3.147 chữ · ~21 phút đọc
Vừa nghe xong câu nói của Khương Thanh, sắc mặt của tất cả mọi người tại hiện trường đều thay đổi. Gương mặt của ông Khương khó coi đến cực điểm. Buổi tiệc hôm nay vốn dĩ ông ta muốn nhân cơ hội khoe khoang cô con gái khiến mình tự hào là Khương Nguyệt. Khương Nguyệt quen biết thiên sư Triệu Tự Tại, vì vậy mới mời được toàn bộ những nhân vật có máu mặt ở thành phố Z đến đây.
Kết quả bây giờ, trước mặt bao nhiêu người như thế, ông ta lại bị hung hăng tát thẳng vào mặt. Thể diện của ông ta bị giẫm nát dưới chân, khiến nhà họ Khương trở thành trò cười.
Bà Khương thì ngẩn người khi nghe lời Khương Thanh, đôi mắt nhanh chóng ngập nước. Bà ta dường như không hiểu nổi vì sao Khương Thanh lại nghĩ như vậy. Con bé chưa từng nói với họ những chuyện này, chưa từng... chưa từng biểu hiện ra ngoài. Bà ta không biết, thật sự không biết.
"Em nên nói với mọi người sớm hơn, nếu em con nói từ trước, anh sẽ không..." Khương Chi Ngọc lên tiếng, anh ta trầm mặc, khẽ nhíu mày, muốn nói lại thôi. Trên gương mặt không còn vẻ lạnh lùng như trước, ánh mắt nhìn Khương Thanh trở nên phức tạp.
"Đúng vậy, Thanh Thanh, chúng ta thật sự rất quan tâm em. Nếu em nói sớm hơn, chúng ta mới có thể giúp em." Khương Nguyệt vừa mở miệng thì lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang.
"Lão Khương à, chuyện này nhà ông làm thật chẳng ra sao cả. Một nhà họ Khương lớn như vậy mà ngay cả một đứa trẻ cũng không chứa nổi sao? Không nuôi nổi à? Vì một đứa con nuôi không cùng huyết thống mà bạc đãi chính con ruột của mình. Đứa nhỏ vốn đã chịu khổ ở bên ngoài rồi, vậy mà người làm cha mẹ như các ông lại đối xử như thế, thật sự là..." Ông Tiền bước đến bên cạnh ông Khương, vỗ vai ông ta.
Ông Tiền là ông trùm thương nghiệp của thành phố Z, hiện tại danh tiếng đang lên như diều gặp gió. Lần này nhà họ Khương mời được ông tới dự tiệc cũng là vì nhắm vào một dự án trong tay ông, muốn kiếm chút lợi ích hợp tác. Những người có mặt tại buổi tiệc hôm nay phần lớn cũng đều mang tâm tư nịnh bợ, muốn dựa hơi ông Tiền.
Không ai hiểu vì sao ông Tiền lại đứng về phía Khương Thanh, còn công khai đâm thẳng vào chỗ đau của ông Khương trước mặt mọi người. Nhưng điều đó không cản trở họ nhanh chóng nhìn rõ tình hình để chọn phe.
"Trước đây tôi khá thưởng thức ông. Đối tác trong dự án mới cũng từng cảm thấy ông là người không tệ, có mắt nhìn người. Nhưng bây giờ đôi mắt của ông..." Ông Tiền cười híp mắt, lắc đầu, thu tay lại khỏi vai ông Khương.
Giọng điệu ấy rõ ràng cũng chẳng coi trọng Khương Nguyệt, chỉ thiếu điều nói thẳng Khương phụ mắt mù, đem cá tạp xem như minh châu.
Ông Tiền là lão hồ ly trên thương trường, đương nhiên ông có tính toán riêng. Chỉ bằng việc Khương Thanh liếc mắt một cái đã có thể nói trúng phóc những chuyện kia, bản lĩnh ấy e rằng còn trên cả vị thiên sư nổi danh Trương Tự Tại của thành phố Z.
Đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi luôn giá trị hơn dệt hoa trên gấm. Lần đứng về phía Khương Thanh này của ông chính là đang chủ động bày tỏ thiện ý, tung cành ô liu với cô.
Sau khi nói xong, ông Tiền mỉm cười thân thiện gật đầu với Khương Thanh, thái độ hoàn toàn khác hẳn với khi đối diện nhà họ Khương.
Hành động ấy khiến tất cả khách dự tiệc đều kinh nghi bất định. Sắc mặt ông Khương càng thêm khó coi. Ông ta miễn cưỡng nở nụ cười, không hiểu rốt cuộc ông Tiền có ý gì, chỉ có thể cố nén lửa giận cùng cảm giác nhục nhã bị vả mặt trước công chúng rồi lên tiếng: "Ông Tiền, ông nói quá lời rồi. Chẳng qua chỉ là chút xích mích giữa đám trẻ con mà thôi. Bố mẹ như chúng tôi sao có thể không hiểu con mình chứ? Có đôi khi giận dỗi nên nói quá lên cũng là chuyện bình thường. Đứa nhỏ này trong lòng có oán trách chúng tôi. Nếu chúng tôi thật sự bạc đãi nó, sao còn đặc biệt tổ chức tiệc sinh nhật này?"
Nói xong, ông Khương nâng ly rượu, nhìn quanh một lượt: "Hôm nay để mọi người chê cười rồi, làm mất hứng của mọi người, tôi xin tự phạt một ly coi như tạ lỗi. Mong đừng vì chút chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến hòa khí cùng những hợp tác sau này."
Dứt lời, ông uống cạn ly rượu, thuận thế muốn nhẹ nhàng lật sang chuyện khác.
Dù sao tất cả đều ở chung một giới, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng gặp. Thấy ông Khương nói như vậy, mọi người cũng không tiện nói thêm gì.
Ông Khương vừa thở phào nhẹ nhõm, cơn giận còn chưa kịp nuốt xuống...
"Nhà họ Khương các người đúng là giả tạo. Các người nghĩ ai cũng là trẻ con ba tuổi chắc? Trong giới này ai mà không có chút thủ đoạn? Muốn điều tra quá khứ của một người còn chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay sao? Nhà các người không biết gì về Khương Thanh, là không điều tra được hay vốn dĩ chẳng thèm quan tâm? Chậc chậc, rõ ràng thiên vị đến tận xương tủy còn muốn giả bộ từ bi rộng lượng, coi mọi người là kẻ ngốc mà lừa à?" Lâm Thần, người đến dự tiệc muộn, vừa bước vào đã mở miệng.
"Khương Nguyệt từ nhỏ được tiền bạc vun đắp nên mới có được giáo dục cùng mọi thứ như bây giờ. Nếu như thế mà còn không bằng Khương Thanh thì đúng là khỏi cần não nữa rồi. Chiếm hết ba mẹ và anh trai của người ta còn chưa đủ, lại còn đứng trên cao ban phát cái gọi là lương thiện. Ông Tiền nói đúng đấy, mắt nhà họ Khương các người đều có vấn đề cả, mù hết rồi." Lâm Thần mang vẻ khinh bỉ trên mặt, sau đó rất tự nhiên đứng cạnh Khương Thanh.
Hehe, có mặt đại lão thì sao cậu có thể không đến được chứ? Phải tranh thủ xoát cảm giác tồn tại trước mặt đại lão, ôm chặt đùi mới được.
Đặc biệt là mỗi lần Khương Thanh đều vừa khéo hành chết đối thủ một mất một còn của cậu, ví dụ như Thời Tịch hiện tại.
"Ơ, đây chẳng phải Thời Tịch sao?" Lâm Thần đi tới bên cạnh Thời Tịch, ánh mắt đảo qua một lượt, khóe môi nhếch lên đầy ý cười. Giọng điệu chế nhạo không hề che giấu, vẻ hả hê gần như viết hẳn lên mặt.
"Mới có một thời gian không gặp thôi mà sao cậu thảm thế này? Nhìn cái mặt trắng bệch kia kìa, cả cái đầu tóc tổ quạ nữa. Tôi đoán chắc đây là kiểu tóc mới cậu đặc biệt làm hôm nay đúng không? Thời thiếu đúng là dẫn đầu xu hướng, tôi không theo nổi đâu, người như tôi tục lắm." Lâm Thần nói đến mức trong lòng sung sướng khó tả.
Cậu và Thời Tịch là họ hàng. Nhà mẹ cậu là nhà họ Thời, bố của Thời Tịch chính là anh trai ruột của mẹ cậu. Vì nhà họ Lâm phải dựa vào sự nâng đỡ của nhà họ Thời nên từ nhỏ cậu đã thấp người ta một cái đầu. Mà Thời Tịch lại là kiểu thiếu gia được nuông chiều đến hư, mỗi lần hai người đối đầu, người chịu thiệt luôn là cậu, còn bị chê là đầu óc không đủ thông minh.
Lâm Thần lắc đầu nhìn Thời Tịch, trong mắt còn mang theo vài phần thương hại, cậu tuy không thông minh, nhưng biết ôm đùi đại lão nha. Có đại lão chống lưng giúp cậu xả giận. Không giống Thời Tịch chỉ biết sủa bậy.
"Thời thiếu m, sao không nói gì thế?" Lâm Thần học theo giọng điệu trước đó Khương Thanh dùng để gọi Thời Tịch, lời nói âm dương quái khí đến cực điểm, hận không thể lập tức gõ chiêng đánh trống rồi lấy điện thoại chụp lại bộ dạng thảm hại của Thời Tịch hiện tại.
"Im miệng!" Giọng Thời Tịch âm trầm đáng sợ, anh ta bảo Lâm Thần câm miệng, sắc mặt khó coi đến cực hạn.
Cả đời này anh ta chưa từng xui xẻo mất mặt như hôm nay. Rõ ràng anh ta muốn biến Khương Thanh thành trò cười của buổi tiệc, kết quả chính mình lại thành trò cười. Anh ta cũng không hiểu nổi vì sao từng người từng người đều phát điên cả rồi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Rõ ràng trước kia mỗi lần Lâm Thần đối đầu với anh ta đều giống như con chó cụp đuôi. Đầu óc không đủ thông minh, bị anh ta xoay vòng vòng. Bây giờ vậy mà cũng dám sủa với anh ta, rốt cuộc là ai cho cậu lá gan đó?
Thời Tịch ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khương Thanh đứng bên cạnh Lâm Thần. Dường như cô chính là nguồn gốc của sự tự tin và dũng khí ấy.
Nghĩ đến đây, Thời Tịch chỉ thấy buồn cười. Chỉ dựa vào cô?
"Khương Thanh, đúng là cô càng ngày càng biết giả vờ rồi đấy. Chậc chậc, đáng tiếc có giả đến đâu thì cũng là đồ giả thôi. Phụt... ha ha, các người không biết đâu, trên đời này vẫn có loại người ngay cả cách ăn trứng cá muối cũng không biết. Cô chỉ xứng sống cuộc đời nghèo hèn, canh giữ cái đạo quán rách nát của mình thôi. Dù sao thì cô và chúng tôi vốn không cùng một thế giới." Một tên đàn em bên cạnh Thời Tịch lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
"Đúng vậy đó. Chắc cô còn không biết nhà họ Thời là tồn tại thế nào đâu nhỉ? Sau này thiếu gia Thời sẽ kế thừa cả nhà họ Thời, tùy tiện thôi cũng đủ khiến cô không sống nổi trong bất kỳ ngành nghề nào. Thôi bỏ đi, loại người không có kiến thức như cô, nói mấy chuyện này làm gì."
"Phụt ha ha ha..."
Mấy kẻ khác cũng hùa theo cười nhạo.
Bọn chúng phối hợp cực kỳ ăn ý, rõ ràng bình thường không ít lần dùng kiểu này để cười cợt Khương Thanh, chà đạp lòng tự trọng của cô, phủ định tất cả mọi thứ thuộc về cô.
Tiếng cười chói tai vang lên, nhưng Khương Thanh lại không giống như trước đây cúi gằm đầu, đỏ bừng mặt vì xấu hổ, trong mắt tràn đầy mê mang và thiếu tự tin. Ngược lại, cô thản nhiên ngồi xuống sofa, một tay cầm chiếc bánh kem nhỏ đựng trong hộp giấy, cắn một miếng, đôi mắt đen trắng phân minh cứ thế nhìn thẳng vào bọn họ, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã tự tại.
Ngược lại càng khiến đám người kia trông giống trò cười hơn.
"Cậu." Khương Thanh giơ tay lên, ngón trỏ chỉ vào người đầu tiên vừa lên tiếng. Trong mắt cô như ẩn chứa ý cười, thanh lãnh lạnh nhạt đến mức khiến người ta sởn tóc gáy. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt hắn. Vận mệnh của một người, vận thế gần đây của họ, đều có thể nhìn ra từ tướng mạo, tầm mắt Khương Thanh lướt qua sơn căn, cung mệnh của đối phương từng chút một.
"Gần đây cậu dính mạng người. Huyết khí đen đỏ quấn quanh cung mệnh. Ba ngày trước... phụ nữ... thai nhi... để tôi tính xem xác bị giấu ở đâu nào... nhà xưởng bỏ hoang phía tây ngoại thành..." Hàng mi cô khẽ run, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ.
Nghe những lời này của Khương Thanh, có người theo bản năng lập tức sai người đi kiểm chứng nơi cô vừa nói.
Mấy kẻ đứng cạnh tên kia kia đều ngơ ngác chẳng hiểu cô đang nói linh tinh gì, chỉ riêng người bị Khương Thanh chỉ vào là sắc mặt lập tức trắng bệch, ánh mắt nhìn cô đầy kinh hoàng bất định, chân mềm nhũn tại chỗ.
Ba ngày trước, một người phụ nữ từng ngủ với hắn tìm tới cửa, cứ lấy cái thai trong bụng ra uy h**p hắn đưa tiền, hết lần này đến lần khác như cái hố không đáy. Hắn thực sự chịu không nổi nữa. Khi ấy hắn cũng chẳng biết mình đã làm gì, chỉ biết lúc hoàn hồn lại thì người phụ nữ kia đã tắt thở, đôi mắt trợn lồi, miệng há to, đầu lưỡi thè ra ngoài.
Chuyện này ngoài hắn ra không ai biết. Thi thể cũng đã bị hắn giấu đi rồi.
Sao có thể...
"Ha ha ha, mọi người thấy buồn cười không? Cô ta còn đang tiếp tục giả thần giả quỷ kìa, đúng là chuyên nghiệp thật..." Một kẻ bên cạnh cười lớn, vỗ vai hắn.
Ánh mắt Khương Thanh lại chuyển động, dừng trên người vừa nói. Cô nhìn phần thượng đình trên khuôn mặt hắn, nghiêng đầu, chỉ vào hắn, vẫn dùng giọng điệu ôn hòa vô hại như cũ: "Cậu... sinh ra đã mang mệnh tài lộc, đáng tiếc tuổi trẻ tán tài. Tuổi thọ rất dài, nhưng cả đời nợ nần chồng chất, lao lực đến chết. Một ngày trước chuỗi sản nghiệp gia tộc đứt gãy. Hai ngày sau... phá sản."
Nụ cười của kẻ kia dần cứng lại rồi biến mất.
Hắn vốn là loại ăn chơi vô dụng, suốt ngày chỉ biết tiêu tiền hưởng lạc. Nhưng đúng một ngày trước, cuộc sống thiếu gia nhà giàu của hắn đã tan nát. Hôm nay đến dự tiệc sinh nhật nhà họ Khương chính là muốn thử xem có thể nhờ Thời Tịch kéo gia đình hắn một phen hay không.
Đến cả kẻ ngu cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Một hai người đều bị nói trúng như vậy... chẳng lẽ Khương Thanh thật sự có bản lĩnh?
Đám người vừa rồi còn cười đến vui vẻ bao nhiêu thì giờ sắc mặt khó coi bấy nhiêu. Ánh mắt nhìn Khương Thanh chẳng khác nào nhìn thấy thứ gì đáng sợ. Ai nấy đều sợ bị cô chỉ vào, cơ thể cứng đờ, cũng không dám tiếp tục đứng ra nói giúp Thời Tịch hay lấy lòng hắn nữa.
Khương Thanh bình tĩnh vo tròn lớp giấy bên ngoài chiếc bánh kem nhỏ, lại chỉ sang một người khác đứng bên cạnh, cũng là kẻ vừa rồi cười hăng nhất.
"Bịch..." Người bị cô chỉ tới chân mềm nhũn, trực tiếp ngã phịch xuống đất. Hắn hoảng loạn quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Khương Thanh. Giọng nói căng cứng run rẩy, giống như muốn che giấu điều gì đó, sợ mình cũng bị cô lôi bí mật ra công khai như hai người trước.
"T... tôi có nói gì đâu..." Hắn lắp bắp.
Khương Thanh đứng dậy, đi tới trước mặt hắn, giơ tờ giấy gói bánh trong tay lên, vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi lại, chớp chớp mắt: "Cậu hoảng cái gì chứ? Tôi chỉ muốn nói cậu đang chắn trước thùng rác thôi mà."
Nghe xong câu này, mặt tên thiếu gia kia đỏ bừng vì xấu hổ. Hắn vội vàng đứng bật dậy, lảo đảo nhường thùng rác ra, ngoan ngoãn đến mức buồn cười, cụp đuôi như cháu trai gặp ông nội, nửa điểm phản kháng cũng không dám.
"Các người dựa vào thân phận sinh ra đã ngậm thìa vàng mà đứng trên cao, giẫm đạp chế nhạo những người bình thường cố gắng sống sót. Nhưng nếu mất đi tất cả những thứ đó, lột bỏ lớp da kia đi, thì bên trong cũng chỉ còn lại đống bùn nhão mục nát, hôi thối và ghê tởm, ngay cả cách sống tiếp thế nào cũng không biết." Khương Thanh lên tiếng, ánh mắt đen thẫm lướt qua đám thiếu gia ăn chơi vô dụng đang vây quanh nịnh nọt Thời Tịch. Giọng cô nhẹ bẫng, tiện tay ném cục giấy vào thùng rác.
"Thời thiếu, tôi rất mong chờ sự trả thù của anh đấy."
Khương Thanh quay người rời đi, bước chân dừng lại bên cạnh Thời Tịch. Cô hơi cúi người, đôi mắt hạnh cong lên mang theo ý cười, sau đó lại chân thành đầy nghi hoặc hỏi: "Tại sao Thời thiếu không sống ở nhà họ Thời tại Thượng Kinh, mà lại ở thành phố Z vậy? Tại sao nhiều năm như thế vẫn không có động tĩnh kế thừa nhà họ Thời, cũng không có tin được gọi về? Tôi hiểu rồi... Thời thiếu không muốn trở về nhà họ Thời, cũng không muốn kế thừa nhà họ Thời, đúng không?"
Lâm Thần trực tiếp trợn mắt há hốc mồm. Nếu hoàn cảnh cho phép thì cậu đã muốn vỗ tay tại chỗ rồi. Đúng là kiểu chân thành và công bằng công kích tất cả mọi người.
Ai không đụng đến tôi, không bắt nạt tôi thì mọi người bình an vô sự. Nhưng nếu dám chọc tôi, bắt nạt tôi... vậy thì chờ chết đi, lũ khốn.
Lâm Thần nhớ lại trước kia mình cũng từng nghịch ngu trước mặt Khương Thanh, sau đó...
Giữa bầu không khí yên tĩnh đến quỷ dị, một giọng nói đột ngột vang lên phá vỡ sự im lặng. Âm thanh thô ráp đầy lực đạo, rõ ràng đang chứa lửa giận: "Quả thật là ăn nói bậy bạ!"
Mọi người theo phản xạ quay đầu nhìn lại.
Người vừa tới chính là thiên sư Triệu Tự Tại nhân vật nổi danh gần xa ở thành phố Z, hơn nữa còn có địa vị và tiếng nói nhất định trong Hiệp hội Huyền Môn.
Triệu Tự Tại bước vào, cười lạnh nhìn Khương Thanh: "Con nhóc này, cô dám dùng huyền học để lừa đảo ngay trước mặt tôi sao?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.