2.759 chữ · ~19 phút đọc
Sau khi nói xong câu đó, Tiền Thanh Thanh lại nhíu mày, cảm thấy Khương Thanh hôm nay có gì đó không giống trước đây. Điểm khác biệt chính là từ lúc xuất hiện đến giờ, Khương Thanh vẫn luôn nhìn thẳng vào cô ta, hoàn toàn không có nửa phần sợ hãi né tránh như trước. Trong ấn tượng của Tiền Thanh Thanh, sau vài lần bị cô ta dạy dỗ, Khương Thanh đã rất sợ mình. Ánh mắt lúc nào cũng rụt rè, tự ti và nhạy cảm đến mức không dám nhìn thẳng cô ta. Nhưng bây giờ... Tiền Thanh Thanh nhìn đôi mắt đen láy kia của Khương Thanh, chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm giác hoảng hốt và khó chịu.
"Không muốn nhìn thấy tôi xuất hiện trước mặt cô nữa sao?" Khương Thanh vẫn ngồi yên trên sofa, giữ nguyên tư thế ban đầu, vừa lấy đồ ăn vặt trong đĩa tiếp khách nếm thử bánh ngọt, vừa nghiêng đầu khó hiểu. Nói xong, cô còn nở với Tiền Thanh Thanh một nụ cười ngoan ngoãn vô hại, đôi môi hồng nhạt cong lên, chớp chớp mắt, giọng điệu vô cùng chân thành, nghiêm túc đưa ra đề nghị.
"Chỉ cần nơi nào có tôi thì cô tránh đi, nhắm mắt lại, chẳng phải là được rồi sao? Không nhìn thấy tôi, cũng không gặp tôi nữa, rất đơn giản mà."
Biểu cảm kia giống như đang nói: Không phải chứ, không phải chứ, đầu óc cô ngốc đến vậy luôn à? Chuyện đơn giản thế mà cũng không nghĩ ra?
Tiền Thanh Thanh hoàn toàn không ngờ phản ứng của Khương Thanh không phải là lập tức cút đi, mà lại thản nhiên ngồi trong phòng khách nhà cô ta như một vị khách, còn nói ra mấy lời đó. Cái quái gì vậy? Con nhỏ này điên rồi à?
Còn chưa kịp mở miệng, cửa phòng bên cạnh đã bật mở. Một người đàn ông bước ra, gương mặt hắn khá thanh tú, đi thẳng đến bên cạnh Tiền Thanh Thanh rồi lười biếng vòng tay ôm eo cô ta, nheo mắt nhìn Khương Thanh. Rõ ràng hắn cũng nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.
"Đây là người em từng nhắc tới ấy hả? Cái người trùng tên với em đó?"
Nói xong, trong mắt hắn hiện lên vẻ khinh thường. Hắn cười nhạt, ghé sát tai Tiền Thanh Thanh tiếp tục nói, hoàn toàn không hề hạ thấp giọng, cố tình để Khương Thanh nghe thấy.
"Nhìn đúng là chẳng ra sao thật, chẳng có điểm nào bằng em cả. Một con nhà quê chính hiệu, cho dù đồ tốt đến đâu vào miệng cô ta chắc cũng chẳng nếm ra vị gì. Thanh Thanh, anh nhớ bánh ngọt đặc cung của Lan Mặc Các nhà em đắt lắm đúng không? Bảo sao cô ta ăn ngon lành thế, chắc chưa bao giờ được ăn đâu."
"Haha, nói đúng quá." Tiền Thanh Thanh lập tức bật cười vui vẻ, rõ ràng bị dỗ rất vừa lòng.
Khương Thanh ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, không hiểu nổi vì sao hắn lại có địch ý với cô lớn như vậy. Cô mở điện thoại, bật chức năng quay video, chĩa thẳng về phía Tiền Thanh Thanh và người đàn ông kia. Tay còn lại chống cằm, ngoan ngoãn nhìn bọn họ diễn.
"Khương Thanh, mày đang làm gì thế?" Tiền Thanh Thanh không hiểu cô đang muốn làm gì, liếc sang người đàn ông bên cạnh rồi theo bản năng giơ tay che camera.
"À, xem kịch thôi. Hai người diễn tung hứng khá thú vị đấy." Khương Thanh thành thật trả lời.
Người đàn ông kia lập tức sa sầm mặt. Hắn liếc nhìn điện thoại trong tay Khương Thanh rồi bước tới.
"Khương Thanh, chúng ta đều lăn lộn trong giới giải trí, quy tắc ngầm chắc ai cũng hiểu nhỉ? Tôi sẽ không tung chuyện của cô ra ngoài, đương nhiên cô cũng không được tiết lộ đời tư của tôi. Nói thế nào tôi cũng là tiền bối của cô. Lần này cô nổi tiếng được thì nên cảm ơn tôi cho đàng hoàng. Nếu lúc trước tôi không từ chối lời mời của chương trình đó thì làm gì đến lượt cô tham gia."
Khi nói câu này, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi. Thực ra hắn và Khương Thanh vốn chẳng quen biết gì, nhưng sau khi chương trình Thám Hiểm Dân Tục nổi đình nổi đám, hắn đã đem toàn bộ bất mãn và ghen ghét trút hết lên đầu cô.
Ban đầu chương trình định thêm một khách mời nam để thay thế nữ khách mời cũ cho đủ số, mà người được mời chính là hắn, nhưng khi ấy hắn khinh thường chương trình vô danh đó nên từ chối, kết quả cái suất hời kia lại rơi vào tay Khương Thanh. Hắn đỏ mắt nhìn cô từ một nghệ sĩ vô danh không ai biết tới trở thành nữ minh tinh được cư dân mạng bàn tán khắp nơi như hiện tại.
Vốn dĩ tất cả những thứ đó phải thuộc về hắn. Là Khương Thanh cướp đi mọi thứ vốn nên là của hắn. Bây giờ hắn khó khăn lắm mới bám được vào thiên kim nhà họ Tiền, lại còn gặp Khương Thanh ở đây, sao có thể không nhân cơ hội trút giận cho được.
"Đừng có được lợi rồi còn ra vẻ trước mặt tôi. Khương Thanh, cô chỉ là gặp may chó ngáp phải ruồi nên nổi tiếng thôi. Đừng bày đặt trước mặt tôi. Biết tôi ký hợp đồng với công ty nào không? Công ty dưới trướng Tinh Hạnh. Là công ty của nhà họ Triệu, của Triệu Tân đấy. Ông lớn đứng đầu giới giải trí. Bây giờ tôi là nam nghệ sĩ được họ tập trung nâng đỡ. Chỉ cần tôi mở miệng một câu là có thể khiến cô không sống nổi trong giới giải trí. Ỷ thế h**p người... cô biết làm không? Làm được không?" Lý Tự Nghệ nheo mắt mở miệng.
Tiền Thanh Thanh khoanh tay đứng bên cạnh, mặc cho hắn nói.
"Câm rồi à? Khương Thanh, lần trước tao đã nói rồi mà. Nếu còn để tao nhìn thấy mày xuất hiện trước mặt tao lần nữa... thì phải quỳ xuống cho tao. Còn thêm một điều kiện nữa... l**m sạch giày cho tao. Quên rồi sao? Gan mày lớn thật đấy. Không chỉ dám công khai hãm hại Nguyệt Nguyệt trong chương trình, còn cướp luôn tài nguyên và cơ hội nổi tiếng của Tự Nghệ nhà tao."
Ánh mắt Tiền Thanh Thanh mang theo vài phần độc địa, từ trên xuống dưới đánh giá Khương Thanh.
"Bây giờ phải làm sao đây nhỉ?"
Ánh mắt Lý Tự Nghệ dừng trên khuôn mặt Khương Thanh. Hắn cười cười, gương mặt vốn khá thanh tú lại lộ ra vài phần dâm tà và ác độc. Hắn ôm Tiền Thanh Thanh, như thể đang nói một chuyện vô cùng bình thường.
"Thanh Thanh, em xem cô ta mặc toàn đồ rẻ tiền, ngồi lên sofa nhà em chắc làm bẩn cả rồi. Em nói xem... quần áo làm bẩn sofa nhà em có phải nên lột ra rồi ném vào thùng rác không?"
Nghe xong lời Lý Tự Nghệ, Tiền Thanh Thanh tiện tay cầm ngay chiếc cốc thủy tinh bên cạnh ném thẳng về phía trán Khương Thanh. Động tác vô cùng thành thạo, rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện này. Cô ta được gia đình chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên, căn bản không cho rằng có chuyện gì nhà họ Tiền không xử lý được. Huống chi đối tượng còn là Khương Thanh, không được nhà họ Khương yêu thương, không ai chống lưng, không có bối cảnh, chỉ là một con nhà quê từ nông thôn tới.
Chiếc cốc thủy tinh lao thẳng về phía đầu Khương Thanh. Nhưng cảnh tượng Khương Thanh bị dọa đến mặt trắng bệch, run rẩy đứng im chịu đập như Tiền Thanh Thanh tưởng tượng lại không xảy ra.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ngay khoảnh khắc chiếc cốc sắp đập vào trán cô, Khương Thanh giơ tay bắt lấy, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm hai người kia.
Rồi — "Cốp!"
Chiếc cốc bị Khương Thanh ném ngược trở về, đập thẳng lên trán Tiền Thanh Thanh không hề nương tay. Tiền Thanh Thanh vốn được nuông chiều từ bé, lần này bị đập mạnh đến mức trán lập tức sưng đỏ, nổi bật đáng sợ trên làn da trắng nõn. Cô ta đưa tay sờ trán, thậm chí còn nhìn thấy trên lòng bàn tay dính một chút máu.
"A!!! Con khốn chết tiệt!" Giọng Tiền Thanh Thanh the thé chói tai, lập tức vung tay tát về phía mặt Khương Thanh.
Khương Thanh giữ lấy cổ tay cô ta, cô dùng lực khéo léo khiến Tiền Thanh Thanh hoàn toàn không thể giãy ra, đôi mắt đen láy nhìn thẳng Tiền Thanh Thanh, mang theo chút bất đắc dĩ, đôi mắt hạnh cong cong lên, nhưng bên trong lại chẳng hề có ý cười.
Giọng nói rất nhẹ, bàntay dịu dàng vén tóc Tiền Thanh Thanh ra sau tai, để cô ta có thể nhìn rõ mắt mình hơn: "Tiền tiểu thư, cô thật sự khiến tôi rất không vui, cho nên, tôi hy vọng mọi người cùng tôi không vui luôn."
"Trước đây cô cũng từng ép 'tôi' quỳ xuống như vậy sao?" Khương Thanh chớp mắt, giọng nói bình thản, mang theo vài phần khó hiểu.
"Khương Thanh, đây là nhà họ Tiền, mày có biết đắc tội nhà họ Tiền sẽ có kết cục thế nào không? Nhà họ Khương cũng sẽ không bảo vệ mày đâu, mày tốt nhất nên biết điều..." Tiền Thanh Thanh mở miệng.
"Tiền tiểu thư, tôi cần cô trả lời câu hỏi của tôi." Khương Thanh lại xoay nhẹ cổ tay của Tiền Thanh Thanh, đau đến mức cô ta lập tức tái mặt, ánh mắt hung ác trừng lại.
"Có. Nhưng mày không chịu, nên tao cho người ép maty quỳ xuống. Lực quá mạnh nên một chân của mày bị gãy xương, lúc đó tao còn tưởng nhà họ Khương sẽ gây phiền phức cho tao, ai ngờ họ chỉ cười rồi nói trẻ con đùa giỡn không hiểu chuyện, còn nói là do mày gây rắc rối, bắt mày phải xin lỗi tao. Cho nên, Khương Thanh, không ai sẽ bảo vệ mày cả, mày đắc tội..." Tiền Thanh Thanh cười lạnh nói.
Cô ta vẫn còn nhớ cảnh tượng lúc đó, Khương Thanh khập khiễng, sắc mặt tái nhợt bị người nhà họ Khương ép phải xin lỗi mình. Nhà họ Khương sẽ không vì một mình Khương Thanh mà đắc tội nhà họ Tiền.
Nhưng chưa kịp buông tay, Tiền Thanh Thanh chỉ cảm thấy đầu gối bị đá mạnh một cái, cả người mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống đất.
"Đắc tội thì sẽ thế nào?" Khương Thanh chớp mắt hỏi.
Lý Tự Nghệ nhìn loạt hành động này của cô thì hoàn toàn ngẩn người. Hắn bước tới muốn giúp Tiền Thanh Thanh đứng dậy, nhưng vừa tiến lên, Khương Thanh đã buông tay, khiến Tiền Thanh Thanh ngã thẳng vào lòng hắn.
Chưa kịp nói gì, điện thoại của Khương Thanh đã đột ngột vang lên. Đầu dây bên kia là Triệu Tân, đang hỏi tiến độ sự việc.
"Nếu có gì cần tôi giúp, xin hãy nói, tôi nhất định sẽ hỗ trợ hết sức." Triệu Tân nói, hắn không muốn xảy ra sai sót, hy vọng mọi việc được giải quyết suôn sẻ, và hắn đặt toàn bộ hy vọng vào cô.
"Triệu tiên sinh, công ty của anh muốn phong sát tôi sao?" Khương Thanh nghe giọng trong điện thoại, ánh mắt liếc sang Lý Tự Nghệ.
"Làm sao có thể?" Triệu Tân sững lại, lập tức căng thẳng, không hiểu vì sao cô lại hỏi vậy. Dù là đang có việc nhờ cô hay không, hắn đều muốn kết giao tốt với cô.
"Nhưng người trong công ty của anh nói muốn phong sát tôi, khiến tôi không thể lăn lộn trong giới giải trí nữa." Khương Thanh nói, hàng mi dài khẽ rung.
Lý Tự Nghệ cũng nghe thấy, nhíu mày nhìn cô đầy khó hiểu và khinh thường.
"Cô đang làm gì vậy? Khương Thanh, cô bị ảo tưởng à? Nghĩ ai cũng như trẻ con ba tuổi, nói gì cũng tin sao?" Hắn thừa nhận khi nghe đến họ Triệu, trong lòng có hơi khựng lại, nhưng nghĩ lại thì không thể nào.
Khương Thanh làm sao có tư cách quen Triệu Tân? Dù có quen, thì sao có thể chỉ vài câu đã khiến Triệu Tân quyết định? Hắn bây giờ là người được công ty nâng đỡ, là ứng viên tiếp quản át chủ bài. Hợp đồng đã ký, phía sau còn có nhà họ Tiền chống lưng. Một nghệ sĩ nhỏ không ký công ty như cô, lấy gì so với hắn?
Đang nghĩ, điện thoại của Lý Tự Nghệ đột nhiên reo lên. Hắn không biết ai gọi vào lúc này.
Tiền Thanh Thanh không nghe được nội dung, nhưng thấy sắc mặt Lý Tự Nghệ ngày càng trắng bệch, sau đó điện thoại "cạch" một tiếng rơi xuống đất, hắn cũng không nhặt, chỉ nhìn chằm chằm Khương Thanh, giọng run rẩy.
"Cô... cô đã làm gì? Vì sao công ty đột nhiên hủy hợp đồng với tôi, còn đào ra hết scandal trước đây của tôi? Rốt cuộc cô đã làm gì?"
"Lý tiên sinh, không phải anh vừa hỏi tôi sao? Ỷ thế h**p người, tôi có làm được không?" Khương Thanh chống cằm nhìn hắn, vẻ mặt vô tội. Đôi môi hồng nhạt cong lên, nụ cười vừa ngoan ngoãn vừa chân thành.
Giọng nói nhẹ nhàng rơi vào tai hai người: "Ỷ thế h**p người, tôi biết làm đấy."
Sắc mặt Lý Tự Nghệ lập tức không còn chút máu. Thật sự là do cô làm chỉ một cuộc điện thoại.
"Chú Vương, dì Lưu, các người làm ăn kiểu gì vậy? Sao thứ gì cũng cho vào nhà họ Tiền được?" Tiền Thanh Thanh cuối cùng cũng thở ra được, nhíu mày, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra với Lý Tự Nghệ, nhưng cảm thấy chắc chắn là do Khương Thanh giở trò.
Cô ta dùng bộ đàm gọi người, không lâu sau chú Vương và dì Lưu đã xuất hiện.
"Người này lén lút đột nhập vào nhà họ Tiền, muốn trộm đồ, còn đánh tôi bị thương. Các người đưa cô ta đi đồn công an, tốt nhất quay video đăng lên mạng. Từ nay không được để cô ta bước chân vào nhà họ Tiền nữa."
"Cái này... không ổn đâu tiểu thư. Nhà họ Tiền chúng ta canh gác rất nghiêm, không thể có người lẻn vào được. Hôm qua lão gia đã dặn, hôm nay có quý khách đến, bảo chúng ta phải tiếp đãi cẩn thận, không được đắc tội." Chú Vương do dự nói.
"Đúng đó, tôi thấy cô bé này nhìn cũng hiền, không giống người xấu. Hay là có hiểu lầm? Lỡ như cô ấy là quý khách mà lão gia mời thì..." Dì Lưu cũng lên tiếng.
"Cô ta? Quý khách cái gì? Một đại sư huyền môn sao có thể là cô ta? Cô ta có tư cách gì vào nhà họ Tiền làm khách? Đuổi ra cho tôi!"
Ngay lúc đó, không gian đột nhiên yên lặng.
Ông Tiền đã đứng ở cửa, trên tay cầm thứ gì đó, vừa bước ra liền nghe hết toàn bộ lời của Tiền Thanh Thanh.
Tiền Thanh Thanh thấy ánh mắt ông đang nhìn mình, sắc mặt khó coi, liền tưởng ông đang tức giận vì cháu gái bị ức h**p, vội chạy đến bên ông.
"Ông nội, không biết từ đâu chui ra một con nhà quê, dám xông vào nhà họ Tiền còn bắt nạt con. Ông mau đuổi cô ta đi, đừng cho cô ta bước vào nhà họ Tiền nữa. Lát nữa vị khách quý đại sư huyền môn mà ông mời đến nhìn thấy thì mất mặt lắm."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chung Ly Linh Tố
6 ch
Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.