinh xảo, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên.
Sau đó mới là gương mặt lộ ra phía sau, tinh xảo đẹp đẽ đến mức chẳng giống người thật. Mái tóc đen dài vừa chạm cổ, làn da tái nhợt mang theo vẻ bệnh tật. Đôi mắt dài hẹp, khóe mắt như được phác họa nét phong tình đặc biệt, đôi môi đẹp đến kinh người, sắc môi đỏ thẫm đối lập mãnh liệt với làn da trắng bệnh, thậm chí còn mang theo chút tà khí.
Toàn thân người ấy được che kín mít, ngay cả cúc áo ở cổ cũng cài kín. Có lẽ cơ thể không khỏe nên anh khẽ che môi ho nhẹ một tiếng, ánh mắt rơi xuống người Khương Thanh.
Đôi đồng tử đen láy mang cảm giác vừa thương xót vừa lạnh nhạt, nhưng khi nhìn Khương Thanh lại nhiều thêm vài phần dò xét.
"Thời Diễn Dục." Anh lên tiếng, bước tới trước mặt Khương Thanh, giọng hơi khàn.
Khương Thanh mơ hồ ngửi được trên người đối phương có hương thơm nhàn nhạt, giống mùi đàn hương được đốt quanh năm, cực kỳ dễ ngửi, thậm chí còn có thể xoa dịu tinh thần con người.
Còn chưa kịp để Khương Thanh nói gì thì một giọng nói đã phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
"C... cậu út???" Giọng Lâm Thần đầy hoang mang và kinh ngạc vang lên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.