1.917 chữ · ~13 phút đọc
Trước cổng đạo quán.
Đạo diễn của chương trình nhìn những dòng bình luận liên tục lướt qua trên màn hình thiết bị quay, không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía Khương Thanh.
Khương Nguyệt là người của công chúng, trong giới giải trí được xem như một tiểu hoa đán đang nổi.
Cô ta bước chân vào showbiz bằng hình tượng thanh thuần, lại sở hữu bối cảnh gia thế vô cùng hiển hách, ở trong mắt người hâm mộ, cô ta chính là đóa bạch liên hoa gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ấy, sạch sẽ, thuần khiết, là tiểu công chúa được cả gia đình nâng niu chiều chuộng, muốn gì được nấy, fan của cô ta cũng nổi tiếng có sức chiến đấu cực mạnh.
Cũng chính vì nguyên nhân đó mà chuyện từng xảy ra trong nhà họ Khương mới gây nên chấn động lớn đến thế, hóa ra cái thân phận mà fan vẫn luôn ra sức tung hô ấy từ đầu vốn là giả.
Ngày sự việc bị phanh phui, phe đối thủ lập tức nắm lấy điểm này điên cuồng công kích, chỉ có điều, ngay ngày hôm sau, toàn bộ sóng gió đã bị nhà họ Khương mạnh tay áp xuống.
Mà bây giờ, hai người như vậy cùng xuất hiện trong một chương trình, đề tài này sẽ tạo ra loại nhiệt độ và điểm bùng nổ thế nào, gần như chẳng cần nghĩ cũng biết.
Còn Khương Thanh, người hoàn toàn không có nền tảng fan hâm mộ, thậm chí chẳng có ai đứng ra bênh vực, sẽ phải hứng chịu loại công kích gì cũng là chuyện nằm trong dự kiến.
Nghĩ đến đây, đạo diễn khẽ nhíu mày, trong ánh mắt ông thoáng hiện vẻ thương cảm khi nhìn về phía Khương Thanh.
Ông gần như đã có thể tưởng tượng ra, đến lúc chương trình chính thức phát sóng trực tiếp, Khương Thanh sẽ bị fan của Khương Nguyệt mắng chửi thê thảm đến mức nào, trong giới giải trí ai nấy đều là mấy tên cáo già, họ cực kỳ giỏi nhìn sắc mặt người khác mà hành xử, quen thói nâng cao đạp thấp.
Mà nhà họ Khương rốt cuộc coi trọng ai, chỉ cần không mù là đều nhìn ra được.
Nhà họ Khương cũng thật đủ nhẫn tâm, sự thiên vị ấy gần như đã bày hẳn ra ngoài sáng. Từ khâu tuyên truyền lúc chương trình khai máy cho đến phần ghi hình sinh hoạt thường ngày trước khi xuất phát, người mà nhà họ Khương nhắc đến duy nhất chỉ có mộng mình Khương Nguyệt.
Trong khung hình, cả gia đình vui vẻ hòa thuận, tràn ngập không khí ấm áp. Còn Khương Thanh... lại như thể chưa từng tồn tại.
Nhà họ Khương có không ít sản nghiệp liên quan đến giới giải trí, không thể nào không hiểu cách làm ấy sẽ gây ra ảnh hưởng gì.
Nghĩ vậy, đạo diễn lặng lẽ tránh khỏi góc quay livestream, kéo Khương Thanh sang một bên nói: "Tham gia chương trình này, cháu không cần tạo áp lực tâm lý quá lớn cho bản thân, nếu có gì không hiểu, cứ lén hỏi chú, cứ thoải mái thể hiện là được. Còn trong thời gian ghi hình trực tiếp, tốt nhất cháu đừng xem điện thoại, cũng đừng mở phần bình luận trên thiết bị quay theo sát. Đừng để mấy lời trên mạng ảnh hưởng đến tâm trạng, nếu thật sự không chịu nổi nữa chú có thể nghĩ cách giúp cháu rút khỏi chương trình giữa chừng."
"Ừm... Ý là tôi có thể tùy ý phát huy? Muốn làm gì cũng được sao?" Khương Thanh như đang suy tư điều gì đó, gật gật đầu dò hỏi đạo diễn.
Nghe vậy, đạo diễn gật đầu: "Đúng vậy, cháu cứ thoải mái, chỉ cần không làm chuyện phạm pháp trái pháp luật, miễn phù hợp với tinh thần chương trình là được, show thực tế của bọn chú ấy mà, thứ theo đuổi chính là sự chân thật, không cần có gánh nặng gì cả." Nhìn dáng vẻ mềm mại ngoan ngoãn, trông dễ bắt nạt của cô gái trước mặt, giọng điệu của ông bất giác cũng dịu xuống không ít.
Dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, cho dù có tự do phát huy thì liệu có thể gây ra sóng gió gì lớn lao? Phát huy kiểu gì cùng lắm cũng chỉ đến thế thôi.
Sau khi nhận được lời khẳng định từ đạo diễn, Khương Thanh như có điều suy nghĩ, cô nhìn ông thật lâu.
Sau đó lấy ra một vật nhỏ bằng giấy vàng, gấp thành hình tam giác như lá bùa, đưa tới, đôi mắt đen láy ấy sâu thẳm đến mức như có thể nhìn xuyên thấu bản chất của con người.
"Chú trông có vẻ là người tốt." Khương Thanh nhẹ giọng nói, rồi sau khi nhét vật đó vào tay ông, cô lập tức xoay người rời đi.
"?" Đạo diễn cúi đầu nhìn món đồ trong lòng bàn tay, dở khóc dở cười. Không ngờ bản thân lại nhận được một món quà cảm ơn kỳ quặc đến vậy, ông khẽ lắc đầu, sau vài giây do dự, cuối cùng vẫn tiện tay nhét lá bùa giấy ấy vào túi áo.
Đúng lúc Khương Thanh chuẩn bị bước vào đạo quán, một bóng người bất ngờ chắn ngang trước mặt cô.
"?" Cô khẽ ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang đầy vẻ khó hiểu nhìn người vừa xuất hiện.
"Hi, tôi là Lâm Thần, cũng là khách mời của chương trình này, nghề nghiệp là ca sĩ."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Lâm Thần cười híp mắt nhìn cô, vẻ mặt vô cùng thân thiện: "Chuyện vừa rồi ở ngoài cửa tôi nhìn thấy hết rồi, cô xem bói thật sự chuẩn đến vậy sao? Hay là tiện thể xem cho tôi một quẻ đi? Tôi trả tiền." Ngoài mặt cậu ta cười cợt ôn hòa, nhưng sâu trong ánh mắt lại chất chứa sự khinh miệt và coi thường không hề che giấu.
Một phần là muốn giúp Khương Nguyệt xả giận, phần khác cũng là muốn giẫm lên Khương Thanh để xây dựng hình tượng cho bản thân trước ống kính.
Từ những gì Khương Nguyệt thường kể, cậu ta đại khái cũng đoán được tính cách của Khương Thanh, chẳng qua chỉ là một cô gái quê mùa chưa từng va chạm xã hội, tính tình nhút nhát, hướng nội, loại người này dù có bị người khác sỉ nhục hay trêu đùa, e rằng đến cả chuyện gì đang xảy ra cũng chẳng hiểu nổi.
Khương Thanh lặng lẽ dời mắt, nhấc chân định đi tiếp.
"Đừng lạnh lùng thế chứ." Lâm Thần lập tức cúi người chặn trước mặt cô.
Một tay chống lên tường, tạo thành tư thế nửa vây hãm: "Sau này chúng ta còn phải ở cùng nhau khá lâu đấy, chỉ xem một quẻ thôi mà, động động miệng là xong. Cô đâu nỡ từ chối tôi, đúng không?"
Khóe môi cậu ta cong lên đầy tự tin, cậu ta quá hiểu ưu thế ngoại hình của mình. Mỗi khi cười, gương mặt mang theo nét phóng khoáng bất cần, vừa có chút lưu manh lại cực kỳ sáng sủa.
Bình thường rất ít cô gái có thể chống đỡ được kiểu khí chất này, thậm chí cậu ta còn tưởng tượng được khán giả xem livestream lúc này chắc hẳn đang phát điên vì màn tương tác đầy chemistry này.
Khóe môi nhếch cao hơn, Lâm Thần gần như chắc chắn mình sắp nhìn thấy gương mặt đỏ bừng ngượng ngùng của Khương Thanh.
Kết quả...
"Càng xem mệnh thì phúc càng mỏng." Khương Thanh chớp mắt, nghiêm túc nói tiếp: "Người tùy tiện mở miệng đòi người khác xem mệnh cho mình thường sẽ gặp xui xẻo, ngã sấp mặt."
Cô dừng một chút, rồi lại vô cùng chân thành chớp chớp mắt ngây thơ vô số tội bổ sung: "À đúng rồi, răng cậu dính rau kìa, một miếng khá to, màu xanh, mắc ngay kia kìa."
Vừa nói, cô còn vô tư đưa tay chỉ đại vào một vị trí trên răng mình để minh họa.
"..." Nụ cười trên mặt Lâm Thần lập tức cứng đờ.
Gần như phản xạ có điều kiện mà mím chặt môi, cuống quýt lấy tay che miệng, ánh mắt vừa hoảng hốt vừa xấu hổ lập tức nhìn về phía camera livestream.
Cả khuôn mặt đỏ bừng lên như sắp bốc khói. Cậu ta xoay người muốn bỏ đi thật nhanh, thế nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy như thể lời Khương Thanh vừa nói, linh nghiệm ngay tại chỗ.
"Bịch!"
Lâm Thần vấp ngã trên nền đất bằng phẳng, cả người chúi thẳng về phía trước, mặt úp xuống đất, đúng kiểu ngã sấp mặt.
Không một ai để ý thấy, ngay dưới chân Lâm Thần có một người giấy nhỏ xíu chỉ bằng đầu ngón tay khẽ uốn éo thân mình.
Nó phủi phủi lớp bụi trên người, kiêu ngạo chống nạnh, rồi lắc lư cái thân thể bé tẹo, lon ton bò trở lại nằm phục bên mắt cá chân Khương Thanh.
Khán giả chứng kiến toàn bộ cảnh này qua livestream thì đồng loạt nổ tung bình luận.
[??? Miệng của Khương Thanh được khai quang rồi à? Chuyện này chắc chỉ là trùng hợp thôi đúng không?]
[Lúc nãy còn thấy Lâm Thần đẹp trai muốn xỉu, bị nụ cười của anh ta làm cho mê mẩn luôn. Nhưng giờ cứ nghĩ đến chuyện răng anh ta mắc nguyên cọng rau xanh là tự nhiên... tụt mood ngang.]
[...Mọi người không nhận ra sao? Toàn là do Khương Thanh nói bừa đấy!! Tỉnh táo lại đi, fan chúng ta đừng để bị dắt mũi chứ!]
[Má cười ẻ, tui là tui ghét tên Lâm Thần này từ lâu rồi, cười kiểu gì mà nhớp nháp dầu mỡ muốn chết, chẳng hiểu sao lắm fan thế. Tự nhiên thấy hơi thích Khương Thanh thì phải làm sao đây.]
Khương Thanh cúi đầu nhìn Lâm Thần đang nằm sõng soài trên đất, khóe môi cong lên: "Thấy chưa, phải cẩn thận một chút chứ, đúng không?"
Giọng cô mềm mại ngoan ngoãn, gương mặt vẫn là vẻ hiền lành vô hại như cũ, đôi mắt cong cong, trông như đang thật lòng nhắc nhở đối phương.
Nói xong, cô bình thản xoay người, dẫn theo những người khác bước vào đạo quán.
Chỉ để lại Lâm Thần nằm chết trân ngoài cửa với sắc mặt xanh mét như tàu lá chuối.
"..." Đạo diễn đứng một bên nhìn trọn vẹn màn thao tác vừa rồi của Lâm Thần, mí mắt giật mạnh. Không hiểu sao trong lòng ông bỗng dâng lên một linh cảm cực kỳ vi diệu, một dự cảm chẳng lành.
Buổi livestream này liệu thật sự có thể thuận thuận lợi lợi ghi hình cho đến hết sao?
Sao ông cứ cảm thấy con bé kia có gì đó... vừa tà môn, lại vừa phúc hắc. Nhưng nhìn vẻ ngoài mềm mại ngoan ngoãn như kia, chắc chỉ là ảo giác thôi nhỉ?
Rồi đến lúc hoàng hôn buông xuống.
Dự cảm chẳng lành ấy của ông... được chứng thực.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.