1.735 chữ · ~12 phút đọc
Trong phòng có một khoảnh khắc yên tĩnh.
Triệu Trầm Uyên ngồi ở vị trí đầu càng nhìn càng nghiêm túc hơn bình thường. Anh càng căng thẳng thì biểu cảm lại càng lạnh lùng, trông cực kỳ dọa người, ngón tay đặt trên mép ly siết nhẹ, ánh mắt dừng trên người Khương Thanh.
Tiếng "sư huynh" kia của cô gần như khiến đầu óc anh trống rỗng, qua hồi lâu mới miễn cưỡng bật ra được vài từ cứng nhắc.
"...Ừm." Triệu Trầm Uyên đáp một tiếng, sau đó chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình.
"Ngồi đi, đừng căng thẳng." Anh lại lên tiếng.
Triệu Trầm Uyên khẽ nhíu mày, cố gắng nở một nụ cười với Khương Thanh. Chỉ là nụ cười ấy hơi cứng, phá hỏng hoàn toàn vẻ ngoài lạnh lùng sắc bén của anh, nhìn ngược lại còn có chút vụng về ngốc nghếch.
"Tiểu sư muội đừng bị dáng vẻ của đại sư huynh dọa nhé. Đại sư huynh chỉ là nhìn hung dữ thôi, anh ấy càng căng thẳng thì mặt càng đáng sợ." Lâm Thanh Dục lập tức sống lại đầy máu.
Giọng anh vui vẻ nhẹ nhàng, vừa nói vừa kéo lá bùa bình an buộc dây đỏ từ trong cổ áo ra, khóe môi cong lên cười tít mắt.
"Em còn nhớ anh đúng không? Anh là Lâm Thanh Dục, xếp thứ tư, là tứ sư huynh của em. Anh rất thích món quà em tặng."
"Một vị hảo tâm không muốn tiết lộ danh tính?" Khương Thanh chớp chớp mắt, không hề luống cuống chút nào, đi tới ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Triệu Trầm Uyên.
"Khụ... chuyện cũ thì đừng nhắc nữa..." Nghe Khương Thanh nói vậy, Lâm Thanh Dục ho khan vài tiếng, cả khuôn mặt hơi đỏ lên.
Trước mặt tiểu sư muội, anh vẫn có chút ngượng ngùng, ngón tay khẽ nghịch sợi dây đỏ trong tay rồi nhét lá bùa trở lại vào cổ áo, chẳng phải anh chỉ muốn tranh thủ xoát chút cảm giác tồn tại trước mặt tiểu sư muội thôi sao.
"Bánh này ngon lắm, anh là Tần Tẫn, là tam sư huynh của em." Tần Tẫn lên tiếng, giọng dịu dàng ôn hòa.
Anh đẩy một đĩa bánh ngọt tinh xảo đến trước mặt Khương Thanh. Đây là món điểm tâm đặc sắc của Lan Mặc Các, công đoạn chế biến cực kỳ cầu kỳ, vị ngọt thanh mềm dẻo, rất được các tiểu thư danh môn yêu thích, hình dáng bánh cũng cực đẹp, là một đóa hoa nhỏ màu hồng, ở giữa điểm xuyết một chút vàng nhạt.
"Cảm ơn tam sư huynh." Khương Thanh ngoan ngoãn nhận lấy món được đưa cho, mỉm cười với Tần Tẫn.
Giọng cô mềm mềm ngoan ngoãn, cẩn thận cầm một miếng bánh lên. Vị ngọt thanh lan nơi đầu lưỡi, cô ăn từng miếng nhỏ giống như một động vật nhỏ ngoan ngoãn vậy, mơ mơ màng màng nhưng cực kỳ rõ ràng.
Người khác cho cô thiện ý, cô sẽ toàn bộ nhận lấy.
Người khác cho cô ác ý, cô sẽ nguyên vẹn trả lại.
Cô nghiêng đầu, gương mặt hơi lệch sang nhìn Ôn Tự Hoan đang ngồi đối diện, chớp chớp mắt: "Cũng cảm ơn nhị sư huynh nữa."
Giọng Khương Thanh vô cùng chân thành ngoan ngoãn, không hề mang chút cố tình lấy lòng nào.
"...Không có gì." Động tác của Ôn Tự Hoan khựng lại một hai giây.
Anh lại đẩy ly nước trái cây lên phía trước thêm chút nữa, vừa khéo đặt ngay bên tay Khương Thanh, chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.
Đây là lần đầu tiên Ôn Tự Hoan gặp tiểu sư muội của mình, nhìn đôi mắt hạnh trong trẻo tròn xoe cùng dáng vẻ ngoan ngoãn mềm mại của cô, anh lập tức quay mặt đi, cố gắng đè nụ cười nơi khóe môi xuống.
Anh không muốn giống đại sư huynh, cười ngốc đến vậy đâu, chẳng qua chỉ là được gọi một tiếng "nhị sư huynh" thôi mà.
Anh hoàn toàn không hề mong chờ gì cả. Có gì đâu chứ...
Thôi được rồi.
Nghe thêm vài lần nữa chắc cũng không vấn đề gì lớn.
Khương Thanh lại đẩy chiếc đĩa trong tay về phía Triệu Trầm Uyên, ánh mắt mang theo chút khó hiểu: "Đại sư huynh cũng muốn ăn thử sao?"
Ánh mắt Triệu Trầm Uyên từ đầu đến cuối vẫn luôn đặt trên người cô, nghe Khương Thanh hỏi vậy, anh theo bản năng đưa tay ra.
Ngay sau đó trong lòng bàn tay đã được Khương Thanh đặt cho một miếng bánh cánh hoa nhỏ, đó là món đồ ngọt mà ngày thường anh ghét nhất.
Anh thử nếm một miếng.
Rất ngọt.
Hàng mày Triệu Trầm Uyên giãn ra. Thậm chí sau khi ánh mắt quét qua ba vị sư đệ còn lại, tâm trạng anh bỗng trở nên cực kỳ vi diệu.
Giờ anh cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của Lâm Thanh Dục rồi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Bánh được sư muội tự tay đút cho... đúng là thơm thật.
Ngay sau đó, quản sự của Lan Mặc Các bưng món ăn bước vào liền nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.
Bốn thiên chi kiêu tử của Thượng Kinh đang ngồi đây... ghen tuông.
Đúng vậy, là âm thầm tị nạnh nhau.
Ai nấy đều thèm thuồng miếng bánh trong tay Khương Thanh, chính xác hơn là thèm miếng bánh do Khương Thanh đút cho.
Nào còn dáng vẻ sâu không lường được, khiến người khác e sợ như ở bên ngoài nữa, hoàn toàn mất sạch hình tượng, có nói ra cũng chẳng ai tin.
Quản sự giả vờ như không nhìn thấy gì, đặt món ăn xuống rồi chuẩn bị xoay người rời đi thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động.
Là tiếng bước chân, ngay sau đó có người trực tiếp đi thẳng vào phòng riêng.
Quản sự định lên tiếng quát hỏi xem đám người bên dưới làm ăn kiểu gì mà lại để người ngoài tùy tiện xông vào nơi này. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, ông ta lập tức ngây người.
Người tới là một ông lão trông vô cùng có tinh thần.
Nhưng khác với lão huyền sư, ông lão này nhìn cực kỳ... giang hồ.
Ông mặc một bộ vest đen, thân hình cao lớn vạm vỡ. Ngoài mái tóc bạc ra thì nhìn thế nào cũng giống kiểu một phát là có thể đánh bay thanh niên trẻ tuổi. Trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền vàng cực kỳ tục khí, tạo cảm giác thị giác vô cùng mãnh liệt.
Người đi phía sau ông cũng mang phong cách tương tự.
Một người đàn ông thân hình cao lớn rắn rỏi, làn da màu mật ong khỏe khoắn, đường nét gương mặt tuấn lãng, ăn mặc thoải mái giản dị, trên cánh tay buộc một dải băng đen.
Hai người đứng chung một chỗ nhìn chẳng khác nào dân tới kiếm chuyện.
"Ngài... ngài..." Quản sự lắp bắp được hai chữ, tim thì run lên bần bật.
Trong giới huyền học, những đại lão chân chính chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Các vị tiền bối ấy bình thường rất hiếm khi xuất sơn, hầu hết đều để đồ đệ của mình ra mặt. Lần này lão huyền sư không ngại đường xa tới thành phố Z đã đủ khiến người ta chấn động rồi, mà vị trước mặt này còn là nhân vật cấp bậc nặng ký hơn nữa.
Lão dư sư, người gần như ngang hàng với lão huyền sư.
Ông nổi danh nhất với thuật bài trận và kham dư phong thủy. Nếu ông nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất. Đồng thời cũng là nhân vật cực kỳ đức cao vọng trọng.
Nhưng điều khiến danh tiếng của ông vang xa khắp giới huyền học lại chính là... vẻ ngoài hoàn toàn chẳng giống đại lão chút nào.
Ai nhìn cũng phải buột miệng một câu: "Ông già xã hội đen."
Còn có cả chiến tích một trận thành danh, ông từng trực tiếp dùng nắm đấm đánh một tên lừa đảo mượn danh nghĩa mình để lừa người đến mức phá sản nằm viện suốt một năm.
Ghét cái ác như kẻ thù, tính khí nóng nảy, nổi tiếng khắp giới huyền học.
"Huyền Chân à, ông làm vậy là không tử tế rồi đấy. Một mình lén mang đồ đệ chạy tới thành phố Z mà cũng không báo cho bọn tôi biết." Lão dư sư cười híp mắt nhìn lão huyền sư, dáng vẻ như bạn cũ gặp lại, trực tiếp dẫn đồ đệ mình bước vào phòng riêng.
"Rõ ràng đã nói chờ đến cuộc thi thường niên của Huyền Môn, để đám tiểu bối chiến thắng tự chọn muốn bái ai làm sư phụ. Kết quả ông lại âm thầm tới trước cướp người, còn giấu hết mấy lão già bọn tôi." Lão dư sư lên tiếng, ánh mắt rơi lên người Khương Thanh, trong mắt tràn ngập vẻ hài lòng cùng nóng bỏng.
Cuối cùng lão huyền sư cũng mở miệng, ông cười híp mắt nhìn người đang đứng ở cửa: "Ông định ngay trước mặt tôi cướp đồ đệ của tôi, như vậy không hay đâu nhỉ? Dù gì ông cũng là tiền bối, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mặt mũi biết để đâu."
Nghe vậy, biểu cảm của lão dư sư chẳng thay đổi chút nào. Ông xắn tay áo lên, sợi dây chuyền vàng to bản trên cổ lắc qua lắc lại.
"Cái mặt già này của tôi có đáng giá gì đâu, mất thì mất thôi. Dù sao hai người còn chưa chính thức bái sư, chưa bái tổ sư, con bé vẫn chưa thật sự là đồ đệ của ông mà. Nếu vậy thì trước khi chính thức xác nhận, con bé vẫn có thể đổi ý." Lão dư sư hừ lạnh một tiếng, giọng nói tràn đầy oán niệm với việc lão huyền sư lén chạy tới thành phố Z để hớt tay trên.
Nói xong, ông nhìn về phía Khương Thanh rồi mở miệng: "Bé con, có muốn bái ta làm sư phụ không?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.